Có lẽ. . .

LOLOTICA

Chân Tiên Trung Kỳ
:buonqua::buonqua::buonqua:, giờ vẫn coi nhau là bạn, vẫn hẹn nhau đi chơi, xác định lại quan hệ quyết định không đi quá sâu vào cuộc đời cô ấy, mà em chỉ hy vọng ko có tên nào mò vào thôi :41:, hy vọng thôi :hutthuoc::hutthuoc:.

Thời học sinh qua rồi, anh à :009:
Vợ anh bây giờ là bạn thân hồi cấp ba đó, chúc chú thành công :hayqua:
 

Shanks

Phàm Nhân
Ngọc
-14.097,51
Tu vi
0,00
tối qua, tôi nói với em:
— trời sắp nắng rồi, ngày mai nắng rồi.

Nói một câu không đầu ko đuôi, nhưng em đâu biết, chuỗi ngày u ám, chìm trong bóng tối của anh sắp sửa sáng lên 1 tý, lý do ư, có lẽ vì em, cũng thể vì anh đã bước qua một ngã rẽ mới, nhưng trên con này vẫn âm u mờ mịt tràn đầy bóng tối, nhưng anh lại rất vui vì phía trước thi thoảng nó vẫn lóe lên một vài tia sáng yếu ớt, tuy nó chỉ là thoáng qua, lại rất mông lung mờ aỏ, nhưng đối với anh nó là qúa đủ...
 

Shanks

Phàm Nhân
Ngọc
-14.097,51
Tu vi
0,00
Tìm đâu được lối mà ta
có thể bước cùng nhau một đôi
Hay chỉ đứng bên cạnh nghe tim chơi vơi
Thấy em mà ngỡ quá xa xôi
Không thể nói dù một câu
Vội cất bước đi khi nắng chiều tàn mau
Tình này mãi là đậm sâu


Người ta thường nói, tình yêu rất đẹp, sao tôi thấy nó đau đến nhói lòng.

Thấy em mà ngỡ quá xa xôi, quá xa thật, ngồi cạnh em mà ngỡ như em đang ở phương trời nào rất xa, cảm giác có thể chạm vào nhưng sao tôi cố gắng thế nào cũng không với tới được lòng em, nó quá cao - hay tôi chưa hết lòng.

Đau- rất đau, cảm giác quá ư là khó chịu, dừng lại hay bước tiếp, bước tiếp hay dừng lại đây?

Trước kia một ngày với tôi là một nỗi buồn riêng biệt, từ khi yêu em, tôi dần thay đổi, bắt đầu biết vui, bắt đầu biết đợi một thứ gì đó mà ngay cả bản thân cũng không rõ nó là thứ gì.

Nhưng hiện tại tôi không hề muốn trải qua cái cảm giác này một lần nữa.

Tôi yêu em!

Tôi biết phải làm gì tiếp đây?

Ngủ ư!, đúng nên ngủ, tốt giấc là ngủ một giấc dài không cần tỉnh dậy. . .

 
Last edited:

Shanks

Phàm Nhân
Ngọc
-14.097,51
Tu vi
0,00
Một sáng thức dậy, nhìn thấy em bên mình, thấy em ngủ vùi trong vòng tay anh, cuộn tròn thì thầm bên anh
Kìa nắng lên rồi, buổi sáng yên vui trong tiếng nhạc
Có bao giờ đông ngọt ngào đến th
Mùa đông dịu dàng đến thế
Lắng nghe tiếng em khẽ cười.


Anh cần em!

Cần nhiều đến mức nào?

Nhiều đến mức không có em, cuộc sống của anh trở nên vô nghĩa.

---

Liệu 200 có lớn hơn 2000?
 

Những đạo hữu đang tham gia đàm luận

Top