[ĐK Dịch] Huyền Giới Chi Môn - Vong Ngữ

Status
Not open for further replies.

Venus

Phàm Nhân
Ngọc
625,17
Tu vi
0,00
Một tiếng "Rầm" thật lớn vang lên!

Chỉ chậm trễ có một chút như vậy, tên kỵ binh kia đã dùng cặp búa lớn trong tay oanh kích lên người Sa Lãng, quất lão bay vèo ra ngoài.

"Tộc trưởng!" Sắc mặt đại hán tóc vàng đại biến, hét to một tiếng.

Gã vừa mới phân tâm một cái, một cây trường thương màu đen từ phía đối diện đã loé lên, như độc long xuất động đâm thẳng vào yết hầu gã, máu tươi phun điên cuồng, bắn tung toé.

Đại thế đã mất, tên dũng sĩ cuối cùng của tộc Đằng Nha chỉ kiên trì được thêm mấy hơi thở rồi cũng chết dưới loạn thương của vài tên kỵ sĩ Thiên Lang.

Bên kia ba người đều trừ. Lang kỵ binh của bộ lạc Thiên Lang tuy cũng chết mất vài người nhưng căn bản là không ảnh hưởng gì tới chiến cuộc. Đã không có Sa Lãng cùng hai gã dũng sĩ đồ đằng, phòng ngự của bộ lạc Đằng Nha nhanh chóng bị bọn Lang kỵ binh phá vỡ. Cứ một lần vũ khí trong tay bọn chúng vung lên thì lại có một tộc nhân Đằng Nha mất đi.

"Đi theo ta, nhớ bắt sống đấy!"

Phí Đô giương đao, thúc con sói dưới thân, mang theo trăm tên bộ binh Man nhân còn lại, gào thét vọt vào trong bộ lạc.

Gió tanh mưa máu lập tức bao phủ toàn bộ bộ lạc Đằng Nha!

. . .

Sắc trời tối muộn, đám người Thạch Mục, Sa Kiều, Sa Tinh đang trên đường trở về bộ lạc.

Thạch Mục cưỡi Tứ Bất Tượng, sóng vai đi bên cạnh hai tỷ đệ Sa Kiều, Sa Tinh. Bên cạnh yên còn treo một con hoẵng màu vàng.

Trong tay Thạch Mục đang cầm một viên cầu màu vàng, to cỡ quả trứng gà, sờ tới sờ lui. Viên cầu này trông như một viên cầu đá, nhưng lại tản mát ra từng luồng hương thơm kỳ dị.

"Hôm nay may mà có chư vị giúp đỡ mới bắt được con hoẵng này." Thạch Mục cất viên cầu màu vàng vào một cái túi nhỏ, treo ở bên hông. Sau đó mới chắp tay hướng mọi người chung quanh và sau lưng nói tiếng cảm tạ.

Để bắt được con Huân Chương Thú này, một nhóm hơn mười người phải bỏ ra không ít công sức, vất vả trọn một ngày mới thành công.

"Mục đại ca ngươi quá khách khí rồi. Tộc nhân Đằng Nha chúng ta giúp đỡ bằng hữu là việc đương nhiên mà." Sa Tinh thò tay vỗ lồng ngực một cái, lớn tiếng nói.

Các tộc nhân trẻ tuổi còn lại cũng là nhao nhao xua tay, bắt đầu nói lên lời từ biệt với Thạch Mục.

Sa Kiều cưỡi ngựa đi theo một bên, thần sắc có chút cô đơn buồn bã, một mực giữ im lặng.

Đối với việc này trong nội tâm Thạch Mục cũng là thở dài, không lên tiếng nói chuyện với nàng ấy.

Trong bầu không khí có chút náo nhiệt, đoàn người nhanh chóng đi đến phụ cận bộ lạc.

Lông mày Thạch Mục đột nhiên nhíu chặt, thị giác siêu cường khiến cho hắn từ xa đã nhìn thấy vài cột khói đen nhạt đang bốc lên từ chỗ bộ lạc. Bầu trời phía trên dường như còn lơ lửng một tầng mây đen mỏng, khắp nơi lộ ra không khí quỷ dị.

