He he

Jacquilyn

Phàm Nhân
Ngọc
47,50
Tu vi
0,00
Kiểu bị nguyền rủa giờ Thể Dục ấy .-.

Tuần 1. Đến muộn phạt lđ 1 buổi ghi sổ đầu bài.
Tuần 2. Đến muộn :))) hình phạt tiếp diễn
Tuần 3. Đến đúng giờ nhưng để xe sai chỗ, phạt dắt xe ko được xin => vào lớp muộn tiếp tục hình phạt = =
Tuần 4. Không đi muộn, nhưng quên vợt = =, ghi sổ đầu bài phạt lao động. Đã vậy còn phạt chạy đến hết tiết, chạy muốn tắc thở may cấp II phạt chạy nhiều riết quen = = hạnh kiểm trung bình một tháng -> cả kì hk trung bình .-.

Đó là lí do phải vào đội vn chỉ để cộng 5đ :( thoát khỏi hk tb :((((((

4 tuần, 4 buổi l.đ nhưng thầy phạt vậy chẳng kiểm tra nên trốn :cuoichet:)))... Tự dưng hôm nay lại kiểm tra = = doạ ko đi lao động phạt 4 buổi ;;_;;

Giời ạ sáng mai nghỉ tính ngủ đến 9h ;;_;; cuối cùng lại = = hận TD.
 

Jacquilyn

Phàm Nhân
Ngọc
47,50
Tu vi
0,00
Bữa nay bị một đứa con gái trong lớp đùa giỡn quá đáng. Thật sự cảm thấy rất bực, nhưng vẫn chưa phải là giới hạn chịu đựng. Hơn nữa nó là con gái nên thôi. Phiền.

(Thật sự khó hiểu. Có hôm đang đi vệ sinh thấy đám con gái chui xuống nhìn buồng vsinh rồi cười đùa nói đứa này mặc đồ lót màu gì rồi gì gì đó .-. sợ hãi...)

Người ta hay nói là trẻ con thì có cái quái gì mà stress. Thật ra đâu có phải.

Chuyện qua rất lâu rồi thậm chí chẳng muốn nói với ai nữa.

Hồi xưa mình không thích chịu thiệt, ai động đến xíu thôi là xù lông lên, còn ghi sổ rõ ràng rành mạch, chắc chắn phải trả thù.

Rồi đến hôm ngủ dậy đau đầu kinh khủng, chỉ muốn đâm đầu vào tường cho bớt đau. Đi bvien nói ko làm sao, dây thần kinh bị căng thẳng gì đó, khuyên đưa cháu nhà đến bác sĩ tâm lí :3

Đến rồi ngta đưa cho tờ phiếu kêu điền vô. Mẹ đọc xong thì dắt đi luôn, bảo khỏi cần điền .-. Đến bệnh viện t.ư hay sao ấy.

Bác sĩ hỏi có vấn đề gì không, mới cho bác sĩ xem cái quyển sổ "ghi hận" :)))))

Kiểu. Bạn A làm rơi vở, mai ném vở bạn ấy .-.
Bạn B đâm trúng chưa xin lỗi, mai ngáng chân.

Và cả nghìn sự trả thù cute phô mai que nữa.

Bác sĩ: "..."

Rồi bác sĩ khuyên nhủ chuyện gì bỏ qua được thì nên bỏ qua. Nhưng bạn nhỏ cố chấp lắm.

Bạn nhỏ: "Nó đâm vào cháu ko sao, nhưng nó ko chịu xin lỗi cháu."

Kiểu bác sĩ hết lời để nói :))) chuyển qua hỏi. "Vậy cháu có sở thích gì không?"

"Cháu thích xem phim hoạt hình = ="

"Bác ví dụ nhé. Giờ bạn A làm rơi tẩy của cháu, cháu vứt tẩy của bạn A. Hai cháu không ai chịu thôi, cứ như vậy cháu về nhà lại phải ghi sổ nợ :)v), tốn bao nhiêu th.gian xem hoạt hình đúng ko? Cháu cứ kệ nó đi. Mình người lớn hơn bạn, không thèm chấp ha."

Bạn nhỏ như kiểu ngộ ra chân lí :)))) Với lại cũng tự nhận thấy cái đám trong lớp quá nhàm chán. Chơi mấy trò cũ rích rồi ngồi túm lại bịa chuyện.

Trẻ con mà, bạn vẫn còn nhớ ch.nó bịa "điện thoại nhà tớ xịn lắm hết pin ném từ tầng 3 xuống là có pin liền"

"..." ??:D??

Bạn ko thèm để ý tới bọn nó nữa.

