Bình loạn đêm khuya.
Cảm giác lão Vong bút lực càng ngày càng xuống, lão vong đánh mất hầu hết phẩm chất khiến ta say mê tác phẩm của lão. Bộ MTK là bộ ta phải drop vì nó nhạt quá

một vc làm trc đây ta ko nghĩ là nó xảy ra. Bộ truyện này mở đầu khá hay, nhưng càng ngày càng phi logic, vốn là thứ ta yêu thích của VOng Ngữ.
Tiến cảnh, tu luyện, năng lực của main dựa quá nhiều vào cái gọi là mộng cảnh, là khỉ trắng bla bla. Haizza có thể nh người sẽ bảo ta cuồn PNTT nhưng mà sự thật là truyện đó xứng đc cho vào chuẩn mực về tiên hiệp. Con đường tu luyện của main tuy có bóng dáng của Bình nhỏ nhưng cơ trí của main mới là cái đọng lại trong tâm trí độc giả.
Ở Ma Thiên Ký đọc đến đoạn ma hoá là nản ko đọc tiếp rồi. Đọc HGCM đến đoạn mơ thành khỉ trắng lại thấy nản tiếp. Tsao tác giả ko phát triển theo hướng TM có thiên phú về luyện phù, dựa vào thiên phú đó để từ từ trở thành cường giả. Cứ cưỡng ép main theo con đường pháp thể song tu như PNTT làm gì??? Đành rằng main chính tiên hiệp cuối cùng đều đạt tới cảnh giới pháp lực hùng hậu, thân thể cứng rắn, nhưng đừng ép main luyện nó từ đầu ntn.
Lại là Lập đen, nhưng mà ở nhân giới hắn đâu cần thân thể bá đạo, cứ lấy pháp lực cao thâm, pháp bảo bá đạo ép chết đối phương là okie mà.
Ta đồng quan điểm với lão khi nhận xét về cách lão Vong sớm cho nvc pháp thể song tu cũng như mộng cảnh. Cái mộng cảnh là cái ta ghét nhất . Tuy nhiên ta không cho rằng bút lực của lão Vong đi xuống, mà trái lại, sở dĩ có những chuyện như trên là bởi vì lão Vong dần trở nên khôn lõi hơn, hiểu rõ sức ép của lối viết truyện mạng và cố gắng thỏa mãn độc giả theo đúng kiểu mì ăn liền. Khác với những truyện được viết hoàn thành rồi mới xuất bản, truyện mạng truyện báo, đăng từng ngày một, có những đòi hỏi riêng của nó.
Đối với những truyện được viết toàn bộ hiệu chỉnh cẩn thận rồi mới xuất bản thành sách, các tác giả có rộng đất để tùy biến mạch văn của mình. Truyện 100 chương, thì 10 chương đầu dùng để khơi gợi trí tò mò của độc giả, 5 chương kế thì cho biến cố vùn vụt để đẩy sự hứng khởi lên cao trào, sau đó có thể dùng
một lèo 30 chương diễn tiến chậm chạp để xây dựng nhân vật và đặt nền tảng cho tình tiết chính. 10 chương tiếp theo thì lại đẩy nhanh biến cố để độc giả không buồn ngủ. Cứ thế khi chậm khi nhanh, lúc mở lúc đóng cho đến kết truyện. Mọi chuyện hoàn toàn nằm trong tay của tác giả, muốn nhanh muốn chậm lúc nào cũng được. Viết truyện mạng lại không có đc thời gian và khoảng không như thế.
Không phải vô cớ mà phần đông đều xem truyện mạng là sản phẩm mì ăn liền, giá trị văn học không cao, chỉ nhằm giải trí trong nhất thời. Độc giả truyện mạng thường có yêu cầu là mỗi một chương đều phải có điểm đặc biệt, có chỗ bất ngờ để họ mong ngóng chương tiếp theo. Yêu cầu này có thể nói là khá quá quắt cho sáng tạo, nhưng các tác giả truyện mạng
bắt buộc phải thõa mãn để có thể giữ lượt xem cũng như có số phiếu bầu chọn cao ở mỗi tuần mỗi tháng. (Trong chuyện này, một phần lỗi thuộc về qidian vì cách thức thu tiền độc giả và trả tiền cho tác giả.)
