Bữa nay bị một đứa con gái trong lớp đùa giỡn quá đáng. Thật sự cảm thấy rất bực, nhưng vẫn chưa phải là giới hạn chịu đựng. Hơn nữa nó là con gái nên thôi. Phiền.
(Thật sự khó hiểu. Có hôm đang đi vệ sinh thấy đám con gái chui xuống nhìn buồng vsinh rồi cười đùa nói đứa này mặc đồ lót màu gì rồi gì gì đó .-. sợ hãi...)
Người ta hay nói là trẻ con thì có cái quái gì mà stress. Thật ra đâu có phải.
Chuyện qua rất lâu rồi thậm chí chẳng muốn nói với ai nữa.
Hồi xưa mình không thích chịu thiệt, ai động đến xíu thôi là xù lông lên, còn ghi sổ rõ ràng rành mạch, chắc chắn phải trả thù.
Rồi đến hôm ngủ dậy đau đầu kinh khủng, chỉ muốn đâm đầu vào tường cho bớt đau. Đi bvien nói ko làm sao, dây thần kinh bị căng thẳng gì đó, khuyên đưa cháu nhà đến bác sĩ tâm lí :3
Đến rồi ngta đưa cho tờ phiếu kêu điền vô. Mẹ đọc xong thì dắt đi luôn, bảo khỏi cần điền .-. Đến bệnh viện t.ư hay sao ấy.
Bác sĩ hỏi có vấn đề gì không, mới cho bác sĩ xem cái quyển sổ "ghi hận"

)))
Kiểu. Bạn A làm rơi vở, mai ném vở bạn ấy .-.
Bạn B đâm trúng chưa xin lỗi, mai ngáng chân.
Và cả nghìn sự trả thù cute phô mai que nữa.
Bác sĩ: "..."
Rồi bác sĩ khuyên nhủ chuyện gì bỏ qua được thì nên bỏ qua. Nhưng bạn nhỏ cố chấp lắm.
Bạn nhỏ: "Nó đâm vào cháu ko sao, nhưng nó ko chịu xin lỗi cháu."
Kiểu bác sĩ hết lời để nói

) chuyển qua hỏi. "Vậy cháu có sở thích gì không?"
"Cháu thích xem phim hoạt hình = ="
"Bác ví dụ nhé. Giờ bạn A làm rơi tẩy của cháu, cháu vứt tẩy của bạn A. Hai cháu không ai chịu thôi, cứ như vậy cháu về nhà lại phải ghi sổ nợ

v), tốn bao nhiêu th.gian xem hoạt hình đúng ko? Cháu cứ kệ nó đi. Mình người lớn hơn bạn, không thèm chấp ha."
Bạn nhỏ như kiểu ngộ ra chân lí

)) Với lại cũng tự nhận thấy cái đám trong lớp quá nhàm chán. Chơi mấy trò cũ rích rồi ngồi túm lại bịa chuyện.
Trẻ con mà, bạn vẫn còn nhớ ch.nó bịa "điện thoại nhà tớ xịn lắm hết pin ném từ tầng 3 xuống là có pin liền"
"..." ??

??
Bạn ko thèm để ý tới bọn nó nữa.
Mọi chuyện ok, bạn đau đầu hai bữa là đi học lại bình thường.
Đi học thì bị mấy thằng trên lớp ghẹo, còn bị đánh nữa (chắc bố mẹ nó ko dạy ko đc đánh con gái hoặc bạn nhìn giống con trai), bạn về nói với mẹ thì mẹ bảo cứ kệ chúng nó rồi ch.nó chán ấy mà.
KHÔNG, CHÚNG NÓ KHÔNG CHÁN.
Cái cách làm đấy là cái cách làm ngu xuẩn nhất. Đến khi bạn bị ngất ở lớp, đi bệnh viện người đầy vết bầm tím thì người lớn mới coi đó là chuyện quan trọng.
- - -
Nói chung là có những chuyện kể cả bạn ko còn để tâm nữa nhưng cũng ko quên đi được. Nó đc liệt vào long term memory rồi đâu có biết cách đặt nó vào short term đâu ha.
Từ đó đến giờ bạn vẫn chia "con người" ra làm ba kiểu.
1. Có thể nói chuyện
2. Tránh càng xa càng tốt
3. Kiểu phải tránh nhưng không tránh được, phải tỏ ra "hổ báo" doạ chúng nó.
Thật ra còn kiểu người nữa. Là kiểu đáng lí nên tránh nhưng vì có quan hệ huyết thống nên phải sống chung. Kiểu này thì chờ đến khi trưởng thành rồi tránh sau cũng ổn.
Nói chung vì cái buổi trị liệu tâm lí, lúc nào gặp chuyện gì bạn cũng đều tự nhủ là kệ nó không chấp. Đến bây giờ thì bạn không thèm để tâm luôn.
Kiểu như tự xây nên thế giới riêng cho mình, giữ cho bản thân vui vẻ.
Trong thế giới này bạn là một bạn nhỏ nhỏ bé, có một bé mèo, đi học rồi về nhà làm những điều mình thích. Mấy người không đâu thì bị ném vô hố đen vũ trụ .-.
Thật ra thì nó không đơn giản vậy, có những mối quan hệ phức tạp như người yêu cũ, bạn thân cũ này. Những kiểu phức tạp bạn cũng sẽ không để tâm luôn, cho nó thành kiểu đơn giản đi :>>>