(Lầu 10) Topic chuyên t.ư vấn mọi vấn đề, Tất tần tật... Tuốt tuồn tuột.... của Thúc t.ư

Nhân vật nào thả thính mà không ai đớp nhất?

  • Witch

  • Sakura_kudo

  • Diệp Thiên Di

  • Tiny soul

  • KiAZP

  • Marin

  • coc2coc

  • Đông Hy

  • Tần Vô Viêm

  • Lưu Kim Bưu

  • trongkimtrn

  • Amschel

  • Lâm Ngân 1607

  • Thiên Tình

  • avast1

  • Xiaobaobei

  • GarnetKn

  • KìNgộ


Results are only viewable after voting.
Status
Not open for further replies.

Thiên Tình

Phàm Nhân
Ngọc
217,84
Tu vi
0,00
có khi sinh ra nhân cách đam mê học tiếng anh . Tỉ nhớ có bộ tiểu thuyết viết về căn bệnh này nè hay lắm.hông bíet m đọc chưa? lời giới thiệu nôm na như vậy nè: chính cô gái ấy là kẻ giết ng nhưng trong phiên tòa lại đx xử trắng án. Đây là 1 câu chuyện có thật...." :D
Tên gì vậy tỷ? Để mụi tìm đọc.:90:
Mụi cũng muốn giới thiệu cho tỷ truyện tranh này: MPD-Psycho.:36: Không biết tỷ thích manga hông nhưng nói trước với tỷ là thuộc thể loại trinh thám kinh dị nha tỷ, kiểu sát thủ biến thái giết người hàng loạt, chặt xác, ăn thịt người, ...:31::31: Mà nó siêu hay luôn.:36:
 

Lưu Kim Bưu

Phàm Nhân
Dịch Giả Thái Tuế
Ngọc
2.209,74
Tu vi
3,27
Send ít nosleep cho dễ ngủ
Thói quen của ông ngoại
Ông ngoại tôi đã qua đời 2 tuần trước. Sau đám tang, gia đình tôi quây quần với nhau trong phòng khách của bà ngoại, cùng ôn về những kỉ niệm đẹp xưa kia với ông
smile.gif
. Tất cả những người cháu chúng tôi đều để ý là khi đọc sách ông luôn dùng cái chất giọng rất khác, thậm chí dù là đọc báo, nghe khá hài và lạ tai làm bọn tôi ai cũng cười
feel_good.gif
. Bọn tôi tâm sự với nhau về những câu chuyện ông từng kể cho chúng tôi nghe thời thơ ấu.​

Ông tôi ra đời ở Ba Lan năm 1929. Khi lên 14 cả gia đình ông đều bị bọn Phát Xít bắt đi giải tới Trại Birkenau.

Ông chưa từng kể cho mấy đứa cháu bọn tôi nghe cuộc sống trong khu trại như thế nào. Chúng tôi cũng không bao giờ thúc ép ông phải nói. Từ những gì tôi hiểu, ông từng có 2 người em gái và 1 người em trai, cũng như 3 người chị và 2 người anh. Cả 3 người em đều đã bị giết trên đường áp giải đến trại. Trong quá trình ở đó, gia đình của ông tan nát
sad.gif
. Ông chẳng bao giờ có thể được nhìn thấy 2 người chị của mình được nữa, họ đã chết sau vài tuần chịu đựng. Mẹ của ông cũng ra đi rất sớm sau khi tới nơi.

Ông và những thành viên còn lại trong gia đình được giải phóng vào năm 1945 khi ông vừa tròn 16 tuổi. Ông đã phải trải qua một loạt những hội chứng stress hậu chấn thương tâm lí trong suốt cuộc đời còn lại. Ông gặp bà ngoại khi vào cuối những năm 20 tuổi của mình sau khi được di dân tới Mỹ, họ mau chóng kết hôn và tạo dựng 1 gia đình
smile.gif
.