Và dưới sức ép phải tạo cái bất ngờ
trong mỗi chương, Vong Ngữ gần như không có đất để làm chậm mạch truyện lại, giảm các biến cố nóng của truyện để nhằm nâng cao tình tiết, khắc họa mối quan hệ của nvc. Truyện bị nhạt đi và lộ ra những chỗ kém logic là kết quả hiển nhiên.
Khi viết
PNTT phần đầu, Vong Ngữ viết bằng nhiệt huyết của một tác giả văn học chân chính. Khi bắt đầu truyện kéo dài cho đến khi HL kết đan, Vong Ngữ cứ ngày 2-3 chương. Post đều tay rất đúng giờ, cho thấy lão ấy đã viết xong xả, chỉ còn đợi đúng giờ là post lên. Tình tiết của mỗi chương diễn tiến rất phù hợp với mạch truyện, khi nóng thì nóng liên tục gần chục chương, lúc lạnh thì cũng sẵn sàng lạnh cả chục chương. Chứ không có chuyện như bây giờ với HGCM: chỉ chậm vài chương là sẽ có một cuộc chiến, đều đặn cách một hai chương là có mấy điểm bất ngờ.
Khi viết PNTT phần Linh giới, Vong Ngữ bắt đầu làm quen với lối viết mì ăn liền. Đến truyện HGCM bây giờ thì chúng ta đều có thể thấy rõ lão Vong cố ép tình tiết để nhảy đến những đoạn cao trào, cũng như sẵn sàng tạo bất ngờ để đốc xúi độc giả thảo luận mà xem nhẹ tính logic của mạch truyện.
Việc ép tình tiết có thể thấy ở những chỗ chuyển map.
Nếu trong PNTT, khi HL vào Thất Huyền môn, hay khi vào Hoàng Phong cốc, Vong ngữ vẫn chừa đất để mô tả các hoạt động của môn phái (Huyết sắc thí luyện...), mối quan hệ của Hàn Lập với những nhân vật khác (Lệ Phi Vũ, Lý sư phụ...), chính những điểm này đã giúp độc giả hòa mình trọn vẹn vào thế giới của tác phẩm.
Trong HGCM, Vong ngữ thường tua nhanh chỗ này để sớm đến đoạn cao trào khiến cho mạch truyện không đc liền lạc, khiến mạch tưởng tượng của độc giả cũng bị đứt đoạn nên họ không thể
hòa mình hoàn toàn vào thế giới của truyện. Dẫn đến việc họ thấy truyện bị nhạt.
Khi TM gia nhập Hắc Ma môn là lập tức bế quan luyện công, hầu như độc giả không hề đc biết lối sống và cách sinh hoạt của Hắc Ma môn như thế nào. Một mình TM tự sống mà thôi, tự chọn phòng ở, tự tìm võ công, tự luyện công, chẳng cần sư phụ, chẳng có bạn bè, chẳng thấy ăn uống gì cả... nói tóm lại toàn bộ hoạt động giao tiếp bình thường của một con người đều không có. Hắc Ma môn này lập thành phái nhưng cũng chẳng thèm quản lý đệ tử của họ, chẳng biết kiếm tiền ở đâu để phát thưởng khủng cho đệ tử, với những gì trong truyện thì hình như một tay võ giả kha khá nào đó từ ngoài chui vào cũng đc, nện một đám đệ tử để đoạt Hắc Ma viêm là có thể vào Tàng Kinh Các đổi lấy võ công.
Khi TM bỏ chiến tuyến, để lại phong thư rồi đi vào Hoang nguyên cũng thế. Vong Ngữ cũng tua nhanh đến mức mất logic, nhưng vẫn logic ở chỗ: Hắc Ma môn có quản hắn đâu, khi tu luyện trên núi thì Hắc Ma môn chẳng qua cũng chỉ là phòng gym để tập body, là cái chợ để mua đồ, nên bây giờ hắn buồn buồn bỏ đi thì cũng ôkê thôi.
Việc tạo bất ngờ thừa thải thì có thể thấy nhan nhản khắp truyện.Mục đích của tạo bất ngờ chính là để xúi giục các con nghiện nhảy vào cãi cọ, tranh luận. Nhưng đôi khi, việc tạo bất ngờ vô tội vạ lại khiến cho các con nghiện không biết đặt nền móng ở đâu để tranh cãi.
