Một tiếng "Rầm" thật lớn vang lên!
Chỉ chậm trễ có một chút như vậy, tên kỵ binh kia đã dùng cặp búa lớn trong tay oanh kích lên người Sa Lãng, quất lão bay vèo ra ngoài.
"Tộc trưởng!" Sắc mặt đại hán tóc vàng đại biến, hét to một tiếng.
Gã vừa mới phân tâm một cái, một cây trường thương màu đen từ phía đối diện đã loé lên, như độc long xuất động đâm thẳng vào yết hầu gã, máu tươi phun điên cuồng, bắn tung toé.
Đại thế đã mất, tên dũng sĩ cuối cùng của tộc Đằng Nha chỉ kiên trì được thêm mấy hơi thở rồi cũng chết dưới loạn thương của vài tên kỵ sĩ Thiên Lang.
Bên kia ba người đều trừ. Lang kỵ binh của bộ lạc Thiên Lang tuy cũng chết mất vài người nhưng căn bản là không ảnh hưởng gì tới chiến cuộc. Đã không có Sa Lãng cùng hai gã dũng sĩ đồ đằng, phòng ngự của bộ lạc Đằng Nha nhanh chóng bị bọn Lang kỵ binh phá vỡ. Cứ một lần vũ khí trong tay bọn chúng vung lên thì lại có một tộc nhân Đằng Nha mất đi.
"Đi theo ta, nhớ bắt sống đấy!"
Phí Đô giương đao, thúc con sói dưới thân, mang theo trăm tên bộ binh Man nhân còn lại, gào thét vọt vào trong bộ lạc.
Gió tanh mưa máu lập tức bao phủ toàn bộ bộ lạc Đằng Nha!
. . .
Sắc trời tối muộn, đám người Thạch Mục, Sa Kiều, Sa Tinh đang trên đường trở về bộ lạc.
Thạch Mục cưỡi Tứ Bất Tượng, sóng vai đi bên cạnh hai tỷ đệ Sa Kiều, Sa Tinh. Bên cạnh yên còn treo một con hoẵng màu vàng.
Trong tay Thạch Mục đang cầm một viên cầu màu vàng, to cỡ quả trứng gà, sờ tới sờ lui. Viên cầu này trông như một viên cầu đá, nhưng lại tản mát ra từng luồng hương thơm kỳ dị.
"Hôm nay may mà có chư vị giúp đỡ mới bắt được con hoẵng này." Thạch Mục cất viên cầu màu vàng vào một cái túi nhỏ, treo ở bên hông. Sau đó mới chắp tay hướng mọi người chung quanh và sau lưng nói tiếng cảm tạ.
Để bắt được con Huân Chương Thú này, một nhóm hơn mười người phải bỏ ra không ít công sức, vất vả trọn một ngày mới thành công.
"Mục đại ca ngươi quá khách khí rồi. Tộc nhân Đằng Nha chúng ta giúp đỡ bằng hữu là việc đương nhiên mà." Sa Tinh thò tay vỗ lồng ngực một cái, lớn tiếng nói.
Các tộc nhân trẻ tuổi còn lại cũng là nhao nhao xua tay, bắt đầu nói lên lời từ biệt với Thạch Mục.
Sa Kiều cưỡi ngựa đi theo một bên, thần sắc có chút cô đơn buồn bã, một mực giữ im lặng.
Đối với việc này trong nội tâm Thạch Mục cũng là thở dài, không lên tiếng nói chuyện với nàng ấy.
Trong bầu không khí có chút náo nhiệt, đoàn người nhanh chóng đi đến phụ cận bộ lạc.
Lông mày Thạch Mục đột nhiên nhíu chặt, thị giác siêu cường khiến cho hắn từ xa đã nhìn thấy vài cột khói đen nhạt đang bốc lên từ chỗ bộ lạc. Bầu trời phía trên dường như còn lơ lửng một tầng mây đen mỏng, khắp nơi lộ ra không khí quỷ dị.
Trong lòng hắn chợt xuất hiện cảm giác không may mắn, sắc mặt dần chìm xuống.
"Mục đại ca, làm sao vậy?" Sa Kiều kỳ thật luôn một mực âm thầm chú ý đến Thạch Mục, nàng là người đầu tiên phát hiện sự khác thường của hắn, sau khi do dự một chút, liền mở miệng hỏi.
"Chỗ bộ lạc hình như có gì đó không đúng, chúng ta nhanh chân lên một chút." Sắc mặt Thạch Mục ngưng trọng nói ra.