Mọi chuyện ok, bạn đau đầu hai bữa là đi học lại bình thường.

Đi học thì bị mấy thằng trên lớp ghẹo, còn bị đánh nữa (chắc bố mẹ nó ko dạy ko đc đánh con gái hoặc bạn nhìn giống con trai), bạn về nói với mẹ thì mẹ bảo cứ kệ chúng nó rồi ch.nó chán ấy mà.

KHÔNG, CHÚNG NÓ KHÔNG CHÁN.

Cái cách làm đấy là cái cách làm ngu xuẩn nhất. Đến khi bạn bị ngất ở lớp, đi bệnh viện người đầy vết bầm tím thì người lớn mới coi đó là chuyện quan trọng.

- - -

Nói chung là có những chuyện kể cả bạn ko còn để tâm nữa nhưng cũng ko quên đi được. Nó đc liệt vào long term memory rồi đâu có biết cách đặt nó vào short term đâu ha.

Từ đó đến giờ bạn vẫn chia "con người" ra làm ba kiểu.

1. Có thể nói chuyện
2. Tránh càng xa càng tốt
3. Kiểu phải tránh nhưng không tránh được, phải tỏ ra "hổ báo" doạ chúng nó.

Thật ra còn kiểu người nữa. Là kiểu đáng lí nên tránh nhưng vì có quan hệ huyết thống nên phải sống chung. Kiểu này thì chờ đến khi trưởng thành rồi tránh sau cũng ổn.

Nói chung vì cái buổi trị liệu tâm lí, lúc nào gặp chuyện gì bạn cũng đều tự nhủ là kệ nó không chấp. Đến bây giờ thì bạn không thèm để tâm luôn.

Kiểu như tự xây nên thế giới riêng cho mình, giữ cho bản thân vui vẻ.

Trong thế giới này bạn là một bạn nhỏ nhỏ bé, có một bé mèo, đi học rồi về nhà làm những điều mình thích. Mấy người không đâu thì bị ném vô hố đen vũ trụ .-.

Thật ra thì nó không đơn giản vậy, có những mối quan hệ phức tạp như người yêu cũ, bạn thân cũ này. Những kiểu phức tạp bạn cũng sẽ không để tâm luôn, cho nó thành kiểu đơn giản đi :>>>
 

Jacquilyn

Phàm Nhân
Ngọc
47,50
Tu vi
0,00
Ừm chuyện xảy ra vào hè năm lớp 9. Đáng lí ra bạn cũng như bao người đâm đầu vào ôn thi cấp III. Nhưng không, bạn không hứng thú với việc học lắm.

Bạn có một người cậu, khá tuyệt vời. Có sự nghiệp có đạo đức sống có trách nhiệm với bản thân, gia đình và xã hội.

Cậu là một người rất quan trọng với bạn. Bạn thấy nhiều người nói daddy là mẫu bạn trai lí tưởng của họ, nhưng với bạn thì là cậu.

Không thể miêu tả được cái cảm giác ngưỡng mộ dựa dẫm ấy qua một hai câu. Từ nhỏ thì cũng có vài kí ức với cậu. Nhưng lên lớp 1 thì cậu đi nhiều, ít khi ở nhà.

Cậu có 2 phòng gym và một quán cafe hay sao á nên từ lúc mọi thứ ổn định cậu không còn ở nhà nhiều nữa.

Hồi bé thì ko nhớ nhiều lắm. Nên lúc được gặp cậu vẫn ko n.ch nhiều, cho đến một hôm.

Bạn thì cũng chả xinh xắn gì lắm, đánh giá khách quan. Vậy mà từ cấp I đã có người theo đuổi, nhưng toàn mấy đứa có vấn đề về thần kinh = =, nhiều khi thấy chắc thể chất thu hút cẩu :(

Năm lớp 6 hay 7 gì đó, một thằng bệnh hoạn ko theo đuổi được, lại còn bị bạn nói nặng lời nên cáu bẩn tính đánh bạn. Đúng lúc đấy cậu về.

Cái cảm giác mà có người đứng chắn trước mặt mình ấy...

Rồi bạn bị ỷ lại vào cậu. Năm lớp 9 bạn chia tay người yêu, bạn trốn qua một góc khóc suốt đêm. Khóc ướt cả hộp giấy, khóc đến mức không mở nổi mắt ra.

Cậu thấy bạn thế thì hỏi có muốn đi đâu cho khuây khoả không, bạn đồng ý.

Bạn với cậu đi tình nguyện với một nhóm ở Cao Bằng nữa. Đây cũng là lần đầu bạn đi tình nguyện.