Trong lòng hắn chợt xuất hiện cảm giác không may mắn, sắc mặt dần chìm xuống.

"Mục đại ca, làm sao vậy?" Sa Kiều kỳ thật luôn một mực âm thầm chú ý đến Thạch Mục, nàng là người đầu tiên phát hiện sự khác thường của hắn, sau khi do dự một chút, liền mở miệng hỏi.

"Chỗ bộ lạc hình như có gì đó không đúng, chúng ta nhanh chân lên một chút." Sắc mặt Thạch Mục ngưng trọng nói ra.

Những người khác nghe nói như vậy, vẻ mặt cũng hơi đổi, ánh mắt đổ về phía bộ lạc nhìn lại. Nhưng với thị giác của bọn họ, làm sao có thể nhìn ra cái gì. Chẳng qua thấy thần sắc của Thạch Mục nghiêm túc, cả đám cũng vội vã đẩy nhanh tốc độ.

Không lâu lắm, đoàn người đã đi đến thượng nguồn con sông nhỏ, thoáng cái, cả đám đều ngây dại.

Bộ lạc Đằng Nha...Đã không có ở đây...Nơi đây đã biến thành một mảnh phế tích. Lều vải vốn toạ lạc hai bên sông nhỏ nay hầu như bị thiêu huỷ không còn, khói xanh hiện vẫn còn bốc lên.

Bên trong tàn hoàn đoạn bích*, từng cỗ thi thể ngổn ngang chồng chất lên nhau, có người già, có trẻ nhỏ, còn có các chiến sĩ Đằng Nha tộc, búa đá, xương mâu rơi tán loạn trên mặt đất.

<i>(tàn hoàn đoạn bích: cây nêu gãy ngã, bức tường đổ nát => ý chỉ là hoàn cảnh sống bị phá huỷ rất thảm)</i>

Nguyên một đám gương mặt người thân quen, nay tất cả đều biến thành thi thể cứng ngắc. Có rất nhiều người thân thể còn bị chặt ra làm vài khúc, có thể thấy hung thủ ra tay tàn nhẫn dị thường. Mặt đất hai bên bờ sông hầu như bị máu tươi thấm đẫm, mùi máu tanh gay mũi.

Trên mặt đám người Sa Kiều, Sa Tinh lộ ra thần sắc kinh hãi tuyệt vọng. Một lát sau, bọn hắn gào lên một tiếng đứt ruột đứt gan, nhảy xuống vật cưỡi, chạy như điên về phía phế tích bộ lạc.

"Phụ thân...Đại ca..."

"Tiểu muội..."

"Ô ô...Không, đây không phải là thật..."

Bọn họ lệ rơi đầy mặt, miệng khóc nức nở, nhao nhao tìm kiếm thân nhân của mình trong đám phế tích.

Thân hình Thạch Mục thoáng cái lắc lư đứng không vững, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy.

Mấy năm nay, trên chiến trường hắn sớm đã quen với cảnh giết chóc mưa máu, nhưng giờ phút này, lòng của hắn lại đau nhức kịch liệt như có đao xoắn.

Ngay tại đêm qua, hắn vẫn còn cùng những người Man nhiệt tình lại chất phát này nâng cốc nói cười, xem múa nghe hát.

Tuy rằng sinh hoạt của bọn họ kham khổ, vật t.ư thiếu thốn, nhưng bọn họ chưa bao giờ từ bỏ hy vọng. Tất cả mọi người đều hy vọng vào Nha Thần sẽ che chở cho mình, ước mong cuộc sống vào năm tới sẽ càng trở nên tốt đẹp, có càng nhiều dê, bò cùng thức ăn...

Tứ Bất Tượng dường như cũng bị tràng cảnh tu la trước mắt hù đến, nó hí lên từng trận bất an, móng chân không ngừng đào đào đất.

Thạch Mục siết chặt nắm tay, nhắm mắt, hít thở thật sâu vài cái, thần tình trên khuôn mặt đã khôi phục bình tĩnh. Chẳng qua sự tàn khốc trong mắt hắn càng lúc càng thịnh.

