Luận Truyện Huyền Giới Chi Môn - Vong Ngữ - Lầu 1: Lưu lạc Hoang Nguyên

Thạch Mục có tham gia Thăng Tiên Đại Hội không?


  • Total voters
    66
Status
Not open for further replies.

Cô Thiên Vân

Phàm Nhân
Ngọc
0,38
Tu vi
0,00
Truyền cho mấy đứa con mà nó chả có năng lực vận dụng j khác nào hại chúng nó,trong khi tm hữu dụng hơn,lại chiếu cố dc tộc đàn con cái của sa lãng,và tm qua nhận buêts của sa lãng có thể sau này sẽ cho vật quy nguyên chủ
...thời điểm này chắc tộc ô nha này fai có người có tiềm năng xuất hiện,là tương lai của tộc ô nha,lúc đó tm cũng trả lại thôi,đối với tộc trưởng sa lãng thì mấy vật truyề thừa này đã ko sánh bằng an nguy của các tộc nhân còn lại của lão rồi,mà đưa cho tm lại đổi dc 1phaanf ân tình và lời hứa của hắn
 

tony123

Phàm Nhân
Ngọc
0,00
Tu vi
0,00
ta thấy lão Vong chơi cũng hơi ác. Main đi tới đâu thì cả nhà, gia tộc bị diệt đến đó. Trong khi đó mặc dù là một tộc nhỏ, nhưng cũng truyền thừa từ thời thượng cổ tới h, đâu phải nói diệt là diệt. Theo ta thấy những bộ tộc nhỏ này muốn tồn tại lâu dài, thì ít nhất phải có được cái khoản gọi là đối ngoại, biết kính trước với những bộ lạc lớn hơn, và khôn ngoan hơn thì đầu nhập làm một bộ lạc phụ thuộc một bộ lạc, thế lực lớn nào đó. Đằng Nha bộ lạc này thì một trong hai cái đều không có, gặp ngay cái Lang Nha bộ lạc bá đạo thì diệt tộc là điều khó có thể trốn tránh dc.
 

Venus

Phàm Nhân
Ngọc
625,17
Tu vi
0,00
Sử ghi, Võ Tắc Thiên ngày trước từng dựng thùng thư công cộng trước kinh thành, khuyến cáo dân đen cả nước có oan khuất gì mà các cấp quan lại địa phương không giải quyết được thì viết thư để gởi thẳng cho bà. Dân chúng kéo bầy kéo đàn đến bỏ thư kêu oan, khiếu kiện. Võ Hậu tự tay xem thơ, rồi truyền xuống các bộ để giải quyết. Khi mệt mỏi quá, Thượng Quan Uyển Nhi mới xin làm giúp. Đọc vài bức thư, TQUN bật cười, Võ hậu mới hỏi vì sao. Thượng Quan bảo:

"Hoàng thượng xem này, có dân mất một con heo, đổ thừa rằng láng giềng nẫng mất, quan lại địa phương không chịu xử thế là người đó viết thư dâng hoàng thượng. Hoàng thượng lo việc quốc gia đại sự, không lẽ lại đi quản những chuyện cỏn con thế này?"

Võ Hậu bảo:

"Một con heo đối với vua chúa chẳng đáng để mắt, nhưng đối với một người dân là cả một gia tài, có khi cả gia đình chỉ sống nhờ vào nó. Nội việc người này dâng thư cũng đủ thấy, con heo kia quan trọng với họ thế nào. Người dân kia vốn không biết chữ, nếu có học tự khắc biết rằng không nên yêu cầu vua một nước giúp tìm heo cho họ. Đã ko biết chữ, tất phải bỏ tiền ra nhờ người khác viết sớ dâng lên. Đã nghèo lại còn bỏ tiền như thế cũng thấy họ túng quẫn ra sao. Hãy giao việc này cho huyện lệnh yêu cầu giải quyểt rõ ràng, trước mắt hãy xuất 10 lạng bạc để giúp gia đình người kia cầm hơi."

Và đây là ý ta: Có thể đối với người khác thì cục xương kia chẳng thấm tháp vào đâu, nhưng đối với Đằng Nha thì nó là báo vật tối thượng, là lịch sử của một tộc đoàn. Hai tay dâng cho người mới quen biết như vậy, e là hai chữ "hào phóng" cũng không thích hợp, chỉ có thể nói là tâm trí hồ đồ mà thôi.
:54:

Dân đen trong câu chuyện trên cùng tộc trưởng Sa Lãng có 1 chỗ khác biệt: đó là tầm nhìn

Dân đen cho con heo nhà mình là báu nên mới kiện lên Bệ hạ. Sa Lãng cũng cho đồ của mình là báu với tộc của mình, nhưng hắn biết so với những bộ lạc lớn ngoài kia thì nó chẳng quan trọng gì. Và lão lầm tưởng TM xuất thân từ bộ lạc lớn => TM có khi chẳng xem trọng đồ của lão lắm => dứt khoát đưa=> đổi lấy nhân tình

:5:
 

DaiCaRua

Phàm Nhân
Ngọc
232,93
Tu vi
0,00
Dự đoán là lão tộc trưởng chỉ cho TM biết chỗ (hoặc cách) lấy được tinh hồn của Côn Bằng (hoặc là loài chim tổ tiên của lão). Sau khi ku Thạch lấy đc sẽ kiếm thợ xăm tay nghề cao xâm lên người. Chắc phải đi vô bí cảnh nào đó hoặc địa phương thập phần nguy hiểm mới lấy dc.
 
Status
Not open for further replies.

Những đạo hữu đang tham gia đàm luận

Top