[ĐK Dịch] Phàm Nhân Tiên Giới Thiên - Vong Ngữ

Status
Not open for further replies.

tieutangmi

Phàm Nhân
Ngọc
-48,50
Tu vi
0,00
Lão Mi ta đăng ký phần 2
Những ngọc giản, thư tịch cùng họa quyển này đều là các bản địa đồ của Chung Minh Sơn Mạch mà hắn mượn từ "Tàng Kinh Các" của nội môn.

Ngoại trừ một số ngọc giản bên ngoài, những thư tịch cùng họa quyển này đều là bản gốc. Vốn là hắn có thể mua bản phục chế từ bản gốc này, nhưng vì Hàn Lập muốn tìm đọc địa đồ ghi chép nguyên thủy nhất nên đã bỏ ra đại lượng điểm công trạng để đổi. Hắn cũng không biết đợc niên đại của những bản cổ tịch này.

Hàn Lập kiểm tra mỗi một chi tiết nhỏ, không có buông tha bất kỳ khả năng nào, cẩn thận xem xét cả văn tự ghi chép cùng địa đồ, nhưng mà cho đến hiện tại, hắn cũng không thể phát hiện chỗ nào có tên là Bạch Tước Sơn.

Mặc dù có mấy chỗ tên gần gần giống, nhưng phần lớn các chỗ này đều ít có khả năng là Bạch Tước Sơn.

Hắn còn cẩn thận tìm kiếm tập trung vào các khu vực màu đen trên địa đồ "Mặc Linh sơn hà đồ", những địa phương này phần lớn đều là tông môn cấm địa, đại đa số trên bản đồ đều không có đánh dấu, nhưng ở một số thư tịch khác đã ít nhiều đề cập.

Trải qua nhiều lần so sánh đối chiếu, hắn tiếc nuối phát hiện, vẫn không có thông tin gì về Bạch Tước Sơn.

Không biết trải qua bao lâu, trong tay hắn đang cầm cuốn "Cổ Vân Kinh Lược", quyển điển tịch cuối cùng mà hắn có được.

Trên thực tế, quyển sách này căn bản không tính là địa đồ, mà chỉ là một quyển ghi chép về chuyến du sơn ngạo thủy ở Cổ Vân Đại Lục, mà tác giả của nó tựa hồ cũng chỉ là một vị tu sĩ dang dỡ chuyện tu hành.

Bất quá, cuốn sách này tựa hồ có niên đại cực sớm, thậm chí có thể so sánh cùng với thời gian tồn tại của Chúc Long Đạo, trên sách có một tầng pháp trận cấm chế .

Một khi pháp trận phát động, trang sách liền sẽ lập tức cháy hóa thành tro.

Hàn Lập vuốt khẽ lên một trang sách, lật trang đầu tiên, ánh mắt thuận theo văn tự ghi chép bên trong đọc lướt nhanh.

Bỗng nhiên, lông mày hắn cau lại, đem quyển điển tịch kéo gần lại vài phần, nhìn chằm chằm một đoạn văn tự trong đó, cẩn thận kiểm tra lại.

"Phía Tây núi có cốc, sinh ra một bầy bạch tước, có một mục đồng vào đuổi bắt bầy bạch tước. Khi hắn vào cốc thì cảnh vật cốc liền biến mất, chỉ thấy sương mù mờ mịt lượn quanh. Ở giữa có cung khuyết ngọc các, đài cao ẩn hiện, Hằng Nga nhảy múa, Tiên Nhân đối ẩm, làm người ta không nhận biết được vị trí của mình..."

Hàn Lập xem đến đoạn mô tả ngắn gọn đến cực điểm này liền trầm ngâm không nói. Phần sau đọạn này tả cảnh mục đồng bị tiên nhân thân mang kim giáp cầm roi đánh hắn liền giật mình tỉnh dậy, mới phát hiện mình đang đứng ở vị trí cũ trong sơn cốc, giống như một loại mộng du.

Đoạn mô tả này kiểu này khá thường gặp trong các điển tịch du ký, thường là ảo ảnh, không có gì quá kỳ quái. Duy chỉ có đoạn mô tả về việc sinh ra một bầy bạch tước làm hắn để tâm.

