Cổ Tử Cung
Phàm Nhân
Độ tự sướng của lão nhĩ lại lên 1 tầm cao mới 


nể lão thật, ngày xưa chắc lão giỏi văn lắm![]()

Mấy lão tg top truyện có phải học trường văn ra đâu, nếu tốt nghiệp trường văn thì bọn họ viết tản văn, kí sự, ngôn tình các kiểu rồiĐừng nhắc điểm Văn của ta thời còn mài đũng quần trên ghế nhà trường.![]()
ta cũng muốn viết ngôn tìnhMấy lão tg top truyện có phải học trường văn ra đâu, nếu tốt nghiệp trường văn thì bọn họ viết tản văn, kí sự, ngôn tình các kiểu rồi


Chính vì nhớ đến câu chuyện của nàng Bạch Tuyết nên ta mới tóm tắt chương trong mấy câu thơTrái lại tại hạ lại thấy chương này rất thú vị.
Khác hẵn với nhiều truyện Tiên Hiệp khác thường chú trọng vào những cảnh pk, thường mô tả nvc như những người khô lạnh chỉ biết mỗi tu luyện lên level. Cái hay của truyện này lại nằm trong những chỗ rất người của nvc, rất đời thực giữa khung cảnh tu tiên.
BTT cư xử như một đứa thiếu niên lần đầu biết người khác hâm mộ mình. Bọn Hứa Tiểu Sơn, Hứa Bảo Tài cũng chẳng ra vẻ một tu sĩ khi ghen tỵ với BTT.
Ngày nay chúng ta không còn viết thư tình nữa, mà là nhắn tin hoặc gọi điện thoại, nhưng tất cả chúng ta đều hiểu rằng khái niệm "thư tình" mang tính ước lệ của một hình ảnh lãng mạn. Và chắc chắn là nó không thường xuất hiện trong các truyện tu tiên. Lão Nhĩ đã khéo léo kết hợp một bối cảnh tu tiên với một câu chuyện cổ tích.
"Gương đồng, ngươi nói xem trong toàn bộ Nghịch Hà tông, ai mới là người ưu tú nhất?"
Không biết mọi người có nhận ra đây là câu nói của hoàng hậu, dì ghẻ Bạch Tuyết ko vậy? "Gương kia ngự ở trên tường. Thế gian ai đẹp đc dường như ta?". Đàn bà mê gương thì xem như cũng chấp nhận, nhưng đàn ông mà tự huyễn như BTT thì phải nói là hiếm thấy.
Lão Nhĩ chỉ vì cái cảnh BTT soi gương mà đã chuẩn bị đến 2 chương, đưa Giả Dạ Táng vào trong gương đồng để tái hiện một hình ảnh chiếc gương biết nói.
Dù vậy, tại hạ cũng phải thừa nhận những chương thế này nếu đọc bản convert (và nhất là khi đọc vội vàng) không khỏi sẽ bị mất rất nhiều cái hay.
![]()
Ta xin phép sửa "nhân người" thành "cao cường" vì vần hơn và nhân=người rồiChính vì nhớ đến câu chuyện của nàng Bạch Tuyết nên ta mới tóm tắt chương trong mấy câu thơ
Gương kia ngự ở trên tường
Nghịch Hà đệ nhất nhân người là ai?

Sao lại "cao cường" được cái này là nói về sát gái (mị lực) màTa xin phép sửa "nhân người" thành "cao cường" vì vần hơn và nhân=người rồi![]()
. cái này chuẩn hơn nàyTa thì chọn "Gương kia ngự ở trên tường. Nghịch Hà đệ nhất phong tình là ai?". Gương trả lời. "Xưa kia Thuần đẹp nhất trần. Ngày nay Châu Á muôn phần địp hơn"... Ha... Ha...

Chỉ có 30s để ra được mấy câu thơ đó nên ko tránh khỏi thiếu sót.Ta xin phép sửa "nhân người" thành "cao cường" vì vần hơn và nhân=người rồi![]()
Chào mừng bạn đến với diễn đàn Bạch Ngọc Sách
Để xem đầy đủ nội dung và sử dụng các tính năng, mời bạn Đăng nhập hoặc Đăng ký tài khoản