Vương Đại Thụy
Phàm Nhân
Ý là ở chương này, mặt nạ BTV cũng đã đc mô tả là có chữ thập nhất, mặt nạ HL cũng đc mô tả có chữ thập ngũ rất nhiều lần nhưng vẫn nhắc lại. Còn người tình của Hô Ngôn chưa nhắc đến chữ tam nào thì đùng một cái ở dưới lại Lân Tam luôn.
Chương 257 chính lão dịch lão còn hỏi

Chính là Lân Cửu.
Lúc trước gã biết được ở khu vực Chúc Long Đạo và Vô Thường Minh có người liên tiếp bị giết, từ trong Minh lộ ra tin tức vụn vặt cũng đoán được là tên trưởng lão Kim Tiên của Bắc Hàn Tiên Cung đã tới cửa tìm giết.
Gã vốn định lấy cớ rời xa tông môn, trốn vào một bí cảnh không ai biết, tu thành Kim Tiên rồi mới trở về. Đúng thời điểm theo dự định thoát đi thì gã lại thu được tin tức từ một thành viên cấp cao của Vô Thường Minh bảo gã tuyệt đối đừng rời khỏi dãy núi Chung Minh, cứ tạm lánh ở chỗ này chờ tin tức.
Chờ đợi ở đây gần một năm mà nửa điểm tin tức cũng không có, không khỏi làm gã có chút lo lắng.
Đúng lúc này, chỗ chính giữa tế đàn bỗng nhiên sáng lên một đạo bạch quang. Một đóa hoa Tuyết Liên màu trắng từ hư không nở rộ, ở giữa chớp động bạch quang, hiện ra một nữ tử áo trắng.
"Vân... Lân Tam tiền bối." Lân Cửu thấy thế vội vàng kêu một tiếng, cung kính nghênh đón.
"Chuyện Cổ Kiệt đã không còn đáng ngại rồi. Chỉ là trong nghìn năm, ngươi cũng đừng có đặt chân tới đại lục Minh Hàn." Nữ tử áo trắng thản nhiên nói.
"Đa tạ Lân Tam tiền bối cứu giúp." Lân Cửu vội vã lạy một cái rất sâu, cung kính nói.
Lúc trước gã biết được ở khu vực Chúc Long Đạo và Vô Thường Minh có người liên tiếp bị giết, từ trong Minh lộ ra tin tức vụn vặt cũng đoán được là tên trưởng lão Kim Tiên của Bắc Hàn Tiên Cung đã tới cửa tìm giết.
Gã vốn định lấy cớ rời xa tông môn, trốn vào một bí cảnh không ai biết, tu thành Kim Tiên rồi mới trở về. Đúng thời điểm theo dự định thoát đi thì gã lại thu được tin tức từ một thành viên cấp cao của Vô Thường Minh bảo gã tuyệt đối đừng rời khỏi dãy núi Chung Minh, cứ tạm lánh ở chỗ này chờ tin tức.
Chờ đợi ở đây gần một năm mà nửa điểm tin tức cũng không có, không khỏi làm gã có chút lo lắng.
Đúng lúc này, chỗ chính giữa tế đàn bỗng nhiên sáng lên một đạo bạch quang. Một đóa hoa Tuyết Liên màu trắng từ hư không nở rộ, ở giữa chớp động bạch quang, hiện ra một nữ tử áo trắng.
"Vân... Lân Tam tiền bối." Lân Cửu thấy thế vội vàng kêu một tiếng, cung kính nghênh đón.
"Chuyện Cổ Kiệt đã không còn đáng ngại rồi. Chỉ là trong nghìn năm, ngươi cũng đừng có đặt chân tới đại lục Minh Hàn." Nữ tử áo trắng thản nhiên nói.
"Đa tạ Lân Tam tiền bối cứu giúp." Lân Cửu vội vã lạy một cái rất sâu, cung kính nói.
