Ý tại hạ là: Ngôn ngữ là công cụ truyền tải t.ư duy. Nên t.ư duy mạch lạc thì ngôn ngữ mạch lạc, t.ư duy bay bổng thì ngôn ngữ bay bổng... nhưng không được rối, kg theo quy luật nào khiến người khác kg thể hiểu.
Từ Quái Thai có thể hiểu nghĩa bóng là con linh điểu quái thai (theo nghĩa quỷ quyệt lừa được người bắt nó) hoặc ám chỉ tính tình nữ nhân vật. Thực khó dùng từ dị dạng thay được. Do tại hạ chưa đọc cả truyện nên kg dám phát biểu lung tung nhiều.
Còn tại hạ là người mới, văn chương ở mức hạn chế, vốn học theo kiểu viết của thám tử Sherlock Holmes ở một vài truyện là đảm bảo câu văn rõ ràng và có tính logic hết mức có thể (trong khả năng), còn bay bổng nằm ngoài khả năng.
Do đó hầu như kg can thiệp và kg có nhu cầu can thiệp vào văn phong của người dịch nếu nội dung chỗ đó kg sai theo ý hiểu của tại hạ.
Đúng như vậy, Bản dịch chất lượng theo ta là phải đầy đủ các yếu tố dưới đây:
Thứ nhất là phải đọc luột là không vấp váp cái đã.
Thứ hai xét về ngữ nghĩa văn cảnh bản dịch : PHẢI ĐÚNG , và ĐỦ nghĩa, theo sát nội dung bản gốc để truyền tải Đúng nội dung tác giả muốn truyền đạt, hạn chế Thêm Bớt câu cú+ từ ngữ, Như vậy cũng là để tôn trọng tác giả và độc giả
Thứ ba, không có các lỗi chính tả.
Việc để từ Hán hay Việt hay Nôm. theo ta không quan trọng. Miễn sao khi đọc không vấp váp ( hiểu ở đây là Sạn ) . Để sao cho độc giả đọc cảm thấy mượt mà là ổn. Tiếp đến mới đến phần ngữ nghĩa. chỗ khó hiểu cứ text phần chú thích xuống cuối chương là đc,
Ví dụ trong chương lão vừa đọc có đoạn :
Dương Chân liếc sư huynh một cái, cúi đầu tiu nghỉu nói: “Vẫn y như cũ, cứ Lô khởi là Yên diệt (**).”
Lão thử biên lại xem câu: "Lô Khởi là Yên diệt" xem như thế nào cho mượt!!
phía dưới người dịch cũng chú thích rõ ràng
Câu này nghĩa là hễ nổi lửa nhóm lò là lại bị tắt. Tuy nhiên đây là ám chỉ việc vận chuyển chân khí của Dương Chân không thể hoàn thành giai đoạn Lô Chiếu (đốt lò – giai đoạn bắt đầu, còn nói như tới cảnh giới cao thủ kiếm hiệp là Lô hỏa thuần thanh – lửa trong lò đã thành xanh lè rồi), do vậy khi dịch mới để nguyên là lô khởi yên diệt.
Và rất nhiều trường hợp có các câu trong các điển tích ,điển tịch, kinh kệ, .... đọc lên gần như không hiểu. khi dịch ra thì câu cú không rõ ràng không mượt mà nên mới cần "Ghi chú"
Việc sử dụng từ và câu như thế nào là phải do Dịch giả sử dụng linh hoạt thôi. Không quá nhất thiết phải Biên hẳn rõ ràng ra, Độc giả đọc xong nội dung và đọc ghi chú là cũng đã hiểu nội dung.
Ta chỉ góp ý với dịch giả (bỏ qua về mặt chính tả) khi sai về mặt ngữ nghĩa và Đọc mà cảm thấy Vấp . Không mượt.
Lão Sư của ta từng nói rằng. Dịch mà khi người đọc bị vấp thì khỏi cần dịch. đưa người ta đọc bản dịch thô là xong cho khỏi mệt, khỏi mất công dịch lại ( Ngày xưa còn chưa có QT để mà cv), hiểu đúng nghĩa như bây giờ thì lão sư ta nói là khỏi cần dịch, đưa độc giả đọc bản con vẹt, là đủ.