Lúc trước trong quá trình đọc và tìm kiếm, hắn cũng đã thấy các loài có tên như bạch oanh, tuyết trĩ ..., duy chỉ tên bạch tước là chưa thấy qua, trong điển tịch này mới nhìn thấy lần đầu tiên .

Về sau, hắn lại tiếp tục đem các bản điển tịch này cẩn thận đọc lại, cuối cùng mới xác định, tất cả thư tịch mà hắn có chỉ có chỗ này mới ghi rõ ràng hai chữ bạch tước.

"Phía tây núi là nơi nào?..." Hàn Lập một tay cầm lấy điển tịch, một tay gõ nhẹ lên mặt bàn, lâm vào trầm t.ư.

Sau một lát, hắn bỗng nhiên ngừng gõ tay, đem tất cả địa đồ, điển tịch cổ cầm tới, từng cái đọc qua đến một trang nhất định liền đặt trên mặt bàn.
Tới khúc này bí, nhờ Anh Em hỗ trợ làm tiếp. :1::1::

Hàn Lập chỉ vào một trang trong số đó, thì thào thì thầm: "Dậu Tây, cao bảy nghìn hai trăm năm mươi bảy trượng, thế núi hẹp dài, từ nam hướng bắc, mặt trời sườn núi sinh lô mặt trời cây cỏ, hoán mặt trời hao phí, sản trải qua lân đá..."

"Tây Tuyền Sơn, núi cao tám nghìn chín trăm ba mươi mốt trượng..."

"Trạch Tây Sơn, núi cao sáu..."

...

Ánh trăng hạ xuống phía Tây, rất nhanh đã đến quá nửa đêm.
 

giang_04

Phàm Nhân
Ngọc
261,59
Tu vi
4,50
Lão Mi ta đăng ký phần 2
Những ngọc giản, thư tịch cùng họa quyển này đều là các bản địa đồ của Chung Minh Sơn Mạch mà hắn mượn từ "Tàng Kinh Các" của nội môn.

Ngoại trừ một số ngọc giản bên ngoài, những thư tịch cùng họa quyển này đều là bản gốc. Vốn là hắn có thể mua bản phục chế từ bản gốc này, nhưng vì Hàn Lập muốn tìm đọc địa đồ ghi chép nguyên thủy nhất nên đã bỏ ra đại lượng điểm công trạng để đổi. Hắn cũng không biết đợc niên đại của những bản cổ tịch này.

Hàn Lập kiểm tra mỗi một chi tiết nhỏ, không có buông tha bất kỳ khả năng nào, cẩn thận xem xét cả văn tự ghi chép cùng địa đồ, nhưng mà cho đến hiện tại, hắn cũng không thể phát hiện chỗ nào có tên là Bạch Tước Sơn.

Mặc dù có mấy chỗ tên gần gần giống, nhưng phần lớn các chỗ này đều ít có khả năng là Bạch Tước Sơn.

Hắn còn cẩn thận tìm kiếm tập trung vào các khu vực màu đen trên địa đồ "Mặc Linh sơn hà đồ", những địa phương này phần lớn đều là tông môn cấm địa, đại đa số trên bản đồ đều không có đánh dấu, nhưng ở một số thư tịch khác đã ít nhiều đề cập.

Trải qua nhiều lần so sánh đối chiếu, hắn tiếc nuối phát hiện, vẫn không có thông tin gì về Bạch Tước Sơn.

Không biết trải qua bao lâu, trong tay hắn đang cầm cuốn "Cổ Vân Kinh Lược", quyển điển tịch cuối cùng mà hắn có được.

Trên thực tế, quyển sách này căn bản không tính là địa đồ, mà chỉ là một quyển ghi chép về chuyến du sơn ngạo thủy ở Cổ Vân Đại Lục, mà tác giả của nó tựa hồ cũng chỉ là một vị tu sĩ dang dỡ chuyện tu hành.

Bất quá, cuốn sách này tựa hồ có niên đại cực sớm, thậm chí có thể so sánh cùng với thời gian tồn tại của Chúc Long Đạo, trên sách có một tầng pháp trận cấm chế .

Một khi pháp trận phát động, trang sách liền sẽ lập tức cháy hóa thành tro.

Hàn Lập vuốt khẽ lên một trang sách, lật trang đầu tiên, ánh mắt thuận theo văn tự ghi chép bên trong đọc lướt nhanh.

