Vì nó vốn chỉ là tưởng tượng, có điều đó saotại sao?![]()

Vì nó vốn chỉ là tưởng tượng, có điều đó saotại sao?![]()

Tiểu viêm có nghe bài cry on my shouder hông

Tên gì vậy tỷ? Để mụi tìm đọc.có khi sinh ra nhân cách đam mê học tiếng anh . Tỉ nhớ có bộ tiểu thuyết viết về căn bệnh này nè hay lắm.hông bíet m đọc chưa? lời giới thiệu nôm na như vậy nè: chính cô gái ấy là kẻ giết ng nhưng trong phiên tòa lại đx xử trắng án. Đây là 1 câu chuyện có thật...."![]()
Không biết tỷ thích manga hông nhưng nói trước với tỷ là thuộc thể loại trinh thám kinh dị nha tỷ, kiểu sát thủ biến thái giết người hàng loạt, chặt xác, ăn thịt người, ...
Mà nó siêu hay luôn.
Nhiều khi cái hiện thực ta đang nói đến cũng chỉ là cái giả lập của một cái hiện thực khác mà thôi.
mất teo mấy cái nvUh, h biếng quá, bận việc tùm lum
Xin lỗi đệ nhá, hẹn kiếpà hẹn tháng sau vậy
![]()

Tên rin là gián màThôi ta về nhà uống thuốc, bệnh nặng cũng khổ lắm, lão coi về quê trồng râu với @Marin đi, ta chúc hai lão bách niên giai lão, vạn niên bất hồi đầu![]()
Đưa về cho phá nhà ta mà
Your lies your lies... Cũ nhưng tình này như vẫn hôm qua.cũ lắm rồi đấy, thỉnh thoảng vẫn bật lên nghe![]()
m đang nếu mà, mất chi 1 lần tưởng tượng đâu h? Nếu có kiếp sau h muốn trở thành 1 ng ntn?Vì nó vốn chỉ là tưởng tượng, có điều đó sao![]()