Hắn tung người nhảy xuống Tứ Bất Tượng, không đi về hướng bộ lạc, mà là cúi đầu nhìn về phía mặt đất. Trên mặt đất có vô số dấu chân chồng lên nhau, có chân người, cũng có chân sói, thoạt nhìn cực kỳ rối loạn.

Hắn chỉ nhìn chốc lát, lần theo dấu chân đi về phía trước vài bước, ánh mắt nhìn về phía hoang mạc phía trước.

Tuy chất đất của hoang mạc cứng rắn, nhưng vẫn có thể mơ hồ nhìn ra có một mảng đất lớn in đầy dấu chân. Hẳn là có hơn một trăm người đến từ hướng Đông Nam, sau đó lại theo hướng này rời đi, chẳng qua số lượng người lúc rời đi dường như tăng lên gấp đôi.

Trong mắt Thạch Mục chợt loé lên vẻ âm lãnh, đột nhiên xoay người, quay trở lại bộ lạc.

post. Đi ngụ :lanlan:
 
Last edited:

deeno12701

Phàm Nhân
Ngọc
-9,60
Tu vi
0,00
Uh, vậy cũng được. Dù sao huynh cũng có thể vào 1 chương bất kỳ trên ấy để edit, thêm vào sau.
Thân thế Sa Lãng run lên, hô hấp trở nên dồn dập hơn, một tiếng ho khan vang lên, máu đen từ trong miệng bắn ra, mí mắt máy động, dần dần mở ra.

Khuôn mặt hắn đỏ ửng lạ kỳ, giống như màu nắng chiều tà sắt lặn vậy, đây chính là lần cuối cùng hắn tỉnh lại, hồi quang phản chiếu*.

<i> *Hồi quang phản chiếu: Hiện tượng người sắp chết đột nhiên tỉnh táo như lúc bình thường. ( ánh sáng cuối cùng trước khi dập tắt) </i>

“Cha!” Hai chị em Sa kiều, Sa tinh cùng hô lên.

Thạch Mục đúng lên, yên lặng tránh sang một bên.

“A Kiều, A Tinh,… Các ngươi vẫn ổn… Thật tốt quá…” Sa Lãng quay đầu nhìn hai người con một cách khó khăn, hơi thở uể oải, không có sức sống nói, trong ánh mắt hiện lên vẻ vui mừng.

Hơn mười người tộc nhân ở bên cạnh nghe thấy động tĩnh cũng vội vàng chạy lại vây quanh tộc trưởng.

Sắc mặt bọn họ đau thương, hai tay trống trơn dính đầy máu đen, bùn tro, hiển nhiên là không phát hiện được ai còn sống sót.

“Phụ thân, rốt cuộc là ai đã đồ sát bộ lạc chúng ta vậy?” Sa Kiều nhớ tới lời của Thạch Mục vội vàng nắm lấy tay Sa Lãng, giọng đầy căm hận hỏi.

Ánh mắt Sa Lãng lóe lên một chút rồi lập tức phai nhạt đi, chậm rãi nói:

“Địch nhân thức lực rất mạnh mẽ… Không phải là kẻ các người có thể đối phó được đâu… Đừng nghĩ đến việc báo thù…”

“Chúng ta không sợ! Tộc trưởng đại nhân, dũng sĩ Đằng Nha bộ lạc chúng ta chỉ biết dũng cảm chiến đấu, không có kẻ nhát gan nhu nhược.” Một thanh niên bên cạnh phẫn nộ quát.

“Đúng, chúng ta muốn báo thù, nợ máu phải trả bằng máu”

Những người khác cũng đồng loạt rống lên.

Sa Lãng nhìn những tộc nhân đang sôi sục lửa báo thù, trên mặt lộ ra vẻ thống khổ cười khan. Trong lòng hắn cũng rất muốn báo thù đấy chứ, chẳng qua là Thiên Lang bộ lạc vô cùng cường đại, nếu để cho bọn họ đi báo thù thì chẳng khác nào bảo họ đi chết đi.

“Phụ thân, có phải là Thiên Lang bộ làm không, là bọn hắn?” Sa Tinh ở bên cạnh chợt mở miệng hỏi.

