Cái tinh túy của xem bói là cho người coi bói niềm tin hoặc "con đường sáng".
Những người đi coi bói là những người đang mất niềm tin vào cuộc sống, hoặc là những người không có ý chí kiên định, cũng có thể họ đang lâm vào cảnh bế tắc, muốn dò hỏi "thiên ý", hay chỉ đơn thuần là họ không biết tương lại sẽ như thế nào, khi mà mọi thứ ra khỏi tầm khống chế của họ, bất lực, tuyệt vọng... Lúc đấy họ sẽ đi xem bói. Công việc của người đi xem bói lúc này là cho họ niềm tin, cho họ một lời khẳng định rằng tương lai tươi đẹp ở phía trước đang chờ đón họ để họ có động lực, có niềm tin mà sống tiếp. Hoặc giả là chỉ cho họ một "con đường sáng", mà với người xem bói gọi là "giải hạn" đấy, họ tin rằng mình đang gặp hạn, cần người cứu giúp, giải hết hạn này tương lại sẽ tươi đẹp bla bla...
Nói dài ra thì còn có nhiều thứ, nhưng tóm gọn lại là người xem bói cho người đi xem niềm tin để mà họ sống tiếp, đó là thứ tinh túy nhất của nghề coi bói. Vấn đề này ta đã nghiên cứu rất là lâu, từ khi lần đầu tiên ta cầm trên tay cuốn Kinh Dịch do Nguyễn Hiến Lê dịch, nhiều không có chứ cũng được 8 9 năm rồi. Nếu người đời thông hiểu hết những điều đó thì chắc chắn nghề xem bói chỉ còn là mây khói trong dòng lịch sử mà thôi.