Luận Truyện Ma Thiên Ký → Vong Ngữ → Tầng 1 : Sinh tử thí luyện

Status
Not open for further replies.

TiểuKêTử

Phàm Nhân
Ngọc
29,18
Tu vi
0,00
Up mục Đại Giác đi còn gì. Các lão đọc nhiều mà chả viết gì, chỉ đáng ăn gạch.:angach:http://bachngocsach.com/forum/showthread.php?t=7123&page=4

Hãy cảm nhận sự đơn độc của Hàn lão ma khi ngồi trên đỉnh vinh quang. Hãy thương lão Vong khi cho dừng PNTTT đúng lúc.
Đao khách Vương Thất

Đao khách Vương Thất sinh ra vào những năm đầu Dân quốc. Về tướng mạo, Vương Thất thuộc loại xấu, miệng rộng, mặt lưỡi cày, đã thế còn nổi đầy những nốt sần đen. Ấy thế nhưng Vương Thất chỉ cần trợn mắt lên, khuôn mặt ấy bỗng tràn đầy sát khí, mà luồng khí ấy được phát ra từ đôi mắt sắc như mắt chim ưng.

Vương Thất vốn tên là Vương Quốc Thuận, năm lên bảy tuổi, tình cờ gặp một tay cao thủ trong chốn võ lâm. Thấy xương cốt kỳ lạ của Vương Thất, vị cao thủ ấy nhận Vương Thất làm học trò, truyền hết cho cậu bé đao pháp của cả đời mình là Thất đai liên hoàn. Để báo đáp ơn tri ngộ với ân sư của mình Vương Quốc Thuận từ đó trở đi đổi tên mình thành Vương Thất.

Đến năm 17 tuổi, Vương Thất đã trở thành một đao khách tiếng tăm lừng lẫy một phương. Người đầu tiên Vương Thất đọ sức là tên cướp “độc tý lang” (sói một tay). Hắn cũng là một tay đao khách, chiếm núi xưng vương, làm đủ điều ngang ngược hàng chục năm trời. Hôm ấy, “Độc tý lang” nghe tin Vân Nương, con gái của nhà điền chủ họ Vương trẻ tuổi mà xinh đẹp, bèn mang theo mười mấy tên lâu la xuống núi cướp người. Sau khi đắc thắng, trên đường về sơn trại, một thiếu niên đứng ra chắn lối. “Độc tý lang” nổi nóng, vung roi ngựa lên, quất thẳng vào trán chàng thiếu niên.

Chàng thiếu niên hươ tay lên, chỉ thấy một chớp sáng lóe lên, chiếc roi ngựa đang quất tới đứt làm đôi, cùng lúc đó, con ngựa quý của “Độc tý lang” cũng mất một vó trước. “Độc tý lang” ngã từ lưng ngựa cắm đầu xuống đất, gần chạm đất bỗng bật dậy, giận quá hóa cùn, rút quỷ đầu đại đao ra bổ vào đầu gã thiếu niên.

Lại một luồng chớp nữa lóe lên, chẳng có ai nhìn rõ đao pháp của chàng ra sao, bàn tay còn lại đang nắm đại đao của “Độc tý lang” đã rơi bịch xuống đất, hắn bỗng trở thành “vô tý lang” (sói không tay). Đám lâu la thấy vậy xúm lại bảo vệ, tên trùm cướp kia mới trốn thoát được. Chàng thiếu niên ấy chính là Vương Thất 17 buổi.

Điền chủ Vương cảm ơn nghĩa hiệp đó của Vương Thất, quyết định gả Vân Nương cho chàng. Vương Thất luôn miệng từ chối: chí thú của đao khách là ở lưỡi đao!

Đến năm ba mươi tuổi, Vương Thất đã phiêu bạt giang hồ hơn chục năm, một lưỡi Ô kim đao nắm trong tay đã trừ khử vô số trộm cướp, chàng cũng trở thành đao khách tiếng tăm vang lừng trong bốn cõi.

Bất kể là băng nào nhóm nào, hễ nghe thấy tên đao khách Vương Thất, đều tỏ ra vô cùng kính nể, bởi nếu chàng chỉ cần giở một nửa chiêu liên hoàn thất đao ra, đối thủ nào cũng chưa đánh đã hàng.