Sắc mặt Sa Lãng cả kinh, những người còn lại cũng sững sờ cả lên.

“Quả nhiên…” Sa Tinh chậm rãi mở lòng bàn tay đang nắm chặt ra, bên trong là mấy cọng lông sói to dài bằng ngón tay.

Thạch Mục nhướng mày, hắn đến đây mới chỉ một thời gian ngắn nhưng cùng nói chuyện với những người này hai ngày gần đây nên biết rõ phạm vi thế lực của những bộ lạc xung quanh.

Thiên Lang bộ lạc chính là Hung Man bộ lạc, một bộ lạc lớn nhất trong vòng năm trăm dặm quanh đây, thực lực cường đại, nổi tiếng khát máu hiếu sát.

Những người kia tỏa ra ánh mắt cừu hận sâu đậm, đặc biệt là Sa Kiều, đầu vai cô run run không ngừng. Một lát sau cô ngẩng mặt lên bên trong tầm mắt có vô vàn hận ý.

“A Kiều! Ta dùng danh nghĩa tế tự của Đằng Nha bộ lạc giao lại chức tộc trưởng cho ngươi. Từ nay về sau, nhiệm vụ chính của ngươi là bảo vệ tốt tộc nhân của mình đồng thời cũng phải chăm lo cho đệ đệ của ngươi… Ta lấylinh hồn của mình ra thề trước Nha Thần, nếu như sau này ngươi trả thù Thiên Lang bộ lạc thì linh hồn ta mãi mãi không được siêu sinh, bị giam cầm trong vô vùng vô tận thống khổ.” Sa Lãng hít một hơi thật sâu, vẻ mặt nghiêm nghị thề độc.

“Không… Cha… Ngươi không thể làm như vậy…” Nàng run giọng thì thào.

“A Kiều, đây là tân dùng thân phận tộc trưởng, phụ thân của người thỉnh cầu ngươi điều cuối cùng này, chẳng lẽ ngươi không nghe theo di ngôn này của ta.” Sa Lãng kích động, hơi thở dồn dập, thều thào hổn hển nói.

Sa Kiều cắn chặt môi dưới đến chảy máu, máu tươi nhỏ giọt xuống từng giọt, từng giọt thấm xuống nền đất.

“Vâng chưa cha, ta đồng hứa với người.” Đầu nàng gục xuống, đau khổ thốt lên.

Đến lúc này Sa Lãng mới thở nhẹ ra một hơi, cánh tay nặng nhọc đưa lên, khẽ vuốt đầu Sa Kiều, trên mặt lộ ra một điểm tươi cười.

“Các ngươi cũng thế, người Man trong Hoang nguyên như chúng ta trước giờ đều lấy thực lực làm đầu, mạnh được yếu thua, trăm ngàn năm qua có không biết bao nhiêu bộ tộc lớn nhỏ ra đời rồi biến mất, Đằng Nha bộ bị hủy diệt cũng không phải là chuyện gì đáng kinh sợ, chỉ cần sau này các ngươi có thể an ổn sống sót, sinh hoạt no đủ là ta có thể mỉm cười dưới suối vàng được rồi.” Ánh mắt Sa Lãng chậm rãi đảo qua từng người từng người trong bộ tộc trìu mến nói.

Hắn dần ổn định hơn, giọng nói cũng lưu loát hơn nhưng sắc mặt thì lại không tốt chút nào, từ màu đỏ dần chuyển thành màu trắng bệch, có phần trong suốt lại.

Những người khác nhìn sắc mặt Sa Lãng lúc này nỗi đau trong lòng càng thêm siết lại, trên mặt lộ rõ vẻ không cam lòng nhưng vẫn đáp ứng với hắn, lời nói ngữ khí nghẹn ngào thống khổ.

Sa Lãng thấy cảnh này nỗi lo trong lòng cũng giảm vài phần. Hắn quay đầu nhìn về phía Thạch Mục cất giọng.

“Mục dũng sĩ “

“Sa Lãng tộc trưởng.” Thạch Mục bước lại gần vài bước, ngồi xổm xuống, cúi đầu đáp lại.

