Có lẽ. . .

Shanks

Phàm Nhân
Ngọc
-14.097,51
Tu vi
0,00
Mưa tháng 12, một cơn mưa tầm tả kéo dài không dứt.

Tôi thích mưa, thích cái không khí se lạnh mỗi khi đông đến nhưng lại sợ thời gian trôi qúa nhanh khiến kẻ mù đường càng thêm lạc hướng, cũng như mưa qúa lâu khiến ta thèm khát một ngày nắng đẹp, trời âm u qúa lâu rồi cũng đến lúc quang tạnh rồi!
 

Mộc Ni

Phàm Nhân
Ngọc
51,00
Tu vi
0,00
Có thể vì một vài lý do nào đó khiến khoảng cách hai đứa càng ngày càng lớn, anh phải gì để khỏa lắp nó đây?

Em không nói, anh lặng im, thôi cứ thế đi, . ..
Anh sống tốt vào. Cuộc đời ngắn ngủi lắm anh à. Em cũng chẳng thể trả lời câu hỏi sống để làm gì. Em cũng chẳng biết sự lựa chọn của bản thân có đúng không nữa. Vì bản thân kém cỏi hay vì chữ gia đình quá lớn. Dường như cái sự học chẳng giúp gì được. Và nỗi buồn thường đeo bám người ta rất lâu. Đa sầu đa cảm là một tính cách sao?
 

Mộc Ni

Phàm Nhân
Ngọc
51,00
Tu vi
0,00
Anh hay nhìn về quá khứ, để xét nét xem mình sai ở đâu, để còn sửa đổi. Nhường như để hoàn thiện bản thân cần rất nhiều thời gian thì phải, nên anh rất hạn chế. . .
Đúng, cần rất nhiều thời gian, có khi cả đời anh mới nhận ra mình chẳng bao giờ là đúng cả. Con trai tình cảm quá sẽ thành ủy mị, em ghét những người nào giống mình :tuki:
 

Shanks

Phàm Nhân
Ngọc
-14.097,51
Tu vi
0,00
Đúng, cần rất nhiều thời gian, có khi cả đời anh mới nhận ra mình chẳng bao giờ là đúng cả. Con trai tình cảm quá sẽ thành ủy mị, em ghét những người nào giống mình :tuki:

Có nhiều chuyện, không biết đâu là đúng, đâu là sai. Cuộc sống mà khó có thể hoàn mỹ lắm, nên ta phải hạn chế sai lầm.

Thanh xuân của anh, chỉ toàn nổi buồn, buồn hoài thành thói quen, dần già cũng quên luôn vui là thế nào? Cuộc sống chỉ còn lại những mục tiêu và toan tính, có lẽ thêm một thời gian nữa hạnh phúc sẽ đến nhưng anh chưa hình dung ra hình thù nó như thế nào :buonqua:
 

Mộc Ni

Phàm Nhân
Ngọc
51,00
Tu vi
0,00
Có nhiều chuyện, không biết đâu là đúng, đâu là sai. Cuộc sống mà khó có thể hoàn mỹ lắm, nên ta phải hạn chế sai lầm.

Thanh xuân của anh, chỉ toàn nổi buồn, buồn hoài thành thói quen, dần già cũng quên luôn vui là thế nào? Cuộc sống chỉ còn lại những mục tiêu và toan tính, có lẽ thêm một thời gian nữa hạnh phúc sẽ đến nhưng anh chưa hình dung ra hình thù nó như thế nào :buonqua:
Thật ra con người ta thường nói hạnh phúc do mình tự tạo ra. Ở một thời điểm nào đó, tâm tình thay đổi, cách suy nghĩ cũng đổi thay, nhìn đời bằng con mắt lạc quan hơn, anh tự thấy mình sinh ra đã là niềm hạnh phúc rồi. Những chuyện buồn cứ thế sẽ trôi đi theo thời gian, sau này anh chết đi, cũng chỉ còn nắm cát bụi. Mọi thứ sẽ lại trôi vào quên lãng. Một vòng quay sinh tử, dài ngắn khác nhau, âu cũng là cái duyên ở đời. Chúng ta đều giống nhau, chẳng ai trường tồn mãi, sao cứ phải nặng lòng bởi chữ tình nhiều đến thế? :112:
 

Những đạo hữu đang tham gia đàm luận

Top