Up mục Đại Giác đi còn gì. Các lão đọc nhiều mà chả viết gì, chỉ đáng ăn gạch.:angach:http://bachngocsach.com/forum/showthread.php?t=7123&page=4
Hãy cảm nhận sự đơn độc của Hàn lão ma khi ngồi trên đỉnh vinh quang. Hãy thương lão Vong khi cho dừng PNTTT đúng lúc.
Đao khách Vương Thất
Đao khách Vương Thất sinh ra vào những năm đầu Dân quốc. Về tướng mạo, Vương Thất thuộc loại xấu, miệng rộng, mặt lưỡi cày, đã thế còn nổi đầy những nốt sần đen. Ấy thế nhưng Vương Thất chỉ cần trợn mắt lên, khuôn mặt ấy bỗng tràn đầy sát khí, mà luồng khí ấy được phát ra từ đôi mắt sắc như mắt chim ưng.
Vương Thất vốn tên là Vương Quốc Thuận, năm lên bảy tuổi, tình cờ gặp một tay cao thủ trong chốn võ lâm. Thấy xương cốt kỳ lạ của Vương Thất, vị cao thủ ấy nhận Vương Thất làm học trò, truyền hết cho cậu bé đao pháp của cả đời mình là Thất đai liên hoàn. Để báo đáp ơn tri ngộ với ân sư của mình Vương Quốc Thuận từ đó trở đi đổi tên mình thành Vương Thất.
Đến năm 17 tuổi, Vương Thất đã trở thành một đao khách tiếng tăm lừng lẫy một phương. Người đầu tiên Vương Thất đọ sức là tên cướp “độc tý lang” (sói một tay). Hắn cũng là một tay đao khách, chiếm núi xưng vương, làm đủ điều ngang ngược hàng chục năm trời. Hôm ấy, “Độc tý lang” nghe tin Vân Nương, con gái của nhà điền chủ họ Vương trẻ tuổi mà xinh đẹp, bèn mang theo mười mấy tên lâu la xuống núi cướp người. Sau khi đắc thắng, trên đường về sơn trại, một thiếu niên đứng ra chắn lối. “Độc tý lang” nổi nóng, vung roi ngựa lên, quất thẳng vào trán chàng thiếu niên.
Chàng thiếu niên hươ tay lên, chỉ thấy một chớp sáng lóe lên, chiếc roi ngựa đang quất tới đứt làm đôi, cùng lúc đó, con ngựa quý của “Độc tý lang” cũng mất một vó trước. “Độc tý lang” ngã từ lưng ngựa cắm đầu xuống đất, gần chạm đất bỗng bật dậy, giận quá hóa cùn, rút quỷ đầu đại đao ra bổ vào đầu gã thiếu niên.
Lại một luồng chớp nữa lóe lên, chẳng có ai nhìn rõ đao pháp của chàng ra sao, bàn tay còn lại đang nắm đại đao của “Độc tý lang” đã rơi bịch xuống đất, hắn bỗng trở thành “vô tý lang” (sói không tay). Đám lâu la thấy vậy xúm lại bảo vệ, tên trùm cướp kia mới trốn thoát được. Chàng thiếu niên ấy chính là Vương Thất 17 buổi.
Điền chủ Vương cảm ơn nghĩa hiệp đó của Vương Thất, quyết định gả Vân Nương cho chàng. Vương Thất luôn miệng từ chối: chí thú của đao khách là ở lưỡi đao!
Đến năm ba mươi tuổi, Vương Thất đã phiêu bạt giang hồ hơn chục năm, một lưỡi Ô kim đao nắm trong tay đã trừ khử vô số trộm cướp, chàng cũng trở thành đao khách tiếng tăm vang lừng trong bốn cõi.
Bất kể là băng nào nhóm nào, hễ nghe thấy tên đao khách Vương Thất, đều tỏ ra vô cùng kính nể, bởi nếu chàng chỉ cần giở một nửa chiêu liên hoàn thất đao ra, đối thủ nào cũng chưa đánh đã hàng.