Trên mặt Sa Lãng cố nặn ra vẻ tươi cười, hắn hít một hơi thật dài, há miệng phun ra một mảnh xương màu đen lớn bằng nắm đấm.

Sa Lãng run rẩy đưa mảnh xương cho Thạch Mục. Sắc mặt Thạch Mục biến đổi nhưng vẫn đưa tay đón lấy.

“Mục dũng sĩ, đây là vu pháp và bí thuật đồ đằng của Nha Đằng bộ alc85 được truyền thừa từ thời thượng cổ đến giờ. Bọn A Kiều đều không có thiên phú về Vu pháp nên ta đem thứ này gửi gắm cho người, tuy rằng không phải là thứ gì trân quý nhưng cũng là bảo vật quý báo nhất của bộ lạc Nha Đằng chúng ta.” Sa Lãng nói đến đây sắc mặt đã thành màu trắng xám, hơi thở càng thêm nặng nề.

Thạch Mục cầm lấy mảnh xương, lộ ra một tia dị sắc trên mặt, chậm rãi hỏi

“Tộc trưởng đem vật này giao cho ta phải chăng là có sự việc gì muốn ta giúp đỡ.”

“Đúng vậy, Đằng Nha bộ lạc đã không thể ở chỗ này nữa, ta nghĩ nhờ ngươi hộ tống đám A Kiều đến Tây Nam Sa Hoang nguyên nơi của Bình Man bộ lạc Đồ Hoắc nương nhờ bọn họ.” Sa Lãng mong chờ nhìn về phía Thạch Mục nói ra.

Sắc mặt Thạch Mục lộ ra vẻ phức tạp nắm chặt mảnh xương đứng dậy.

Ánh mắt của hắn nhìn xung quanh một vòng, quan sát phế tích xung quanh, những thi thể lạnh băng, không trọn vẹn. Những hình ảnh trước mắt giống như một con dao đâm vào lòng hắn.

“Ngươi yên tâm, ta sẽ đưa bọn họ đến nơi an toàn.” Thạch Mục thu hồi ánh mắt, trịnh trọng đồng ý.

Sa Lãng nghe vậy ánh mắt vui mừng tươi cười, sinh cơ cũng dần tiêu tán đi.

“Mọi người, ta có một số điều muốn tự mình hỏi thăm Sa Lãng tộc trưởng, các ngươi có thể tạm thời tránh ra ngoài một chút được không.” Thạch Mục cân nhắc điều gì đó rồi quyết định, quay sang mấy người Sa Kiều yêu cầu.
srsr, hôm qua nhà rớt mạng, giờ mới up được
 

archnguyen1984

Phàm Nhân
Ngọc
732.235,35
Tu vi
0,00
Thân thế Sa Lãng run lên, hô hấp trở nên dồn dập hơn, một tiếng ho khan vang lên, máu đen từ trong miệng bắn ra, mí mắt máy động, dần dần mở ra.

Khuôn mặt hắn đỏ ửng lạ kỳ, giống như màu nắng chiều tà sắt lặn vậy, đây chính là lần cuối cùng hắn tỉnh lại, hồi quang phản chiếu*.

<i> *Hồi quang phản chiếu: Hiện tượng người sắp chết đột nhiên tỉnh táo như lúc bình thường. ( ánh sáng cuối cùng trước khi dập tắt) </i>

“Cha!” Hai chị em Sa kiều, Sa tinh cùng hô lên.

Thạch Mục đúng lên, yên lặng tránh sang một bên.

“A Kiều, A Tinh,… Các ngươi vẫn ổn… Thật tốt quá…” Sa Lãng quay đầu nhìn hai người con một cách khó khăn, hơi thở uể oải, không có sức sống nói, trong ánh mắt hiện lên vẻ vui mừng.

Hơn mười người tộc nhân ở bên cạnh nghe thấy động tĩnh cũng vội vàng chạy lại vây quanh tộc trưởng.

Sắc mặt bọn họ đau thương, hai tay trống trơn dính đầy máu đen, bùn tro, hiển nhiên là không phát hiện được ai còn sống sót.