Vương Thất thấy khoái chí với võ nghệ cao siêu cả mình, song đồng thời cũng cảm thấy hụt hẫng và buồn tẻ. Chàng đã không còn ai là đối thủ nữa. Chàng cảm thấy niềm kiêu hãnh của một đao khách đã thành danh và cũng thấm thía nỗi bi ai và nuối tiếc của một đao khách.

Với tâm t.ư của một người nổi tiếng cao cờ không gặp được kỳ phùng địch thủ, Vương Thất lang thang khắp nơi tìm đối thủ để so tài cao thấp.

Một năm trời qua đi!

Lại một năm nữa qua đi!

Tiếng tăm của Vương Thất vẫn như xưa nổi như cồn trong giới võ lâm. Thế nhưng Vương Thất đã không còn là Vương Thất ngày xưa, chỉ vì kiếm không ra địch thủ mà trong lòng Vương Thất luôn có một sự giày vò mãnh liệt.

Đến năm 41 tuổi, Vương Thất lang thang đến biên cương ở Tây Thành. Chàng gặp kiếm khách Dương Thập Nhất. Bước thăng trầm của hai người cũng nhiều nét giống nhau. Dương Thập Nhất đã là cao thủ trong chốn võ lâm ở Tây Thành, cũng đang thích đọ sức với những bậc cao thủ, lấy việc tỉ thí võ nghệ làm niềm vui và làm phương thức sống nửa cuối cuộc đời mình.

Đao khách Vương Thất và kiếm khách Dương Thập Nhất lấy bãi Gô bi ở giữa lòng sa mạc bao la làm nơi đọ sức đua tài. Hai bên lần lượt giở ra hơn ba mươi chiêu thức. Vương Thất chịu thua dưới làn kiếm của Dương Thập Nhất. Chàng vừa thấy háo hức song cũng vừa thấy đau lòng, tim chàng như còn bị giày vò bởi còn có một kẻ địch lớn mạnh đang tồn tại.

Năm năm sau, cuộc giao chiến một lần nữa vẫn diễn ra đúng hẹn, đao đi, kiếm lại, đọ sức liên miên với nhau đến năm mươi hiệp, đao pháp của Vương Thất tỏ ra chiếm ưu thế hơn. Để chuyển bại thành thắng, Dương Thập Nhất không ngừng giở ra những ngón hiểm. Nhưng xem ra đã không còn đủ sức xoay trời chuyển đất, đến hiệp thứ 60, đùi phải của Dương Thập Nhất bị lưỡi đao của Vương Thất hớt bay đi.

Sa mạc im như chết, trong giây lát, không khí như quánh lại. Cả hai bậc cao thủ đều sững sờ trước kết quả bày ra trước mặt.

Một lúc sau, Dương Thập Nhất cười chua chát:

- Vương huynh! Anh đã thắng tôi rồi! Nhưng anh cũng thua rồi, không có một đối thủ như tôi, thì những năm tháng từ nay trở đi, có thể tưởng tượng ra rằng anh sẽ cô đơn và buồn tẻ đến chừng nào.
Vương Thất cũng thở dài, nói:

- Giang hồ ngang dọc chừng ấy năm, cho đến giờ mới hiểu được đối thủ thực sự của mình là ai.
Nói xong một cánh chớp lóe lên, cánh tay phải cầm đao của Vương Thất rơi thịch xuống đất, Ô kim đao cũng cắm phập xuống nền cát của Gô bi, rùng lên phát ra những tia chớp lấp lóa.

truyện PN kết thúc "phần Linh Giới" vậy ta cũng thấy ổn mà chỉ có điều có nhiều hố mà lão vong béo đào ra chưa kịp lấp nên ae mới thấy hụt hẩng và tiếc nuối cho 1 tác phẩm tuyệt vời thôi. :26:
 

TiểuKêTử

Phàm Nhân
Ngọc
29,18
Tu vi
0,00
HAIZ! lão Vong quăng gạch ghê thiệt chứ trong PN thì ông cháu Tiêu Thúy Nhi bị lão ma nhắm trúng rồi ép đổi đồ. chắc lão thấy uất ức cho ông cháu nhà đó nên qua MTK cho con Thúy Nhi nhăm nhe đồ của LM thật bó tay. lanh cha lanh chanh có ngày ăn hành của LM ak :12:
 

nhatchimai0000

Phàm Nhân
Administrator
bach-ngoc-dich-gia
Ngọc
5.022,77
Tu vi
0,00
Hôm qua kể chuyện Ma đạo nay kể chuyện chính đạo.