Ông tôi dường như là 1 người đàn ông rất bình thường. Ông không hề tỏ ra suy yếu bởi tuổi già, thậm chí là những năm cuối đời. Vào những năm 60 tuổi, chấn thương tâm lý của ông mới chấm dứt, và có nghĩa là ông không còn sực tỉnh giữa đêm trong cơn gào thét, hay sợ hãi những khoảng không gian nhỏ bé, hoặc trở nên kiệt quệ với hoảng loạn bất cứ khi nào ông nhìn thấy lá cờ Phát Xít. Ông là người đàn ông mạnh mẽ nhất tôi từng biết, cả về tinh thần lẫn cảm xúc
feel_good.gif
.

Tuy nhiên, có cái gì đó mà ông làm luôn tôi thấy rất kì lạ . Mỗi khi chúng tôi dùng bữa với ông, ông luôn lấy thêm 1 dĩa đồ ăn nữa đặt bên cạnh mình
confuse.gif
. Thậm chí là trong nhà hàng, ông luôn gọi 2 phần cho mình. Nhưng ông không hề đụng đến thức ăn trong cái dĩa đó, và cũng không bao giờ để ai khác ăn.

Tôi nhớ hồi bé tôi có thắc mắc tại sao ông lại làm thế, và ông luôn luôn trả lời cùng 1 kiểu với bất cứ ai hỏi như vậy: “Truyền thống lâu đời của người Ba Lan thôi.” Tôi cũng tin tưởng ông đến tận khi vào đại học, với chuyên ngành nghiên cứu lịch sử tôi đọc qua qua những văn hóa của người Ba Lan. Những gì ông đã nói tôi luôn giữ trong đầu, và cố gằng tìm tòi về cái “truyền thống” cổ quái này, nhưng không hề tìm ra được gì.

Thế đấy, khi bọn tôi đang lùng sục trí nhớ về những kí ức yêu thích của ông ngoại, tôi quyết định giờ là một dịp tốt để cố gắng tìm hiểu sao ông lại hành động như thế. Tôi khơi gợi chuyện này lên, và mọi người bắt đầu bàn luận, rồi cả bọn bắt đầu chuyển hướng sang bà ngoại nếu bà biết thực hư câu chuyện này .

Bà tỏ vẻ ái ngại 1 hồi
confuse.gif
, nhưng bà quyết định kể cho chúng tôi.

“Birkenau là một nơi rất khắc nghiệt. Ở đó họ không hề có đủ quần áo mặc che chở cho họ trong những mùa đông tồi tệ. Ai cũng mắc bệnh. Ai cũng bị dính bọ chét khắp người. Ông ngoại các con lúc đó là một chàng trai thông minh
smile.gif
, cha của ông tức ông cố ngoại trước kia đã từng phục vụ trong Thế Chiến Thứ 1 và đã chỉ dạy cho những đứa con mình những phương pháp để sống sót trong cái môi trường khủng khiếp này.

Tù nhân trong trại không bao giờ được phân phát đủ thức ăn. Ông của con đã nảy ra 1 sáng kiến là hợp tác với 1 cô gái trẻ cùng độ tuổi ông, thế là hằng ngày, mỗi người sẽ thay phiên nhau đi nhận thức ăn cho cả 2 người, tức 2 người sẽ là 4 phần ăn, để thay vì mỗi ngày chỉ có chút đồ ăn bèo bọt nhét kẽ răng, giờ thì họ sẽ được chén no nê cả 2 phần ngày hôm đó, và ngày hôm sau họ sẽ chấp nhận nhịn đói.

Việc này cứ tiếp diễn 1 khoảng thời gian, nhưng ở đây càng lâu, họ lại càng dễ mắc bệnh. Cuối cùng thì cô gái kia cũng bị nhiễm sốt phát ban. Cô ấy quá yếu và không còn sức để đi nhận thức ăn nữa. Còn ông của con đã mù quáng bởi cơn đói
sad.gif
. Ông hứa mình sẽ lấy thức ăn cho cô, nhưng ông không làm vậy . Ông giữ lại phần thức ăn của cô gái cho riêng mình. Bản năng đã chiến thắng lý trí và tình cảm. Bệnh tình của cô gái quá nặng để ý thức được chuyện gì đang xảy ra, không lâu sau, cô cũng chết. Ngay sau đó khu trại được giải phóng."

