Không phải lúc nào nổi sợ hãi cũng dẫn con người đến tôn giáo. Nhưng đối với tôi thì mỗi khi sợ hãi một điều nào đó nằm ngoài sự chấp nhận của bản thân thì tôi hay niệm pháp danh của Phật "A Di Đà Phật"
Không biết có làm tôi thoát khỏi cái ám ảnh trong đầu hay không nhưng cũng có đôi phần làm cho tâm trí phân tâm.
Đối với tôi, tôi đã sống một cuộc đời đầy hổ thẹn. Tôi sợ đối mặt với mọi thứ gần như là mọi việc.
Tôi nghe đâu đó một câu thế này. "Tôi không phải là một người bạn tốt nhưng tôi có thể diễn như một người bạn tốt".
Đối với cái sự đời này, tôi tự bộc mình vào bên trong, chỉ dám lấy cách sống đối nhân như mọi người xung quanh để tự mình bắt trước lấy.
Tôi tự an ủi mình bằng cách "rồi mọi chuyện cũng xong". Cứ thế... Tôi chưa thể nào hiểu được cái việc sống để làm việc để ăn, rồi ngủ và cứ quanh quẩn như vậy đến khi chết.
Làm sao họ có thể nói xấu hoặc chê trách người khác ở sau lưng rồi khi gặp lại có thể nói chuyện như bình thường. Tôi thật không thể hiểu nổi. Tôi cứ lặng im nhìn những gì đi qua cuộc đời mình như thể hiện ra mình là một con người sống nội tâm vậy. Tôi tự cảm nhận mình có thể nhạy bén phát hiện ra và hiểu được những thứ đang diễn ra xung quanh như là biết tuốt họ đang nghĩ gì. Một cách vị kỷ đến hổ thẹn.
Tuy nhiên, việc này cũng chỉ là việc cỏn con mà thôi. Tôi nghĩ cuộc sống của con người cũng tràn ngập những ví dụ về sự bất tín, lừa gạt lẫn nhau. Nhờ có internet mà tôi có thể đọc được các tin tức đủ loại các kiểu về sự lừa dối.
Cái gọi là đạo đức, chính nghĩa cứ bị bào mòn trong tôi qua ngày tháng mà tôi lớn lên. Tôi phải tự lừa dối chính bản thân mình để thể hiện ra bên ngoài tôi cũng là một người tốt như bao người... Là thế rồi khi một ngày dài kết thúc cùng bao trách nhiệm mà con người khi sinh ra đã phải như thế.
Một cuộc sống trong sạch phiêu lãng hay tự tin mà sống, thật là nan giải.