Sorry các đạo hữu, chương này dịch khó quá, mãi giờ mới xong.
@Cubihu
Chương 173: Tựa như thật, tựa như ảo
Converter: nobodyknow85
Nguồn:
bachngocsach.com
Dịch: Độc Hành
Không gian mây khói tràn ngập, ánh sáng bạc nhộn nhạo, từng cung điện tinh xảo tuyệt luân, đình đài lầu các hiện ra, mà ở giữa từng ngọn núi cũng đột nhiên xuất hiện từng chiếc cầu bạch ngọc hình vòm tinh mỹ tuyệt luân liên kết lại với nhau trở thành một cảnh tượng như Tiên gia thắng cảnh.
Nhìn thấy cảnh tượng kì dị này, đạo độn quang màu xanh bay tới liền đứng lại lơ lửng tại chỗ.
Phương Bàn với bộ đồ đen từ trong độn quang hiện ra, đón gió đứng im, mắt nhìn về cung điện lâu vũ sống động phía trước, lạnh giọng nói:
"Hừ! Xem ra nửa năm nay ngươi cũng không có nhàn rỗi, ta muốn xem ngươi còn có thể giở trò gian trá gì nữa!"
Nói xong, thân hình hắn nhoáng một cái, bay thẳng đến cung điện lơ lửng phía trước, đâm thẳng vào sương mù lất phất trực tiếp rơi trên một ngọn núi.
Phương Bàn hai mắt nheo lại, con ngươi chớp động.
Chỉ chốc lát sau, hắn khẽ ồ một tiếng, mở bừng mắt ra.
Gã bất thình lình phát hiện không cách nào cảm ứng được vị trí cụ thể của Hàn Lập, chỉ có thể mơ hồ đoán hắn ở ngay phụ cận.
Gã nhất thời rung động, thân hình vẫn không di động, thân ảnh bỗng nhiên mơ hồ, sáu đạo phân thân từ thân thể gã nhanh nhẹn bay ra.
Bảy thân ảnh màu xanh của Phương Bàn phân biệt bay ra bảy hướng khác nhau.
Chỉ thấy bảy đạo ánh sáng xanh ở trong tiên cảnh cung điện bay tới bay lui, thân hình liên tục thoáng hiện, sau một lát lại trở về chỗ cũ.
Bọn chúng tâm ý tương thông lẫn nhau, nhưng đều không thu hoạch được gì.
Đúng lúc này, một trong những tên Phương Bàn đột nhiên chú ý tới cái gì, lập tức khom lưng ngồi xổm xuống, tay chạm đến một điểm trên mặt đất.
"Đây là. . . Trận Trung Trận!" Hắn chậm chạp thu tay về, bỗng nhiên đứng dậy, chân mày khẽ nhướng nói.
Vừa dứt lời, bảy thân ảnh lập tức tựa lưng vào nhau thành một vòng tròn, mặt hướng ra ngoài.
Thân hình bọn hắn đồng thời khẽ động, trường đao màu đen trong tay chợt chém ra, bảy đạo ánh đao chiếu rọi chém tới bốn phương tám hướng.
"Hô hô hô. . ."
Gió thổi điên cuồng, bảy đạo ánh đao sắc bén huyễn hóa ra vô số đao ảnh, giống như mặt trời màu đen nở rộng ra xoay tròn bay vào hư không.
Hư không chấn động, quỳnh lâu ngọc vụ huyễn hóa ra dưới cỗ lực lượng sắc bén này bị xé rách, quang mang vặn vẹo bắt đầu biến hình.
Ngay sau đó, trong hư không "Phốc phốc" âm thanh đại tác, cung điện khắp bầu trời từng bước tiêu thất, cả ngọn núi hiện ra nguyên bản.
Chỉ thấy đỉnh núi sớm bị san phẳng, mặt đất có các bản ngọc thạch màu trắng, mặt trên điêu khắc từng vòng tròn phân bố phù văn kì dị, phù văn nơi trung tâm thì điêu khắc đồ án hình dạng dị thú cổ quái.
Ở bốn phía có hơn mười cây cột đá màu trắng cao hơn mười trượng, mặt trên nạm rất nhiều tinh thạch màu sắc sặc sỡ khác nhau, thoạt nhìn ngũ quang thập sắc, cực kỳ đẹp mắt.
Bảy đạo thân ảnh Phương Bàn một lần nữa hợp thành nhất thể, nhìn thấy những lưu quang tinh thạch này, trong mắt ngẩn ngơ, lập tức quay đầu liền thấy Hàn Lập với bộ thanh y lúc này đang đứng ở ngoài mấy trăm trượng, trong tay nắm một trận bàn hình tròn.
Thấy Phương Bàn nhìn, Hàn Lập khẽ ngẩng đầu, khóe miệng hơi nhếch lên.