Những người khác nghe nói như vậy, vẻ mặt cũng hơi đổi, ánh mắt đổ về phía bộ lạc nhìn lại. Nhưng với thị giác của bọn họ, làm sao có thể nhìn ra cái gì. Chẳng qua thấy thần sắc của Thạch Mục nghiêm túc, cả đám cũng vội vã đẩy nhanh tốc độ.
Không lâu lắm, đoàn người đã đi đến thượng nguồn con sông nhỏ, thoáng cái, cả đám đều ngây dại.
Bộ lạc Đằng Nha...Đã không có ở đây...Nơi đây đã biến thành một mảnh phế tích. Lều vải vốn toạ lạc hai bên sông nhỏ nay hầu như bị thiêu huỷ không còn, khói xanh hiện vẫn còn bốc lên.
Bên trong tàn hoàn đoạn bích*, từng cỗ thi thể ngổn ngang chồng chất lên nhau, có người già, có trẻ nhỏ, còn có các chiến sĩ Đằng Nha tộc, búa đá, xương mâu rơi tán loạn trên mặt đất.
<i>(tàn hoàn đoạn bích: cây nêu gãy ngã, bức tường đổ nát => ý chỉ là hoàn cảnh sống bị phá huỷ rất thảm)</i>
Nguyên một đám gương mặt người thân quen, nay tất cả đều biến thành thi thể cứng ngắc. Có rất nhiều người thân thể còn bị chặt ra làm vài khúc, có thể thấy hung thủ ra tay tàn nhẫn dị thường. Mặt đất hai bên bờ sông hầu như bị máu tươi thấm đẫm, mùi máu tanh gay mũi.
Trên mặt đám người Sa Kiều, Sa Tinh lộ ra thần sắc kinh hãi tuyệt vọng. Một lát sau, bọn hắn gào lên một tiếng đứt ruột đứt gan, nhảy xuống vật cưỡi, chạy như điên về phía phế tích bộ lạc.
"Phụ thân...Đại ca..."
"Tiểu muội..."
"Ô ô...Không, đây không phải là thật..."
Bọn họ lệ rơi đầy mặt, miệng khóc nức nở, nhao nhao tìm kiếm thân nhân của mình trong đám phế tích.
Thân hình Thạch Mục thoáng cái lắc lư đứng không vững, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy.
Mấy năm nay, trên chiến trường hắn sớm đã quen với cảnh giết chóc mưa máu, nhưng giờ phút này, lòng của hắn lại đau nhức kịch liệt như có đao xoắn.
Ngay tại đêm qua, hắn vẫn còn cùng những người Man nhiệt tình lại chất phát này nâng cốc nói cười, xem múa nghe hát.
Tuy rằng sinh hoạt của bọn họ kham khổ, vật t.ư thiếu thốn, nhưng bọn họ chưa bao giờ từ bỏ hy vọng. Tất cả mọi người đều hy vọng vào Nha Thần sẽ che chở cho mình, ước mong cuộc sống vào năm tới sẽ càng trở nên tốt đẹp, có càng nhiều dê, bò cùng thức ăn...
Tứ Bất Tượng dường như cũng bị tràng cảnh tu la trước mắt hù đến, nó hí lên từng trận bất an, móng chân không ngừng đào đào đất.
Thạch Mục siết chặt nắm tay, nhắm mắt, hít thở thật sâu vài cái, thần tình trên khuôn mặt đã khôi phục bình tĩnh. Chẳng qua sự tàn khốc trong mắt hắn càng lúc càng thịnh.
Hắn tung người nhảy xuống Tứ Bất Tượng, không đi về hướng bộ lạc, mà là cúi đầu nhìn về phía mặt đất. Trên mặt đất có vô số dấu chân chồng lên nhau, có chân người, cũng có chân sói, thoạt nhìn cực kỳ rối loạn.
Hắn chỉ nhìn chốc lát, lần theo dấu chân đi về phía trước vài bước, ánh mắt nhìn về phía hoang mạc phía trước.
Tuy chất đất của hoang mạc cứng rắn, nhưng vẫn có thể mơ hồ nhìn ra có một mảng đất lớn in đầy dấu chân. Hẳn là có hơn một trăm người đến từ hướng Đông Nam, sau đó lại theo hướng này rời đi, chẳng qua số lượng người lúc rời đi dường như tăng lên gấp đôi.
Trong mắt Thạch Mục chợt loé lên vẻ âm lãnh, đột nhiên xoay người, quay trở lại bộ lạc.
