Ok nhé. Tầm 20h nhớ online báo tiến độ nhé.Nếu chưa có đạo hữu nào dịch thì để ta dịch cho. Xác nhận lại một cái nhé.
Ok nhé. Tầm 20h nhớ online báo tiến độ nhé.Nếu chưa có đạo hữu nào dịch thì để ta dịch cho. Xác nhận lại một cái nhé.
Có cách sử dụng spoiler ở trang 195 đó đạo hữuBỏ vào đó thì làm như thế nào đạo hữu?

2 thằng còn đỡ hơn mình ta
)ak. ta đang trong sinh Huyền Giới Chi môn. dưới sự trợ giúp của hàn muộiLão CV hay dịch)
CV 1 ng cũng đc. Dịch 1ng thì hơi mệt
@CubihuChương 176: Lôi bạo
Quyển 2: Trở lại Tiên giới
Convert: Tiểu Hàn
Nguồn: Bachngocsac
Dịch: Độc Hành
Một chỗ đen nhánh trên mặt biển, nước biển hiện ra màu tím nhạt quỷ dị, vô biên vô tận kéo dài đến tận chân trời.
Trong hải dương bao la không có gió cũng sẽ có sóng lăn tăn, giờ phút này trên biển sức gió khá lớn, cuốn lên từng lớp từng lớp sóng lớn dữ dội, phát ra tiếng oanh minh như vạn mã đang chạy.
Trên bầu trời mây đen dày đặc, đè ép xuống phía dưới cách mặt biển sáu bảy mươi trượng.
Phía dưới mặt biển sóng cuộn lên cao, tựa hồ có thể chạm đến tầng mây đen trên bầu trời.
Bên trong tầng mây dày đặc thỉnh thoảng hiện ra một đạo lôi điện thô to, chiếu sáng hải vực phụ cận, phát ra tiếng sấm ù ù.
Mặt biển lúc này tựa như một cảnh tận thế.
Nơi đây chính là Lôi Bạo hải dương tiếng tăm lừng lẫy ở Bắc Hải Tiên Vực.
"Ầm ầm "
Một đạo lôi điện thô to hiện ra, xé rách bóng tối trên mặt biển.
Ở phía xa dưới mây đen, một bóng dáng to lớn nhanh chóng bay tới, đó là một chiếc cự thuyền màu tím sậm, dài chừng mấy trăm trượng, cao mười mấy trượng, vượt lên sóng gió cấp tốc tiến đến.
Toàn bộ thân tàu thoạt nhìn được chế tạo bằng gỗ, bất quá gỗ này cũng không phải là vật phàm, cho người ta một cảm giác như kim loại, phi thường kiên cố.
Trên thân tàu khắc đầy phù văn, lóe ra ánh sáng màu tím, kỳ lạ nhất là mặt ngoài toàn bộ cự thuyền được bao phủ bởi một màng mỏng óng ánh
Cự thuyền màu tím mặc dù tận lực phi hành ở dưới thấp, nhưng vẫn khó tránh khỏi lôi điện quay cuồng trong tầng mây tác động đến.
Bất quá những lôi điện uy lực cực lớn kia vừa đánh trúng màng mỏng trên cự thuyền liền lập tức bị bắn ra, mà màng mỏng kia cũng không rung động chút nào, vững chắc như núi.
Thoạt nhìn đây là một chiếc thuyền chuyên chở khách, bên trong cự thuyền là từng gian phòng độc lập với nhau, mỗi gian phòng đều có cửa sổ hướng ra ngoài, đứng bên cửa sổ có thể thấy rõ tình cảnh bên ngoài.
"Sớm nghe nói Lôi Bạo hải dương danh xưng là Lôi Đình Tuyệt Vực, muôn hình vạn trạng, quả nhiên danh bất hư truyền." Bên trong một gian phòng cự thuyền, một thanh niên hơi mập, khuôn mặt trắng nõn đứng bên cửa sổ nhìn xem từng đạo lôi điện to lớn xé rách thương khung bên ngoài, chậc chậc tán thưởng không thôi.
Sau lưng thanh niên là một trung niên khuôn mặt khô vàng đang ngồi xếp bằng, giờ phút này cũng nhìn về phía ngoài cửa sổ, khẽ gật đầu nói: "Đây đúng là nơi hiểm cảnh kỳ lạ, quả thực khó gặp."
