Cà Rốt
Chân Tiên Hậu Kỳ
- Ngọc
- 2.718.127,36
- Tu vi
- 2.924,61
Người tí hon màu ngân diễm ngồi trên nắp lò, dường như nó cũng đang cảm thấy thú vị, nó ngồi sát mép lò, hai chân nhỏ xíu đong đưa vung vẩy trong không khí, cả người lắc lư theo nhịp dao động của lò.
Hàn Lập thấy vậy, một tay vẩy nhẹ, Chúc Linh Thảo cùng với hơn chục loại Linh dược từ từ bay ra từ trữ vật trạc, lơ lửng giữa không trung.
Hai tay hắn hợp lại, chà sát vào nhau trên không, mười mấy loại linh dược kia phát ra tiếng động "bộp bộp" rồi hóa thành bột mịn.
Cùng lúc đó, hai ngón tay Hàn Lập chỉ về phía lò rồi vẫy vẫy, nắp lò đang bị người tí hon màu ngân diễm ngồi trên liền từ từ bay lên.
Đám bột nguyên liệu đang lơ lửng trên không lúc này như bị một lực lượng vô hình nào đó hút cả vào trong lò, cái nắp lò cũng lập tức đóng lại phát ra tiếng "ken két".
Ngay sau đó, tám đạo phù văn màu bạc trên lò đan liên tiếp sáng rực lên, cả đám phát ra ánh sáng rực rỡ hào quang.
Ngọn lửa màu bạc ở phía dưới lò đan như cũng đang bị một lực lượng nào đó điều khiển, ngọn lửa bùng lên tạo thành một con rồng lửa bao trọn cả cái lò.
Người tí hon màu ngân diễm ngồi trên lò đan thấy vậy, cả người nó nhoáng lên, biến thành một con chim lửa màu vàng rồi lao thẳng xuống phía dưới, hòa làm một với con rồng lửa.
"Phừng!" Một tiếng động nhỏ vang lên.
Con rồng lửa bỗng bừng lên, một cỗ lực lượng nỏng bỏng phát ra, nhiệt độ tăng vọt lên mấy lần.
Hàn Lập thấy vậy, hai mắt sáng ngời lên.
Vói những diễn biến trước mắt thì thời gian luyện một mẻ đan sẽ ngắn hơn trước rất nhiều, chỉ là không biết tỉ lệ thành đan ra sao?
Thời gian từng nhịp trôi qua, thỉnh thoảng Hàn Lập lại sử dụng Chân Ngôn Bảo Luân vào đúng dịp cần thiết, phía trên lò đan phát ra đủ màu bảy sắc cầu vồng, tuy nhiên trong mật thất vẫn chưa ngửi thấy bất kỳ mùi thuốc nào.
Cỡ bảy, tám canh giờ sau, ánh sáng bảy màu trên lò đan bỗng nhiên tắt ngấm, lò đan trở về màu trắng bạc, chỉ có một phần nhỏ do nhiệt độ quá cao chưa kịp nguội nên vẫn có màu đỏ sậm.
Ngọn lửa màu bạc thu nhỏ lại rồi hóa thành một người tí hon màu ngân diễm, nó bay ra từ phía dưới lò đan rồi ngồi lên vai Hàn Lập.
Một thanh âm "bịch" vang lên, lò đan màu bạc đã hạ xuống mặt đất.
Hàn Lập khẽ cau mày rồi tiến tới, hào quang phát ra từ hai tay, hắn vung tay nhẹ nhàng.
Nắp lò đan vừa mở, một cỗ dược hương đậm đặc liền xộc ra ngoài, nhanh chóng tràn ngập khắp mật thất.
Hàn Lập cúi người nhìn vào bên trong lò đan, hắn thấy mười sáu viên đan dược màu vàng kim đang nằm im phía trong, nhiệt lực vẫn chưa tiêu tán, từng làn khói trắng nóng hổi vẫn quanh quẩn bên trong.
"Thật không thể tin nổi cái lò này lại có công hiệu như vậy! Nó không chỉ rút ngắn thời gian luyện đan rõ rệt mà còn giúp nâng cao tỉ lệ thành đan như vậy, quả thật là không thể tưởng tượng nổi..." Hàn Lập lẩm bẩm với vẻ ngạc nhiên thán phục.
Hắn cố gắng kiếm niềm vui sướng trong lòng lại, sau khi thu hết số đan dược trong lò vào bình ngọc, tay hắn lại vung lên, xuất ra một đám dược liệu mới.
Hắn muốn tranh thủ thời cơ, nhanh chóng luyện chế ra càng nhiều đan dược càng tốt.
...
Mấy tháng sau, ánh lửa màu bạc trong mật thất vừa mới tắt, một con chim lửa màu bạc bay ra từ dưới lò đan rồi biến thành một người tí hon màu ngân diễm, nó nhảy nhót không ngừng quanh chân Hàn Lập, túm lấy vạt áo hắn rồi trèo lên bờ vai.
Hàn Lập lộ vẻ hơi mệt mỏi, hắn nghiêng đầu nhìn nó rồi cười cười, sau đó đi tới bên cạnh lò đan màu bạc.