Chúng tôi ngồi đó lặng người 1 hồi trước khi bà lại bắt đầu lên tiếng.

“Sau khi khu trại được giải phóng ông ấy không thể nói với ai chuyện mình đã làm. Ông quá xấu hổ. Ông cố lặng lẽ sống nốt cuộc đời mình như bình thường, nhưng chuyện đời nào có thấu. Có 1 lần ông ngã quỵ và tâm sự với bà rằng mỗi khi ông ngồi xuống dùng bữa, ông lại nghe tiếng than khóc vang lên trong tâm trí. Đó là lúc câu chuyện bắt đầu. Nhưng cuối cùng ông lại nhìn thấy người con gái đó, đang ngồi trên bàn với ông
ops.gif
."

Bà nghĩ rằng đó chỉ là hội chứng stress gì đó đang giày xéo đầu óc của ông thôi, nhưng rồi bà cũng nhìn thấy cô ấy
ops.gif
. “Cô ấy ngồi ở cuối bàn phía đằng kia”, bà giơ ngón tay chỉ vào cái bàn ăn tối dài.

“Cô ấy không nói gì, mà chỉ than khóc. Ông bà chẳng thể ăn uống gì nổi khi cô ấy cứ ngồi ở đó. Cuối cùng căn nhà bắt đầu bốc lên cái mùi chết chóc và bệnh tật, không ngớt. Sự lạnh lẽo bao trùm khắp nhà , thậm chí là trong mùa hè . Ông bà phát hiện thấy động vật nằm chết trong nhà, với những vết cắn khắp người. Chuyện này phải dừng lại.

Thế nên 1 ngày kia, Abraham có 1 cách đặt thêm 1 dĩa đồ ăn nữa cho cô ấy vào bữa tối. Tình hình ngày càng chuyển biến tốt đẹp hơn khi ông áp dụng điều này mỗi ngày, mỗi bữa ăn, thậm chí là bữa ăn nhẹ của ông. Cuối cùng căn nhà không còn bốc mùi nữa, cơn lạnh cũng tan biến, và động vật không còn xuất hiện quanh nhà nữa. Bà cũng không còn nhìn thấy cô ta. Ông bà chưa từng nhìn thấy cô ấy lần nào nữa kể từ đó
confuse.gif
.

Chẳng ai trong chúng tôi biết phải nói gì. Ông ngoại luôn là kiểu người hoài nghi mọi thứ trên đời. Thậm chí ông còn không tin vào Chúa, mặc dù luôn đến nhà thờ đều đặn mỗi ngày thứ 6. Tôi cho rằng bọn tôi đều nhất trí là hội chứng stress đó đã tác động quá lớn vào ông và những gì kể trên đều chỉ là ảo giác mà thôi
baffle.gif
.

Nhất trí là như vậy, đến khi bọn tôi nghe thấy tiếng khóc.


Hết!>>>
 

Lưu Kim Bưu

Phàm Nhân
Dịch Giả Thái Tuế
Ngọc
2.209,74
Tu vi
3,27
Send ít nosleep cho dễ ngủ
Thói quen của ông ngoại
Ông ngoại tôi đã qua đời 2 tuần trước. Sau đám tang, gia đình tôi quây quần với nhau trong phòng khách của bà ngoại, cùng ôn về những kỉ niệm đẹp xưa kia với ông
smile.gif
. Tất cả những người cháu chúng tôi đều để ý là khi đọc sách ông luôn dùng cái chất giọng rất khác, thậm chí dù là đọc báo, nghe khá hài và lạ tai làm bọn tôi ai cũng cười
feel_good.gif
. Bọn tôi tâm sự với nhau về những câu chuyện ông từng kể cho chúng tôi nghe thời thơ ấu.​

Ông tôi ra đời ở Ba Lan năm 1929. Khi lên 14 cả gia đình ông đều bị bọn Phát Xít bắt đi giải tới Trại Birkenau.

