Ngày hôm nay, tôi sẽ ...

Status
Not open for further replies.

Khói

Phàm Nhân
Ngọc
36,66
Tu vi
0,00
Tình yêu, tôi không thể diễn đạt được nó như nào, tôi chỉ biết yêu và yêu thôi... những tháng năm tuổi học trò của tôi vì có em bên cạnh mà trôi qua trong bất diệt! có em bên mình tôi như có thêm đôi cánh để mộng mơ hơn bay xa hơn... để yêu em nhiều hơn mỗi ngày...
 

Khói

Phàm Nhân
Ngọc
36,66
Tu vi
0,00
Em không muốn ra đi - Teo Ma'Chủ đề cấm tại BNS''Chủ đề cấm tại BNS'​
- Vừa xem bản cover kia, liền nhớ đến cái bài mình hay nghe, <3

Dù bàn chân anh bước,
Mà hồn sao chẳng rời.
Đời anh vui nơi ấy sống bên em qua kiếp người.
Hãy tin anh một lần,
Thế gian kia muôn trùng,
Và rồi trong duyên kiếp sẽ trọn đời ta có đôi
 

Khói

Phàm Nhân
Ngọc
36,66
Tu vi
0,00
Chương 8 : Lòng của thiếu nữ

Chân ngọc của Tiểu Ngưng Nhi dịu dàng khép chặt, làn da trắng nõn khiến cho tâm thần người ta rung động. Ngồi ở vị trí này, Nhiếp Ly có thể rõ ràng chứng kiến được bắp chân căng dài trơn bóng của Ngưng Nhi, hoàn mỹ từng centimet.

- "Ngươi không nên hiểu lầm, ta chỉ giúp ngươi chữa bệnh thôi, người ta thích chính là Diệp Tử Vân. Rất hân hạnh được quen biết ngươi, hi vọng về sau chúng ta có thể làm bằng hữu."

Nhiếp Ly nhìn thoáng qua đôi mắt động lòng người của Tiếu NgưNg Nhi, giải thích cho nàng hiểu:

Ngưng Nhi nghe vậy, đôi vai run lên, nhẹ nhàng gật đầu ừ nhẹ một tiếng, cũng không nói gì nữa.
Từ nhỏ đến lớn, ngoại trừ phụ thân của nàng thì Nhiếp Ly chính là nam nhân đầu tiên được chạm vào da thịt nàng.

Nhưng mà người Nhiếp Ly yêu thích là Diệp Tử Vân, Tiếu Ngưng Nhi nghĩ tới đây, không khỏi sống mũi cay cay.

Nhiếp Ly khéo léo nắm lấy chân ngọc Tiếu Ngưng Nhi, ngón tay chạm vào chỗ máu ứ đọng, nhẹ nhàng mà xoa bóp.

- "Ân."

Tiếu Ngưng Nhi liền phát ra một tiếng rên nhẹ.

- "Lần đầu, có chút đau nhức, ngươi nhẫn nại thoáng một lúc."

Nhiếp Ly nói ra, sau đó đột nhiên hắn nghĩ tới điều gì, thoáng có chút lúng túng, ngươi đã ôm chân con gái nhà người ta còn rõ ràng nói như vậy nữa, không khỏi có chút rất chi là mập mờ đi mà!!!

Tiếu Ngưng Nhi tuy rằng mới 13 tuổi, nhưng nàng lại lớn lên ở thế gia hào môn, đối với những chuyện như này nàng tất nhiên có nghe qua một chút, có một số nữ hài cùng lứa với nàng hiện nay đã sớm kết hôn sinh con rồi!!!

Tiếu Ngưng Nhi cúi đầu thấp hơn, khuôn mặt ửng đỏ, nội tâm nàng không khỏi bay lên một chút tâm tình khác thường.

Đôi gò má kiêu sa của Ngưng Nhi ửng đỏ lên, lại càng lộ ra vũ mị.

Nhiếp Ly thấy vậy trong nội tâm khẽ động, Tiếu Ngưng Nhi kiếp trước quả nhiên không hổ là mỹ nữ nổi danh cùng Tử Vân, mới 13 tuổi vậy mà đã khiến lòng người rung động đến vậy rồi.