Bàn tay hắn khẽ vung lên, nắp lò đan được mở ra, một cỗ dược hương đậm đặc thoát ra ngoài.
Hàn Lập vung trảo lấy đan dược trong lò ra rồi đặt ở trước mặt và bắt đầu đánh giá.
Mỗi khỏa đan dược to cỡ hạt long nhãn, toàn thân màu bích lục, có vẻ thông linh, do hàn khí vẫn chưa tán nên toát ra linh khí mịt mờ, mười phần bất phàm.
"Không tệ! Một mẻ luyện được mười một khỏa, tỉ lệ thành đan đã nâng cao lên nhiều..." Sau khi lật tay thu đan vào bình ngọc, hắn lẩm bẩm vài tiếng.
Sau một lát, dường như nghĩ tới điều gì đó, hắn ngồi xuống khoanh chân, một tay vung lên, lấy ra mặt nạ đầu trâu rồi đeo vào.
Cùng với đám ánh sáng xanh bừng lên, trên vách tường hiện ra một trận bàn cực lớn.
Ánh mắt Hàn Lập tập trung quan sát kỹ càng danh sách nhiệm vụ ở bên trái trận bàn.
"Xem chừng đã xảy ra rồi..." Hàn Lập khẽ buông tiếng thở dài, sắc mặt tỏ vẻ ngưng trọng.
Vừa rồi, sau khi kiểm tra, hắn thấy những nhiệm vụ của Lân Thập Thất công bố ở Vô Thường Minh đã biến mất, tất nhiên không phải do những nhiệm vụ ấy được tiếp nhận mà chính là bản thân gã, chính xác hơn là mặt nạ Vô Thường Minh của gã đã xảy ra vấn đề.
Trong lòng Hàn Lập rung động, hắn lập tức liên hệ với tiêu ấn ở của vào bí cảnh và bờ hải dương Lôi Bạo, sau khi chắc chắn mọi thứ vẫn hoàn hảo thì hắn mới tạm yên tâm.
Ngày qua ngày cứ thế trôi qua, thoáng chốc đã hơn mười năm.
Hắn dùng hơn nửa thời gian vào việc luyện chế đan dược, đồng thời cũng dùng Chưởng Thiên Bình cô đọng ra không ít tinh hạt.
Một ngày nọ, trên quảng trường phía trước động phủ của Hàn Lập, mười mấy thanh niên nam nữ mang phục trang đệ tử Chúc Long Đạo, người trước kẻ sau phi độn tới trước cổng tòa động phủ.
Hàn Lập đứng trên thềm đá ngay cổng lớn, ánh mắt quét qua từng người, từ miệng hắn vang lên mấy cái tên:
"Hồ Chẩm, La Đường, Tâm Tùy. . ."
Hàn Lập thấy vậy, một tay vẩy nhẹ, Chúc Linh Thảo cùng với hơn chục loại Linh dược từ từ bay ra từ trữ vật trạc, lơ lửng giữa không trung.
Hai tay hắn hợp lại, chà sát vào nhau trên không, mười mấy loại linh dược kia phát ra tiếng động "bộp bộp" rồi hóa thành bột mịn.
Cùng lúc đó, hai ngón tay Hàn Lập chỉ về phía lò rồi vẫy vẫy, nắp lò đang bị người tí hon màu ngân diễm ngồi trên liền từ từ bay lên.
Đám bột nguyên liệu đang lơ lửng trên không lúc này như bị một lực lượng vô hình nào đó hút cả vào trong lò, cái nắp lò cũng lập tức đóng lại phát ra tiếng "ken két".
Ngay sau đó, tám đạo phù văn màu bạc trên lò đan liên tiếp sáng rực lên, cả đám phát ra ánh sáng rực rỡ hào quang.
Ngọn lửa màu bạc ở phía dưới lò đan như cũng đang bị một lực lượng nào đó điều khiển, ngọn lửa bùng lên tạo thành một con rồng lửa bao trọn cả cái lò.
Người tí hon màu ngân diễm ngồi trên lò đan thấy vậy, cả người nó nhoáng lên, biến thành một con chim lửa màu vàng rồi lao thẳng xuống phía dưới, hòa làm một với con rồng lửa.
"Phừng!" Một tiếng động nhỏ vang lên.
Con rồng lửa bỗng bừng lên, một cỗ lực lượng nỏng bỏng phát ra, nhiệt độ tăng vọt lên mấy lần.
Hàn Lập thấy vậy, hai mắt sáng ngời lên.
Vói những diễn biến trước mắt thì thời gian luyện một mẻ đan sẽ ngắn hơn trước rất nhiều, chỉ là không biết tỉ lệ thành đan ra sao?
Thời gian từng nhịp trôi qua, thỉnh thoảng Hàn Lập lại sử dụng Chân Ngôn Bảo Luân vào đúng dịp cần thiết, phía trên lò đan phát ra đủ màu bảy sắc cầu vồng, tuy nhiên trong mật thất vẫn chưa ngửi thấy bất kỳ mùi thuốc nào.