Nam tử đó chính là Hàn Lập.
"Lệ huynh ngươi có lẽ không biết, nơi gia tộc ta ở đều là núi, khí hậu lại khô ráo, quanh năm suốt tháng đều không có mưa, nếu để bọn họ thấy cảnh này chắc sẽ rất hứng thú." Thanh niên hơi mập hưng phấn nói.
Hàn Lập nghe vậy, chỉ là cười cười, không có nói tiếp.
Thanh niên hơi mập này tên là Tôn Khắc, là một Luyện Hư Kỳ tu sĩ, theo gã kể thì gã chính là một thiếu gia chủ của một thế lực không nhỏ ở Hoang Lan đại lục, hai người kết bạn từ hơn một tháng trước.
Lúc đó Hàn Lập ở tại phường thị Lôi Minh thành, tìm một khách sạn vắng vẻ chờ Lôi Chu xuất phát, kết quả là trước khi Lôi Chu xuất phát một đêm, ngẫu nhiên gặp Tôn Khắc ở cùng khách sạn bị người truy sát.
Hắn vốn không dự định xen vào việc của người khác, bất quá kẻ truy sát kia là tu vi Hợp Thể kỳ, lại định đem toàn bộ người trong khách sạn tàn sát hết để che đậy dấu vết.
Hàn Lập thấy vậy, liền giơ tay nhấc chân đem đối phương diệt sát tại chỗ.
Tôn Khắc đối với đại ân cứu mạng của Hàn Lập cảm kích không thôi. Hai người tại ngày thứ hai lại gặp nhau lần nữa ở bến tàu Lôi Chu, Tôn Khắc muốn đi Cổ Vân đại lục, lúc này đồng thời cùng lên tàu với Hàn Lập.
Gã muốn đi ra ngoài du lịch, mà kẻ truy sát kia chính là một tên trưởng lão trong gia tộc được tộc trưởng phân phó đi theo để bảo vệ gã. Kết quả là tên trưởng lão này bị huynh đệ cùng cha khác mẹ trong gia tộc gã mua chuộc, ý đồ ở trên đường thần không biết quỷ không hay ám sát gã.
May mà gã phát hiện kịp thời, cũng có mấy tên tâm phúc liều chết bảo hộ, mới một đường chạy trốn tới nơi này.
Mà gã ở trên đường cũng biết được trong tộc tựa hồ xuất hiện biến cố lớn, nói tóm lại chính gã bây giờ cũng không trở về được.
Để tránh né đầu ngọn gió, gã quyết định dứt khoát rời khỏi Hoang Lan đại lục.
Sau khi nói chuyện, Hàn Lập phát hiện kiến thức người này có chút phong phú, tựa hồ xưa nay thích đi thăm dò các loại điển tịch, ngọc giản, tạp học dã sử, lúc này liền thuận nước đẩy thuyền cùng người này kết bạn mà đi.
Dù sao hắn từ khi trở lại Tiên giới đến nay, trường kỳ đều ở trong Hắc Phong hải vực, đối với Tiên giới kiến thức lịch duyệt vẫn có chút khiếm khuyết, vừa vặn mượn cơ hội này tìm hiểu rõ hơn.
Tôn Khắc một bụng đầy chính tịch dã sử, trong đầu là các loại kiến thức tạp học, còn có tính ưa thích khoe khoang, bình thường ở gia tộc không có người nhàn rỗi nghe hắn kể chuyện. Lần này gặp được Hàn Lập, đối phương khiêm tốn thỉnh giáo, chuyên chú lắng nghe, như gãi đúng chỗ ngứa, lại thêm ân Hàn Lập cứu mạng, tự nhiên là hảo cảm tăng lên nhiều.
"Nghe nói càng xâm nhập vào sâu bên trong Lôi Bạo hải dương lôi điện càng mãnh liệt, giờ phút này chúng ta vừa mới xuất phát không bao lâu, phía ngoài lôi điện đã cường đại như thế, đến chỗ sâu bên trong Lôi Bạo hải dương, sợ rằng lôi điện sẽ tăng cường gấp mười lần, Khóa Hải Lôi Chu này không có vấn đề gì chứ?" Hàn Lập nhíu mày hỏi.