Ông chưa từng kể cho mấy đứa cháu bọn tôi nghe cuộc sống trong khu trại như thế nào. Chúng tôi cũng không bao giờ thúc ép ông phải nói. Từ những gì tôi hiểu, ông từng có 2 người em gái và 1 người em trai, cũng như 3 người chị và 2 người anh. Cả 3 người em đều đã bị giết trên đường áp giải đến trại. Trong quá trình ở đó, gia đình của ông tan nát
sad.gif
. Ông chẳng bao giờ có thể được nhìn thấy 2 người chị của mình được nữa, họ đã chết sau vài tuần chịu đựng. Mẹ của ông cũng ra đi rất sớm sau khi tới nơi.

Ông và những thành viên còn lại trong gia đình được giải phóng vào năm 1945 khi ông vừa tròn 16 tuổi. Ông đã phải trải qua một loạt những hội chứng stress hậu chấn thương tâm lí trong suốt cuộc đời còn lại. Ông gặp bà ngoại khi vào cuối những năm 20 tuổi của mình sau khi được di dân tới Mỹ, họ mau chóng kết hôn và tạo dựng 1 gia đình
smile.gif
.

Ông tôi dường như là 1 người đàn ông rất bình thường. Ông không hề tỏ ra suy yếu bởi tuổi già, thậm chí là những năm cuối đời. Vào những năm 60 tuổi, chấn thương tâm lý của ông mới chấm dứt, và có nghĩa là ông không còn sực tỉnh giữa đêm trong cơn gào thét, hay sợ hãi những khoảng không gian nhỏ bé, hoặc trở nên kiệt quệ với hoảng loạn bất cứ khi nào ông nhìn thấy lá cờ Phát Xít. Ông là người đàn ông mạnh mẽ nhất tôi từng biết, cả về tinh thần lẫn cảm xúc
feel_good.gif
.

Tuy nhiên, có cái gì đó mà ông làm luôn tôi thấy rất kì lạ . Mỗi khi chúng tôi dùng bữa với ông, ông luôn lấy thêm 1 dĩa đồ ăn nữa đặt bên cạnh mình
confuse.gif
. Thậm chí là trong nhà hàng, ông luôn gọi 2 phần cho mình. Nhưng ông không hề đụng đến thức ăn trong cái dĩa đó, và cũng không bao giờ để ai khác ăn.

Tôi nhớ hồi bé tôi có thắc mắc tại sao ông lại làm thế, và ông luôn luôn trả lời cùng 1 kiểu với bất cứ ai hỏi như vậy: “Truyền thống lâu đời của người Ba Lan thôi.” Tôi cũng tin tưởng ông đến tận khi vào đại học, với chuyên ngành nghiên cứu lịch sử tôi đọc qua qua những văn hóa của người Ba Lan. Những gì ông đã nói tôi luôn giữ trong đầu, và cố gằng tìm tòi về cái “truyền thống” cổ quái này, nhưng không hề tìm ra được gì.

Thế đấy, khi bọn tôi đang lùng sục trí nhớ về những kí ức yêu thích của ông ngoại, tôi quyết định giờ là một dịp tốt để cố gắng tìm hiểu sao ông lại hành động như thế. Tôi khơi gợi chuyện này lên, và mọi người bắt đầu bàn luận, rồi cả bọn bắt đầu chuyển hướng sang bà ngoại nếu bà biết thực hư câu chuyện này .

Bà tỏ vẻ ái ngại 1 hồi
confuse.gif
, nhưng bà quyết định kể cho chúng tôi.