Vương Thất thấy khoái chí với võ nghệ cao siêu cả mình, song đồng thời cũng cảm thấy hụt hẫng và buồn tẻ. Chàng đã không còn ai là đối thủ nữa. Chàng cảm thấy niềm kiêu hãnh của một đao khách đã thành danh và cũng thấm thía nỗi bi ai và nuối tiếc của một đao khách.
Với tâm t.ư của một người nổi tiếng cao cờ không gặp được kỳ phùng địch thủ, Vương Thất lang thang khắp nơi tìm đối thủ để so tài cao thấp.
Một năm trời qua đi!
Lại một năm nữa qua đi!
Tiếng tăm của Vương Thất vẫn như xưa nổi như cồn trong giới võ lâm. Thế nhưng Vương Thất đã không còn là Vương Thất ngày xưa, chỉ vì kiếm không ra địch thủ mà trong lòng Vương Thất luôn có một sự giày vò mãnh liệt.
Đến năm 41 tuổi, Vương Thất lang thang đến biên cương ở Tây Thành. Chàng gặp kiếm khách Dương Thập Nhất. Bước thăng trầm của hai người cũng nhiều nét giống nhau. Dương Thập Nhất đã là cao thủ trong chốn võ lâm ở Tây Thành, cũng đang thích đọ sức với những bậc cao thủ, lấy việc tỉ thí võ nghệ làm niềm vui và làm phương thức sống nửa cuối cuộc đời mình.
Đao khách Vương Thất và kiếm khách Dương Thập Nhất lấy bãi Gô bi ở giữa lòng sa mạc bao la làm nơi đọ sức đua tài. Hai bên lần lượt giở ra hơn ba mươi chiêu thức. Vương Thất chịu thua dưới làn kiếm của Dương Thập Nhất. Chàng vừa thấy háo hức song cũng vừa thấy đau lòng, tim chàng như còn bị giày vò bởi còn có một kẻ địch lớn mạnh đang tồn tại.
Năm năm sau, cuộc giao chiến một lần nữa vẫn diễn ra đúng hẹn, đao đi, kiếm lại, đọ sức liên miên với nhau đến năm mươi hiệp, đao pháp của Vương Thất tỏ ra chiếm ưu thế hơn. Để chuyển bại thành thắng, Dương Thập Nhất không ngừng giở ra những ngón hiểm. Nhưng xem ra đã không còn đủ sức xoay trời chuyển đất, đến hiệp thứ 60, đùi phải của Dương Thập Nhất bị lưỡi đao của Vương Thất hớt bay đi.
Sa mạc im như chết, trong giây lát, không khí như quánh lại. Cả hai bậc cao thủ đều sững sờ trước kết quả bày ra trước mặt.
Một lúc sau, Dương Thập Nhất cười chua chát:
- Vương huynh! Anh đã thắng tôi rồi! Nhưng anh cũng thua rồi, không có một đối thủ như tôi, thì những năm tháng từ nay trở đi, có thể tưởng tượng ra rằng anh sẽ cô đơn và buồn tẻ đến chừng nào.
Vương Thất cũng thở dài, nói:
- Giang hồ ngang dọc chừng ấy năm, cho đến giờ mới hiểu được đối thủ thực sự của mình là ai.
Nói xong một cánh chớp lóe lên, cánh tay phải cầm đao của Vương Thất rơi thịch xuống đất, Ô kim đao cũng cắm phập xuống nền cát của Gô bi, rùng lên phát ra những tia chớp lấp lóa.
truyện PN kết thúc "phần Linh Giới" vậy ta cũng thấy ổn mà chỉ có điều có nhiều hố mà lão vong béo đào ra chưa kịp lấp nên ae mới thấy hụt hẩng và tiếc nuối cho 1 tác phẩm tuyệt vời thôi. :26:



