Kim quang lóe lên, Chân Ngôn Bảo Luân biến mất, nhập vào cơ thể Hàn Lập.
Hàn Lập phát ra tiếng kêu đau đớn, miệng phun một ngụm máu đen.
Hai mắt hắn mở to, thanh quang hộ thể gần như sụp đổ, toàn bộ xương khớp trong cơ thể như mới trải qua một trận đại chiến.
Hắn cảm giác rùng mình, mười ngón tay vội bấm pháp quyết, lúc này thanh quang hộ thể mới dần ổn định.
Sau khi nuốt một viên đan dược, sắc mặt hắn lộ vẻ trầm ngâm.
Thời khắc vừa rồi, hắn cảm giác mình đạt tới điểm gần nhất tiệm cận lực lượng Pháp tắc Thời gian, dường như đã chạm vào được cỗ lực lượng có vinh dự đề tên trong tam đại chí tôn Pháp tắc.
Nhưng mà kết quả cuối cùng vẫn là thất bại trong gang tấc.
Tiệm cận sát vách rồi nhưng vẫn còn một chút khoảng cách không thể vượt qua.
"Sao lại như vậy?" Ánh mắt nhấp nháy, hắn tự lẩm bẩm.
Những ghi chép trong Chân Ngôn Hóa Luân Kinh đã chỉ rõ: Chỉ cần tu luyện đệ nhất trọng viên mãn sẽ có thể trải nghiệm tìm hiểu lực lượng Pháp tắc Thời gian, tất nhiên là có thành công hay không lại là câu chuyện khác.
Tuy nhiên hắn có sự hỗ trợ của lục dịch trong Chưởng Thiên Bình, theo lý thuyết thì cơ hội thành công phải cao hơn nhiều mới phải.
Có lẽ, mình còn thiếu một cái gì đó?
Vẻ mặt lộ rõ sự hoài nghi, hắn lật lay lấy ra khỏa đan dược rồi nuốt vào, thanh quang trên người lại bừng lên.
Một tháng sau.
Bình nhỏ nằm trong tay Hàn Lập lại ngưng tụ được một giọt lục dịch.
Hắn liếc nhìn giọt lục dịch rồi ngửa cổ nuốt luôn, không chút do dự.
Sau một khắc, sau lưng hắn phát ra kim quang chói lọi, Chân Ngôn Bảo Luân xuất hiện tỏa kim quang sáng chói, lực lượng Pháp tắc Thời gian phát ra những chấn động mãnh liệt.
Hai tay hắn nắm hai miếng Tiên Nguyên Thạch, miệng lẩm bẩm, kim quang trên thân ngày càng chói lọi, Pháp tắc Thời gian ẩn ẩn bắt đầu ngưng tụ.
Đúng lúc này, kim quang phát ra từ Chân Ngôn Bảo Luân bỗng chập chờn, mặt ngoài luân vang lên một tiếng "rắc rắc", hiện ra những vết rạn.
Lực lượng Pháp tắc Thời gian lập tức tán loạn, Chân Ngôn Bảo Luân lóe lên một cái rồi biến mất.
Hàn Lập trừng mắt, vẻ mặt nhăn nhó khó chịu.
Một lần thì có thể nói là ngẫu nhiên, hai lần liên tiếp đều cho kết quả giống nhau: Điều này cho thấy lực lượng thời gian hiện nay của hắn chưa đủ để lĩnh ngộ ra Pháp tắc Thời gian!
Từ giờ, chỉ còn cách mau chóng đổi được đệ nhị trọng Chân Ngôn Hóa Luân Kinh mà thôi.
Sau khi suy nghĩ thông suốt, Hàn Lập lấy ra một khỏa đan dược rồi nuốt vào.
...
Sau đó mấy tháng.
Tuyết rơi lâu ngày ở khu vực phía đông Chung Minh sơn mạch, cả khu vực được phủ kín bởi một lớp tuyết dày, Xích Hà Phong không còn hỏa chướng nên cũng bị tuyết phủ kín, tạo thành một lớp áo khoác tuyết trắng.
