[ĐK Dịch] Phàm Nhân Tiên Giới Thiên - Vong Ngữ

Status
Not open for further replies.

akira78

Phàm Nhân
Ngọc
45,13
Tu vi
0,00
https://bachngocsach.com/forum/threads/14199/
Huynh đệ thử link này xem.
Tại hạ không quản hạt vùng Reader.
"You do not have permission to view this page or perform this action."
Theo như hướng dẫn thì tại hạ sẽ gửi nick đăng ký cho người có thẩm quyền để người đó cấp pass cho acc log in. Để tại hạ post đăng ký, rồi nhờ quản lý bên đó cấp quyền vậy. Thanks Ad Mai
 

nhatchimai0000

Phàm Nhân
Administrator
bach-ngoc-dich-gia
Ngọc
5.022,77
Tu vi
0,00
"You do not have permission to view this page or perform this action."
Theo như hướng dẫn thì tại hạ sẽ gửi nick đăng ký cho người có thẩm quyền để người đó cấp pass cho acc log in. Để tại hạ post đăng ký, rồi nhờ quản lý bên đó cấp quyền vậy. Thanks Ad Mai
Huynh đệ có hứng thú làm 1/3 chương hem?
 

nhatchimai0000

Phàm Nhân
Administrator
bach-ngoc-dich-gia
Ngọc
5.022,77
Tu vi
0,00
Chương 267: Bạch Tước

Thân ảnh Hàn Lập khựng lại, vội vàng xoay người lại xem.

Phía sau quầng đỏ, có lờ mờ hiện ra hàng chữ nhỏ màu đạm kim, trên ấy viết sáu chữ Kim Triện Văn:

“Bạch Tước cốc, hiện Chân Luân.”

Sáu chữ này đều được lồng một tầng kim quang nhàn nhạt khiến người ta không thể nhìn rõ được.

Chỉ mới nhìn, Hàn Lập cảm thấy hốc mắt khô khốc, vội vã dụi dụi cặp mắt. Ngước mắt nhìn lại thì thấy sau màu đỏ ấy chả còn có một ký tự nào.

Nội tâm hắn khẽ động, vội vàng nhìn khắp chung quanh thì thấy mọi người đều đang tập trung tinh thần nhìn chằm chằm vào thạch bích. Thi thoảng có người rỉ tai nhau hỏi đáp, sắc mặt của đám người đều bình thường, hiển nhiên không nhìn thấy màn vừa rồi.

“Bạch tước cốc … đó là chỗ nào?”

Trong đầu Hàn Lập thủy chung cứ vang vọng mãi ba chữ kia, nhưng nghĩ mãi vẫn không thể nhớ được Chúc Long Đạo có cái nơi như vậy.

Tâm niệm quay cuồng trong đầu, Hàn Lập thử những góc độ và phương thức khác nhau, tưởng từ trên đại tự hồng sắc trên thạch bích kia lấy được chút ít manh mối, nhưng lại không nhìn ra bất luận điều gì khác thường.

Tựa như sáu ký tự đạm kim nho nhỏ tự dưng đập vào mắt, cơ bản không tồn tại.

Nhưng trong lòng hắn rõ ràng, tuy thoáng nhìn nhưng với lực lượng trong cặp mắt của mình, tuyệt không có khả năng lầm lẫn.

Kể từ đó, trong lòng hắn dâng lên ý niệm cầu may.

Bất kể nói thế nào thì bản thân phải tìm cho bằng được ra cái gọi là “Bạch tước cốc”, nếu không tuyệt đối không cam lòng chịu được.

Nhưng đến tột cùng chốn này ở đâu?

Hắn đứng ngây người một hồi lâu, rồi tự tìm tới một góc, lật tay lấy địa đồ Chung minh sơn mạch nhận được hồi mới nhập môn ra. Hắn đưa thần thức vào trong, cẩn thận tìm tòi từng tấc từng tấc.

Một canh giờ sau.

Hàn Lập mở to mắt, rung tay thu địa đồ lại, khuôn mặt càng lúc càng hiện vẻ nghi hoặc.

Hắn xem xét lên lên xuống xuống tất cả các địa danh trên bản đồ tới vài lần, xem không sót chỗ nào nhưng không tìm ra được chỗ nào là “Bạch tước cốc”.

“Chẳng lẽ trong tông môn có bí cảnh ít người biết?” Cặp mắt hắn chớp động, miệng thì thào nho nhỏ.

Suy nghĩ của hắn dừng ở đây, lại dạo bước tới phía trước thạch bích, nhìn chằm chằm một hồi lâu. Sau đó xoay người đi khỏi Thái Huyền điện.

Lát sau, hắn trôi nổi trên bầu trời Thái Huyền điện, tay chắp sau lưng, thanh sam phần phật. Khuôn mặt như nảy nay ý tưởng gì đó, độn quang bốc lên, bay vụt về một hướng khác.



Màn đêm buông xuống, trong một gian mật thất ở động phủ đỉnh Xích Hà phong.

Một ngọn cổ đăng thanh sắc để trên cái bàn bát tiên vuông vức sơn son đỏ chót. Không biết chất dầu thắp là loại nào mà cây đèn không có chút khói mà khuếch tán từng luồng hương thơm.