Mới lớp 9 mà, nhiều người thấy bạn cũng tỏ ra kiểu: "con bé này mà tình nguyện cái gì, có phải chăm luôn cả nó không đây".

May mà bạn không tệ hại đến nỗi thế. Bạn cũng sợ mệt sợ bẩn đấy, nhưng mà bạn lì lắm. :))) Cái sự lì nó kiểu vượt qua mọi sự "tiểu thư" của bạn ấy.

Bình thường ở nhà ấy mà, hơi xước tay xíu thôi bạn lại chả nhìn chòng chọc cả ngày rồi ngồi ì một chỗ. Thế mà đi tình nguyện bạn bị ngã xước xát hết cả người cũng ko kêu đau.

Cũng nhờ thế mà giờ bạn khá là gai góc (ko biết có dùng đúng từ ko).

Căn bản là bạn hiểu rõ vị trí của bản thân. Bạn bị gì thì cũng là bạn chịu, bạn đau thì người ta cũng đâu có biết. Nên từ đó đến h tự động lược qua hành vi làm nũng rồi than thân trách phận.

Lại đậu phộng = =

Nói chung là trong 2 tháng đi nhiều nơi, chuyển nhiều chỗ ở. Nhưng chả có chỗ nào là khá khẩm cả.

Có lần đi lên Lạng Sơn đúng kiểu ác mộng... Cái nhà vệ sinh nó gần ngay phòng ngủ xong... Chả biết miêu tả như nào cho nó bớt rùng rợn nữa :)))))

Tiền của chuyến đi một phần là của cậu, một phần do xã phường nhà nướ c gì đó cấp, một phần do tiền ủng hộ.

Cậu kể là cậu đi như thế này nhiều lắm, sau này còn muốn đi ra nước ngoài nữa.

Cậu cũng không có người yêu. Vậy mới để ý hầu như người nhà bạn gần nửa là theo chủ nghĩa độc thân. Bởi lẽ người ta đều hướng đến cái gọi là "sự ổn định", mấy ai muốn "lang thang" khắp mọi nơi đâu nhỉ.

Lại từ ngữ ngữ nhạy cảm nữa hả .-. house water :)))) đùa chứ :>
 

Jacquilyn

Phàm Nhân
Ngọc
47,50
Tu vi
0,00
Ngoại hình nó có thật sự làm giảm sức hút của một con người không? Một phần là có.

Với mình thì dù có hơi mập hay gì thì tóc tai quần áo vẫn phải gọn gàng chứ. À cũng chỉ một phần thôi, đôi lúc lôi thôi tùy ý một chút cũng thu hút mình nữa :)))))

Nói chung là tất cả mọi thứ đều có vẻ đẹp riêng. Lôi thôi cũng đẹp, mập cũng đẹp, nhưng không phải kiểu lôi thôi nào cũng đẹp.

Nó mâu thuẫn y như triết học Mác vậy :)))))

Bữa xem cô gái Đan Mạch, The Dannish girl. Cũng rất mâu thuẫn.

Đâu phải là cứ chuyển giới là tình cảm mất hết đâu. Ban đầu nghe giới thiệu phim, cô gái chuyển giới đầu tiên có hứng thú lắm.

Thế nhưng phim lại có thêm yếu tố tâm thần phân liệt nên lại rẽ sang một hướng khác. Căn bản nếu không thì, chuyển giới xong anh ta vẫn yêu vợ mình là hoàn hảo nhất.

Có thể trở thành chuyển giới đồng tính mà?

Ai từng tìm hiểu sẽ biết xu hướng tính dục nó có cả tấn.

L G B T I A Q gì đó. Với mình thì căn bản nó chỉ chứng minh cho sự "tình yêu không có biên giới" mà thôi.

Xem King Kong sẽ thấy đến cả giống loài cũng không ngăn cản được tình yêu mà.
 

Jacquilyn

Phàm Nhân
Ngọc
47,50
Tu vi
0,00
Tự dưng thấy thêm một cái stt dùng câu cửa miệng của mình được post lên nữa.

Bạn bè hả, chắc có lẽ đời này mình không có duyên với hai chữ đấy.

Một người thì cứ lăm le muốn cướp tất cả sự chú ý của mọi người xung quanh. Cướp luôn là partner của bạn thân :))))

Một người thì luôn miệng nói "tao chỉ muốn tốt cho mày"

Cả hai đều có điểm chung là cuồng bắt chước. Bất kì một câu chửi thề nào hay một thứ gì đó mình hay nói là lại thấy chúng nó bắt chước theo? Ủa bộ tôi dành thời gian ra để chơi với máy photocopy hả?...

