Luận Truyện Lục Tiên - Tiêu Đỉnh - Lầu 2: Truy tìm Hứa Tuyết Ảnh

Status
Not open for further replies.

quantl

Phàm Nhân
Ngọc
6.620,28
Tu vi
0,00
Lão Tiêu ngừng chương, khiến anh em móc miệng treo mỏ, trong lúc rảnh rỗi ngồi không ta có viết 1 fanfic cho my Waifu Chung Thanh Lộ. Tình tiết các thứ thuần túy là tự chế, suy nghĩ cảm tình nhân vật cũng vậy, nếu có gì không hợp với nguyên tác mong các vị đạo hữu thông cảm
Chung Thanh Lộ nằm trên giường ngơ ngác nhìn trần đá lạnh lẽo. Nàng không biết mình về bằng cách nào, cũng không biết đã gặp ai trên đường, trong đầu nàng chỉ còn những hình ảnh quay cuồng của Thạch Đầu.

Hắn không trở lại.

Thuyền đều đã về từ yêu đảo nhưng hắn không trở lại.

Nước mắt nàng trào ra như suối, đau đớn hối hận, những cảm xúc đó giống như những nhát dao đâm sâu vào tâm khảm, khiến nàng không cách nào thở nổi.

Tại sao?

Tại sao lại là hắn?

Hắn đã hứa rồi, đã thề với mình rằng sẽ trở lại. Mình còn đặc biệt chuẩn bị lọ đan dược này cho hắn, còn muốn nhìn vẻ mặt mừng như điên của hắn, còn muốn cười vào mũi hắn vì dám khinh thường mình. Nhưng…

Bây giờ tất cả đều vô nghĩa…

Hắn không còn ở đây nữa.

Những đan dược mình làm ra còn có tác dụng gì nữa đây.

Bỗng nhiên nàng giơ tay trái ra trước mặt.

Trong tay nàng còn có một cái lọ, trong đó là những viên đan dược chất chứa tâm huyết của nàng. Nàng đã muốn vứt nó đi nhưng không hiểu sao lại cầm về, bên trong đó là thứ đủ để khiến tu sĩ Luyện Khí Cảnh điên cuồng nhưng trong tầm mắt nàng đó chỉ là nụ cười ngạo nghễ của ác quỷ.

Vì nó mà hắn phải lên yêu đảo.

Vì nó mà hắn phải liều cái mạng nhỏ của mình.

Vì nó mà hôm nay hắn đã không trở lại.

Có đáng không?

Nàng bật dậy vung tay cao quá đầu.

Cánh tay đi được nửa đường thì dừng lại.

Đúng rồi, đây không phải là tâm huyết của riêng mình mà là của hắn nữa, nếu mình vứt nó đi thì khác gì phủ nhận hắn.

Nàng đưa tay vào ngực, ôm lọ đan dược thật chặt, ghì siết lấy nó, giọng nàng thổn thức vang vọng trong động phủ, tiếng khóc thê lương quanh quẩn trong những bức tường đá.

_ Thẩm Thạch…Ta xin lỗi…

**********

“Cạch cạch cạch”

_ Thanh Lộ, là ta Quế Thư Vân đây.

Giống như một thói quen, sau khi gõ cánh cửa đá im lìm, Quế Thư Vân lên tiếng luôn mà không cần người bên trong đáp lời. Nàng thừa hiểu dù có gõ đến mòn tay cũng chẳng mong hồi đáp.

Thanh Lộ bây giờ đã là tân tinh của Thanh Ngư Đảo, không, là tân tinh của cả đan đường rồi, chưa tới Ngưng Nguyên mà đã có thể làm ra Bồi Nguyên đan, dùng hai chữ “thiên tài” cũng không đủ để nói về nàng. Ngay khi Chung Thanh Lộ ôm lọ đan dược ra ngoài, Quế Thư Vân đã lập tức báo lại tin tức này cho tông môn, tin tức khiến biết bao người kinh ngạc, nghe nói đích thân Vân Nghê Trưởng Lão cũng đã động tâm muốn thu nàng làm đệ tử. Thế nhưng cách đây năm hôm nàng đóng chặt động phủ không ra ngoài nữa, điều này khiến Quế Thư Vân lo sốt vó, chỉ sợ nàng xảy ra việc gì. Từ hôm đó nàng liền đều đặn tới động phủ của Chung Thanh Lộ nhưng cho dù nàng có làm gì đi nữa thì người trong động cũng không chịu ra ngoài, ngoại trừ buổi đầu tiên nói hai câu xác nhận sức khỏe xong thì từ hôm đó trở đi đáp lại nàng chỉ là sự im lặng.

