Có lẽ. . .

Đôi lúc ta tự hỏi: Sống để làm gì?, làm vì cái gì?

Chợt nhận ra: lý do tôi sống và làm việc không một chút liên quan đến bản thân, có lẽ sống vì cha mẹ, anh em, có lẽ làm để sống, làm để cải thiện c/s nhưng tôi toàn sống vì người khác, có lẽ vì họ là lí do để tôi sống tiếp, để tồn tại chăng?.

Tôi rất muốn tháo bỏ xiềng xích để sống buôn thả một tý, hưởng thụ 1 ít, nhưng lương tâm không cho phép, trách nhiệm nó là một lý do để ta cố gắn, đó là c/s của tôi vì người thân tuy họ chưa mang lại cho tôi gì hết, tương lai của tôi vì thế mất đi, nhưng tôi không hối, tôi rất vui vì làm được một vài điều nhỏ bé để giúp họ, niềm vui của tôi nhỏ bé thế đấy, mấy ai hiểu được cho tôi. . . tôi ghét ánh mắt khinh thường. . .
 

Shady

Phàm Nhân
Ngọc
-344,00
Tu vi
0,00
Cuộc sống là thế! Thay vì ta thán cuộc đời ,ta nên cố gắng tìm cách thay đổi nó khi ta còn có thể kẻo không kịp giờ.

Vạn sự trên đời như cơn lốc xoáy quay cuồng xung quanh ta cũng như ta quay cuồng xung quanh vạn sự bởi vì ta cũng là một phần của vạn sự. Cơn lốc này sẽ bào mòn tất cả rất nhanh do sự va chạm trong cơn quay cuồng. Cho nên muốn làm chậm lại quá trình bào mòn và đau rát do ma sát đó, chung ta nên tìm cách nương theo vòng xoáy,tự điều chỉnh tiến hoá bản thân như một cái máy ,hấp thụ năng lượng từ vòng xoáy và coi vạn sự đời ,mọi sự va chạm như là nguồn năng lượng cung cấp cho quá trình cường hoá bản thân. Như thế thì chúng ta mới sống mạnh sống khỏe và lâu dài hơn. :))

Thiển ý của mềnh là như thế! :hoa:
 

Kim Tae Yeon

Phàm Nhân
Ngọc
-350,00
Tu vi
0,00
Mọi người chán sống thì cũng đơn giản thôi! Đi chết đi :D
Chỉ sợ lúc gần kề cái chết lại thấy quá nhiều thứ ràng buộc.
Lúc tôi thất vọng, chán chường vì cái thế giới tạp nham đầy những kẻ vô liêm sỉ thì tôi lại nhớ ra... có một cô bé vẫn chờ tôi dưới sân trường, chờ tôi đưa cô bé đi chơi, bảo vệ cô bé trước những kẻ bắt nạt. Lúc đó tôi lại tự nhủ, cuộc sống vẫn tươi đẹp!
Rồi đến ngày cô bé trưởng thành, hư hỏng. Tôi lại nhớ đến một chỗ dựa, một bờ vai ấm áp. Cậu ấy chính là người tôi tin tưởng nhất. Chắc chắn, nếu cậu ấy muốn - giết người tôi cũng làm. Vì tôi biết nó có lí do chính đáng. Tôi vẫn hoàn toàn coi cậu ấy là mục đích sống của mình.
Ai cũng có một sự ràng buộc nào đó. Than vãn không có ích lợi gì cả.
Ra ngoài và làm điều mình muốn là được rồi :087:
 

Tiểu Tử Thúi

Phàm Nhân
Ngọc
-350,00
Tu vi
0,00
Đôi lúc ta tự hỏi: Sống để làm gì?, làm vì cái gì?

Chợt nhận ra: lý do tôi sống và làm việc không một chút liên quan đến bản thân, có lẽ sống vì cha mẹ, anh em, có lẽ làm để sống, làm để cải thiện c/s nhưng tôi toàn sống vì người khác, có lẽ vì họ là lí do để tôi sống tiếp, để tồn tại chăng?.

Tôi rất muốn tháo bỏ xiềng xích để sống buôn thả một tý, hưởng thụ 1 ít, nhưng lương tâm không cho phép, trách nhiệm nó là một lý do để ta cố gắn, đó là c/s của tôi vì người thân tuy họ chưa mang lại cho tôi gì hết, tương lai của tôi vì thế mất đi, nhưng tôi không hối, tôi rất vui vì làm được một vài điều nhỏ bé để giúp họ, niềm vui của tôi nhỏ bé thế đấy, mấy ai hiểu được cho tôi. . . tôi ghét ánh mắt khinh thường. . .
Đừng bi quan quá ca ơi, cuộc đời có thể k công bằng với mình nhưng mình phải công bằng vs bản thân. Sau mưa sẽ nắng mà, hãy luôn hi vọng :)
 

Những đạo hữu đang tham gia đàm luận

Top