“Birkenau là một nơi rất khắc nghiệt. Ở đó họ không hề có đủ quần áo mặc che chở cho họ trong những mùa đông tồi tệ. Ai cũng mắc bệnh. Ai cũng bị dính bọ chét khắp người. Ông ngoại các con lúc đó là một chàng trai thông minh
smile.gif
, cha của ông tức ông cố ngoại trước kia đã từng phục vụ trong Thế Chiến Thứ 1 và đã chỉ dạy cho những đứa con mình những phương pháp để sống sót trong cái môi trường khủng khiếp này.

Tù nhân trong trại không bao giờ được phân phát đủ thức ăn. Ông của con đã nảy ra 1 sáng kiến là hợp tác với 1 cô gái trẻ cùng độ tuổi ông, thế là hằng ngày, mỗi người sẽ thay phiên nhau đi nhận thức ăn cho cả 2 người, tức 2 người sẽ là 4 phần ăn, để thay vì mỗi ngày chỉ có chút đồ ăn bèo bọt nhét kẽ răng, giờ thì họ sẽ được chén no nê cả 2 phần ngày hôm đó, và ngày hôm sau họ sẽ chấp nhận nhịn đói.

Việc này cứ tiếp diễn 1 khoảng thời gian, nhưng ở đây càng lâu, họ lại càng dễ mắc bệnh. Cuối cùng thì cô gái kia cũng bị nhiễm sốt phát ban. Cô ấy quá yếu và không còn sức để đi nhận thức ăn nữa. Còn ông của con đã mù quáng bởi cơn đói
sad.gif
. Ông hứa mình sẽ lấy thức ăn cho cô, nhưng ông không làm vậy . Ông giữ lại phần thức ăn của cô gái cho riêng mình. Bản năng đã chiến thắng lý trí và tình cảm. Bệnh tình của cô gái quá nặng để ý thức được chuyện gì đang xảy ra, không lâu sau, cô cũng chết. Ngay sau đó khu trại được giải phóng."

Chúng tôi ngồi đó lặng người 1 hồi trước khi bà lại bắt đầu lên tiếng.

“Sau khi khu trại được giải phóng ông ấy không thể nói với ai chuyện mình đã làm. Ông quá xấu hổ. Ông cố lặng lẽ sống nốt cuộc đời mình như bình thường, nhưng chuyện đời nào có thấu. Có 1 lần ông ngã quỵ và tâm sự với bà rằng mỗi khi ông ngồi xuống dùng bữa, ông lại nghe tiếng than khóc vang lên trong tâm trí. Đó là lúc câu chuyện bắt đầu. Nhưng cuối cùng ông lại nhìn thấy người con gái đó, đang ngồi trên bàn với ông
ops.gif
."

Bà nghĩ rằng đó chỉ là hội chứng stress gì đó đang giày xéo đầu óc của ông thôi, nhưng rồi bà cũng nhìn thấy cô ấy
ops.gif
. “Cô ấy ngồi ở cuối bàn phía đằng kia”, bà giơ ngón tay chỉ vào cái bàn ăn tối dài.

“Cô ấy không nói gì, mà chỉ than khóc. Ông bà chẳng thể ăn uống gì nổi khi cô ấy cứ ngồi ở đó. Cuối cùng căn nhà bắt đầu bốc lên cái mùi chết chóc và bệnh tật, không ngớt. Sự lạnh lẽo bao trùm khắp nhà , thậm chí là trong mùa hè . Ông bà phát hiện thấy động vật nằm chết trong nhà, với những vết cắn khắp người. Chuyện này phải dừng lại.

Thế nên 1 ngày kia, Abraham có 1 cách đặt thêm 1 dĩa đồ ăn nữa cho cô ấy vào bữa tối. Tình hình ngày càng chuyển biến tốt đẹp hơn khi ông áp dụng điều này mỗi ngày, mỗi bữa ăn, thậm chí là bữa ăn nhẹ của ông. Cuối cùng căn nhà không còn bốc mùi nữa, cơn lạnh cũng tan biến, và động vật không còn xuất hiện quanh nhà nữa. Bà cũng không còn nhìn thấy cô ta. Ông bà chưa từng nhìn thấy cô ấy lần nào nữa kể từ đó
confuse.gif
.