Hôm nay cũng vậy, nói đến khô lưỡi rát họng mà trong động phủ không có phản ứng gì. Quế Thư Vân thở dài, lắc đầu, nàng đang muốn chào từ biệt thì chợt như nhớ ra chuyện gì đó, nàng trầm ngâm trong giây lát rồi nói:

_ Dạo này Thanh Ngư Đảo và phụ cận đang rất rối loạn, cách đây mấy hôm yêu đảo xảy ra dị biến, kim quang bắn lên tận trời cao rực rỡ trong đêm tối. Nghe đồn dị tượng này là do thượng cổ truyền tống trận khởi động, việc này kinh hãi đến cả thượng tầng tông môn, suốt mấy ngày nay tông môn dốc toàn bộ lực lượng ra để tìm kiếm thứ gì đó. Muội ở cả ngày trong động chắc cũng không biết việc này, có lẽ như vậy lại hay.

Dứt lời Quế Thư Vân thở dài, nhìn cửa động im ỉm, trong lòng phức tạp, quay đầu bỏ đi. Đúng lúc đó một tiếng động khe khẽ vang lên, cánh cửa động tưởng như đóng chặt cả vạn năm bỗng nhiên xịch mở, từ bên trong động, một thiếu nữ xinh đẹp nhưng gương mặt tiều tụy hai mắt thũng sâu xuất hiện. Quế Thư Vân quay đầu kinh ngạc nhìn Chung Thanh Lộ, trong trí nhớ của nàng thì Thanh Lộ là một thiếu nữ thanh xuân đẹp đẽ, có phần hơi mập mạp nhưng trước mặt nàng lúc này là một Chung Thanh Lộ hoàn toàn khác biệt: gầy gò, mảnh mai, yếu ớt, chỉ có vẻ mặt mang vẻ khẩn trương, mở miệng hỏi:

_ Quế sư tỷ, liệu có thể nói cho ta chuyện ở Yêu đảo không?

***********

Chung Thanh Lộ ngồi trên giường cười si ngốc, dị biến trên yêu đảo đối với tông môn là một sự kiện kinh thiên động địa, với nàng cũng là một “tiếng sét giữa trời quang”. Những lời của Quế Thư Vân cứ vang vọng mãi trong nàng.

“Dị biến, kim quang, truyền tống, tìm kiếm,…”

Từng từ từng chứ trôi nổi trong đầu nàng.

_ Còn hi vọng – giọng nàng khàn đục vang lên trong động phủ

Nước mắt lại trào ra, cứ ngỡ năm ngày rồi, dòng nước mắt kia đã khô cạn lại không ngờ một lần nữa lại trào ra, nhưng lần này không phải vì tuyệt vọng.

Có thể “hắn” đã bị truyền tống tới một nơi nào đó.

Có thể “hắn” vẫn đang vất vả sinh tồn ở một nơi xa lạ.

Có thể “hắn” đang gặp rất nhiều khó khăn.

Nhưng “hắn” vẫn còn sống, thế là được rồi.