Chỉ chậm trễ có một chút như vậy, tên kỵ binh kia đã dùng cặp búa lớn trong tay oanh kích lên người Sa Lãng, quất lão bay vèo ra ngoài.
"Tộc trưởng!" Sắc mặt đại hán tóc vàng đại biến, hét to một tiếng.
Gã vừa mới phân tâm một cái, một cây trường thương màu đen từ phía đối diện đã loé lên, như độc long xuất động đâm thẳng vào yết hầu gã, máu tươi phun điên cuồng, bắn tung toé.
Đại thế đã mất, tên dũng sĩ cuối cùng của tộc Đằng Nha chỉ kiên trì được thêm mấy hơi thở rồi cũng chết dưới loạn thương của vài tên kỵ sĩ Thiên Lang.
Bên kia ba người đều trừ. Lang kỵ binh của bộ lạc Thiên Lang tuy cũng chết mất vài người nhưng căn bản là không ảnh hưởng gì tới chiến cuộc. Đã không có Sa Lãng cùng hai gã dũng sĩ đồ đằng, phòng ngự của bộ lạc Đằng Nha nhanh chóng bị bọn Lang kỵ binh phá vỡ. Cứ một lần vũ khí trong tay bọn chúng vung lên thì lại có một tộc nhân Đằng Nha mất đi.
"Đi theo ta, nhớ bắt sống đấy!"
Phí Đô giương đao, thúc con sói dưới thân, mang theo trăm tên bộ binh Man nhân còn lại, gào thét vọt vào trong bộ lạc.
Gió tanh mưa máu lập tức bao phủ toàn bộ bộ lạc Đằng Nha!
. . .
Sắc trời tối muộn, đám người Thạch Mục, Sa Kiều, Sa Tinh đang trên đường trở về bộ lạc.
Thạch Mục cưỡi Tứ Bất Tượng, sóng vai đi bên cạnh hai tỷ đệ Sa Kiều, Sa Tinh. Bên cạnh yên còn treo một con hoẵng màu vàng.
Trong tay Thạch Mục đang cầm một viên cầu màu vàng, to cỡ quả trứng gà, sờ tới sờ lui. Viên cầu này trông như một viên cầu đá, nhưng lại tản mát ra từng luồng hương thơm kỳ dị.
"Hôm nay may mà có chư vị giúp đỡ mới bắt được con hoẵng này." Thạch Mục cất viên cầu màu vàng vào một cái túi nhỏ, treo ở bên hông. Sau đó mới chắp tay hướng mọi người chung quanh và sau lưng nói tiếng cảm tạ.
Để bắt được con Huân Chương Thú này, một nhóm hơn mười người phải bỏ ra không ít công sức, vất vả trọn một ngày mới thành công.
"Mục đại ca ngươi quá khách khí rồi. Tộc nhân Đằng Nha chúng ta giúp đỡ bằng hữu là việc đương nhiên mà." Sa Tinh thò tay vỗ lồng ngực một cái, lớn tiếng nói.
Các tộc nhân trẻ tuổi còn lại cũng là nhao nhao xua tay, bắt đầu nói lên lời từ biệt với Thạch Mục.
Sa Kiều cưỡi ngựa đi theo một bên, thần sắc có chút cô đơn buồn bã, một mực giữ im lặng.
Đối với việc này trong nội tâm Thạch Mục cũng là thở dài, không lên tiếng nói chuyện với nàng ấy.
Trong bầu không khí có chút náo nhiệt, đoàn người nhanh chóng đi đến phụ cận bộ lạc.
Lông mày Thạch Mục đột nhiên nhíu chặt, thị giác siêu cường khiến cho hắn từ xa đã nhìn thấy vài cột khói đen nhạt đang bốc lên từ chỗ bộ lạc. Bầu trời phía trên dường như còn lơ lửng một tầng mây đen mỏng, khắp nơi lộ ra không khí quỷ dị.
Trong lòng hắn chợt xuất hiện cảm giác không may mắn, sắc mặt dần chìm xuống.
"Mục đại ca, làm sao vậy?" Sa Kiều kỳ thật luôn một mực âm thầm chú ý đến Thạch Mục, nàng là người đầu tiên phát hiện sự khác thường của hắn, sau khi do dự một chút, liền mở miệng hỏi.
"Chỗ bộ lạc hình như có gì đó không đúng, chúng ta nhanh chân lên một chút." Sắc mặt Thạch Mục ngưng trọng nói ra.