Chỉ một quyết định nhỏ nhoi thôi như rẽ phải hay rẽ trái đã làm thay đổi một lộ trình.

Từng quyết định nhỏ nhặt như vậy đã tạo nên từng cá thể khác biệt, sao cứ cố bắt chước người khác nhỉ. Muốn bản thân trở nên thật hài hước thú vị hả, nên đọc nhiều sách vô .-.
 

Jacquilyn

Phàm Nhân
Ngọc
47,50
Tu vi
0,00
Dạo này bỗng sự chán chường ập về. Mình cứ lùi một bước, không nhận lại được sự yên bình mà lại bị lấn tới hai bước.

Vốn dĩ con người là như vậy mà nhỉ? Cũng như hồi bé, có lẽ mấy "đứa trẻ" đó cũng có chút cảm giác áy náy, nhưng suy cho cùng chút cảm giác đó chả là gì với sự tán dương của bạn bè.

Chắc họ hả hê lắm. Còn cảm xúc của đứa bị bắt nạt thì chẳng ai để tâm. Sẽ chẳng có thiên thần nào đáp xuống thay đổi cục diện.

Trên đời ấy mà, có hai kiểu phổ biến nhất là kẻ bắt nạt và nạn nhân. Mình thì cảm thấy cũng may vì hồi đó ko làm kẻ bắt nạt. Nó có thể có vẻ cool đấy, nhưng mình không thấy vậy.

Nhưng cũng không thể làm nạn nhân mãi được. Nói chung là cần phải mềm dẻo, đau đầu, phiền phức.

Không muốn ngủ, tại vì ban đêm quá đẹp. Mình đã không còn sợ ma quỷ từ năm lên lớp 6. Mình thích sự yên tĩnh này.

Đọc sách, nghe nhạc, suy nghĩ. Đôi khi mệt quá thì xem một bộ phim buồn đến gục ngã. để khóc. Lần trước là Us and them, lần này là Me before you.

Mình xem phim không có phụ đề, thuê trên Netflix, vài đoạn phức tạp hơi khó hiểu nhưng cũng hiểu đến 99%, chồng sách cậu tặng đâu phải để chưng.

Mình rất hay khóc. Cũng không thấy khóc có gì là xấu cả. Nhưng mình lại không thích "bị" dỗ khi đang khóc. Cảm thấy việc này thật vô nghĩa.

Nói chung ở một vài khía cạnh, suy nghĩ của mình khác mọi người, dẫn đến nhiều sự phiền phức ko đáng có.

À nói đến vấn đề phim ảnh. Thì mình rất rất rất thích xem những bộ phim yêu thích mà có thể tự hiểu được nó.

Phim tiếng Anh thì dễ dàng quá rồi. Tiếng Trung và Hàn thì hiện giờ chỉ có thể hiểu được 60%, ngoài ra còn tiếng Đức thì mù tịt :v, biết được có vài câu giao tiếp, đếm số, tỏ tình,... Giờ còn đang mê mẩn một bộ phim Pháp :< thế mà biết mỗi có Salut, Bonjour = =

Kiểu hồi bé daddy hay xem phim của Kim Dung, mình cũng xem ké luôn. Nch mấy bộ phim hay chiếu là xem qua hết rồi nên kiểu tiếng Trung nó ăn sâu vào tiềm thức ấy. Tuy không gặm nổi chữ viết nhưng nghe vẫn hiểu đc.

Phim Hàn cũng vậy thôi :))) Nhưng kể từ series Goblin và Reply 1988, mình đã tự học bảng chữ cái, cách ghép chữ đọc từ,... Chỉ để hiểu từng câu từng chữ trong bộ phim.

À còn tiếng Nhật, mình có một người bạn cùng lớp đang học tiếng Nhật nên cũng biết đại khái. Có một anh họ đang ở Nhật nữa, tuy nhìn 3 bc cái là thấy ko muốn học rồi nhưng vẫn biết kha khá. Cũng có nhiều bộ anime tâm đắc đấy. Một thời "crush" Shuuya trong Confession :v

Tiếng Đức cũng ko khó lắm. Ngặt nỗi vài từ phát âm thực sự dở hơi điên lên đc = =

Nói chung phim ảnh, sách là thứ kết nối mình với thế giới bao la rộng lớn ngoài kia chứ không phải facebook hay Instagram. Ig mình chỉ follow 11 người .-., facebook thì không có luôn...

Chắc cũng vì vậy nên mình cũng hơi bị tách biệt nhỉ...
 