“Phụ thân, rốt cuộc là ai đã đồ sát bộ lạc chúng ta vậy?” Sa Kiều nhớ tới lời của Thạch Mục vội vàng nắm lấy tay Sa Lãng, giọng đầy căm hận hỏi.

Ánh mắt Sa Lãng lóe lên một chút rồi lập tức phai nhạt đi, chậm rãi nói:

“Địch nhân thức lực rất mạnh mẽ… Không phải là kẻ các người có thể đối phó được đâu… Đừng nghĩ đến việc báo thù…”

“Chúng ta không sợ! Tộc trưởng đại nhân, dũng sĩ Đằng Nha bộ lạc chúng ta chỉ biết dũng cảm chiến đấu, không có kẻ nhát gan nhu nhược.” Một thanh niên bên cạnh phẫn nộ quát.

“Đúng, chúng ta muốn báo thù, nợ máu phải trả bằng máu”

Những người khác cũng đồng loạt rống lên.

Sa Lãng nhìn những tộc nhân đang sôi sục lửa báo thù, trên mặt lộ ra vẻ thống khổ cười khan. Trong lòng hắn cũng rất muốn báo thù đấy chứ, chẳng qua là Thiên Lang bộ lạc vô cùng cường đại, nếu để cho bọn họ đi báo thù thì chẳng khác nào bảo họ đi chết đi.

“Phụ thân, có phải là Thiên Lang bộ làm không, là bọn hắn?” Sa Tinh ở bên cạnh chợt mở miệng hỏi.

Sắc mặt Sa Lãng cả kinh, những người còn lại cũng sững sờ cả lên.

“Quả nhiên…” Sa Tinh chậm rãi mở lòng bàn tay đang nắm chặt ra, bên trong là mấy cọng lông sói to dài bằng ngón tay.

Thạch Mục nhướng mày, hắn đến đây mới chỉ một thời gian ngắn nhưng cùng nói chuyện với những người này hai ngày gần đây nên biết rõ phạm vi thế lực của những bộ lạc xung quanh.

Thiên Lang bộ lạc chính là Hung Man bộ lạc, một bộ lạc lớn nhất trong vòng năm trăm dặm quanh đây, thực lực cường đại, nổi tiếng khát máu hiếu sát.

Những người kia tỏa ra ánh mắt cừu hận sâu đậm, đặc biệt là Sa Kiều, đầu vai cô run run không ngừng. Một lát sau cô ngẩng mặt lên bên trong tầm mắt có vô vàn hận ý.

“A Kiều! Ta dùng danh nghĩa tế tự của Đằng Nha bộ lạc giao lại chức tộc trưởng cho ngươi. Từ nay về sau, nhiệm vụ chính của ngươi là bảo vệ tốt tộc nhân của mình đồng thời cũng phải chăm lo cho đệ đệ của ngươi… Ta lấylinh hồn của mình ra thề trước Nha Thần, nếu như sau này ngươi trả thù Thiên Lang bộ lạc thì linh hồn ta mãi mãi không được siêu sinh, bị giam cầm trong vô vùng vô tận thống khổ.” Sa Lãng hít một hơi thật sâu, vẻ mặt nghiêm nghị thề độc.

“Không… Cha… Ngươi không thể làm như vậy…” Nàng run giọng thì thào.

“A Kiều, đây là tân dùng thân phận tộc trưởng, phụ thân của người thỉnh cầu ngươi điều cuối cùng này, chẳng lẽ ngươi không nghe theo di ngôn này của ta.” Sa Lãng kích động, hơi thở dồn dập, thều thào hổn hển nói.

Sa Kiều cắn chặt môi dưới đến chảy máu, máu tươi nhỏ giọt xuống từng giọt, từng giọt thấm xuống nền đất.

“Vâng chưa cha, ta đồng hứa với người.” Đầu nàng gục xuống, đau khổ thốt lên.

Đến lúc này Sa Lãng mới thở nhẹ ra một hơi, cánh tay nặng nhọc đưa lên, khẽ vuốt đầu Sa Kiều, trên mặt lộ ra một điểm tươi cười.

