Kim quang lóe lên, Chân Ngôn Bảo Luân biến mất, nhập vào cơ thể Hàn Lập.
Hàn Lập phát ra tiếng kêu đau đớn, miệng phun một ngụm máu đen.
Hai mắt hắn mở to, thanh quang hộ thể gần như sụp đổ, toàn bộ xương khớp trong cơ thể như mới trải qua một trận đại chiến.
Hắn cảm giác rùng mình, mười ngón tay vội bấm pháp quyết, lúc này thanh quang hộ thể mới dần ổn định.
Sau khi nuốt một viên đan dược, sắc mặt hắn lộ vẻ trầm ngâm.
Thời khắc vừa rồi, hắn cảm giác mình đạt tới điểm gần nhất tiệm cận lực lượng Pháp tắc Thời gian, dường như đã chạm vào được cỗ lực lượng có vinh dự đề tên trong tam đại chí tôn Pháp tắc.
Nhưng mà kết quả cuối cùng vẫn là thất bại trong gang tấc.
Tiệm cận sát vách rồi nhưng vẫn còn một chút khoảng cách không thể vượt qua.
"Sao lại như vậy?" Ánh mắt nhấp nháy, hắn tự lẩm bẩm.
Những ghi chép trong Chân Ngôn Hóa Luân Kinh đã chỉ rõ: Chỉ cần tu luyện đệ nhất trọng viên mãn sẽ có thể trải nghiệm tìm hiểu lực lượng Pháp tắc Thời gian, tất nhiên là có thành công hay không lại là câu chuyện khác.
Tuy nhiên hắn có sự hỗ trợ của lục dịch trong Chưởng Thiên Bình, theo lý thuyết thì cơ hội thành công phải cao hơn nhiều mới phải.
Có lẽ, mình còn thiếu một cái gì đó?
Vẻ mặt lộ rõ sự hoài nghi, hắn lật lay lấy ra khỏa đan dược rồi nuốt vào, thanh quang trên người lại bừng lên.
Một tháng sau.
Bình nhỏ nằm trong tay Hàn Lập lại ngưng tụ được một giọt lục dịch.
Hắn liếc nhìn giọt lục dịch rồi ngửa cổ nuốt luôn, không chút do dự.
Sau một khắc, sau lưng hắn phát ra kim quang chói lọi, Chân Ngôn Bảo Luân xuất hiện tỏa kim quang sáng chói, lực lượng Pháp tắc Thời gian phát ra những chấn động mãnh liệt.
Hai tay hắn nắm hai miếng Tiên Nguyên Thạch, miệng lẩm bẩm, kim quang trên thân ngày càng chói lọi, Pháp tắc Thời gian ẩn ẩn bắt đầu ngưng tụ.
Đúng lúc này, kim quang phát ra từ Chân Ngôn Bảo Luân bỗng chập chờn, mặt ngoài luân vang lên một tiếng "rắc rắc", hiện ra những vết rạn.
Lực lượng Pháp tắc Thời gian lập tức tán loạn, Chân Ngôn Bảo Luân lóe lên một cái rồi biến mất.
Hàn Lập trừng mắt, vẻ mặt nhăn nhó khó chịu.
Một lần thì có thể nói là ngẫu nhiên, hai lần liên tiếp đều cho kết quả giống nhau: Điều này cho thấy lực lượng thời gian hiện nay của hắn chưa đủ để lĩnh ngộ ra Pháp tắc Thời gian!
Từ giờ, chỉ còn cách mau chóng đổi được đệ nhị trọng Chân Ngôn Hóa Luân Kinh mà thôi.
Sau khi suy nghĩ thông suốt, Hàn Lập lấy ra một khỏa đan dược rồi nuốt vào.
...
Sau đó mấy tháng.
Tuyết rơi lâu ngày ở khu vực phía đông Chung Minh sơn mạch, cả khu vực được phủ kín bởi một lớp tuyết dày, Xích Hà Phong không còn hỏa chướng nên cũng bị tuyết phủ kín, tạo thành một lớp áo khoác tuyết trắng.
Bên trong dược viên, Mộng Vân Quy khoác trường bào xám đang chăm sóc cho mấy chục gốc Linh thảo ở linh điền, hắn kiểm tra kỹ càng những pháp trận hỗ trợ việc chăm sóc ở xung quanh.
Loại Linh thảo này là thực vật đặc hữu trên Xích Hà Phong, vốn ưa nóng kị lạnh, do không còn lớp hỏa chướng bảo vệ nên phải thay thế bằng pháp trận để cho nó sinh trưởng bình thường.
"Ca ca, theo huynh thì bao giờ Lệ trưởng lão mới về?" Mộng Thiển Thiển mặc bộ váy dài màu xanh, đang ở cạnh khom người kiểm tra hạch tâm pháp trận, ánh mắt lộ vẻ mơ màng.
Đôi mắt đen của nàng lấp lánh, khí tức trên người thu vào trong, nụ cười tươi trên môi mang nét đẹp rung động lòng người.
"Thiển Thiển, ngươi không phải là em gái của ta hả? Năm đó khi ta được Lệ trưởng lão phái đi thu mua hạt giống, ngươi cũng không mong nhớ ta như vậy..." Mộng Vân Quy ngoảnh đầu nhìn nàng rồi nói với vẻ giả vờ giận dỗi.
"Hi hi, làm gì có...Muội chỉ muốn mau chóng báo cho Lệ trưởng lão biết tin muội đã trở thành tu sĩ Hóa Thần. Ca ca, huynh cũng phải cố lên nha!" Mộng Thiển Thiển khẽ cười duyên rồi giải thích.
Mộng Vân Quy nghe vậy, đành thở dài lắc đầu, cô em gái này của hắn không hiểu gặp cơ duyên gì, sau khi kết Nguyên Anh thành công thì tu vi cứ một đường tăng mạnh, đi sau mà tới trước, lúc này đã kết Hóa Thần thành công được một thời gian ngắn rồi.
Nhìn thấy những thành tựu của cô em gái bảo bối, tự sâu trong lòng đáy lòng hắn phát sinh cảm giác vô cùng vui sướng.
Tuy nhiên hắn cũng không muốn khen ngợi tung hô nàng quá nhiều, tránh cho nàng sinh kiêu. Dù sao nàng cũng chỉ bắt đầu con đường tu tiên được vài trăm năm, tâm tính còn thuần chất, hắn không muốn mấy câu nói của mình làm khởi nên trong nàng đạo tâm bất ổn.