Hắn đang thúc giục pháp trận tên là "Si Lãi Huyễn Quang Trận", chính là một bộ huyễn trận cao cấp mà hắn đổi được mấy tháng trước ở trong Vô Thường Minh, bất quá chỉ có thể sử dụng một lần.
Hắn không tiếc sử dụng hết thảy cực phẩm linh thạch trên người, ngay cả hai quả Tôn Quả tính thổ là hai kiện linh bảo không tầm thường mà Cam Cửu Chân tặng hắn lúc trước ở trong vòng tay trữ vật đều đem ra sử dụng.
Nghe nói trận này uy lực vô cùng lớn, cho dù Chân Tiên hậu kỳ, dù đạt đến viên mãn, chỉ cần không có tu thành Kim Tiên, một khi rơi vào liền không cách nào tỉnh lại, càng ngày càng lún sâu, cuối cùng bị vây trong đó, đến cả Nguyên Anh thần hồn đều không thể chạy trốn.
Bất quá, trận này cũng có khuyết điểm không nhỏ.
Thứ nhất, là khởi động trận pháp tốn thời gian quá dài, vì vậy để kéo dài thời gian, Hàn lập chỉ có thể ở chỗ này bày ra một bộ "Cửu Cung Thiên Càn Phù".
Thứ hai, để thao túng trận này phải lấy bản thân làm mắt trận, mang theo trận bàn vào trong trận, cùng chịu khảo nghiệm như kẻ địch.
Thế nhưng người khống trận dù sao cũng chiếm nhiều ưu thế, nếu may mắn tỉnh táo lại trước, liền có thể thao túng huyễn trận tiến hành công kích kẻ địch.
"Muốn chết!"
Nhìn thấy Hàn Lập, con ngươi Phương Bàn co rụt lại, thân hình chợt mờ nhạt, trường đao màu đen trong tay chỉ về phía trước như kiếm đâm thẳng vào ngực Hàn Lập.
Trên trán Hàn Lập lấm tấm mồ hôi, ngay lúc trường đao Phương Bàn cách hắn khoảng trăm trượng, ngón tay hắn một lần nữa rơi vào trên trận bàn.
Phương Bàn cảm thấy hai mắt sáng lên, tiếp theo cột đá rực rỡ màu sắc làm gã nhìn say đắm, lại có chút mơ hồ không rõ.
Không kịp phản ứng, thân thể hắn như xuyên qua một tầng vách ngăn vô hình, lảo đảo một cái liền xông vào một tòa đại điện có ánh sáng hơi mờ.
Ánh mắt gã đảo qua các trụ đá trong đại điện, trên đó đang treo các chậu than cũ kỹ, bên trong chậu là ngọn lửa xanh mượt, trong lòng gã cảm thấy khó hiểu.
"Thương lang lang "
Một hồi thanh âm ma sát của xích sắt đột ngột vang lên trong đại điện, một thanh âm khàn khàn trầm thấp lại mười phần uy nghiêm bỗng nhiên vang lên:
"Nghiệt đồ lớn mật, dám giương đao trước mặt ta, ngươi đây là muốn khi sư diệt tổ?"
Phương Bàn nghe thanh âm này giật mình một cái, thanh đao hướng phía trước liền hạ xuống.
Gã ngẩng đầu nhìn về phía trước. Hơn mười trượng phía trước có một nam tử trung niên mặc một cái áo khoác màu tuyết trắng, màu da xanh như cương thi, đang ngồi trên một cái ghế đen kịt. Miệng gã thì thào kêu một tiếng "Sư tôn".
Nhưng ngay sau đó, gã đột nhiên lắc đầu, ánh mắt một lần nữa trở nên lăng lệ.
"Ngươi không phải sư tôn ta, ngươi bất quá là huyễn ảnh ngưng tụ ra. " miệng gã hét lớn một tiếng, tay cầm đao một lần nữa giơ lên cao, nhắm thẳng vào nam tử cương thi.
Chỉ thấy thân gã khẽ động, thân ảnh trong nháy mắt kéo dài, trong đại điện huyễn hóa ra hư ảnh mơ hồ.
Hư ảnh nhoáng lên, trong chớp mắt phân ra bảy đạo thân ảnh, từ bốn phương tám hướng đánh giết tới nam tử cương thi.
"Nghiệp chướng, ngươi dám?"
Nam tử cương thi quát to một tiếng, không thấy hắn ngâm tụng hay bấm niệm chú thuật nhưng quanh thân liền bộc phát ra một cỗ khí thế bàng bạc, hướng bốn phía càn quét ra.
"Thương thương thương. . ."
Một hồi âm thanh kim loại trầm thấp vang lên, xiếng xích màu đen phủ kín toàn bộ đại điện xung quanh nam tử cương thi đột nhiên như sống lại nhao nhao rung rung, giống như một cổ sóng đen tuôn ra bốn phía.