Ông Ôn làm thuê

Tôi bắt đầu bước lên đường đi tìm ông Ôn.

Trong toa xe rất ồn. Tôi nhắm mắt lại, đang nghĩ xem làm thế nào thuyết phục để ông Ôn trở về với tôi, bởi vì, tôi quả thật rất cần một người làm thuê hiếm có, trăm người mới chọn được một người như ông Ôn.

Ông Ôn là người chuyên xoa đấm lưng, gọi là thợ đấm lưng. Đừng thấy trong “nhà tắm Đại Chúng” của tôi có tới bảy tám thợ đấm lưng mà tưởng ai cũng như ai, nếu nói về tay nghề, người tôi ưng ý nhất phải nói là ông Ôn.

Tính ra, ông Ôn đến làm thuê cho tôi cũng đã năm rưỡi rồi. Trong thời gian đó, điều làm tôi khó hiểu nhất là năm đầu, ông chỉ làm có hơn một tháng rồi thôi, sau Tết năm nay, ông lại làm một tháng và nói với tôi:

- Thật là có lỗi, quả thật là ở nhà có việc bận, tôi cần phải về.

Tôi rất khó chịu: Sao lại có thể làm ăn buổi đực buổi cái như thế được? Nếu như không chỉ vì thấy ông ấy làm việc tốt hơn người khác, thì tôi đã cho ông ấy thôi việc từ lâu. Nhưng rồi tôi lại nghĩ: Ông Ôn đã ngoài năm mươi tuổi, chưa biết chừng ở nhà lại có việc gì quan trọng chờ ông về giải quyết thật cũng nên, thôi ông ấy đi thì đi vậy. Thế là tôi dặn đi dăn lại ông:

- Lần này bác phải nhanh chóng trở lại đây nhé!

Nhưng ông Ôn đi rồi là đi luôn không quay lại nữa. Với lại sau khi ông Ôn về rồi, nhà tắm của tôi hình như xuất hiện một khoảng trống không sao bù lấp được – rất nhiều khách đến tắm cứ hỏi ông còn làm ở đây không, có người nghe nói ông không làm ở đây nữa đã bỏ về luôn.

Tôi đã cảm nhận thấy tầm quan trọng của ông Ôn với cái nhà tắm này.

Trước đây, những người luống tuổi đến tắm, thì những người khác đều ngại phiền, ngại mất thì giờ không muốn làm, nhưng ông Ôn thì không bao giờ kén chọn, phục vụ đến nơi đến chốn khiến các cụ già cụ nào được phục vụ xong cũng tít mắt cười. Tôi hỏi ông Ôn làm thế nào mà phục vụ được họ tốt như thế, ông cười bảo:

- Ông bố tôi làm người đấm lưng mấy chục năm, đương nhiên là tôi cũng học được một chút ngón nghề. Làm cái nghề này, thực ra cũng có mặt tốt của nó, hầu hạ đủ các loại người, xem ra thì như có vẻ thấp hèn, nhưng lại có thể trau dồi được con người.

Lại có một lần, một đôi trai gái đến tắm tại phòng riêng, ông Ôn lén bảo tôi:

- Chúng ta không thể tiếp loại khách này được, tôi thấy, hình như là “gà rừng” hay sao ấy.

Tôi bảo:

- Cũng hơi khó đấy, tôi làm sao mà đuổi được họ.

- Tôi khắc có cách – Ông Ôn bảo thế, nói rồi, ông nghiêm sắc mặt đi đến cửa gian phòng tắm nói – Thật là có lỗi, cảm phiền quí khách chờ cho một lát. Vừa mới rồi ông Mã trưởng phòng bên công an đưa con sang tắm, bỏ quên cái quần của cậu con trai ông ta ở phòng tắm nào đó, để tôi dẫn cha con ông trưởng phòng đi tìm, hai vị chờ cho một lát hãy rồi hãy vào có được không ạ?

Nghe nói thế xong, đôi trai gái ấy lập tức nói rằng đang có việc vội, thôi không chờ đợi nữa. Chỉ trong nháy mắt, họ đã lủi ra khỏi nhà tắm.