Chẳng ai trong chúng tôi biết phải nói gì. Ông ngoại luôn là kiểu người hoài nghi mọi thứ trên đời. Thậm chí ông còn không tin vào Chúa, mặc dù luôn đến nhà thờ đều đặn mỗi ngày thứ 6. Tôi cho rằng bọn tôi đều nhất trí là hội chứng stress đó đã tác động quá lớn vào ông và những gì kể trên đều chỉ là ảo giác mà thôi
baffle.gif
.

Nhất trí là như vậy, đến khi bọn tôi nghe thấy tiếng khóc.


Hết!>>>
Nó khóa rồi​


Tầm 10 năm trước khi tôi vừa mới li dị và đang sống 1 thân 1 mình trong căn hộ nhỏ 1 phòng ngủ. Căn hộ khá sạch sẽ và giá thuê cũng hợp lý. Là một trong những nơi có nhân viên bảo vệ trực cửa, nên ở đây tôi thấy rất an toàn
smile.gif
. Tôi độc thân và thấy rất thoải mái, toàn tâm toàn ý vào sự nghiệp của mình chứ không phải bám dính vào người chồng cũ. Cuộc đời tôi như đang bước qua 1 trang mới
smile.gif
.

Vào thời điểm đó tôi làm việc khá trễ ở văn phòng và thường hạ cánh về nhà đánh ngay 1 giấc thật sâu đến tầm 6 rưỡi, 7 giờ sáng thì lại bắt đầu 1 ngày mới. Tôi bắt đầu để ý là vào buổi sáng cánh cửa nhà tôi thỉnh thoảng lại không có khóa
confuse.gif
, tôi thường bỏ qua chi tiết này bởi cái tâm trí kiệt quệ của mình hay mơ tưởng đến cái giường êm ấm hơn là đi khóa cửa, nên quên là chuyện quá bình thường.

1 việc khác nữa là tôi để ý từ khi chuyển vào đây ở dường như mấy món đồ cứ để không đúng chỗ của nó, mấy cái vụn vặt như cây lược hay kềm cắt móng tay, mấy món giống vậy. Nó cũng không phải chuyện to tát gì, chỉ là làm cuộc sống của tôi hơi phiền phức 1 tý.

Sống ở đây càng lâu hình như tôi càng thường xuyên quên khóa cửa, ban đầu lâu lâu mới bị 1 lần thì giờ là hầu hết tất cả các ngày. Vật dụng trong nhà không cánh mà bay, như mấy bức hình, cái máy cạo râu và càng tệ hại hơn, là đồ lót của tôi
confuse.gif
. Sự việc này cứ tiếp diễn 1 thời gian đến khi tôi cảm thấy mình hơi bị hoang tưởng.

Tôi bắt đầu dành thời gian vào buổi tối để đảm bảo cánh cửa đã khóa lại, tôi dần có thói quen mỗi tối sau khi khóa cửa xong, tôi lại thử vặn tay nắm cửa 3 lần và tự nhủ với bản thân “Nó khóa rồi, nó khóa rồi, nó khóa rồi”. Lần này qua lần nọ tôi ráng thức canh chừng và cánh cửa vẫn khóa im ỉm như thường. Có lần tôi ráng thức cả đêm để canh cái cửa, nhưng lại ngủ quên mất trên ghế
go.gif
.

Tôi biết là tâm trí mình không thể chịu tải việc thức suốt đêm như thế nên nảy ra ý tưởng là lắp camera. Tôi ra ngoài và mua 1 cái camera đắt tiền nhất có thể. Thế là đêm nọ tôi lắp cái camera hướng ra phía cánh cửa, đem giấu phía dưới chồng khăn tắm. Rồi khóa cửa và lên giường.