"Lệ huynh yên tâm, Khóa Hải Lôi Chu này là dùng Cức Lôi mộc mười vạn tuổi chế tác mà thành, loại gỗ này có thể nhất kháng lôi kích, mặt ngoài thân tàu được bôi tầng lôi màng kia, theo ta quan sát tối thiểu là dùng Cức Lôi Mộc hai mươi vạn tuổi chế tác thành, sẽ không có vấn đề gì." Tôn Khắc tự tin nói.
"Không nghĩ tới Tôn huynh đối với cấu tạo Khóa Hải Lôi Chu này quen thuộc như thế." Hàn Lập tán thưởng một tiếng.
"Lệ huynh quá khen. Hắc Vũ thương hội cùng gia tộc tại hạ cũng có không ít liên quan đâu. Ai, cũng không biết khi nào ta mới có thể quay về gia tộc." Tôn Khắc tựa hồ nghĩ tới điều gì, thần sắc ảm đạm đứng lên
Hàn Lập thấy vậy, cũng không có nói thêm gì, đứng dậy hướng phía ngoài cửa sổ nhìn.
Tuy ngăn cách bởi cấm chế trên thuyền, hắn vẫn có thể cảm giác được bên ngoài khí tức lôi điện vô cùng mãnh liệt, Lôi Bằng huyết mạch trong cơ thể hắn mơ hồ có chút cộng minh.
Nơi đây mặc dù hung hiểm, nhưng đối với người tu luyện công pháp Lôi thuộc tính, tuyệt đối chính là bảo địa.
Bất quá, Lôi Bạo hải dương này cũng không phải chỉ có lôi điện đơn giản như vậy.
Từ khi bắt đầu bước vào nơi này, Hàn Lập liền phát giác nơi đây áp chế không gian bắt đầu tăng cường.
Thiên địa linh khí nơi này nồng đậm, không gian áp chế cũng cực lớn, hạn chế hắn độn tốc cùng phạm vi thần thức cảm ứng rất lớn.
Không nghĩ tới ở chỗ Lôi Bạo hải dương này, áp chế không gian so với địa phương khác lớn hơn mấy lần, không biết nơi đây có hoàn cảnh đặc thù gì.
"Tôn huynh, chắc ngươi cũng cảm thấy không gian nơi này bị áp chế, không biết ngươi có biết tại sao lại như vậy?" Hắn nhìn về phía bên cạnh Tôn Khắc hỏi.
"Cái này. . . Liên quan tới việc này, tại hạ cũng tra tìm qua nguyên nhân, bất quá không thể tìm ra đáp án chính xác, có người nói là hồi lâu trước kia đây là nơi hai vị đại năng cấp bậc Đạo Tổ kịch chiến; cũng có người nói là trong Lôi Bạo hải dương này ẩn giấu một đầu Lôi Thú vô cùng to lớn, bất quá đây đều là truyền ngôn, không ai xác định chính xác." Tôn Khắc gãi đầu có chút ngượng ngùng nói.
"Ha ha, cũng khó có thể biết rõ sự tình." Hàn Lập cười ha ha một tiếng, cũng không có truy đến cùng.
Cảnh sắc bên ngoài mới nhìn rất là rung động, nhưng nhìn lâu cũng cảm thấy tẻ nhạt vô vị, Tôn Khắc rất nhanh cũng không còn hào hứng thưởng thức phong cảnh, liền cáo biệt Hàn Lập quay trở về gian phòng mình.
Hàn Lập phất tay bày ra một đạo cấm chế trong phòng, sau đó lấy ra Tinh Di Tử Mẫu Bàn, phất tay đánh ra đạo đạo pháp quyết, trận bàn màu đen lập tức tản mát ra tia sáng chói mắt.
Hồi lâu sau, hắn phất tay ngừng thôi động trận bàn, trong tay nâng lên một đoàn Trọng Thủy lớn chừng quả trứng gà, trên mặt lộ ra nụ cười khổ.
Đến nơi này, năng lực truyền tống của Tinh Di Tử Mẫu Bàn lần nữa giảm nhiều, trải qua thời gian lâu như thế mới truyền tống được chừng ấy Trọng Thủy.
Hắn lắc đầu, đem trận bàn cùng Trọng Thủy thu hồi, lật tay lấy ra một bản điển tịch thật dày, lật xem.
Lôi Bạo hải dương diện tích cực lớn, muốn vượt qua tối thiểu cần hai ba năm, thời gian còn rất dài.
Thời gian trôi qua, trong nháy mắt trôi qua hơn nữa năm.