Bỗng nhiên, lông mày hắn cau lại, đem quyển điển tịch kéo gần lại vài phần, nhìn chằm chằm một đoạn văn tự trong đó, cẩn thận kiểm tra lại.

"Phía Tây núi có cốc, sinh ra một bầy bạch tước, có một mục đồng vào đuổi bắt bầy bạch tước. Khi hắn vào cốc thì cảnh vật cốc liền biến mất, chỉ thấy sương mù mờ mịt lượn quanh. Ở giữa có cung khuyết ngọc các, đài cao ẩn hiện, Hằng Nga nhảy múa, Tiên Nhân đối ẩm, làm người ta không nhận biết được vị trí của mình..."

Hàn Lập xem đến đoạn mô tả ngắn gọn đến cực điểm này liền trầm ngâm không nói. Phần sau đọạn này tả cảnh mục đồng bị tiên nhân thân mang kim giáp cầm roi đánh hắn liền giật mình tỉnh dậy, mới phát hiện mình đang đứng ở vị trí cũ trong sơn cốc, giống như một loại mộng du.

Đoạn mô tả này kiểu này khá thường gặp trong các điển tịch du ký, thường là ảo ảnh, không có gì quá kỳ quái. Duy chỉ có đoạn mô tả về việc sinh ra một bầy bạch tước làm hắn để tâm.

Lúc trước trong quá trình đọc và tìm kiếm, hắn cũng đã thấy các loài có tên như bạch oanh, tuyết trĩ ..., duy chỉ tên bạch tước là chưa thấy qua, trong điển tịch này mới nhìn thấy lần đầu tiên .

Về sau, hắn lại tiếp tục đem các bản điển tịch này cẩn thận đọc lại, cuối cùng mới xác định, tất cả thư tịch mà hắn có chỉ có chỗ này mới ghi rõ ràng hai chữ bạch tước.

"Phía tây núi là nơi nào?..." Hàn Lập một tay cầm lấy điển tịch, một tay gõ nhẹ lên mặt bàn, lâm vào trầm t.ư.

Sau một lát, hắn bỗng nhiên ngừng gõ tay, đem tất cả địa đồ, điển tịch cổ cầm tới, từng cái đọc qua đến một trang nhất định liền đặt trên mặt bàn.
Tới khúc này bí, nhờ Anh Em hỗ trợ làm tiếp. :1::1::

Hàn Lập chỉ vào một trang trong số đó, thì thào thì thầm: "Dậu Tây, cao bảy nghìn hai trăm năm mươi bảy trượng, thế núi hẹp dài, từ nam hướng bắc, mặt trời sườn núi sinh lô mặt trời cây cỏ, hoán mặt trời hao phí, sản trải qua lân đá..."

"Tây Tuyền Sơn, núi cao tám nghìn chín trăm ba mươi mốt trượng..."

"Trạch Tây Sơn, núi cao sáu..."

...

Ánh trăng hạ xuống phía Tây, rất nhanh đã đến quá nửa đêm.

Có thể dịch tạm như thế này:
"Dậu Tây Sơn, cao bảy nghìn hai trăm năm mươi bảy trượng, thế núi hẹp dài, hướng từ nam tới bắc. Sườn núi phía nam có mọc Lô Dương Thảo, Hoán Nhật Hoa, Sản vật có Lân Thạch ..."
 

Cubihu

Phàm Nhân
Ngọc
72,60
Tu vi
0,00
Tức thì bên trong khu vực hối đoái nhiệm vụ, sắc hồng ẩn đi. Vốn chẳng phải là điều gì bất thường cả. Lúc này các trưởng lão dưới thạch bích đang hoặc là nói chuyện với nhau hoặc là bận rộn tìm kiếm nhiệm vụ thích hợp, căn bản không ai chú ý đạo quang mang bay ra từ cái nhiệm vụ nào.

Hắn dùng gương mặt này tới dù có kẻ thấy cũng không biết là ai, chỉ cần không ai tố giác công khai tại đây thì việc này tự nhiên cũng không mấy ai lưu tâm. Vạn nhất thực sự có người phát hiện ra manh mối thì cùng lắm bản thân bỏ chạy mất dạng là xong.

Hàn Lập điềm nhiên thu lệnh bài lại, thở phào một hơn, xoay người định rời Thái Huyền điện.

