A hi hi, giờ ta mới biết là TM không chỉ có khiếu học võ mà còn là thiên tài nhân văn xã hội.
Không biết hắn vào Hoang nguyên bao lâu rồi mà nói tiếng Man như zzó, đối đáp với dân bản xứ ko chút vấp váp. Thiệt là hâm mộ quá đi.
Chả bù cho ta, cũng lặn lội qua Miên, trồng rau bắt cá 10 năm nay, thế mà nói chiện với dân Miên vẫn còn mỏi tay muốn chít.![]()



Tình tiết Thiên Lang bộ tấn công rồi diệt tộc này có vẻ không được hay cho lắm. Đợt trước phụ thân của Chung Tú cũng hệt như phụ thân Sa Kiều bây giờ vậy. Chết đi truyền lại công pháp, bảo vật... Khác là Chung Tú có huyết mạch ngàn năm nên không có gì đáng lo. Còn Sa Kiều thì k có gì cả, lại còn mang huyết hải thâm thù, trong khi Sa Lãng bảo Sa Kiều làm tộc trưởng và thề không được đi tìm Thiên Lang tộc, chẳng phải ngầm để trách nhiệm này lên người Thạch Mục sao?
Ông ta vốn nghĩ Thạch Mục thuộc Vương tộc người Man nên mới có lòng tin như vậy...?? Có lẽ Thạch Mục sẽ tiết lộ thân phận Nhân Tộc.


Thực ra mọi người đề cao cái bí tịch đấy quá, chứ thực tế thì truyền thừa của 1 tiểu tộc cũng ko hẳn đáng giá lắm. Vì nếu giá trị thì sớm bị diệt tộc cướp đoạt rồi. Có thể giá trị nó chỉ có khi gặp người khám phá được bí mật gì đó hoặc là tàn bản phải tập hợp nhiều mảnh. Nói chung hàng tốt cũng phải mất nhiều công sức mới dùng được không phải hữu dụng ngay.Đọc xong chương mới, tự hỏi sao đời dễ dàng thế! Trấn gia chi bảo, trấn tộc chi cốt cứ thế mà đem cho người ngoài á!
Trước thì đưa Chung cô nương đến nhà chồng thì đc một quyển kinh, cũng đc quảng cáo là trấn gia chi bảo. Giờ này, cũng đưa 2 đứa con đi thì thù lao cũng là một khúc xương Vu kinh truyền đời ngàn năm. Mấy đồ này là truyền thừa trong tộc, cho dù đời này không xài thì cũng phải để dành cho đời sau. Cớ sao dễ dàng đem cho người ngoài như thế. Họ Chung chỉ sinh con gái, xem như tuyệt dòng, đem cho bảo vật gia truyền thì cũng còn khiên cưỡng. Chứ Đằng Nha vẫn còn Sa Tinh, nay may hắn có con trai thì phải ăn nói với nó thế nào? Chẳng lẽ lại bảo: ông nội của mày tước quyền thừa kế của tao đem cho người khác rồi.
Má ơi, đời sao bất công. Người thì ăn không hết, kẻ thì không ai bố thí.![]()
Đọc xong chương mới, tự hỏi sao đời dễ dàng thế! Trấn gia chi bảo, trấn tộc chi cốt cứ thế mà đem cho người ngoài á!
Trước thì đưa Chung cô nương đến nhà chồng thì đc một quyển kinh, cũng đc quảng cáo là trấn gia chi bảo. Giờ này, cũng đưa 2 đứa con đi thì thù lao cũng là một khúc xương Vu kinh truyền đời ngàn năm. Mấy đồ này là truyền thừa trong tộc, cho dù đời này không xài thì cũng phải để dành cho đời sau. Cớ sao dễ dàng đem cho người ngoài như thế. Họ Chung chỉ sinh con gái, xem như tuyệt dòng, đem cho bảo vật gia truyền thì cũng còn khiên cưỡng. Chứ Đằng Nha vẫn còn Sa Tinh, nay may hắn có con trai thì phải ăn nói với nó thế nào? Chẳng lẽ lại bảo: ông nội của mày tước quyền thừa kế của tao đem cho người khác rồi.
Má ơi, đời sao bất công. Người thì ăn không hết, kẻ thì không ai bố thí.![]()
Thực ra mọi người đề cao cái bí tịch đấy quá, chứ thực tế thì truyền thừa của 1 tiểu tộc cũng ko hẳn đáng giá lắm. Vì nếu giá trị thì sớm bị diệt tộc cướp đoạt rồi. Có thể giá trị nó chỉ có khi gặp người khám phá được bí mật gì đó hoặc là tàn bản phải tập hợp nhiều mảnh. Nói chung hàng tốt cũng phải mất nhiều công sức mới dùng được không phải hữu dụng ngay.