Bên trong dược viên, Mộng Vân Quy khoác trường bào xám đang chăm sóc cho mấy chục gốc Linh thảo ở linh điền, hắn kiểm tra kỹ càng những pháp trận hỗ trợ việc chăm sóc ở xung quanh.
Loại Linh thảo này là thực vật đặc hữu trên Xích Hà Phong, vốn ưa nóng kị lạnh, do không còn lớp hỏa chướng bảo vệ nên phải thay thế bằng pháp trận để cho nó sinh trưởng bình thường.
"Ca ca, theo huynh thì bao giờ Lệ trưởng lão mới về?" Mộng Thiển Thiển mặc bộ váy dài màu xanh, đang ở cạnh khom người kiểm tra hạch tâm pháp trận, ánh mắt lộ vẻ mơ màng.
Đôi mắt đen của nàng lấp lánh, khí tức trên người thu vào trong, nụ cười tươi trên môi mang nét đẹp rung động lòng người.
"Thiển Thiển, ngươi không phải là em gái của ta hả? Năm đó khi ta được Lệ trưởng lão phái đi thu mua hạt giống, ngươi cũng không mong nhớ ta như vậy..." Mộng Vân Quy ngoảnh đầu nhìn nàng rồi nói với vẻ giả vờ giận dỗi.
"Hi hi, làm gì có...Muội chỉ muốn mau chóng báo cho Lệ trưởng lão biết tin muội đã trở thành tu sĩ Hóa Thần. Ca ca, huynh cũng phải cố lên nha!" Mộng Thiển Thiển khẽ cười duyên rồi giải thích.
Mộng Vân Quy nghe vậy, đành thở dài lắc đầu, cô em gái này của hắn không hiểu gặp cơ duyên gì, sau khi kết Nguyên Anh thành công thì tu vi cứ một đường tăng mạnh, đi sau mà tới trước, lúc này đã kết Hóa Thần thành công được một thời gian ngắn rồi.
Tuy nhiên hắn cũng không muốn khen ngợi tung hô nàng quá nhiều, tránh cho nàng sinh kiêu. Dù sao nàng cũng chỉ bắt đầu con đường tu tiên được vài trăm năm, tâm tính còn thuần chất, hắn không muốn mấy câu nói của mình làm khởi nên trong nàng đạo tâm bất ổn.
Cứ để các lão biên đi lão Ngọt ạ. Tại hạ chưa đọc được mấy, đoạn trước đoạn sau có thể có liên quan.Tới lúc đó, chưa cần tính đám Kim tiên của tông môn đối đãi hắn bằng thái độ nào, mà tự dưng vô duyên vô cớ rước lấy sự theo dõi sát sao thì chả phải bổn ý hắn mong muốn.
Nghĩ thế đâm ra Hàn Lập khá là chóng mặt, chưa tưởng tới chuyện giờ đây không thể đổi được năm nghìn điểm công tính mà dù có vất vả tích lũy điểm cho ngày sau đầy đủ chăng nữa thì dường như hắn không cách nào quang minh chính đại tới Truyền công điện đổi lấy phần hai công pháp.
Như thế khác gì đứng giữa quảng trường tuyên bố bản thân đã tu luyện 《 Chân Ngôn Hóa Luân Kinh 》tới bậc hai. Thực ra thì ai mà chả biết rằng nếu không tu luyện tới bậc hai thì kẻ nào tự dưng hâm hâm tiêu phí chín nghìn điểm cống hiến?
Chả lẽ… còn mỗi cách trộm?
Nghĩ tới đây, Hàn Lập gục gặc đầu, bỏ ngay ý tưởng này.
Không thể so Chúc Long Đạo với Lãnh Diễm tông ở Linh hoàn giới. Ngoại trừ những Phó Đạo chủ còn có hơn một vị Kim Tiên thực lực đáng sợ tọa trấn. Hơn nữa, Truyền công điện là chỗ không tầm thường, nhất định có cấm chế cường đại. Nếu mà định ăn trộm công pháp trấn phái chốn này thì khác gì tự tìm chết.