“Tên khốn kiếp” nàng nghĩ thầm “Ngươi được lắm, dám làm ta khóc đến thế à, ngươi trở về xem có…”

Nhưng nàng lại dừng lại, hình ảnh một thiếu niên cười khổ đưa linh tinh cho nàng, vẻ mặt túng quẫn của hắn mỗi khi nàng tới đòi linh tinh, nụ cười vui vẻ của hắn khi nàng đưa đan dược, ánh mắt quan tâm của hắn mỗi lần mình thành công. Chung Thanh Lộ thần người ra, nhớ về những cảm xúc cho dù là nhỏ nhất trên mặt của Thẩm Thạch

_ Nếu mình ôn nhu một chút thì tốt rồi – Nàng bật thành tiếng – Nếu mình đối xử dịu dàng với hắn hơn thì có lẽ hắn đã không cố liều mạng đến thế, nếu mình tốt với hắn hơn, nghĩ nhiều cho hắn hơn, thì có lẽ mọi việc đã không tới mức này.

Nàng vuốt vuốt cặp mắt mọng đỏ, khẽ chỉnh lại mái tóc rối.

_ Mình quyết định rồi. Nhất định phải cho tên khốn đó một bài học, phải cho hắn thay đổi cái nhìn về mình.

Rồi sau năm ngày dài, lần đầu tiên nụ cười trở lại trên miệng Chung Thanh Lộ:

_ Mình sẽ trở thành một cô gái tốt để khiến hắn phải lác mắt, để hắn biết bản cô nương cũng đường đường là một thục nữ.

Rồi mặt nàng bừng đỏ:

_ Đến lúc đó nhất định phải để hắn cầu xin mình tha thứ vì đã không giữ lời hứa.

Chung Thanh Lộ mỉm cười vui vẻ, đúng, nàng sẽ trở thành một thiếu nữ tuyệt vời. Cho đến ngày Thạch Đầu quay lại, nhất định thế.

**********

Tôn Hữu rất ngạc nhiên vì lần đầu tiên Thanh Lộ cười với hắn, ý nghĩ đầu tiên là có phải con nhỏ này bị đá đập vào đầu dẫn tới đổi tính không. Khi thường gặp mặt không chửi mắng thì cũng xỉa xói nhau nhưng đây là lần đầu tiên nàng cười với hắn.

_ Làm sao vậy – Chung Thanh Lộ hỏi

Tôn Hữu bối rối nói:

_ Không có gì, chỉ là thấy ngươi hơi khác.

_ Khác.

Tôn Hữu gãi gãi đầu, sau đó cười khổ nói:

_ Ngươi có phải đập đầu vào đâu không?

_ Ý ngươi là sao – Chân mày Chung Thanh Lộ cau lại, nàng có chút giận dữ.

Tôn Hữu hít một hơi thật sâu nói:

_ Lần nào ta gặp ngươi, nhất định ngươi sẽ xỉa xói ta một vài câu, thậm chí là mắng nhiếc ta. Chỉ là…

_ Ngươi muốn gây chuyện hả? – Giọng Chung Thanh Lộ có phần lạnh xuống.

_ Không không, ý ta không phải vậy – Tôn Hữu lắc đầu – Được rồi, ta muốn hỏi ngươi một chuyện?

_ Chuyện gì?

_ Về Thẩm Thạch… Chuyện hắn không trở về từ Yêu Đảo ngươi...

Chung Thanh Lộ đột nhiên cắt lời nói:

_ Hắn sẽ trở lại.

_ Trở lại – Tôn Hữu kinh ngạc.

Chung Thanh Lộ thấp giọng như thầm thì với bản thân:

_ Hắn nhất định sẽ trở lại, ta tin như thế, đến ngày đó ta…

Rồi nàng nở một nụ cười thật đẹp, Tôn Hữu ngẩn ra nhìn Chung Thanh Lộ, gió thổi mái tóc nàng bay lất phất, ánh nắng chiếu vào nàng lấp lánh tựa như tôn lên vẻ đẹp xuất trần, người con gái đó giống như tiên tử trong truyền thuyết, xinh đẹp và cao quý. Trái tim Tôn Hữu có chút ngưng lại, vẻ đẹp hoàn mỹ này khắc ghi thật sâu trong tâm khảm của hắn. Chỉ là nụ cười đó không phải dành cho hắn mà cho một ai khác đã đi thật xa…

*************

Mấy ngày hôm nay Chung Thanh Lộ cứ cảm thấy bồn chồn không yên, có cảm giác như sắp có chuyện gì xảy ra, nàng khẽ lắc đầu, ném những suy nghĩ không đâu đó sang một bên.