Ta hiểu ý lão. Về việc này đứng vị trí lão tộc trưởng mà suy xét thì như thế này nhé: Lão biết rõ TM có thể là người của bộ tộc lớn nên cũng chả có lý do gì thèm nhòm ngó truyền thừa của lão, hành động này của lão chỉ để đánh đổi một chút ân tình của TM - người duy nhất có đủ khả năng bảo vệ cho 2 con lão vào lúc này. Một chút lý trí kết hợp với một chút cảm nhận của lão về TM nên mới ra quyết định như vậy.Sử ghi, Võ Tắc Thiên ngày trước từng dựng thùng thư công cộng trước kinh thành, khuyến cáo dân đen cả nước có oan khuất gì mà các cấp quan lại địa phương không giải quyết được thì viết thư để gởi thẳng cho bà. Dân chúng kéo bầy kéo đàn đến bỏ thư kêu oan, khiếu kiện. Võ Hậu tự tay xem thơ, rồi truyền xuống các bộ để giải quyết. Khi mệt mỏi quá, Thượng Quan Uyển Nhi mới xin làm giúp. Đọc vài bức thư, TQUN bật cười, Võ hậu mới hỏi vì sao. Thượng Quan bảo:
"Hoàng thượng xem này, có dân mất một con heo, đổ thừa rằng láng giềng nẫng mất, quan lại địa phương không chịu xử thế là người đó viết thư dâng hoàng thượng. Hoàng thượng lo việc quốc gia đại sự, không lẽ lại đi quản những chuyện cỏn con thế này?"
Võ Hậu bảo:
"Một con heo đối với vua chúa chẳng đáng để mắt, nhưng đối với một người dân là cả một gia tài, có khi cả gia đình chỉ sống nhờ vào nó. Nội việc người này dâng thư cũng đủ thấy, con heo kia quan trọng với họ thế nào. Người dân kia vốn không biết chữ, nếu có học tự khắc biết rằng không nên yêu cầu vua một nước giúp tìm heo cho họ. Đã ko biết chữ, tất phải bỏ tiền ra nhờ người khác viết sớ dâng lên. Đã nghèo lại còn bỏ tiền như thế cũng thấy họ túng quẫn ra sao. Hãy giao việc này cho huyện lệnh yêu cầu giải quyểt rõ ràng, trước mắt hãy xuất 10 lạng bạc để giúp gia đình người kia cầm hơi."
Và đây là ý ta: Có thể đối với người khác thì cục xương kia chẳng thấm tháp vào đâu, nhưng đối với Đằng Nha thì nó là báo vật tối thượng, là lịch sử của một tộc đoàn. Hai tay dâng cho người mới quen biết như vậy, e là hai chữ "hào phóng" cũng không thích hợp, chỉ có thể nói là tâm trí hồ đồ mà thôi.
![]()
Chào mừng bạn đến với diễn đàn Bạch Ngọc Sách
Để xem đầy đủ nội dung và sử dụng các tính năng, mời bạn Đăng nhập hoặc Đăng ký tài khoản