Những người khác nghe nói như vậy, vẻ mặt cũng hơi đổi, ánh mắt đổ về phía bộ lạc nhìn lại. Nhưng với thị giác của bọn họ, làm sao có thể nhìn ra cái gì. Chẳng qua thấy thần sắc của Thạch Mục nghiêm túc, cả đám cũng vội vã đẩy nhanh tốc độ.
Không lâu lắm, đoàn người đã đi đến thượng nguồn con sông nhỏ, thoáng cái, cả đám đều ngây dại.
Bộ lạc Đằng Nha...Đã không có ở đây...Nơi đây đã biến thành một mảnh phế tích. Lều vải vốn toạ lạc hai bên sông nhỏ nay hầu như bị thiêu huỷ không còn, khói xanh hiện vẫn còn bốc lên.
Bên trong tàn hoàn đoạn bích*, từng cỗ thi thể ngổn ngang chồng chất lên nhau, có người già, có trẻ nhỏ, còn có các chiến sĩ Đằng Nha tộc, búa đá, xương mâu rơi tán loạn trên mặt đất.
<i>(tàn hoàn đoạn bích: cây nêu gãy ngã, bức tường đổ nát => ý chỉ là hoàn cảnh sống bị phá huỷ rất thảm)</i>
Nguyên một đám gương mặt người thân quen, nay tất cả đều biến thành thi thể cứng ngắc. Có rất nhiều người thân thể còn bị chặt ra làm vài khúc, có thể thấy hung thủ ra tay tàn nhẫn dị thường. Mặt đất hai bên bờ sông hầu như bị máu tươi thấm đẫm, mùi máu tanh gay mũi.
Trên mặt đám người Sa Kiều, Sa Tinh lộ ra thần sắc kinh hãi tuyệt vọng. Một lát sau, bọn hắn gào lên một tiếng đứt ruột đứt gan, nhảy xuống vật cưỡi, chạy như điên về phía phế tích bộ lạc.
"Phụ thân...Đại ca..."
"Tiểu muội..."
"Ô ô...Không, đây không phải là thật..."
Bọn họ lệ rơi đầy mặt, miệng khóc nức nở, nhao nhao tìm kiếm thân nhân của mình trong đám phế tích.
Thân hình Thạch Mục thoáng cái lắc lư đứng không vững, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy.
Mấy năm nay, trên chiến trường hắn sớm đã quen với cảnh giết chóc mưa máu, nhưng giờ phút này, lòng của hắn lại đau nhức kịch liệt như có đao xoắn.
Ngay tại đêm qua, hắn vẫn còn cùng những người Man nhiệt tình lại chất phát này nâng cốc nói cười, xem múa nghe hát.
Tuy rằng sinh hoạt của bọn họ kham khổ, vật t.ư thiếu thốn, nhưng bọn họ chưa bao giờ từ bỏ hy vọng. Tất cả mọi người đều hy vọng vào Nha Thần sẽ che chở cho mình, ước mong cuộc sống vào năm tới sẽ càng trở nên tốt đẹp, có càng nhiều dê, bò cùng thức ăn...
Tứ Bất Tượng dường như cũng bị tràng cảnh tu la trước mắt hù đến, nó hí lên từng trận bất an, móng chân không ngừng đào đào đất.
Thạch Mục siết chặt nắm tay, nhắm mắt, hít thở thật sâu vài cái, thần tình trên khuôn mặt đã khôi phục bình tĩnh. Chẳng qua sự tàn khốc trong mắt hắn càng lúc càng thịnh.
Hắn tung người nhảy xuống Tứ Bất Tượng, không đi về hướng bộ lạc, mà là cúi đầu nhìn về phía mặt đất. Trên mặt đất có vô số dấu chân chồng lên nhau, có chân người, cũng có chân sói, thoạt nhìn cực kỳ rối loạn.
Hắn chỉ nhìn chốc lát, lần theo dấu chân đi về phía trước vài bước, ánh mắt nhìn về phía hoang mạc phía trước.
Tuy chất đất của hoang mạc cứng rắn, nhưng vẫn có thể mơ hồ nhìn ra có một mảng đất lớn in đầy dấu chân. Hẳn là có hơn một trăm người đến từ hướng Đông Nam, sau đó lại theo hướng này rời đi, chẳng qua số lượng người lúc rời đi dường như tăng lên gấp đôi.
Trong mắt Thạch Mục chợt loé lên vẻ âm lãnh, đột nhiên xoay người, quay trở lại bộ lạc.
post. Đi ngụ

Last edited:




, có ăn được không ca
. Tiểu đệ chỉ là muốn cho ca thêm chút phấn khích, kích thích thôi mà