Chỗ bấc đèn có ngọn lửa cực kỳ ổn định, không chút lay động. Nó chỉ từng ngón cái nhưng chiếu sáng cả căn phòng như ban ngày.

Trên chiếc bàn, mấy cuốn sách cổ gáy bằng da xanh chất đầy một góc, ba bốn ngọc giản đặt ở góc kia, lại có cả một cuốn họa trục màu vàng dài tới bảy thước nửa trên bàn nửa quét dài trên mặt đất.

Trên họa quyển là những nét mực đan thanh vẽ những ngọn sơn phong san sát sinh động như thật. Trên đó có những chữ nhỏ vuông vức ghi tên núi, là cảnh sơn hà núi non tuyệt đẹp.

Lúc này, Hàn Lập ngồi phía sau bàn, tay cầm quyển sách cổ ố vàng có phần tàn tổn, tập trung tinh thần đọc.
 

akira78

Phàm Nhân
Ngọc
45,13
Tu vi
0,00
c 265
Bởi lẽ, hiện tại hắn đã dần dần thích ứng được với trạng thái này. Lục dịch dù gây ra tổn thương lớn đối với cơ thể của hắn, nhưng thoạt nhìn cũng không nguy hiểm đến tính mạng, thậm chí lẽ hắn còn có thể uống nhiều hơn.
theo tại hạ câu này dư chữ lẽ
 

Nguyên Anh

Phàm Nhân
Ngọc
182,46
Tu vi
0,00
Hàn Lập vừa dứt lời liền bước lên trước một bước nắm lấy cánh tay Mộng Thiển Thiển kéo đi, hai người hoá thành một đạo ánh sáng màu xanh bay nhanh ra ngoài, trong chớp mắt biến mất không còn bóng dáng.


Một lát sau đã thấy hai người xuất hiện ở một gian thạch thất bí mật trong động phủ.


Chính giữa thạch thất có một tụ linh pháp trận loại nhỏ vẫn đang lặng lẽ lưu chuyển, giữa không trung từng đợt linh quang màu xanh chớp động liên tục



Trong pháp trận một quả trứng khổng lồ màu trắng đang rung lên nhè nhẹ, không ngừng hấp thu thiên địa linh khí do pháp trận tụ hợp lại.


Hai người Hàn Lập kiên nhẫn đứng nhìn quả trứng hết cả khắc đồng hồ nhưng vẫn chưa thấy dấu hiệu nở ra.


“Vừa rồi trứng lay động rất mạnh, bên trong vỏ trứng lâu lâu còn có tiếng gõ vang lên, ta còn cứ tưởng nó sẽ nở ra ngay nên mới vội vã đi tìm trưởng lão….” Mộng Thiển Thiển thấy thế , vừa sốt ruột vừa xấu hổ nói nhỏ.


Hai mắt Hàn Lập chăm chú quan sát quả trứng, cẩn thận xem xét từng chút một , liền phát hiện ra dưới đáy trứng có một vết rạn rõ ràng nhưng rất nhỏ, nếu không tinh tế để ý thì sẽ không nhìn ra.


“Nó đã nở ra rồi nhưng sau khi ló ra lại không thấy mẹ nên mới sợ hãi chui lại vào trong trứng”. Trầm t.ư cả nửa ngày Hàn Lấp mới lắc đầu cho ý kiến.


Dứt lời hắn suy nghĩ một chút rồi đảo tay lấy ra một chiếc lông chim thật dài phía trên có từng luồng ánh sáng lưu chuyển đưa cho Mộng Thiển Thiển.


Mộng Thiển Thiển tiếp nhận lấy chiếc lông chim nhưng tỏ vẻ phân vân không hiểu, chỉ biết lẳng lặng nhìn Hàn Lập.


Hàn Lập vừa cười vừa nói: “Lại gọi tiểu gia hoả kia xuất hiện đi.”


Mộng Thiển Thiển nhẹ gật đầu, mắt chớp chớp, bán tín bán nghi đi lên phía trước, đưa tay gõ nhẹ lên quả trứng.


Quả trứng khổng lổ vẫn không có chút phản ứng nào.


Chần chờ một lát, Mộng Thiển Thiển cắn môi lấy chiếc lông chim trong tay khẽ vuốt ve vỏ ngoài của trứng.


Dường như lúc này quả trứng cảm nhận được điều gì đó, vốn đang yên lặng lại khẽ đung đưa, chỉ là nhẹ nhàng hơn trước rất nhiều.


Đôi mắt đẹp của Mộng Thiển Thiển sáng ngời, một tay vẫn lấy lông chim vuốt ve vỏ trứng, tay kia cũng nhẹ nhàng vỗ về theo.

Bỗng nhiên quả trứng khổng lồ dần ngừng lắc lư, trở nên yên tĩnh kỳ lạ, không còn nhúc nhích gì nữa.

Em trả dịch nhé, lâu ngày không dịch bỡ ngỡ quá :D

Phiền đạo hữu Cu bị hư nhiều :))

Trân trọng!

P/S: Chỉ lại cho ta cách cho đoạn văn vào thẻ :(. Quên không biết cách dùng diễn đàn lun, huhu. Làm ơn, làm ơn :(
 
Last edited:
Status
Not open for further replies.

Những đạo hữu đang tham gia đàm luận

Top