Đám nam hài bọn hắn kiếp trước đối với Tiếu Ngưng Nhi hay là Diệp Tử Vân đều là nữ thần mà mấy đứa chỉ có thể ngẩng đầu lên nhìn mà thôi.

Diệp Tử Vân ưu nhã cao quý, Tiếu Ngưng Nhi kiều mị lãnh diễm, các nàng luôn là tình nhân trong mộng của cả đám nam hài tử.

Bất quá sau khi nghĩ đến Tử Vân, Nhiếp Ly không nghĩ nhiều nữa, hiện giờ nên chuyên tâm giúp đỡ Ngưng Nhi trị liệu thôi.

Được Nhiếp Ly cẩn thận mát xa, Tiếu Ngưng Nhi mới đầu còn cảm thấy đau đớn kịch liệt.
Nhưng càng về sau nàng nhận ra như có một dòng nước ấm áp theo lòng bàn tay Nhiếp Ly xuyên qua mu bàn chân, giống như từng con kiến nóng hổi chui vào bên trong chân nàng.

Cảm giác ngứa ngứa, tê tê, khiếu Ngưng Nhi không nhịn được mà "Ưm" một tiếng %&8$#^)*^^! Mặt nàng nóng ran lên vì ngượng ngùng.

Chỗ máu ứ đọng kia đã kéo dài sáu bảy tháng rồi, thi thoảng sẽ khiến nàng đau đớn toàn tâm can, Tiếu Ngưng Nhi dựa vào nghị lực ngoan cường của mình mà chèo chống đi qua những tháng ngày đau đớn này... Nhưng mà đau đớn như vậy vẫn luôn luôn giày vò lấy nàng.

Tiếu Ngưng Nhi vốn tưởng rằng việc trị liệu máu ứ động là sự tình phi thường thống khổ khó chịu, nhưng mà ngoài ý nghĩ của nàng. Thủ pháp của Nhiếp Ly phi thường ôn nhu, nhoáng một cái, nàng đã cảm nhận được đau nhức kịch liệt đã hành hạ nàng 6, 7 tháng này được hóa giải đi rất nhiều.

Mắt Ngưng Nhi không khỏi rưng rưng long lanh, ai cũng không biết nàng chịu đựng đau khổ này gian nan đến mức nào.

Mỗi đêm vắng người nàng thậm chí sẽ len lén thút thít nỉ non, nhưng chỉ mình nàng mình nàng thôi. Sau khi lau khô dòng nước mắt ấy, nàng lại như cũ cắn răng tu luyện.

Không nghĩ sau khi chỗ máu ứ đọng được Nhiếp Ly mát xa thoáng cái đã hóa giải đi nhiều, lòng nàng cảm kích Nhiếp Ly không thôi!

Nguyệt quang sáng tỏ, đôi má Nhiếp Ly hiện lên rất rõ ràng, chỉ là thần sắc nghiêm túc kia thôi cũng khiến nội tâm Tiếu Ngưng Nhi nhấc lên từng trận rung động, không thể bình tĩnh lại.

- "Tốt rồi."

Nhiếp Ly dừng lại, khẽ mỉm cười nói:

- "Đoạn thời gian tiếp theo khả năng vẫn còn có một tia đau đớn, nhưng chú ý tĩnh dưỡng sẽ không có vấn đề gì lớn rồi."

- "Ân."

Tiếu Ngưng Nhi nhẹ gật đầu, gương mặt của nàng lại lần nữa đỏ ửng lên, nói:

- "Ta còn có một chỗ máu ứ đọng, Nhiếp Ly ngươi có thể hay không giúp ta mát xa thoáng một chút?"

- "Còn một chỗ nữa?"

Nhiếp Ly sửng sốt một chút, ngẫm lại cũng đúng, nếu như chỗ máu ứ đọng của Tiếu Ngưng Nhi chỉ ở trên chân, vậy điều này không có khả năng làm cho Tiếu Ngưng Nhi ốm đau hai năm liền, chắc hẳn là còn có một chỗ càng nghiêm trọng hơn!

- "Ở đâu vậy?"

Nội tâm Ngưng Nhi giãy giụa vô cùng, nếu đơn giản để cho Nhiếp Ly mát xa mu bàn chân thôi, tâm lý nàng vẫn có thể tiếp nhận được, nhưng nếu là cái chỗ kia... Tiếu Ngưng nhi chần chờ thật lâu, đôi má ửng hồng nóng hổi, ngượng ngùng vạn phần.

- "Nếu như bất tiện. . ."

Nhiếp Ly nói, chứng kiến biểu lộ của Tiếu Ngưng Nhi, Nhiếp Ly lập tức ý thức được, chỗ máu ứ đọng còn lại trên người Tiếu Ngưng Nhi có lẽ ở nơi có chút khó có thể mở miệng.

- "Nhiếp Ly, ngươi ưa thích là Diệp Tử Vân?"

- "Đúng vậy a."

Nhiếp Ly nhẹ gật đầu, hồi tưởng lại đủ loại ở kiếp trước, hắn và Diệp Tử Vân cùng một chỗ trải qua kinh nghiệm hoạn nạn sinh tử, trong nội tâm tràn đầy cảm giác hạnh phúc. Trùng sinh trở về, hắn nhất định sẽ bảo vệ Diệp Tử Vân.

Tiếu Ngưng Nhi nghe vậy, nội tâm nàng hiện lên đủ loại t.ư vị. Không thể không nói, Nhiếp Ly là nam nhân đầu tiên khiến nàng có chút động tâm, bất quá Nhiếp Ly lại ưa thích Diệp Tử Vân.

Đôi mắt đẹp của Ngưng Nhi hiện lên vẻ thất vọng, suy nghĩ một chút rồi nói:


- "Diệp Tử Vân thích ngươi sao?"

Hiện giờ Diệp Tử Vân còn chẳng hề biết điều gì về Nhiếp Ly, không gét hắn cũng đã không tệ rồi. Nhiếp Ly cười lắc đầu, lập tức đáp lại:

- "Nàng rồi sẽ thích ta!"

Tiếu Ngưng Nhi nhìn Nhiếp Ly, cười rộ lên, nguyên lai là Nhiếp Ly yêu đơn phương a. Không biết Nhiếp Ly lấy tự tin ở đâu ra, rõ ràng nghĩ Thiên Chi Kiều Nữ như Diệp Tử Vân sẽ thích hắn?

Cũng không phải nàng cảm thấy Nhiếp Ly không đáng được Diệp Tử Vân ưa thích, mà khả năng hai người này nắm tay đi chung một con đường là quá nhỏ.

Diệp Tử Vân hiện giờ còn không biết Nhiếp Ly, khẳng định chẳng có cảm giác gì với hắn, nếu có một ngày Diệp Tử Vân hiểu được Nhiếp Ly, biết đâu sẽ thật sự thích hắn thì sao...

Hiện tại mọi người dường như chưa phát hiện Nhiếp Ly tài hoa, cuối cùng sẽ có một ngày, Nhiếp Ly sẽ tỏa hào quang vạn trượng. Đến lúc đó, sợ rằng đến cả Diệp Tử Vân Thiên chi kiều nữ như vậy cũng sẽ ưng chịu Nhiếp Ly a.

Trong mắt người khác, Nhiếp Ly là một tên thiếu gia không học vấn không nghề nghiệp chỉ biết ăn chơi, chỉ có điều Tiếu Ngưng Nhi biết, nặng lực Nhiếp Ly vượt xa xa khỏi tưởng tượng của đám người kia.

Tương lai của Nhiếp Ly nhất định sẽ trở thành một yêu Linh Sư truyền kì như Diệp Mặc vậy.

Tiếu Ngưng Nhi vùng vẫy trong tâm can, nếu như bệnh trên người nàng không được điều trị, nàng cũng sẽ bị đám thiên tài cùng thế hệ ở xung quanh vượt qua càng ngày càng xa.

Nếu như người giúp nàng trị liệu chính là Nhiếp Ly, ngược lại cũng không phải sự tình không thể chấp nhận. Nàng cắn khẽ hàm răng rồi từ từ cởi nút thắt trên áo.

Nhìn thấy động tác của Tiếu Ngưng Nhi, nhiếp Ly cũng trở nên lúng túng, hắn sờ sờ cái mũi nói:

- "Như này có điều không tốt lắm, ta là một người đứng đắn."

Tiếu Ngưng Nhi nhẹ cởi áo lưới, thần sắc thanh lãnh nhưng lại có một loại mị hoặc không thể diễn tả bằng lời.

Tiếu Ngưng Nhi liếc nhìn Nhiếp Ly, chẳng lẽ hắn nghĩ nàng một cái nữ nhân... vậy sao? Nếu như không phải vì chữa bệnh, nàng sẽ chẳng bao giờ dại dột mà cởi bỏ quần áo trước mặt một nam hài. Bất quá trong lúc mở nút áo tay của nàng cũng hơi phát run đấy, có thể thấy được nội tâm nàng đang giãy giụa cỡ nào.

Nhiếp Ly suy nghĩ một chút, xác thực vì trị bệnh cứu người, không thể để trong lòng nhiều như vậy, hắn cũng không thể nhìn Tiếu Ngưng Nhi bị bệnh mà mất hết hy vọng được.

Bầu không khí không khỏi trở nên kiều diễm.

Nút thắt thứ nhất, thứ hai... Đến đây thì bụng dưới bằng phẳng bóng loáng đẹp không chút tì vết của Tiếu Ngưng Nhi lộ ra, dưới ánh trăng càng trở nên lộng lẫy óng ánh.

... Nút thắt thứ năm cởi bỏ, đường cong hoàn mỹ lộ ra tất cả..., nơi ngực kia cột viền tơ bằng vải băng, mơ hồ có thể thấy được chỗ đó có chút hở ra xinh đẹp nhô lên. Đến cả Nhiếp Ly trùng sinh sống lại, nhìn đến đây cũng không chịu được mà ừng ực nuốt từng ngụm nước, hồi tưởng lại kiếp trước.

Cách ăn mặc của Tiếu Ngưng Nhi tuy rằng tương đối bảo thủ, nhưng dáng người có thể nói là nóng bỏng đến cực điểm, chỉ là nhìn từ xa thôi cũng đủ để vô số nam nhân điên cuồng.

Không bao lâu nữa, Tiếu Ngưng Nhi sẽ trưởng thành một nữ nhân kiều mị động lòng người, tính cách nàng thanh lãnh cùng cao quý khiến nàng trở thành đối tượng mà vô số nam nhân muốn chinh phục.

Nhiếp Ly trấn định tâm thần, ánh mắt nhìn vào vùng dưới sương sườn của Ngưng Nhi, chỗ đó có một khối máu ứ đọng nhìn qua thấy đã giật mình, chỉ lớn chừng ngón cái thôi nhưng màu sắc đã đặc biệt thâm.

Nhiếp Ly tràn đầy thương tiếc, một thiếu nữ điềm đạm đáng yêu như vậy làm thế nào chịu đựng được đau đớn kịch liệt như vậy chứ?!

Nhiếp Ly bắt tay đặt ở chỗ đó, nhẹ nhàng mà thực hiện vuốt ve xoa bóp, da thịt nàng lạnh buốt như nước cùng thân thể đầy đặn, xúc cảm trắng nõn xuyên thấu qua lòng bàn tay truyền đến, làm tâm thần Nhiếp Ly rung động vô cùng.

Nàng cúi đầu nhìn lại, khuôn mặt nàng đã vây kín rặng mây đỏ, như đang say rượu vậy, có một loại kiều diễm động lòng người không thể tả bằng lời được. Từ trên cao nhìn xuống, có thể chứng kiến xương quai xanh rõ ràng trên vai đôi vai ngọc, một cỗ mùi thơm nhàn nhạt của thiếu nữ truyền đến.

Yên tĩnh, hai người đều không nói gì, rừng cây như cũng nhận ra tâm tình thiếu nam thiếu nữ mà trở nên tĩnh lặng dịu dàng.

Tiếu Ngưng Nhi cảm thụ nhiệt lực tỏa ra từ lòng bàn tay Nhiếp Ly, từ nhỏ đến lớn, đây là lần đầu tiên nàng bị một nam hài tử tiếp xúc thân thể thân mật như vậy.

Giờ phút này áo nàng lộ ra một nửa, làm cho hơn phân nửa da thịt nàng lộ rõ trong không khí, điều này làm nàng ngượng ngùng vô cùng. Tuy rằng nàng rất kiên cường, nhưng trong những đêm dài cô tịch không bóng người, nội tâm nàng cô đơn, nhất là nàng còn phải chịu đựng thống khổ, nàng khát khao có một chỗ dựa... khi bản thân nàng yếu đuối nhất...

Nhưng mà trong gia tộc, kể cả huynh trưởng hay phụ thân nàng luôn khiến nàng cảm thấy lạnh lùng tận tâm can, nhưng giờ phút này, thật sự nàng chỉ muốn dựa vào Nhiếp Ly mà thôi!

Tất cả mỹ hảo của nàng đều hiện ra trước mắt Nhiếp Ly rồi, khóe mắt nàng liếc nhìn Nhiếp Ly, lại phát hiện giờ phút này hắn hết sức chuyên chú, chuyên tâm giúp nàng xoa bóp chỗ máu ứ đọng.

Thái độ vô cùng nghiêm túc làm nàng có chút cảm kích, nhưng lại có chút ít mất mát.

Ngón cái Nhiếp Ly đặt ở chỗ máu ứ động, thỉnh thoảng sẽ đụng chạm vào cánh tay ngọc hoàn mỹ vô khuyết của Tiếu Ngưng Nhi, loại xúc cảm tinh diệu này coi như là Nhiếp Ly cũng không khỏi có chút đứng núi này trông núi nọ.

Trong đầu Nhiếp Ly thi thoảng hiện ra kiếp trước... hắn cùng Diệp Tử Vân đêm đó điên cuồng!

Diệp Tử Vân khi đó trổ mã so với Tiếu Ngưng Nhi hiện tại muốn hơn rất nhiều, lồi lõm lung linh, bất quá Tiếu Ngưng Nhi bây giờ còn nhỏ nhưng nếu là khi trưởng thành chắc sẽ không kém hơn Tử Vân bao nhiêu.

Bộ dạng Diệp Tử Vân điềm tĩnh ưu nhã thỉnh thoảng lại hiển hiện trong đầu hắn, hơn nữa Diệp Tử Vân vì cứu Nhiếp Ly mà chết, trùng sinh trở về, Nhiếp Ly không thể... phụ lòng Diệp Tử Vân rồi, nghĩ tới đây Nhiếp Ly mới bình ổn lại tâm tình.

Nhiếp Ly phi thường cẩn thận, ngón tay không ngừng xoa bóp, đồng thời tay hắn không ngừng điểm lên mấy huyệt vị trọng yếu ở chung quanh.

Thân thể Tiếu Ngưng Nhi đầy đặn, ngẫu nhiên mát xa trúng một ít vị trí mẫn cảm, hắn có thể cảm nhận được nơi đó mềm mại đầy kiêu ngạo, làm Nhiếp Ly lúng túng không thôi.

Tiếu Ngưng Nhi cảm giác có từng cỗ nhiệt lưu một đang chui loạn vào giữa xương sườn nàng, thỉnh thoảng lại truyền đến từng trận cảm giác tê dại.

Tay Nhiếp Ly ngẫu nhiên chạm vào ngọc phong của nàng, nơi chưa từng có một nam nhân nào động vào, khiến gương mặt nàng nổi lên từng trận rượu màu đỏ như ráng chiều, vô cùng rung động lòng người.

Dáng điệu Thiếu nữ vũ mị say mê vạn người này khiến cho người khác không khỏi nghĩ muốn ôm nàng vào trong ngực hảo hảo thương tiếc một phen.

Điều này thật sự là một loại tra tấn gian nan, xoa bóp hồi lâu, Nhiếp Ly lúc này mới thở ra một hơi thật dài, lộ ra nụ cười sáng lạn nói:

- "Tốt rồi!"

Cảm giác được tay Nhiếp Ly rời khỏi, Tiếu Ngưng Nhi không khỏi có một loại cảm giác mất mát buồn vô cớ. Nàng không phải không thừa nhận, thủ pháp mát xa của Nhiếp Ly rất thần kỳ, làm cho đau đớn của nàng thoáng qua hóa giải đi rất nhiều. Nàng vì đau đớn mà tâm thần căng thẳng, thoáng cái buông lỏng đi rất nhiều.

