Có lẽ. . .

An Yên

Phàm Nhân
Ngọc
786,35
Tu vi
0,00
Đôi lúc ta tự hỏi: Sống để làm gì?, làm vì cái gì?

Chợt nhận ra: lý do tôi sống và làm việc không một chút liên quan đến bản thân, có lẽ sống vì cha mẹ, anh em, có lẽ làm để sống, làm để cải thiện c/s nhưng tôi toàn sống vì người khác, có lẽ vì họ là lí do để tôi sống tiếp, để tồn tại chăng?.

Mấy năm trước ta cũng từng tự hỏi "Sống để làm gì?", sau một thời gian tương đối dài thì ta tìm được đáp án, mặc dù không toàn vẹn lắm, nhưng đại khái cũng giống như sinh ra rồi chết đi vậy, chắc thế nên mới có câu "sống thọ và chết tại nhà."
 

Shanks

Phàm Nhân
Ngọc
-14.097,51
Tu vi
0,00
“Tình cảm bi ai nhất ở chỗ. Anh không muốn cố gắng, em không muốn nỗ lực, tình cảm sinh xa cách. Xa cách sinh bất lực. Bất lực rồi buông tay”.
 

Shanks

Phàm Nhân
Ngọc
-14.097,51
Tu vi
0,00
Mấy năm trước ta cũng từng tự hỏi "Sống để làm gì?", sau một thời gian tương đối dài thì ta tìm được đáp án, mặc dù không toàn vẹn lắm, nhưng đại khái cũng giống như sinh ra rồi chết đi vậy, chắc thế nên mới có câu "sống thọ và chết tại nhà."

Ngần ấy năm, bản thân cứ đi tìm cho mình một lý do để tồn tại, đến tận giờ, đã kiếm cho mình từ lý do này đến lý do khác, nhưng tất cả chỉ là dối lòng, trước giờ mình luôn sống vì bản thân mình, sống một cách ích kỷ, nên việc diễn ra của hôm nay điều là nhân quả tự tay mình gây ra.

Nhiều việc mình không làm được mà nản lòng rồi viện đại một lý do, nhưng tất cả chỉ vì mình chưa thực sự cố gắng, chưa từng tập trung làm một việc gì cả.

Nên suy cho cùng, là tự bản thân mình gây ra tất cả, là tự bản thân làm việc có lỗi với bản thân rồi tự bản thân mình oán trách cuộc đời.

Đến khi tập cách chấp nhận, cố gắng làm việc gì cũng thật nghiêm túc, thì mình vô tình đánh mất thứ quan trọng nhất, mình không truy cứu nguyên nhân, chỉ biết là, cuộc sống đôi khi phải đánh mất thứ đang có mới biết nó là thứ rất quan trọng, nỗi buồn từ đó mà ra. Cũng từ đó kết luôn cái tâm ma khiến bản thân không cách nào được thanh thản.

Cũng gần 4 năm, 4 năm sống quá nhàn hạ, nhàn hạ đến mức quên luôn mọi thứ, bây giờ là lúc vứt đi làm lại. Làm lại thật nghiêm túc, làm lại để biết mình đang sống.
 
Last edited:

Midori

Phàm Nhân
Ngọc
170,89
Tu vi
0,00
Tại sao lại lại đưa ra nhưng câu hỏi về sự tồn tại của mình như vậy? Hãy luôn thoải mái đi, mọi vật đều có luân hồi, sinh ra là 1 kiếp người, hãy tận hưởng cuộc sống đi. Lo lắng gì cho sầu não.
 

Shanks

Phàm Nhân
Ngọc
-14.097,51
Tu vi
0,00
Tưởng rằng thời gian có thể làm anh quên được em, nhưng không phải thế, có thể tối nay anh lại mất ngủ hoặc có thể như này với anh đã thành một thói quen, một thói quen xấu mà chưa thể bỏ được.

Anh lại chìm vào những hồi ức mà sâu trong đó chỉ đọng lại toàn ân hận, ân hận và ân hận, đây là tình yêu sao, đây là thứ mà thời gian qua anh luôn giữ khư khư trong mình không chịu bỏ xuống sao?

