Tìm đâu được lối mà ta
có thể bước cùng nhau một đôi
Hay chỉ đứng bên cạnh nghe tim chơi vơi
Thấy em mà ngỡ quá xa xôi
Không thể nói dù một câu
Vội cất bước đi khi nắng chiều tàn mau
Tình này mãi là đậm sâu
Người ta thường nói, tình yêu rất đẹp, sao tôi thấy nó đau đến nhói lòng.
Thấy em mà ngỡ quá xa xôi, quá xa thật, ngồi cạnh em mà ngỡ như em đang ở phương trời nào rất xa, cảm giác có thể chạm vào nhưng sao tôi cố gắng thế nào cũng không với tới được lòng em, nó quá cao - hay tôi chưa hết lòng.
Đau- rất đau, cảm giác quá ư là khó chịu, dừng lại hay bước tiếp, bước tiếp hay dừng lại đây?
Trước kia một ngày với tôi là một nỗi buồn riêng biệt, từ khi yêu em, tôi dần thay đổi, bắt đầu biết vui, bắt đầu biết đợi một thứ gì đó mà ngay cả bản thân cũng không rõ nó là thứ gì.
Nhưng hiện tại tôi không hề muốn trải qua cái cảm giác này một lần nữa.
Tôi yêu em!
Tôi biết phải làm gì tiếp đây?
Ngủ ư!, đúng nên ngủ, tốt giấc là ngủ một giấc dài không cần tỉnh dậy. . .