“Các ngươi cũng thế, người Man trong Hoang nguyên như chúng ta trước giờ đều lấy thực lực làm đầu, mạnh được yếu thua, trăm ngàn năm qua có không biết bao nhiêu bộ tộc lớn nhỏ ra đời rồi biến mất, Đằng Nha bộ bị hủy diệt cũng không phải là chuyện gì đáng kinh sợ, chỉ cần sau này các ngươi có thể an ổn sống sót, sinh hoạt no đủ là ta có thể mỉm cười dưới suối vàng được rồi.” Ánh mắt Sa Lãng chậm rãi đảo qua từng người từng người trong bộ tộc trìu mến nói.

Hắn dần ổn định hơn, giọng nói cũng lưu loát hơn nhưng sắc mặt thì lại không tốt chút nào, từ màu đỏ dần chuyển thành màu trắng bệch, có phần trong suốt lại.

Những người khác nhìn sắc mặt Sa Lãng lúc này nỗi đau trong lòng càng thêm siết lại, trên mặt lộ rõ vẻ không cam lòng nhưng vẫn đáp ứng với hắn, lời nói ngữ khí nghẹn ngào thống khổ.

Sa Lãng thấy cảnh này nỗi lo trong lòng cũng giảm vài phần. Hắn quay đầu nhìn về phía Thạch Mục cất giọng.

“Mục dũng sĩ “

“Sa Lãng tộc trưởng.” Thạch Mục bước lại gần vài bước, ngồi xổm xuống, cúi đầu đáp lại.

Trên mặt Sa Lãng cố nặn ra vẻ tươi cười, hắn hít một hơi thật dài, há miệng phun ra một mảnh xương màu đen lớn bằng nắm đấm.

Sa Lãng run rẩy đưa mảnh xương cho Thạch Mục. Sắc mặt Thạch Mục biến đổi nhưng vẫn đưa tay đón lấy.

“Mục dũng sĩ, đây là vu pháp và bí thuật đồ đằng của Nha Đằng bộ alc85 được truyền thừa từ thời thượng cổ đến giờ. Bọn A Kiều đều không có thiên phú về Vu pháp nên ta đem thứ này gửi gắm cho người, tuy rằng không phải là thứ gì trân quý nhưng cũng là bảo vật quý báo nhất của bộ lạc Nha Đằng chúng ta.” Sa Lãng nói đến đây sắc mặt đã thành màu trắng xám, hơi thở càng thêm nặng nề.

Thạch Mục cầm lấy mảnh xương, lộ ra một tia dị sắc trên mặt, chậm rãi hỏi

“Tộc trưởng đem vật này giao cho ta phải chăng là có sự việc gì muốn ta giúp đỡ.”

“Đúng vậy, Đằng Nha bộ lạc đã không thể ở chỗ này nữa, ta nghĩ nhờ ngươi hộ tống đám A Kiều đến Tây Nam Sa Hoang nguyên nơi của Bình Man bộ lạc Đồ Hoắc nương nhờ bọn họ.” Sa Lãng mong chờ nhìn về phía Thạch Mục nói ra.

Sắc mặt Thạch Mục lộ ra vẻ phức tạp nắm chặt mảnh xương đứng dậy.

Ánh mắt của hắn nhìn xung quanh một vòng, quan sát phế tích xung quanh, những thi thể lạnh băng, không trọn vẹn. Những hình ảnh trước mắt giống như một con dao đâm vào lòng hắn.

“Ngươi yên tâm, ta sẽ đưa bọn họ đến nơi an toàn.” Thạch Mục thu hồi ánh mắt, trịnh trọng đồng ý.

Sa Lãng nghe vậy ánh mắt vui mừng tươi cười, sinh cơ cũng dần tiêu tán đi.

“Mọi người, ta có một số điều muốn tự mình hỏi thăm Sa Lãng tộc trưởng, các ngươi có thể tạm thời tránh ra ngoài một chút được không.” Thạch Mục cân nhắc điều gì đó rồi quyết định, quay sang mấy người Sa Kiều yêu cầu.
srsr, hôm qua nhà rớt mạng, giờ mới up được
Huynh còn chưa dịch xong mà :80:
 
Status
Not open for further replies.

Những đạo hữu đang tham gia đàm luận

Top