Trong tầng mây càng ngày càng dày đặc lôi điện, điều này có nghĩa Khóa Hải Lôi Chu đã dần xâm nhập vào chỗ sâu nhất trong Lôi Bạo hải dương.
Hàn Lập đứng ở cửa sổ nhìn tầng mây bên ngoài, hắn thấy từng đạo Điện Xà thô to quay cuồng trong mây đen, cách nhau không xa liền có một đầu, toàn bộ hải vực bị chiếu sáng, cũng không còn tối như lúc trước.
Hơn phân nửa Điện Xà đều quay cuồng trong tầng mây, chỉ có số ít bổ xuống phía dưới.
Thể tích Cự thuyền quá lớn, thường xuyên bị lôi điện bổ trúng.
Nơi đây lôi điện thô to hơn nhiều so với lúc trước, uy lực hiển nhiên cũng tăng nhiều, mỗi lần bị lôi điện đánh trúng, cự thuyền cũng bắt đầu run rẩy, lôi mang ba động chập chùng bên trên thân tàu, bất quá cũng không có vết tích vỡ ra.
Hàn Lập đứng ở cửa sổ, ngưng thần nhìn lôi điện tàn phá bừa bãi bên ngoài, thần sắc chăm chú.
Nơi đây lôi điện nhìn có vẻ lộn xộn, nhưng lại ẩn chứa một loại huyền diệu nào đó, biến hóa vô tận.
Nhìn xem những biến hóa của lôi điện này, lĩnh ngộ của hắn đối với lôi pháp mơ hồ có chút tiến bộ.
Vào thời khắc này, giữa không trung mây đen đột nhiên cuộn trào, phía dưới mặt biển đồng dạng cũng mãnh liệt lên, trong tầng mây thiểm điện cũng theo đó kịch liệt phun trào, phát ra tiếng trầm đục to lớn, giống như có đồ vật to lớn va chạm nhau.
Ánh mắt Hàn Lập sáng lên, bất quá cũng không lộ vẻ kinh hãi, trên đường đi hắn nhìn thấy cảnh tượng này quá nhiều lần rồi.
Bên trên Khóa Hải Lôi Chu hào quang màu tím đại phóng, lập tức thay đổi phương hướng, hướng phía nơi xa bay đi.
Động tác Lôi Chu dù nhanh, nhưng tầng mây giữa không trung biến hóa càng nhanh, trong nháy mắt tạo thành một vòng xoáy khổng lồ.
t.ư t.ư!
Lôi điện phụ cận vòng xoáy tầng mây phảng phất nhận lấy sức hút, đều hội tụ lại, trung tâm vòng xoáy điện mang tán loạn, hiện ra lôi điện màu trắng thiêu đốt, loá mắt không cách nào nhìn thẳng.
"Ầm ầm. . ." Thanh âm đáng sợ vang lên.
Phi thuyền phi hành hết tốc lực, ý đồ bay khỏi phạm vi bao phủ trung tâm vòng xoáy.
Sau một khắc, vòng xoáy khổng lồ ở trung tâm bỗng nhiên sáng lên, vô số hồ quang điện thô to từ đó phun ra, đánh về phía dưới hải vực, bao phủ phương viên mấy ngàn dặm.
Từng đạo thiểm điện thô to không gì sánh được, phảng phất như từng cây đại thụ, tạo thành một rừng rậm lôi điện cự đại, phía dưới hải vực cũng đồng dạng sôi trào.
Cũng may giờ phút này Khóa Hải Lôi Chu đã miễn cưỡng bay ra phạm vi bao phủ của vòng xoáy, không có bị rừng rậm lôi điện kia bổ trúng.
Ánh mắt Hàn Lập lấp lóe, ẩn ẩn có chút sợ hãi thán phục.
Lôi Bạo hải dương nổi danh nhất chính là lôi bạo, lôi bạo nơi đây chia ra rất nhiều loại, vòng xoáy lôi điện này là tương đối thường gặp.
Đã bổ sung nhé đạo hữu.Chương 176 thiếu câu đầu tiên là:
2 tháng sau
14h chiều online báo lai nhé @Tùy Phong177 thầu nhé
Chào mừng bạn đến với diễn đàn Bạch Ngọc Sách
Để xem đầy đủ nội dung và sử dụng các tính năng, mời bạn Đăng nhập hoặc Đăng ký tài khoản