Tôi thấy ông Ôn còn là người chịu khó và nhịn nhục, thường chịu thiệt thòi oan ức hơn những người cùng làm khác, nên rất thương mến ông ấy.

Một hôm, tôi sửa hai món ăn gọi ông Ôn:

- Đến uống với tôi vài chén – Ông Ôn cười lắc đầu, tôi hỏi – bác biết uống rượu không?

Ông đáp:

- Biết chứ!

Tôi bảo:

- Thế thì sao bác chẳng đến tôi uống vài chén?

Bác đáp:

- Cái khoản rượu này, cứ không uống là tốt nhất. Uống vào, chưa biết chừng nó còn gây cho anh khối cái phiền phức – Rồi ông nói tiếp – Với lại con người ta, phải luôn luôn nghĩ đến những ngày gian khổ, phải nghĩ rằng kiếm được tiền không phải dễ mới được. Không phải nếm mùi đau khổ trong nỗi khổ thì khó mà hưởng sự sung sướng trong sung sướng.

Tôi nghe nói thế, bật cười sặc cả rượu trong miệng ra: Ông Ôn ơi! Ông chỉ là một anh đi làm thuê mà cũng thuyết lý dài dòng thế. Có muốn nói, thì phải là ông chủ như tôi đây nói với ông mới phải chứ!

Song muốn nói gì thì nói, nhà tắm của tôi đang cần sự có mặt của ông Ôn, vì có ông, thì việc kinh doanh ở cái nhà tắm này mới khá lên được.

Tôi nhất định sẽ thuyết phục để ông trở lại và bắt ông phải làm lâu dài ở đây. Tôi nghĩ thế, bất giác đưa tay lên ấn vào cái ví da. Trong đó có 3000 đồng. Nếu gia đình ông Ôn có khó khăn thật, thì số tiền này sẽ có tác dụng.

Khi tôi xem mảnh giấy và tìm đến chỗ ông đang ở, hàng xóm của ông cho biết, đây là chỗ ở cũ của ông Ôn, ông ấy rất ít về đây, muốn tìm ông ta, phải đến một công ty gì đó khá lớn ở tòa lầu x.x. Tôi tự cảm thấy có sự gì đó không ổn. Phải chăng ông Ôn đã tìm được một nơi làm việc khác tốt hơn? Nếu thế thật, chẳng hóa tôi đi một chuyến công toi.

Tôi đến tòa lầu đó.

Cô gái ra tiếp tôi hỏi rõ mọi chuyện xong, nói:

- Xin ông chờ cho một lát, tổng giám đốc chúng tôi hôm nay khá bận rộn, để tôi vào báo trước đã ạ!

Cái gì? Tổng giám đốc? Tôi vội gọi giật cô gái lại, hỏi:

- Ông Ôn là...

Cái lúm đồng tiền của cô gái quả thật là xinh.

- Đúng thế ạ! Tổng giám đốc chúng tôi mới về không lâu, ông mới ra tỉnh ngoài nghỉ phép về. Năm nào ông cũng bỏ thời gian đi các tỉnh khác hơn một tháng. Ông thường nói, làm thế có thể làm cho mình được thoải mái hơn, khiến sức hoạt động của mình được dồi dào hơn để tỉnh táo hơn lãnh đạo công ty phát triển lớn mạnh...

Tôi đứng ngẩn người ra.
 

TiểuKêTử

Phàm Nhân
Ngọc
29,18
Tu vi
0,00
bác toàn kể chuyện ở trên cao không nhỉ :bye: em xin góp ý thật lòng truyện này thì cũng có 1 tí ý nghĩa nhưng mà cũng nhàm lắm bác ak. truyện cười được lòng người hơn đó :phe:
 
G

Glomed

Guest
Hàn lập năm xưa đến giờ phút này đã có diễm phúc ngắm mỹ nhân cởi truồng, còn LM thì chưa thật tội nghiệp
 

TiểuKêTử

Phàm Nhân
Ngọc
29,18
Tu vi
0,00
haiz! thằng không dê gái thì được chấm mút mà thằng dê gái thì thiếu thốn tình cảm ghê gớm. :8:
quả này chắc kiếm chác được không ít. vậy là LM theo đuôi lão ma luyện đan rồi. không biết ông Linh Sư luyện đan trong MQT có nhận LM làm culi ko đây :-"
 
Status
Not open for further replies.

Những đạo hữu đang tham gia đàm luận

Top