Cỡ bảy, tám canh giờ sau, ánh sáng bảy màu trên lò đan bỗng nhiên tắt ngấm, lò đan trở về màu trắng bạc, chỉ có một phần nhỏ do nhiệt độ quá cao chưa kịp nguội nên vẫn có màu đỏ sậm.
Ngọn lửa màu bạc thu nhỏ lại rồi hóa thành một người tí hon màu ngân diễm, nó bay ra từ phía dưới lò đan rồi ngồi lên vai Hàn Lập.
Một thanh âm "bịch" vang lên, lò đan màu bạc đã hạ xuống mặt đất.
Hàn Lập khẽ cau mày rồi tiến tới, hào quang phát ra từ hai tay, hắn vung tay nhẹ nhàng.
Nắp lò đan vừa mở, một cỗ dược hương đậm đặc liền xộc ra ngoài, nhanh chóng tràn ngập khắp mật thất.
Hàn Lập cúi người nhìn vào bên trong lò đan, hắn thấy mười sáu viên đan dược màu vàng kim đang nằm im phía trong, nhiệt lực vẫn chưa tiêu tán, từng làn khói trắng nóng hổi vẫn quanh quẩn bên trong.
"Thật không thể tin nổi cái lò này lại có công hiệu như vậy! Nó không chỉ rút ngắn thời gian luyện đan rõ rệt mà còn giúp nâng cao tỉ lệ thành đan như vậy, quả thật là không thể tưởng tượng nổi..." Hàn Lập lẩm bẩm với vẻ ngạc nhiên thán phục.
Hắn cố gắng kiếm niềm vui sướng trong lòng lại, sau khi thu hết số đan dược trong lò vào bình ngọc, tay hắn lại vung lên, xuất ra một đám dược liệu mới.
Hắn muốn tranh thủ thời cơ, nhanh chóng luyện chế ra càng nhiều đan dược càng tốt.
...
Mấy tháng sau, ánh lửa màu bạc trong mật thất vừa mới tắt, một con chim lửa màu bạc bay ra từ dưới lò đan rồi biến thành một người tí hon màu ngân diễm, nó nhảy nhót không ngừng quanh chân Hàn Lập, túm lấy vạt áo hắn rồi trèo lên bờ vai.
Hàn Lập lộ vẻ hơi mệt mỏi, hắn nghiêng đầu nhìn nó rồi cười cười, sau đó đi tới bên cạnh lò đan màu bạc.
Bàn tay hắn khẽ vung lên, nắp lò đan được mở ra, một cỗ dược hương đậm đặc thoát ra ngoài.
Hàn Lập vung trảo lấy đan dược trong lò ra rồi đặt ở trước mặt và bắt đầu đánh giá.
Mỗi khỏa đan dược to cỡ hạt long nhãn, toàn thân màu bích lục, có vẻ thông linh, do hàn khí vẫn chưa tán nên toát ra linh khí mịt mờ, mười phần bất phàm.
"Không tệ! Một mẻ luyện được mười một khỏa, tỉ lệ thành đan đã nâng cao lên nhiều..." Sau khi lật tay thu đan vào bình ngọc, hắn lẩm bẩm vài tiếng.
Sau một lát, dường như nghĩ tới điều gì đó, hắn ngồi xuống khoanh chân, một tay vung lên, lấy ra mặt nạ đầu trâu rồi đeo vào.
Cùng với đám ánh sáng xanh bừng lên, trên vách tường hiện ra một trận bàn cực lớn.
Ánh mắt Hàn Lập tập trung quan sát kỹ càng danh sách nhiệm vụ ở bên trái trận bàn.
"Xem chừng đã xảy ra rồi..." Hàn Lập khẽ buông tiếng thở dài, sắc mặt tỏ vẻ ngưng trọng.
Vừa rồi, sau khi kiểm tra, hắn thấy những nhiệm vụ của Lân Thập Thất công bố ở Vô Thường Minh đã biến mất, tất nhiên không phải do những nhiệm vụ ấy được tiếp nhận mà chính là bản thân gã, chính xác hơn là mặt nạ Vô Thường Minh của gã đã xảy ra vấn đề.
Trong lòng Hàn Lập rung động, hắn lập tức liên hệ với tiêu ấn ở của vào bí cảnh và bờ hải dương Lôi Bạo, sau khi chắc chắn mọi thứ vẫn hoàn hảo thì hắn mới tạm yên tâm.
Ngày qua ngày cứ thế trôi qua, thoáng chốc đã hơn mười năm.
Hắn dùng hơn nửa thời gian vào việc luyện chế đan dược, đồng thời cũng dùng Chưởng Thiên Bình cô đọng ra không ít tinh hạt.
Một ngày nọ, trên quảng trường phía trước động phủ của Hàn Lập, mười mấy thanh niên nam nữ mang phục trang đệ tử Chúc Long Đạo, người trước kẻ sau phi độn tới trước cổng tòa động phủ.
Hàn Lập đứng trên thềm đá ngay cổng lớn, ánh mắt quét qua từng người, từ miệng hắn vang lên mấy cái tên:
"Hồ Chẩm, La Đường, Tâm Tùy. . ."
Last edited:

