Đọc bài của 3 vị đạo hữu mà tại hạ tự thấy mình đúng là trên núi mới xuống, còn chưa theo kịp phố chợ. Để tại hạ làm thêm bài nữa ca ngợi người cha có tầm nhìn xa chông gộng.
Sử ghi, ồ không... cái này La Quán Trung ghi, ngày ấy Lưu Bị kéo quân đi đánh Đông Ngô trả thù cho em. Trời già thương Lưu Bị là người có đức (đức cao đến nổi chỉ khóc thôi cũng đủ bình thiên hạ) nên đã giàn xếp để Lưu Bị được sớm đi gặp 2 em. Trước lúc giã từ dương thế để lên đường xuất cảnh đến âm ty, Lưu Bị cầm tay Gia Cát rưng rưng khóc tiếp:
"Gia Cát ôi, nay trẫm phải xa khanh rồi, trên này những khi có món nhậu nào chiến chiến nhớ cúng cho ta một phần. Lưu Thiện đâu... mau dập đầu 9 lạy, gọi Gia Cát thúc thúc một tiếng tướng phụ nào... Tốt tốt, lạy đủ rồi đứng qua một bên mày.... Gia Cát ôi... trẫm nói tới đâu rồi nhỉ? Ờ nhớ rồi, Gia Cát ôi, hu hu... con ta tuổi nhỏ, đức mỏng tài quèn, trẫm ngàn lần vạn lần muốn học theo Nghiêu Thuấn khi xưa: Không lập nó kế vị, nhưng làm thế thì có tội với liệt tổ liệt tông nhà Hán lắm. hu..hu.. Chỉ mong khanh giúp ta coi chừng nó, nếu lỡ sau này hắn mê chim bỏ bạn, khoái thịt chó hơn lo việc nước thì khanh hãy trảm hắn giúp ta, rồi đăng quang giữ ngôi đế. hu..hu.. Nố nồ nô! Khanh chớ chối từ. Đây là nguyện vọng cuối cùng của cuộc đời ta, chúng ta ăn ở với nhau bao nhiêu năm nay, nỡ lòng nào mà khanh không đồng ý?... hu hu. Ủa đồng ý rồi hả, cám ơn khanh nha. Trẫm thăng đây!"
Sau đó thì Gia Cát một lòng cút cung tận tụy lo cho Lưu Thiện thế nào thì mọi người đều biết. Tấm lòng và tầm nhìn của Lưu Bị cao diệu ra sao thì ai cũng hiểu.
Nay thấy hành động của Sa Lãng mà ta nghẹn lòng khâm phục tài ba của một trưởng tộc, xem ra chẳng khác Lưu Bị khi xưa. Nhìn Sa Lãng tắt thở mà trên môi vẫn còn lưu lại một nụ cười từ ái, ánh mắt khép hờ như vẫn còn đó một giọt nước mắt chứa chan hy vọng... ta đang định niệm vãng sinh chú để tiễn đưa một linh hồn thì chợt nhiên thằng Sa Tinh giãy đành đạch khóc bù lu bù loa:
"Cha ơi, Lưu Bị khi xưa còn lưu ngọc ấn, ngai vàng lại cho Lưu Thiện, chỉ khóc cầu tình với Gia Cát. Cha bây giờ quăng mẹ Trấn tộc chi bảo cho Thạch đại ca đút túi rồi, con cái của cha giờ đây như nắm dao đằng lưỡi thì còn tính chuyện gì nữa cha oi.... hu hu!"