Nhưng mà không thể đổi thì hắn khôgn cam tâm. Dù gì gia nhập Chúc Long Đạo có nguyên nhân chính là vì cái bộ 《 Chân Ngôn Hóa Luân Kinh 》này.
Nghĩ ngợi nửa ngày, Hàn Lập xoay người ra khỏi điện.
Nửa ngày sau, một gã phe phẩy quạt lông, đầu chít khăn như nho sinh từ tốn bước vào Thái Huyền điện.
Gã nhàn nhã bước tới trước thạch bích đạm kim. Mấy trưởng lão nội môn gần đó ngẩng đầu lướt nhìn. Khi gã tới làm mấy người chú ý nhưng cũng chỉ lướt qua mấy lần là dời ánh mắt đi.
Nho sinh đứng yên nửa ngày, thừa lúc không ai xung quanh chú ý, bàn tay lật cái, lệnh bài trưởng lão hiện ra, cách không điểm tới thạch bích.
Một luồng hào quang trừ trong thạch bích lập tức bắn ra, rơi xuống lệnh bài.
Kẻ này là Hàn Lập đeo mặt nạ Vô Thường minh cải trang.
Hắn đã nghĩ kỹ lắm rồi, thì cứ lấy ban thưởng nhiệm vụ cái đã, họa điên mới từ chối, năm ngàn điểm công tích đấy.
Hắn cảm ứng thử, lệnh bài đã ghi điểm công tích xong rồi, cả thảy là chín nghìn một trăm ba mươi hai điểm.
Tức thì sắc đỏ của nhiệm vụ bỗng tắt, vốn chỗ này không được mấy ai chú ý. Lúc này các trưởng lão dưới thạch bích đang nói chuyện với nhau hoặc đang tìm kiếm nhiệm vụ thích hợp cho bản thân nên không mấy ai chú ý cái luồng quang mang từ nhiệm vụ nào bay ra.
Hắn lấy gương mặt này tới dù có kẻ phát hiện cũng không có ai quen biết, chỉ cần không ai phát giác tại đây thì việc này tự nhiên cũng không mấy ai lưu tâm. Vạn nhất thực sự có người phát hiện ra manh mối thì cùng lắm bản thân bỏ chạy mất dạng là xong.
Hàn Lập điềm nhiên thu lệnh bài lại, thở phào một hơn, xoay người định rời Thái Huyền điện.
Trong nháy mắt lúc hắn xoay người, đột nhiên toàn thân cứng đờ. Khóe mắt liếc vội, chữ to màu đỏ trên thạch bích tựa hồ thay đổi.
@Cubihu @Độc Hành

@Cubihu Tâm Hữu linh tê quá.tại hạ đã đọc qua cả 3 phần, ngoại trừ 1 lỗi typo trong câu "Nhưng mà không thể đổi thì hắn khôgn cam tâm" thì nội dung quá tốt và hoàn toàn thống nhất. Thanks các đạo hữu

Huynh đệ có tài khoản post bên Reader không?tại hạ đã đọc qua cả 3 phần, ngoại trừ 1 lỗi typo trong câu "Nhưng mà không thể đổi thì hắn khôgn cam tâm" thì nội dung quá tốt và hoàn toàn thống nhất. Thanks các đạo hữu
tại hạ đã biên sơ và đăng chương đặng kịp tiến độ
Lão Hư với vai trò chủ biên xin vui lòng soát lại sau này nhé@Cubihu
p.s: @nhatchimai0000 :Tại hạ là lão Cà, lão Độc là @Độc Hành.
Sorry lão Cà.
kaka hok phải lẫn lộn 2 ng mà huynh gọi nhầm ta thành lão Bàn, lão Độc thì gọi thành lão HànhHuynh đệ có tài khoản post bên Reader không?
Sorry lão Cà.
Lần sau chắc lại nhầm![]()

Tại hạ làm đoạn này.Mấy đoạn cuối của chương vừa đăng dịch hơi rối, đạo hữu nào chỉnh đi nhé.
Chào mừng bạn đến với diễn đàn Bạch Ngọc Sách
Để xem đầy đủ nội dung và sử dụng các tính năng, mời bạn Đăng nhập hoặc Đăng ký tài khoản