Shanks
Phàm Nhân
- Ngọc
- -14.097,51
- Tu vi
- 0,00
Có một thời gian. Anh phải mượn cớ say để nhắn tin là anh nhớ em...
Sau, chỉ khi nào anh say Anh mới mới nhắn tin là anh nhớ em...
............
......
Rồi phải đến một thời gian rất lâu Em mới nhắn tin cho Anh là:
- Anh hồi này thế nào rồi? Em nhớ anh...
Anh trả lời:
- À, Hồi này anh không có uống rượu....
*************
Phải từ bỏ một bàn tay nào đó không phải việc gì dễ dàng nhưng nếu cứ nuôi hy vọng sẽ chỉ khiến bản thân buồn bã. Đau rồi thôi, nhưng nếu cứ chờ đợi một câu trả lời thì nỗi đau chồng lên nỗi đau, rồi mình sẽ chịu được đến bao giờ?
Thôi thì, thương người không bằng thương thân. Chẳng ai bảo đừng yêu nữa mà hãy yêu bằng một cái đầu tỉnh táo. Chờ đợi chẳng giúp chúng ta điều gì ngoài việc khiến bản thân sống lỗi nhịp trong khi nếu sẵn sàng từ bỏ từ lâu, có lẽ mình đã khác, đã chung đôi với ai đó rồi.
Không phải chúng ta đang lựa chọn bỏ cuộc mà chúng ta lựa chọn sống tốt hơn, đó là sống có trách nhiệm với bản thân. Ai cũng được quyền hạnh phúc, tại sao mình lại không?
Sau, chỉ khi nào anh say Anh mới mới nhắn tin là anh nhớ em...
............
......
Rồi phải đến một thời gian rất lâu Em mới nhắn tin cho Anh là:
- Anh hồi này thế nào rồi? Em nhớ anh...
Anh trả lời:
- À, Hồi này anh không có uống rượu....
*************
Phải từ bỏ một bàn tay nào đó không phải việc gì dễ dàng nhưng nếu cứ nuôi hy vọng sẽ chỉ khiến bản thân buồn bã. Đau rồi thôi, nhưng nếu cứ chờ đợi một câu trả lời thì nỗi đau chồng lên nỗi đau, rồi mình sẽ chịu được đến bao giờ?
Thôi thì, thương người không bằng thương thân. Chẳng ai bảo đừng yêu nữa mà hãy yêu bằng một cái đầu tỉnh táo. Chờ đợi chẳng giúp chúng ta điều gì ngoài việc khiến bản thân sống lỗi nhịp trong khi nếu sẵn sàng từ bỏ từ lâu, có lẽ mình đã khác, đã chung đôi với ai đó rồi.
Không phải chúng ta đang lựa chọn bỏ cuộc mà chúng ta lựa chọn sống tốt hơn, đó là sống có trách nhiệm với bản thân. Ai cũng được quyền hạnh phúc, tại sao mình lại không?