Send ít nosleep cho dễ ngủ
Thói quen của ông ngoại
Ông ngoại tôi đã qua đời 2 tuần trước. Sau đám tang, gia đình tôi quây quần với nhau trong phòng khách của bà ngoại, cùng ôn về những kỉ niệm đẹp xưa kia với ông. Tất cả những người cháu chúng tôi đều để ý là khi đọc sách ông luôn dùng cái chất giọng rất khác, thậm chí dù là đọc báo, nghe khá hài và lạ tai làm bọn tôi ai cũng cười
. Bọn tôi tâm sự với nhau về những câu chuyện ông từng kể cho chúng tôi nghe thời thơ ấu.![]()
Ông tôi ra đời ở Ba Lan năm 1929. Khi lên 14 cả gia đình ông đều bị bọn Phát Xít bắt đi giải tới Trại Birkenau.
Ông chưa từng kể cho mấy đứa cháu bọn tôi nghe cuộc sống trong khu trại như thế nào. Chúng tôi cũng không bao giờ thúc ép ông phải nói. Từ những gì tôi hiểu, ông từng có 2 người em gái và 1 người em trai, cũng như 3 người chị và 2 người anh. Cả 3 người em đều đã bị giết trên đường áp giải đến trại. Trong quá trình ở đó, gia đình của ông tan nát. Ông chẳng bao giờ có thể được nhìn thấy 2 người chị của mình được nữa, họ đã chết sau vài tuần chịu đựng. Mẹ của ông cũng ra đi rất sớm sau khi tới nơi.![]()
Ông và những thành viên còn lại trong gia đình được giải phóng vào năm 1945 khi ông vừa tròn 16 tuổi. Ông đã phải trải qua một loạt những hội chứng stress hậu chấn thương tâm lí trong suốt cuộc đời còn lại. Ông gặp bà ngoại khi vào cuối những năm 20 tuổi của mình sau khi được di dân tới Mỹ, họ mau chóng kết hôn và tạo dựng 1 gia đình.![]()
Ông tôi dường như là 1 người đàn ông rất bình thường. Ông không hề tỏ ra suy yếu bởi tuổi già, thậm chí là những năm cuối đời. Vào những năm 60 tuổi, chấn thương tâm lý của ông mới chấm dứt, và có nghĩa là ông không còn sực tỉnh giữa đêm trong cơn gào thét, hay sợ hãi những khoảng không gian nhỏ bé, hoặc trở nên kiệt quệ với hoảng loạn bất cứ khi nào ông nhìn thấy lá cờ Phát Xít. Ông là người đàn ông mạnh mẽ nhất tôi từng biết, cả về tinh thần lẫn cảm xúc.![]()
Tuy nhiên, có cái gì đó mà ông làm luôn tôi thấy rất kì lạ . Mỗi khi chúng tôi dùng bữa với ông, ông luôn lấy thêm 1 dĩa đồ ăn nữa đặt bên cạnh mình. Thậm chí là trong nhà hàng, ông luôn gọi 2 phần cho mình. Nhưng ông không hề đụng đến thức ăn trong cái dĩa đó, và cũng không bao giờ để ai khác ăn.![]()
Tôi nhớ hồi bé tôi có thắc mắc tại sao ông lại làm thế, và ông luôn luôn trả lời cùng 1 kiểu với bất cứ ai hỏi như vậy: “Truyền thống lâu đời của người Ba Lan thôi.” Tôi cũng tin tưởng ông đến tận khi vào đại học, với chuyên ngành nghiên cứu lịch sử tôi đọc qua qua những văn hóa của người Ba Lan. Những gì ông đã nói tôi luôn giữ trong đầu, và cố gằng tìm tòi về cái “truyền thống” cổ quái này, nhưng không hề tìm ra được gì.
Thế đấy, khi bọn tôi đang lùng sục trí nhớ về những kí ức yêu thích của ông ngoại, tôi quyết định giờ là một dịp tốt để cố gắng tìm hiểu sao ông lại hành động như thế. Tôi khơi gợi chuyện này lên, và mọi người bắt đầu bàn luận, rồi cả bọn bắt đầu chuyển hướng sang bà ngoại nếu bà biết thực hư câu chuyện này .
Bà tỏ vẻ ái ngại 1 hồi, nhưng bà quyết định kể cho chúng tôi.![]()
“Birkenau là một nơi rất khắc nghiệt. Ở đó họ không hề có đủ quần áo mặc che chở cho họ trong những mùa đông tồi tệ. Ai cũng mắc bệnh. Ai cũng bị dính bọ chét khắp người. Ông ngoại các con lúc đó là một chàng trai thông minh, cha của ông tức ông cố ngoại trước kia đã từng phục vụ trong Thế Chiến Thứ 1 và đã chỉ dạy cho những đứa con mình những phương pháp để sống sót trong cái môi trường khủng khiếp này.![]()
Tù nhân trong trại không bao giờ được phân phát đủ thức ăn. Ông của con đã nảy ra 1 sáng kiến là hợp tác với 1 cô gái trẻ cùng độ tuổi ông, thế là hằng ngày, mỗi người sẽ thay phiên nhau đi nhận thức ăn cho cả 2 người, tức 2 người sẽ là 4 phần ăn, để thay vì mỗi ngày chỉ có chút đồ ăn bèo bọt nhét kẽ răng, giờ thì họ sẽ được chén no nê cả 2 phần ngày hôm đó, và ngày hôm sau họ sẽ chấp nhận nhịn đói.
Việc này cứ tiếp diễn 1 khoảng thời gian, nhưng ở đây càng lâu, họ lại càng dễ mắc bệnh. Cuối cùng thì cô gái kia cũng bị nhiễm sốt phát ban. Cô ấy quá yếu và không còn sức để đi nhận thức ăn nữa. Còn ông của con đã mù quáng bởi cơn đói. Ông hứa mình sẽ lấy thức ăn cho cô, nhưng ông không làm vậy . Ông giữ lại phần thức ăn của cô gái cho riêng mình. Bản năng đã chiến thắng lý trí và tình cảm. Bệnh tình của cô gái quá nặng để ý thức được chuyện gì đang xảy ra, không lâu sau, cô cũng chết. Ngay sau đó khu trại được giải phóng."![]()
Chúng tôi ngồi đó lặng người 1 hồi trước khi bà lại bắt đầu lên tiếng.
“Sau khi khu trại được giải phóng ông ấy không thể nói với ai chuyện mình đã làm. Ông quá xấu hổ. Ông cố lặng lẽ sống nốt cuộc đời mình như bình thường, nhưng chuyện đời nào có thấu. Có 1 lần ông ngã quỵ và tâm sự với bà rằng mỗi khi ông ngồi xuống dùng bữa, ông lại nghe tiếng than khóc vang lên trong tâm trí. Đó là lúc câu chuyện bắt đầu. Nhưng cuối cùng ông lại nhìn thấy người con gái đó, đang ngồi trên bàn với ông."![]()
Bà nghĩ rằng đó chỉ là hội chứng stress gì đó đang giày xéo đầu óc của ông thôi, nhưng rồi bà cũng nhìn thấy cô ấy. “Cô ấy ngồi ở cuối bàn phía đằng kia”, bà giơ ngón tay chỉ vào cái bàn ăn tối dài.![]()
“Cô ấy không nói gì, mà chỉ than khóc. Ông bà chẳng thể ăn uống gì nổi khi cô ấy cứ ngồi ở đó. Cuối cùng căn nhà bắt đầu bốc lên cái mùi chết chóc và bệnh tật, không ngớt. Sự lạnh lẽo bao trùm khắp nhà , thậm chí là trong mùa hè . Ông bà phát hiện thấy động vật nằm chết trong nhà, với những vết cắn khắp người. Chuyện này phải dừng lại.
Thế nên 1 ngày kia, Abraham có 1 cách đặt thêm 1 dĩa đồ ăn nữa cho cô ấy vào bữa tối. Tình hình ngày càng chuyển biến tốt đẹp hơn khi ông áp dụng điều này mỗi ngày, mỗi bữa ăn, thậm chí là bữa ăn nhẹ của ông. Cuối cùng căn nhà không còn bốc mùi nữa, cơn lạnh cũng tan biến, và động vật không còn xuất hiện quanh nhà nữa. Bà cũng không còn nhìn thấy cô ta. Ông bà chưa từng nhìn thấy cô ấy lần nào nữa kể từ đó.![]()
Chẳng ai trong chúng tôi biết phải nói gì. Ông ngoại luôn là kiểu người hoài nghi mọi thứ trên đời. Thậm chí ông còn không tin vào Chúa, mặc dù luôn đến nhà thờ đều đặn mỗi ngày thứ 6. Tôi cho rằng bọn tôi đều nhất trí là hội chứng stress đó đã tác động quá lớn vào ông và những gì kể trên đều chỉ là ảo giác mà thôi.![]()
Nhất trí là như vậy, đến khi bọn tôi nghe thấy tiếng khóc.
Hết!>>>
Chào mừng bạn đến với diễn đàn Bạch Ngọc Sách
Để xem đầy đủ nội dung và sử dụng các tính năng, mời bạn Đăng nhập hoặc Đăng ký tài khoản