Trong nháy mắt lúc hắn xoay người, đột nhiên toàn thân cứng đờ. Khóe mắt liếc vội, đại tự màu đỏ trên thạch bích tựa hồ thay đổi.

Câu in đậm trên tại hạ vẫn cảm thấy chưa ổn.

Code:
这则兑换任务隐藏在红字任务发布的区域之中, 本就是所有人都不常关注的地方, 而此刻暗金石壁下方的长老们要么在相互交谈, 要么各自忙着寻找适合的任务, 压根儿没有注意到, 方才那道光芒是从哪一个任务之上飞出的.
Này tức thì đổi nhiệm vụ giấu ở màu đỏ nhiệm vụ tuyên bố khu vực bên trong, vốn là tất cả mọi người không thường chú ý đích địa phương, mà giờ khắc này vàng thẫm dưới thạch bích phương các trưởng lão hoặc là tại lúc lẫn nhau nói chuyện với nhau, hoặc là đều tự vội vàng tìm kiếm thích hợp nhiệm vụ, căn bản không có chú ý tới, vừa rồi này đạo quang mang là từ đâu một cái nhiệm vụ phía trên bay ra.

Tại hạ đã sửa ở bản dịch, nếu vẫn chưa đúng thì lão @nhatchimai0000 báo lại nhé.

Còn phần "Hắn dùng gương mặt này tới dù có kẻ thấy cũng không biết là ai, chỉ cần không ai tố giác công khai tại đây thì việc này tự nhiên cũng không mấy ai lưu tâm." thì theo ý tại hạ đoạn này hiểu theo nghĩa: Chỉ cần ngay lúc Hàn Lập đổi không ai biết thì do khu vực đó ít người để ý, nên chẳng ai quan tâm.

Cách dịch nào thoát hơn thì mời các đạo hữu chỉ giáo.
 

Sweeti3

Luyện Khí Sơ Kỳ
Ngọc
443,19
Tu vi
21,25
Tại hạ đã sửa ở bản dịch, nếu vẫn chưa đúng thì lão @nhatchimai0000 báo lại nhé.

Còn phần "Hắn dùng gương mặt này tới dù có kẻ thấy cũng không biết là ai, chỉ cần không ai tố giác công khai tại đây thì việc này tự nhiên cũng không mấy ai lưu tâm." thì theo ý tại hạ đoạn này hiểu theo nghĩa: Chỉ cần ngay lúc Hàn Lập đổi không ai biết thì do khu vực đó ít người để ý, nên chẳng ai quan tâm.

Cách dịch nào thoát hơn thì mời các đạo hữu chỉ giáo.
Tất nhiên dịch ngắn thì thoát ý hơn, nhưng chưa chắc đã đúng ý. Tại hạ thấy cả hai câu đều bị sót khá nhiều ý của lão Vong trong phần convert:

Mà hắn dùng cái này khuôn mặt tới đây, mặc dù bị người phát hiện, tự nhiên cũng không có người nào nhận thức, chỉ cần không bị người ở trước mặt phát hiện, như vậy việc này tự nhiên cũng không quá cũng sẽ bị người phát hiện rồi,

Vấn đề có thể giải quyết nếu chịu khó thêm dấu chấm phẩy. Tại hạ nếu dịch thì sẽ như sau:

Hắn dùng gương mặt này tới, thì dù có kẻ nhìn thấy cũng không nhận ra đấy chính là hắn. Mà chỉ cần không có ai tố giác công khai tại đây, thì việc này tự nhiên cũng không quá nổi bật rồi.
 

Sweeti3

Luyện Khí Sơ Kỳ
Ngọc
443,19
Tu vi
21,25
Có thể dịch tạm như thế này:
"Dậu Tây Sơn, cao bảy nghìn hai trăm năm mươi bảy trượng, thế núi hẹp dài, hướng từ nam tới bắc. Sườn núi phía nam có mọc Lô Dương Thảo, Hoán Nhật Hoa, Sản vật có Lân Thạch ..."
Cái này chắc cả tại hạ và lão Cà hôm qua đều vội nên lười edit bản convert, xin tạ lỗi ạ :xinloi:
 
Status
Not open for further replies.

Những đạo hữu đang tham gia đàm luận

Top