Jacquilyn

Phàm Nhân
Ngọc
47,50
Tu vi
0,00
Lại bị lạc :< hix. Mới đầu định post về câu nói S nói hồi tối cơ.

Chả là đang nói chuyện về vấn đề yêu đương thì S nói người trong cuộc luôn luôn mù quáng.

Thật ra không phải vậy. Mình đã từng trải qua một lần, cũng khá hiểu cái cảm giác đó. Trong đầu luôn biết là như vậy nhưng mà vì cảm xúc ảo tưởng người kia quá tốt đẹp ấy... Thậm chí còn dung túng cho bao nhiêu hành vi của người đó, vứt bỏ lòng tự trọng của bản thân.

Hồi đó mình hay ảo tưởng tầm quan trọng của mình trong lòng chị ấy. Tuy biết những chuyện chị ấy làm, nhưng trong đầu vẫn tự bịa ra cả nghìn lí do huyễn hoặc bản thân là chị ấy đối xử tốt với mình lắm.

Vậy nên vốn dĩ là họ thích mua dây buộc mình, không khuyên ngăn nổi thì depmedi :<

- - -

À có một bữa mình hẹn hò với một người S giới thiệu. S là bạn mình, S rất tốt, hiểu biết rộng nhưng S như hâm ấy = = S coi xu hướng tính dục khác biệt là bệnh nào đó do ảnh hưởng tiêu cực gì đó.

Mặc dù mình và S đã tranh luận cả tỉ lần nhưng S ko chịu hiểu. Đã vậy còn cố tìm mấy anh giai đẩy đến cho mình hòng bẻ mình.

... Chẳng biết làm thế nào nữa nhưng ko trốn đc S, cứ mắc bẫy hoài. S mà dụ đi măm cheese stick là chạy đến như một cơn gió = =

Lần bữa là một ông chú hơn 30. Ban đầu nhìn mình chú ấy cũng kiểu giật hết cả mình ấy :))) Song còn rủa thằng S khốn nạn, dám chơi anh mày :>

Tại vì mình nói S toàn tìm cho mình mấy tên trẻ ranh nên chắc .-....

Ban đầu nói chuyện, chú kia hỏi mình chuyện học hành như hỏi con của bạn vậy .-. làm mình cũng khá là khó xử.

Sau đó thì mọi chuyển ổn hơn, nói chuyện về sở thích, phim ảnh, gu âm nhạc, nhân sinh gì đó.

Chú kia nói là tuy mình nhỏ tuổi nhưng nch kiểu ngang cơ chú ấy vậy.

Mình: "..."

Nói thế nào nhờ, đâu phải cứ lớn tuổi là chín chắn và cũng đâu phải nhỏ tuổi là gây sự vô lí đâu.

Chú à, nên mở rộng t.ư tưởng.

- - -

Nói về S, nhiều người cứ nói mình và S nên thử hẹn hò xem. Mình: "..."

Với mình đã là bạn thì là bạn. Chẳng có cái chuyện gì là mập mờ cả. Mình không thích chơi trò đoán xem. Cũng không thích kiểu hẹn hò thử xem. Cũng không thích kiểu coi bạn bè là cái lốp xe dự phòng.

Bạn và người yêu nó là cả hai khái niệm khác nhau.

... Thôi đi ngủ đã
 

Jacquilyn

Phàm Nhân
Ngọc
47,50
Tu vi
0,00
Hồi xưa có đọc Tấm Vải Đỏ, văn phong rất tốt. Tiện thể đọc Gặp anh giữa hàng vạn người.

Ơ ấy thế mà truyện này như dở hơi vậy = =

Hồi chưa ko đọc hết, tính lại ko thích bỏ dở nên lôi ra đọc nốt. Khá thích vì có vài đoạn miêu tả thực tế :>

À còn có quote nữa.

Đôi cánh tay ngọc ngàn người gối
Nửa vành môi đỏ vạn kẻ hôn

Thích những lúc quyết đoán của Bạch Lộ, thích những lúc tương t.ư của t.ư Viễn.

Tâm t.ư sâu kín cố kiềm nén vì không muốn mọi chuyện đi quá xa càng không muốn doạ Bạch Lộ chạy mất.

Ờ tưởng chừng như hoàn hảo đấy thế mà chen cái vụ kẻ thứ ba vào chán hẳn. Lại được cái kiểu dây dưa không dứt khoát xong còn thêm cả việc đánh con gái nữa.

Girls shouldn't be hit even with a flower.

Dẹp -_- đến một đứa đứa gái như mình còn không đánh con gái nữa là.
 

Những đạo hữu đang tham gia đàm luận

Top