Luận Truyện Nhất Niệm Vĩnh Hằng - Nhĩ Căn - Lầu 2: Đại náo Man Hoang

Status
Not open for further replies.

tu tại chợ

Phàm Nhân
Ngọc
-383,17
Tu vi
0,00
Một chương quá là nhảm thà ko đọc chương này còn hơn. Lão nhĩ chắc ngày xưa đi học ko có 1 gái nào nó ngó, nên giờ viết truyện tự sướng

Trái lại tại hạ lại thấy chương này rất thú vị.

Khác hẵn với nhiều truyện Tiên Hiệp khác thường chú trọng vào những cảnh pk, thường mô tả nvc như những người khô lạnh chỉ biết mỗi tu luyện lên level. Cái hay của truyện này lại nằm trong những chỗ rất người của nvc, rất đời thực giữa khung cảnh tu tiên.

BTT cư xử như một đứa thiếu niên lần đầu biết người khác hâm mộ mình. Bọn Hứa Tiểu Sơn, Hứa Bảo Tài cũng chẳng ra vẻ một tu sĩ khi ghen tỵ với BTT.

Ngày nay chúng ta không còn viết thư tình nữa, mà là nhắn tin hoặc gọi điện thoại, nhưng tất cả chúng ta đều hiểu rằng khái niệm "thư tình" mang tính ước lệ của một hình ảnh lãng mạn. Và chắc chắn là nó không thường xuất hiện trong các truyện tu tiên. Lão Nhĩ đã khéo léo kết hợp một bối cảnh tu tiên với một câu chuyện cổ tích.

"Gương đồng, ngươi nói xem trong toàn bộ Nghịch Hà tông, ai mới là người ưu tú nhất?"

Không biết mọi người có nhận ra đây là câu nói của hoàng hậu, dì ghẻ Bạch Tuyết ko vậy? "Gương kia ngự ở trên tường. Thế gian ai đẹp đc dường như ta?". Đàn bà mê gương thì xem như cũng chấp nhận, nhưng đàn ông mà tự huyễn như BTT thì phải nói là hiếm thấy.

Lão Nhĩ chỉ vì cái cảnh BTT soi gương mà đã chuẩn bị đến 2 chương, đưa Giả Dạ Táng vào trong gương đồng để tái hiện một hình ảnh chiếc gương biết nói.

Dù vậy, tại hạ cũng phải thừa nhận những chương thế này nếu đọc bản convert (và nhất là khi đọc vội vàng) không khỏi sẽ bị mất rất nhiều cái hay.
:xinloi:
 

Lưu Kim Bưu

Phàm Nhân
Dịch Giả Thái Tuế
Ngọc
2.209,74
Tu vi
3,27
Trái lại tại hạ lại thấy chương này rất thú vị.

Khác hẵn với nhiều truyện Tiên Hiệp khác thường chú trọng vào những cảnh pk, thường mô tả nvc như những người khô lạnh chỉ biết mỗi tu luyện lên level. Cái hay của truyện này lại nằm trong những chỗ rất người của nvc, rất đời thực giữa khung cảnh tu tiên.

BTT cư xử như một đứa thiếu niên lần đầu biết người khác hâm mộ mình. Bọn Hứa Tiểu Sơn, Hứa Bảo Tài cũng chẳng ra vẻ một tu sĩ khi ghen tỵ với BTT.

Ngày nay chúng ta không còn viết thư tình nữa, mà là nhắn tin hoặc gọi điện thoại, nhưng tất cả chúng ta đều hiểu rằng khái niệm "thư tình" mang tính ước lệ của một hình ảnh lãng mạn. Và chắc chắn là nó không thường xuất hiện trong các truyện tu tiên. Lão Nhĩ đã khéo léo kết hợp một bối cảnh tu tiên với một câu chuyện cổ tích.

"Gương đồng, ngươi nói xem trong toàn bộ Nghịch Hà tông, ai mới là người ưu tú nhất?"

Không biết mọi người có nhận ra đây là câu nói của hoàng hậu, dì ghẻ Bạch Tuyết ko vậy? "Gương kia ngự ở trên tường. Thế gian ai đẹp đc dường như ta?". Đàn bà mê gương thì xem như cũng chấp nhận, nhưng đàn ông mà tự huyễn như BTT thì phải nói là hiếm thấy.

Lão Nhĩ chỉ vì cái cảnh BTT soi gương mà đã chuẩn bị đến 2 chương, đưa Giả Dạ Táng vào trong gương đồng để tái hiện một hình ảnh chiếc gương biết nói.

Dù vậy, tại hạ cũng phải thừa nhận những chương thế này nếu đọc bản convert (và nhất là khi đọc vội vàng) không khỏi sẽ bị mất rất nhiều cái hay.
:xinloi:
nể lão thật, ngày xưa chắc lão giỏi văn lắm:hayqua:
 
Status
Not open for further replies.

Những đạo hữu đang tham gia đàm luận

Top