- "Cảm ơn ngươi."

Tiếu Ngưng Nhi nhẹ giọng nói, cúi đầu cài lại nút áo.

Nhìn da thịt trắng nón, đường cong uyển chuyển đang dần dần biến mất khỏi tầm mắt, tâm tình Nhiếp Ly lại nhấp nhô không thôi, hắn nghiêm mặt nói ra:

- "Mấy ngày nay ngươi nghỉ ngơi thật tốt, thì sẽ đỡ hơn rất nhiều, cách 3 ngày một lần ta sẽ xoa bóp thoáng qua cho ngươi, vậy chỉ mấy lần sẽ giải trừ tận gốc rồi. Trước khi đạt tới cấp bậc Thanh Đồng thì đừng tu luyện linh hồn lực vào buổi tối, hấp thu qua nhiều nguyệt quang tinh hoa, nếu như không thể điều hòa được nó sẽ tạo thành hậu quả nghiêm trọng đó!"

- "Ân."

Tiếu Ngưng Nhi nhẹ gật đầu, nàng cũng không dám tu luyện lung tung nữa, nếu như không gặp Nhiếp Ly nàng có thể tưởng tương lai của nàng sẽ ra sao, mọi cố gắng trước kia đều thành nước chảy về đông!

Nhận thấy Tiếu Ngưng Nhi không ngại, Nhiếp Ly đứng dậy, nói ra:

- "Ta phải đi."

- "A."
Tuy rằng không biết loại tâm tình gì đang chạy loạn trong đầu, nhưng Tiếu Ngưng Nhi cũng nhẹ gật đầu, trầm mặc chốc lát nói:

- "Nhiếp Ly, ngươi giúp ta, về sau nếu như ngươi cần ta hỗ trợ, ta nhất định sẽ toàn lực ứng phó!"

Nhìn biểu lộ rất nghiêm túc của Tiếu Ngưng Nhi, Nhiếp Ly cười gật đầu một cái đáp:

- "Tốt, nếu như ta cần hỗ trợ, sẽ tìm đến ngươi đấy!"

Trên thực tế, Nhiếp Ly trợ giúp Tiếu Ngưng Nhi, vẻn vẹn chẳng qua thương tiếc Tiếu Ngưng Nhi mà thôi, chưa từng nghĩ tới hồi báo.

Nhiếp Ly quay người rời đi, bóng lưng của hắn biến mất trong rừng cây.

Tiếu Ngưng Nhi vẫn nhìn bóng lưng rời đi, đứng ở nơi đó hồi lâu, cảm giác ốm đau trên người nàng giảm bớt rất nhiều, tâm tình trong lúc bất chợt trở nên vui sướng.

- "Nhiếp Ly, ngươi đến tột cùng là dạng người gì đây?"

Tiếu Ngưng Nhi nhìn bóng lưng lấp ló kia thầm nói, mang theo vài phần tâm tình nhảy nhót, quay người lao về phía cửa ra của Thí luyện chi địa.

Đêm lạnh như nước, ánh trăng sáng tỏ, một tầng lụa mỏng mông lung phiêu diêu trong đêm đen.
:54: Nhớ lại edit cái chap 369 MTK, chap này cũng rung động ko kém :muamua:
 

Khói

Phàm Nhân
Ngọc
36,66
Tu vi
0,00
Chương 9: Bữa sáng của Nữ thần

Tia nắng sớm mai lấp lánh.

Lại sắp đến chương trình học của Thẩm Tú, bất kể là Nhiếp Ly hay vẫn là Đỗ Trạch, Lục Phiêu đều cảm thấy chương trình học của Thẩm Tú chẳng thú vị tí gì cả.

Mỗi ngày đều ở trên bục giảng nhải nhải. Thẩm Tú rõ ràng dạy cho đủ số, lúc giảng bài chỉ toàn kể chuyện nhàm chán giữa một đám quý tộc, căn bản chẳng truyền được tí tri thức gì cả.

