Chương 267: Bạch Tước
Thân ảnh Hàn Lập khựng lại, vội vàng xoay người lại xem.
Phía sau quầng đỏ, có lờ mờ hiện ra hàng chữ nhỏ màu đạm kim, trên ấy viết sáu chữ Kim Triện Văn:
“Bạch Tước cốc, hiện Chân Luân.”
Sáu chữ này đều được lồng một tầng kim quang nhàn nhạt khiến người ta không thể nhìn rõ được.
Chỉ mới nhìn, Hàn Lập cảm thấy hốc mắt khô khốc, vội vã dụi dụi cặp mắt. Ngước mắt nhìn lại thì thấy sau màu đỏ ấy chả còn có một ký tự nào.
Nội tâm hắn khẽ động, vội vàng nhìn khắp chung quanh thì thấy mọi người đều đang tập trung tinh thần nhìn chằm chằm vào thạch bích. Thi thoảng có người rỉ tai nhau hỏi đáp, sắc mặt của đám người đều bình thường, hiển nhiên không nhìn thấy màn vừa rồi.
“Bạch tước cốc … đó là chỗ nào?”
Trong đầu Hàn Lập thủy chung cứ vang vọng mãi ba chữ kia, nhưng nghĩ mãi vẫn không thể nhớ được Chúc Long Đạo có cái nơi như vậy.
Tâm niệm quay cuồng trong đầu, Hàn Lập thử những góc độ và phương thức khác nhau, tưởng từ trên đại tự hồng sắc trên thạch bích kia lấy được chút ít manh mối, nhưng lại không nhìn ra bất luận điều gì khác thường.
Tựa như sáu ký tự đạm kim nho nhỏ tự dưng đập vào mắt, cơ bản không tồn tại.
Nhưng trong lòng hắn rõ ràng, tuy thoáng nhìn nhưng với lực lượng trong cặp mắt của mình, tuyệt không có khả năng lầm lẫn.
Kể từ đó, trong lòng hắn dâng lên ý niệm cầu may.
Bất kể nói thế nào thì bản thân phải tìm cho bằng được ra cái gọi là “Bạch tước cốc”, nếu không tuyệt đối không cam lòng chịu được.
Nhưng đến tột cùng chốn này ở đâu?
Hắn đứng ngây người một hồi lâu, rồi tự tìm tới một góc, lật tay lấy địa đồ Chung minh sơn mạch nhận được hồi mới nhập môn ra. Hắn đưa thần thức vào trong, cẩn thận tìm tòi từng tấc từng tấc.
Một canh giờ sau.
Hàn Lập mở to mắt, rung tay thu địa đồ lại, khuôn mặt càng lúc càng hiện vẻ nghi hoặc.
Hắn xem xét lên lên xuống xuống tất cả các địa danh trên bản đồ tới vài lần, xem không sót chỗ nào nhưng không tìm ra được chỗ nào là “Bạch tước cốc”.
“Chẳng lẽ trong tông môn có bí cảnh ít người biết?” Cặp mắt hắn chớp động, miệng thì thào nho nhỏ.
Suy nghĩ của hắn dừng ở đây, lại dạo bước tới phía trước thạch bích, nhìn chằm chằm một hồi lâu. Sau đó xoay người đi khỏi Thái Huyền điện.
Lát sau, hắn trôi nổi trên bầu trời Thái Huyền điện, tay chắp sau lưng, thanh sam phần phật. Khuôn mặt như nảy nay ý tưởng gì đó, độn quang bốc lên, bay vụt về một hướng khác.
…
Màn đêm buông xuống, trong một gian mật thất ở động phủ đỉnh Xích Hà phong.
Một ngọn cổ đăng thanh sắc để trên cái bàn bát tiên vuông vức sơn son đỏ chót. Không biết chất dầu thắp là loại nào mà cây đèn không có chút khói mà khuếch tán từng luồng hương thơm.
Chỗ bấc đèn có ngọn lửa cực kỳ ổn định, không chút lay động. Nó chỉ từng ngón cái nhưng chiếu sáng cả căn phòng như ban ngày.
Trên chiếc bàn, mấy cuốn sách cổ gáy bằng da xanh chất đầy một góc, ba bốn ngọc giản đặt ở góc kia, lại có cả một cuốn họa trục màu vàng dài tới bảy thước nửa trên bàn nửa quét dài trên mặt đất.
Trên họa quyển là những nét mực đan thanh vẽ những ngọn sơn phong san sát sinh động như thật. Trên đó có những chữ nhỏ vuông vức ghi tên núi, là cảnh sơn hà núi non tuyệt đẹp.
Lúc này, Hàn Lập ngồi phía sau bàn, tay cầm quyển sách cổ ố vàng có phần tàn tổn, tập trung tinh thần đọc.