Không biết giờ này em đang làm gì, có nhớ về anh không, hay chỉ có mình anh đang nhớ về em thôi. Đêm nay anh vẫn sẽ hồi tưởng lại về những ký ức mà chúng mình đã trải qua, hình như không mấy vui, anh chỉ thấy toàn sai lầm, và sai lầm.

Người ta thường nói yêu là hy sinh cho người mình yêu chỉ cần người đó cảm thấy cảm hạnh phúc, có lẽ anh yêu em quá nhiều, anh không biết mình đón nhận tình yêu của em hay anh trao nó cho em nữa, bởi chúng ta đã có những thời gian hạnh phúc bên nhau nó khiến anh nghĩ rằng anh đang đánh mất tất cả, không có em anh cảm thấy anh trở nên trống rỗng xa lạ với chính mình, nếu thời gian có quay trở lại hãy trở về bên anh, anh vẫn luôn đợi chờ em.

Đêm nay thật sự là một đêm rất buồn, khi anh viết những dòng này có lẽ em đang ngủ, hoặc có lẽ đang nghĩ đến người khác và không bao giờ biết được rằng anh đang gửi nổi nhớ cho em, bởi em không bao giờ đọc được nó, không bao giờ nghe thấy nó vì bây giờ mình đã ở vào hai thế giới khác nhau rồi.

Nhưng anh vẫn chưa chấp nhận được sự thật, một sự thật mà anh biết rõ, nhưng không muốn tin, anh xin lỗi vì anh vẫn còn yêu em, anh xin lỗi hãy cho anh nhớ đến em lần này thôi vì anh sợ, anh sợ sau này sẽ không bao giờ nhớ đến em nữa, anh sẽ đi tìm lại con đường sống cho riêng anh sẽ không còn vướn bận quá khứ.

Ánh nắng của anh, cảm ơn em đã cho anh mượn một đoạn đường, ngày ấy khi em xuất hiện anh như được sống lại một lần, tỉnh giấc một lần, cảm ơn em đã mang lại những điều mà trước giờ anh chưa bao giờ cảm nhận được, anh từng mơ ước sẽ được cùng em đi đến cuối con đường có lẽ giấc mơ ấy không còn thực hiện được nữa.

Có lẽ anh đã dừng chân quá lâu, quá lâu để bản thân chìm sâu vào quá khứ, anh phải tỉnh lại thôi, tỉnh lại thôi, khi anh quay lưng lại anh biết mình sẽ xa em hơn, xa em hơn nữa.

Nơi đây với em chỉ là quá khứ, nơi đây với anh còn ý nghĩa gì?

Nơi đây không đủ gần, để anh một lần nữa hướng theo em và nhìn thấy con đường của em, có lẽ em vẫn đang đi, đi con đường mà em chọn lựa, ước nguyện của anh là muốn nhìn thấy em một lần, nhưng thật sự anh không còn cơ hội, để nhìn thấy em được nữa.

Sau cùng, anh vẫn phải đi con đường của anh, sau cùng anh cũng phải bước ra khỏi cuộc đời của em, bước ra khỏi vũng bùn mà tự thân anh bước vào mà không cách nào vẫy ra được.

Từ bỏ một thói quen không hề dễ như anh tưởng, từ bỏ một ước mơ nó còn đau hơn là cách anh dùng dao cắt vào da thịt, sau cùng anh vẫn phải từ bỏ tình yêu của mình.

Từ bỏ tất cả, không phải là cách để anh rủ đi quá khứ, từ bỏ em giống như việc tự tay anh đang vun đắp tình yêu cho kẻ khác vậy, sau cùng anh cũng phải trả em về với niềm vui của em, trả em về với tương lai của em dù anh không hề muốn chút nào, việc làm thời gian qua là anh buộc phải làm thế để em hận anh, để em không còn nhớ đến anh nữa, cơ mà đời này quên em với anh là điều không thể.
 
Last edited:

Những đạo hữu đang tham gia đàm luận

Top