Khi nvc đang là đệ nhất võ đồ, tiền đồ xán lạn, thì đùng một cái Phế mạch thạch hầu làm mọi người quay phắt đi. Cứ tưởng là tác giả sẽ dàn xếp để thứ Phế mạch này sẽ hành hạ nvc một phen, và độc giả được tận hưởng việc nvc phải gian khổ, ai dè đến tận bây giờ thì đường võ nghiệp của nvc vẫn như diều thẳng tắp bao cao, cái phế mạch kia chẳng xi nhê gì cả. Bởi vì, tác giả đã thủ sẵn đường khác cho nvc.
Phế mạch khiến cho việc luyện
chân khí khó, không hề chi, ta không luyện chân khí ta luyện
thể lực. Đúng là sáng thần, muốn nói cái gì cũng được: Chân khí và thể lực vốn chẳng ăn nhậu gì với nhau??!! Nếu vậy nvc cần gì lãnh hội Khí cảm để tiến lên Hậu Thiên, và cũng thế, sẽ lấy gì để đo đếm cảnh giới của nvc. Những võ giả khác thì lấy chân khí để đo mức độ Hậu Thien, Tiên thiên, sơ trung hậu kỳ, riêng nvc thì miễn. Đúng là muốn sao cũng đc.
Ngoài ra, có thể thấy những chổ bất ngờ khác, tác giả quăng ra đủ loại huyết mạch, pháp lực, tinh thần lực khiến cho các con nghiện vò đầu bức tóc, hết biết đường mà phân biệt: giữa khí lực thể lực pháp lực khác nhau chỗ nào, đâu là thuật sĩ đâu là võ giả, võ giả có huyết mạch Hỏa thì cũng phóng lửa ào ào chẳng khác gì thuật sĩ Hỏa thuộc tính, võ giả thì cũng dùng bùa/pháp khí y như thuật sĩ. Lại còn có đoạn "
Với thực lực thân thể Thạch Mục đã tăng lên gần gấp đôi man lực, lại còn kèm theo chân khí, vậy mà chỉ một quyền đã đánh chết tên Man tộc đồ đằng dũng sĩ Hậu Thiên hậu kỳ cường đại này. - Chương 133." - Hết biết TM luyện chân khí khi nào luôn. Chắc pháp môn luyện thể sẽ tự nhiên nâng cao luôn chân khí một cách tương đương mà không phải e dè Phế mạch. (
Chỗ này chắc có đạo hữu cho rằng chân khí ở đây là ma sát chi khí thấm vào và tồn trữ trong người TM)
Mọi người đọc đến đây, xin đừng lầm lẫn là ta đang bới móc những chỗ phi logic. Đúng là những chỗ trên không logic theo ý ta, nhưng vấn đề ta muốn nói ở đây lại là:
Cái hại của việc cố gắng tạo bất ngờ vô tội vạ mà không được xây dựng từ một hệ thống quy tắc định trước.
Tác giả bị sức ép từ độc giả mà phải tạo bất ngờ, nhưng rất cần phải đặt ra một hệ thống quy chiếu rõ ràng, nếu ko các con nghiện
sẽ không thể tranh luận tình tiết, và chính tác giả cũng phạm sai trong khi viết.
Hệ thống quy tắc là: thế nào thì gọi là chân khí, linh khí, nguyên khí? thước đo nào để phân biệt Hậu thiên, Tiên thiên? Thuật sĩ có thể làm gì, võ giả có thể là gì?... Nói chung là những khái niệm đc dùng trong truyện. Chứ ko phải cứ dùng bâng quơ rồi để các con nghiện muốn hiểu sao thì hiểu.
Nhưng Vong Ngữ lõi lắm, chẳng dại gì đặt ra quy tắc để gò bó mình. Có quy tắc thì phải theo quy tắc, nếu không có quy tắc thì muốn viết sao cũng được.
Sau này bí quá chắc sẽ chế ra: "thân thể" theo kiểu "Hàn Tủy chi thể" trong PNTT. Lúc đó, con nghiện chỉ còn có nước cười trừ, chẳng biết giữa huyết mạch với đồ đằng với "thân thể" khác nhau thế nào luôn - Ngoại trừ khác nhau cái chữ.
Nói tóm lại, không hẳn là bút lực của Vong Ngữ xuống cấp, mà là vì Vong Ngữ điêu ngoa hơn, chọn cách dễ viết hơn cho chính mình, cũng như do bị sức ép từ việc phải liên tục tạo ra các "chương nóng" nên đã khiến cho toàn mạch truyện bị nhạt đi.