Từ lúc rời Thanh Ngư Đảo đã ba năm, nàng đã trở thành một thành viên của Đan Đường được huynh đệ đồng môn yêu quý, ba năm trôi qua nàng nhận được vô số kì vọng của mọi người, từ một cô bé trở thành một thiếu nữ, vẻ trẻ con kiêu ngạo khi xưa dần thay thế bằng thành thục ôn nhu, nàng trưởng thành và thay đổi từng giờ từng khắc, nhiều tới mức chính nàng cũng không ngờ tới.

Nhưng có những thứ nàng không hề thay đổi.

Tỉ dụ như một lò luyện đan vỡ nát.

Tỉ dụ như lọ Bồi Nguyên đan đầu tiên.

Và cả hình bóng người thiếu niên năm đó.

Nàng vuốt khẽ lọ Bồi Nguyên Đan lấy từ trong Như Ý Đại, đã ba năm rồi, nàng vẫn chờ đợi hắn, chờ hắn trở về, rất nhiều người trong hoàn cảnh của nàng sẽ quyết định từ bỏ và tin rằng hắn đã chết, nhưng Chung Thanh Lộ không như vậy, nàng tin tưởng người con trai đó, tin vào lời hứa khi xưa của hắn, tin vào việc một ngày kia hắn sẽ trở lại trước mặt nàng, nở nụ cười bất đắc dĩ và hỏi nàng có cần Linh Tinh nữa không. Nhất định chuyện đó sẽ xảy ra. Nhất định thế.

Khi nàng tới Linh Dược ĐIện thì mọi người cũng đã có mặt ở đó, sau khi mỉm cười chào hỏi nàng bước tới bên giá thuốc, một thanh niên mặt tròn bước tới bên nàng lên tiếng:

_ Chung sư muội, chào ngươi.

Chung Thanh Lộ mỉm cười đáp:

_ Cát sư huynh.

Thành thật mà nói, nàng không thích người tên Cát An Phúc này, nàng cảm giác hắn có chút vồn vã với mình, thậm chí là nhiệt tình thái quá, nhưng thân là sư huynh muội đồng môn nàng không thể không đáp lời hắn. Những lúc như thế này nàng lại nhớ lại Thạch Đầu, người con trai tự tiện nhảy vào cuộc đời nàng mà không xin phép rồi lại lặng lẽ nhảy ra. Hắn khác biệt với tất cả những nam tử khác.

_ Nghe nói dạo này muội thường xuyên tập luyện đan tới tận khuya – Cát An Phúc lên tiếng hỏi – Luyện đan cố nhiên tốt nhưng cũng nên để tâm tới sức khỏe của mình.

_ Đa tạ sư huynh đã quan tâm

Chung Thanh Lộ nói rồi quay vào quan sát kệ thuốc, mặc kệ Cát An Phúc ngượng nghịu. Nàng nhấc từng bình thuốc lên cẩn thận quan sát, thỉnh thoảng lại khẽ lắc rồi gật đầu. Khi cầm tới bình “Hôi Liên Đan” thì một giọng nói vang lên khiến nàng dừng tay lại

_ Chào sư huynh, ta muốn lấy viên “Phá Chướng Đan”, đây là vân phù của ta…

Giọng nói đó có phần quen thuộc, giống như trong giấc mộng suốt ba năm qua nàng đã nghe đi nghe lại cả ngàn lần, vạn lần.

_ Là Đỗ Thiết Kiếm Đỗ sư huynh bảo ta tới nhận, huynh ấy đã gửi ở đây rồi – Ngừng một chút rồi giọng nói đó lại vang lên lần nữa – Làm phiền sư huynh kiểm tra giùm một chút, A… Ta tên là Thẩm Thạch.

