Luận Truyện Lục Tiên - Tiêu Đỉnh - Lầu 2: Truy tìm Hứa Tuyết Ảnh

Status
Not open for further replies.

kethattinhthu8

Phàm Nhân
Ngọc
50,00
Tu vi
0,00
Truyện này viết lan man nhỉ như tiểu thuyết tình cảm đọc lướt qua chục chương mà chả thấy sự kiện gì mới
Lão Tiêu đang bí, có thể sườn truyện thì đã có, tuy nhiên để viết hay như Tru Tiên thì cần phải cho lão thời gian. Áp lực 1 ngày 1 chương thì làm sao mà hay được, ngay cả lão Vong miêu tả đánh đấm thỉ cũng chỉ quanh quẩn bao nhiêu chiêu thức đó. Dịch nhiều lúc cũng muốn nản, đọc lại quyển 1 và nửa đầu quyển 2 thấy khác hẳn.
 

Ranh

Phàm Nhân
Ngọc
2.051,00
Tu vi
0,00
Mọi người qua đọc Nhất Thế Chi Tôn đi, mỗi ngày 2 chương, tình tiết kịch tính hấp dẫn, đảm bảo ghiền luôn :D
 

quantl

Phàm Nhân
Ngọc
6.620,28
Tu vi
0,00
Theo ta thì viết tiên hiệp gọn gàng không câu kéo, thần bí mà hợp lý thì chỉ có Thân Vẫn Chỉ Tiêm là tốt nhất, đọc Huyền Môn Phong Thần không có tình tiết dư thừa nào, xử lý gọn gàng, hợp lý mà kỳ ảo. Tuy bộ này còn chưa bằng những bộ trước của lão ý nhưng rất có tiềm năng.
 

kimle

Phàm Nhân
Ngọc
50,00
Tu vi
0,00
Về cơ bản mà nói thì chính mấy lão già của LTT còn cổ vũ chuyện đấy mà =='

Về lý thuyết mà nói thì là như thế, nhưng làm vậy thì kì quá. Nếu làm vậy thì cần gì đi tìm cho mệt, đứng trước cửa ngõ đợi tụi kia quay về thôi :D

Danh môn chính đại thì ai lại đi làm mấy trò hạ lưu, đúng ko lão. Giờ viết theo hướng TT chuyên đi trấn lột mấy người yếu hơn lão thấy có ổn ko :D
 

kethattinhthu8

Phàm Nhân
Ngọc
50,00
Tu vi
0,00
Về lý thuyết mà nói thì là như thế, nhưng làm vậy thì kì quá. Nếu làm vậy thì cần gì đi tìm cho mệt, đứng trước cửa ngõ đợi tụi kia quay về thôi :D

Danh môn chính đại thì ai lại đi làm mấy trò hạ lưu, đúng ko lão. Giờ viết theo hướng TT chuyên đi trấn lột mấy người yếu hơn lão thấy có ổn ko :D
Ko cho đệ tử rèn luyện thì vào Vấn Thiên Bí Cảnh bị mấy đệ tử của các tông phái giết người đoạt bảo thì sao. Lão ko nhớ chương trên thuyền Chung Thanh Trúc nói gì với Thẩm Thạch à?
=> "Bí cảnh sự, bí cảnh liễu".
 

tiensanh

Phàm Nhân
Ngọc
50,00
Tu vi
0,00
Lão Tiêu đang bí, có thể sườn truyện thì đã có, tuy nhiên để viết hay như Tru Tiên thì cần phải cho lão thời gian. Áp lực 1 ngày 1 chương thì làm sao mà hay được, ngay cả lão Vong miêu tả đánh đấm thỉ cũng chỉ quanh quẩn bao nhiêu chiêu thức đó. Dịch nhiều lúc cũng muốn nản, đọc lại quyển 1 và nửa đầu quyển 2 thấy khác hẳn.
lão Tiêu mà k lôi mấy nv trong TT vào Vấn thiên bí cảnh thì sẽ k có tình trạng này... h cái bóng TT đè chết LT rồi, nếu k có mấy nv trong TT ta thấy LT hồi đấy khá hay :060: bây giờ nói thật ta thất vọng quá, lão Tiêu đang bí nặng do k tìm dc lối viết: các nv TT qua mạnh Thạch đuổi k nổi lv, các nv trong LT thì nhạt nhòa k có ấn tượng (các nv TT hồi trc tuy x/h ít nhg ai cũng có dấu ấn trong lòng ng đọc...) vs hố nhiều quá k biết lấp sao:009:
 

kethattinhthu8

Phàm Nhân
Ngọc
50,00
Tu vi
0,00
lão Tiêu mà k lôi mấy nv trong TT vào Vấn thiên bí cảnh thì sẽ k có tình trạng này... h cái bóng TT đè chết LT rồi, nếu k có mấy nv trong TT ta thấy LT hồi đấy khá hay
Theo ta, không phải bút lực lão Tiêu giảm sút mà là gánh nặng đồng tiền (buộc phải ngày nào cũng có chương) dẫn đến lão phải nhai đi nhai lại các chi tiết cũ.

Giờ đọc kỹ lại các chương ở Quyển 1 và nửa đầu quyển 2 thì không có, hoặc rất ít tình trạng bôi chữ thế này. Lão ấy chỉ thích hợp với tiết tấu viết chậm, giờ ngày nào cũng có chương nên... bí, ý tưởng thì có lẽ là có nhưng ko biết viết sao cho hay.
 

kimle

Phàm Nhân
Ngọc
50,00
Tu vi
0,00
Ko cho đệ tử rèn luyện thì vào Vấn Thiên Bí Cảnh bị mấy đệ tử của các tông phái giết người đoạt bảo thì sao. Lão ko nhớ chương trên thuyền Chung Thanh Trúc nói gì với Thẩm Thạch à?
=> "Bí cảnh sự, bí cảnh liễu".

Thì rèn luyện khả năng sống sót này nọ chứ rèn luyện khả năng ăn cướp của người khác thì kì. Ăn cắp quen tay, ngủ ngày quen mắt mà lão
 

kethattinhthu8

Phàm Nhân
Ngọc
50,00
Tu vi
0,00
Thì rèn luyện khả năng sống sót này nọ chứ rèn luyện khả năng ăn cướp của người khác thì kì. Ăn cắp quen tay, ngủ ngày quen mắt mà lão
Lão nhận thức sai vấn đề ở đây:

- Lăng Tiêu Tông không cấm các đệ tử tranh đoạt linh tài cả nhau, chỉ cấm không được ra tay hạ sát đồng môn. Điều này được hiểu nôm na tương tự với "người dân được làm bất cứ thứ gì pháp luật không cấm". Không cấm không có nghĩa là khuyến khích.

Lý do của việc Lăng Tiêu Tông không cấm vấn đề trên là vì đằng nào vào Vấn Thiên Bí Cảnh cũng xảy ra trường hợp các đệ tử Tứ Chính vì bảo vật mà ra tay cướp đoạt, thậm chí là giết người đoạt bảo. Mục đích của chuyến đi Bách Sơn Giới là cho đệ tử của mình quen với môi trường trong Vấn Thiên Bí Cảnh. Lão nghĩ bảo bọc con với để con tự lập thì cái nào tốt hơn? Tuy tàn nhẫn một chút nhưng cần thiết.
 
Status
Not open for further replies.

Những đạo hữu đang tham gia đàm luận

Top