Khi thức dậy, căn hộ tôi trông rất bình thường. Không có gì biến mất cả, mọi thứ đều ở nơi nó vốn có. Tôi quyết định kiểm tra cuộn băng ghi hình. Tôi tua nhanh qua từng giờ một, chẳng thấy gì
confuse.gif
. Chỉ vừa định bỏ cuộc thì tôi lại để ý thây cái tay nắm cửa bị văn xuống, rồi chầm chậm mở ra. 1 thân ảnh luồn qua cánh cửa mở hé 1 nửa. Thân ảnh đó bước thẳng về phía cái camera. Nó dừng lại 1 hồi. Nhìn ngó xung quanh như thể đang nghe ngóng gì đó. Rồi thẳng tiến vào góc nhìn trực tiếp của camera. Tôi pause cái camera lại, lông trên tay và tóc phía sau gáy dựng đứng lên
ops.gif
. Tôi đang nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của người bảo vệ giữ cửa tòa nhà này. Tôi có thể nhìn rõ cặp mắt kính to dày cộm và mái tóc rối bù. Chẳng còn nghi ngờ gì nữa. Tôi chạy đoạn băng đó thêm 1 lát nữa. Trông ông ta rất thoải mái khi rảo bước khắp căn hộ của tôi. Rồi ông ấy xoay người và bước thẳng vào phòng ngủ của tôi, ra khỏi tầm quay của camera.

Tôi không biết phải làm gì đây, ngoài khóc lên nức nở trong hoảng loạn
too_sad.gif
và gọi cảnh sát. Tôi cố gắng giải thích sự việc qua điện thoại nhưng nước mắt đã bịt lấp cổ họng của mình. 1 hồi sau 2 sĩ quan cảnh sát có mặt trước cửa nhà tôi. Tôi khai báo với họ tất cả và chỉ cho họ thấy cuộn băng ghi lại. Tôi còn nhớ khuôn mặt của họ lúc xem dần trở nên nghiêm túc và tái hẳn đi bởi sự kinh tởm . Họ hứa rằng tôi đã an toàn rồi, và sẽ đi lùng gã này.

Tôi cần phải nằm nghỉ, nhưng không muốn ở 1 mình trong tình trạng như thế này. Thế là họ cắt 1 sĩ quan ở lại đứng canh cho tôi bên ngoài cửa khi tôi ngủ 1 giấc để lấy sức. Nằm trên giường trằn trọc nhưng cũng chẳng còn sức mà di chuyển, có cái gì đó cứ đay nghiến lấy tôi. Tôi nằm đó vài phút lăn qua lăn lại, chẳng thể ngủ nổi.

Rồi 1 ý nghĩ chợt nảy ra trong tâm trí làm sống lưng tôi lạnh ngắt
ops.gif
. Chúng tôi đã xem đoạn băng, và nhìn thấy người đàn ông vào nhà... nhưng không hề thấy hắn ta đi ra. Người tôi như cứng ngắt, bắt đầu run lẩy bẩy. Tôi cần phải ra ngoài cửa chính. Tôi ngồi dậy và nhìn xung quanh phòng. Tôi không thể thấy ai hết. Tôi vung chân qua phía bên giường 1 cách thận trọng, 2 bàn chân chạm vào lớp sàn gỗ lạnh lẽo và tôi cảm thấy 1 hơi thở ấm áp phà vào mắt cá chân của mình
ops.gif
. Tôi vọt người ra khỏi căn hộ nhanh nhất có thể và đến chỗ người sĩ quan nọ . Anh ta gọi hỗ trợ ngay. Họ tìm thấy người đàn ông bên dưới giường tôi, đang kè cây dao bên tay và cái camera kĩ thuật số.

Đến ngày hôm nay tôi vẫn không thể chợp mắt 1 chút nào.


Hết!>>>>
 
Status
Not open for further replies.

Những đạo hữu đang tham gia đàm luận

Top