Bảy đạo phân thân Phương Bàn bất luận tốc độ nhanh như thế nào, đều bị xích đen quét trúng, miệng phun tiên huyết nhao nhao té xuống đất.
"Bản tọa dạy dỗ ra đệ tử ngươi, giờ ngươi cũng muốn tạo phản sao?" Nam tử cương thi liếc mắt nhìn Phương Bàn nằm trên mặt đất, hèn mọn nói.
Nghe vậy trong lòng gã không khỏi kinh hãi, nam tử cương thi trước mặt cho dù khí tức hay thủ đoạn, ngôn ngữ hay khí độ, đều giống y chang vị sư tôn của mình.
Chẳng lẽ mới vừa rồi Hàn Lập bày ra cũng không phải huyễn trận, mà là một loại truyền tống đặc thù nào đó?
Lòng kiên định trong lòng gã lần đầu tiên cảm thấy dao động.
"Nghiệp chướng, còn không qua đây nhận lãnh cái chết?" Không chờ Phương Bàn nghĩ thông suốt, nam tử cương thi mở miệng quát lên.
Phương Bàn thấy vậy, thần sắc biến hóa liên tục, không khỏi chần chờ. . .
Lại nói trong lúc Phương Bàn cầm đao đâm thẳng tới, trong mắt Hàn lập cũng một hồi hồi mờ nhạt, rơi vào huyễn trận.
Hắn cảm thấy bên tai "Gào thét" âm thanh đại tác, thân hình liền cấp tốc bay lên trời.
Mà giờ khắc này trên hư không, một gương mặt khổng lồ đang từ từ trở nên mờ nhạt không thấy bóng dáng, sau đó tử quang lóe lên, một khe hở màu trắng thật dài từ từ mở ra, từ đó mơ hồ truyền ra một loạt âm thanh.
"Tiên giới chi môn!"
Ta đây là đang. . . Độ Kiếp phi thăng?
Hàn Lập làm thế nào cũng không thể ngờ đối mặt với huyễn cảnh lần này lại là trải qua tiếp một lần độ kiếp phi thăng.
Trong lúc kinh ngạc, hắn chợt nghe một tiếng sấm sét từ trên đỉnh đầu truyền xuống, một đạo hồ quang bảy màu lớn vô cùng từ trong miệng gương mặt khổng lồ đã nhạt, lay động một chút liền giáng xuống hắn.
Khí tức cuốn đến như muốn hủy thiên diệt địa!
Hàn Lập vô ý thức vung tay lên, liên tiếp kim sắc lôi hỏa lập tức từ tay hắn bắn ra, nghênh đón đạo hồ quang bảy màu kia.
Hắn vừa cúi đầu, liền thấy trong tay mình đang nắm một thanh kiếm dài màu xanh xẫm, trên thân kiếm truyền đến trận trận cảm giác thân thiết.
Chính là chuôi Huyền Thiên Trảm Linh Kiếm!
Cảm thụ được uy áp từ đỉnh đầu truyền xuống, Hàn Lập do dự một chút liền nắm Huyền Thiên Trảm Linh Kiếm giơ lên, toàn bộ thân ảnh lập tức hóa thành một đạo màu xanh nghênh đón.
"Ầm ầm" một thanh âm nổ vang đến tận chân trời.
Một vòng hào quang diễm lệ che đậy thiên không chợt không ổn định, kịch liệt ba động liền tan biến ra.
Thân hình Hàn Lập nhất thời từ trên trời cao ngã xuống.
Hắn giờ phút này toàn thân đau nhức không gì sánh được, thân hắn giống như một khối than củi bị đốt cháy, toàn thân nứt ra khe nứt đỏ thẩm, thân thể như muốn tan vỡ.
Thanh kiếm màu xanh sẫm trong tay hắn "Ba" một tiếng vỡ vụn thành bột mịn, tiêu tan.
Mà trên bầu trời gương mặt hư huyễn to lớn một lần nữa trở nên ngưng tụ, sắc mặt không buồn không vui, trong hốc mắt trống rỗng toát ra một vẻ lạnh lùng coi rẻ vạn vật, sau đó liền trực tiếp nổ lớn vỡ vụn ra.
Ngay sau đó, phiến không gian mở ra Tiên giới chi môn chợt khép lại, bên cạnh cũng đột nhiên hiện ra một khe nứt không gian.
Xuyên thấu qua khe nứt, Hàn Lập thấy một loại hắc ám thâm thúy không gì sánh được, giống như có thể thôn phệ hết thảy.
Ở trong đó, không có một chút ánh sáng, nhưng đối với hắn lại sinh ra một lực hấp dẫn vô cùng quỷ dị, làm hắn cảm thấy thân cận, có một loại xúc động liền muốn tiến vào bên trong.