Ba

Bình đựng đan từ trên tay Chung Thanh Lộ rớt xuống, cái tên đó, cái tên đó ngay cả mơ nàng cũng nhớ tới, nàng cảm thấy đầu mình như nổ tung, tất cả những việc xảy ra đều dường như bất động, chỉ còn một bóng hình thanh niên thoạt lạ thoạt quen đang đứng trước quầy. Gương mặt hắn bình phàm lộ vẻ phong sương mỏi mệt, một gương mặt trưởng thành đã khác xa trong kí ức nàng, nhưng chỉ nhìn thôi nàng cũng đã nhận ra hắn, đâu đó trong quá khứ, hai khuôn mặt chồng lên nhau rồi hóa thành một.

“Thẩm Thạch” – Giọng nàng còn kích động hơn cả nàng nghĩ, khi gọi ra cái tên này trong lòng nàng như có thứ gì đó vỡ tung, hai từ buột khỏi môi trơn tru và thân thuộc giống như nó đã từng phát ra khỏi miệng nàng hàng trăm hàng ngàn lần.

Hắn sững người nhìn nàng rồi chau mày sau đó dường như đã nhớ ra, hắn nở nụ cười, nụ cười giống hệt như ba năm trước, nụ cười mà không giờ nào khắc nào nàng không nhớ đến

_ Ồ, đã lâu không gặp Chung Thanh Lộ.

Chỉ một câu nói bình thường nhưng lại khiến nàng run rẩy, bàn tay nàng nắm lại thật chặt.

3 năm đã qua ai còn nhớ đến niên thiếu vô tri ngờ ngờ ngệch nghệch

3 năm đã qua ai còn nhớ tới lời hứa vụng dại năm ấy.

Cảm xúc giống như ngọn lửa khổng lồ bùng lên dữ dội, nàng muốn bước tới bên hắn, muốn giữ hắn lại thật chặt, muốn hỏi hắn xem đã đi đâu, đã làm gì, sống thế nào, có còn… có còn nhớ tới nàng không. Nhưng khi nhìn thấy nụ cười ngây ngô của hắn, trái tim nàng dường như bình yên trở lại, hắn đã trở lại, thế là được rồi, cần gì phải tra hỏi, cần gì phải hạch sách thêm. Thứ duy nhất nàng có thể làm bây giờ chính là chào đón hắn giống như một người vợ đợi chồng sau bao nhiêu năm dài vất vả, sau biết bao dằn vặt nhớ thương, mỉm cười thật dịu dàng, chào đón hắn:

_ Đúng vậy, đã lâu không gặp.

Nàng ở đây, hắn ở đây, giống như lúc xưa, và lần này nàng sẽ không bao giờ buông tay hắn ra nữa, không bao giờ.
 

kethattinhthu7

Phàm Nhân
Ngọc
242,63
Tu vi
0,00
Lâu ko vào thảo luận. Một chút cảm khái!

Đọc phần dịch của chương 86 Truy vấn, thấy đoạn cuối cùng dịch là ".. lấy ở những người đi ra từ..." còn phần convert, lại trực tiếp truy vấn đến Thẩm Thạch ".. chính là ngươi từ VTBC mang ra ko?.."

???

:baybay:
@gawain, đệ xem và kiểm tra thử
 

kethattinhthu7

Phàm Nhân
Ngọc
242,63
Tu vi
0,00
Bạn hiền nếu đã ghé thăm
Vì sao không thể làm luôn một bài ??
Lục Tiên đâu phải một hai
Chương chương đều có một vài ý thơ.
Đặt bút xuống thấy bất ngờ
Chỉ cần chút sức làm thơ được liền.
(@Gacon3492)

Thanh Vân một dải xanh xanh
Gió vờn mây thổi long lanh diệu huyền
Này Long Thủ, kia Phong Hồi
Thông Thiên sừng sững đỉnh trời là đây


Tiểu Trúc thướt tha nắng sớm
Đại Trúc bình lặng áng mây chiều
Rừng trúc lao xao với gió
Khúc tình ca Phàm - Dao - Kỳ.

(@gacanhcut.oo7)

Làm thơ thì phải gieo vần
Đọc thơ các lão, khóc ròng hóc xương

(@gacanhcut.oo7)
 
Status
Not open for further replies.

Những đạo hữu đang tham gia đàm luận

Top