Hơn nữa cứ đến chương trình học của Thẩm Tú, 3 người Nhiếp Ly lại sẽ đứng ở phía sau.

Sắp tới giờ học, một đám học sinh đang tốp năm tốp 3 nói chuyện phiếm.

Diệp Tử Vân cũng không có ngăn cách mình ra khỏi đám học sinh, rất nhanh nàng cùng nhiều nữ sinh khác tạo thành một mảnh.

Thẩm Việt thì ngạo nghễ mà ngồi ở một bên, với thân phận và địa vị của hắn thực là khinh thường đi chung với đám đồng học ở trong lớp.

Nếu như không phải có Diệp Tử Vân ở đây, 100% hắn sẽ không ở trong cái lớp này.

Hai tháng sau sẽ có một lần khảo thí, bất kể hắn hay Diệp Tử Vân khẳng định sẽ tiến vào lớp Yêu Linh Sư sơ cấp rồi.

Thẩm Việt nhìn thoáng qua Nhiếp Ly đang đứng ở phía sau, trên mặt xuất hiện dáng cười châm chọc nói:


- "Trong 2 tháng tăng lên Thanh Đồng Nhất Tinh, loại người củi mục như ngươi nghĩ rằng làm được sao, vậy mặt trời thật sự sẽ mọc từ đằng Tây a!"

Nhiếp Ly cùng Đỗ Trạch, Lục Phiêu ở phía sau trò chuyện, trừ 3 người, còn có mấy đệ tử bình dân khác cũng cùng 3 người Nhiếp Ly quan hệ rất tốt.

Bởi vì Nhiếp Ly có tương đối nhiều chủ ý, thỉnh thoảng lại chỉ điểm tu luyện cho người khác, vì vậy hắn dường như trở thành tên cầm đầu trong một nhóm. Đến Đỗ Trạch có uy trọng trong những đệ tử bình dân kia cũng cam tâm tình nguyện nghe lời Nhiếp Ly đấy!

Mới chỉ ngắn ngủn mấy ngày thời gian Nhiếp Ly đã mang theo hai người bọn hắn bán lời hơn 1 vạn 6 ngàn Yêu Linh Tệ, đây là điều Đỗ Trạch không thể tưởng tượng được. Đỗ Trạch phi thường tín nhiệm cùng bội phục Nhiếp Ly, hắn cảm thấy Nhiếp Ly rất có năng lực.

- "Nhiếp Ly, bước tiếp theo chúng ta nên làm như thế nào?"

Đỗ Trạch hỏi, bởi vì Nhiếp Ly từng nói thời gian tiếp theo bọn hắn không săn giết Giác Dương nữa, vậy hẳn là làm điều gì khác?

- "Đợi tan học mấy người sẽ biết!"

Nhiếp Ly cười thần bí nói, hắn đã có ý tưởng mới, bước đầu tiên là mua một ít Linh Hồn Thủy Tinh, khảo thí thuộc tính thiên phú của bọn hắn, tranh thủ thời gian bắt đầu tu luyện.

Giữa Nhiếp Ly cùng Thẩm Tú còn có đổ ước, muốn hắn trong 2 tháng đạt tới cấp bậc Thanh Đồng Nhất tinh!

Ngoại trừ tu luyện của bản thân, ánh mắt Nhiếp Ly còn nhìn về phía xa xa, Diệp Tử Vân bên trong một đám nữ hài tử như hạc giữa bầy gà. Phải như thế nào mới tiếp cận được Diệp Tử Vân đây?

Lại làm như nào để Diệp Tử Vân thích mình?

Ngay lúc Nhiếp Ly có chút thất thần hoảng hốt thì Tiếu Ngưng Nhi ngồi ngay hàng phía trước đứng lên, cất bước đi tới chỗ Nhiếp Ly.

Tiếu Ngưng Nhi là một nữ hài duy nhất có thể đọ độ ưu tú cùng xinh đẹp với Diệp Tử Vân, hành động của 2 nàng sẽ gây ra sự chú ý của mọi người trong lớp.

Diệp Tử Vân có tính tình bình thản ôn nhu, có rất nhiều nữ hài bình dân cùng nữ hài thế gia đều muốn làm bằng hữu của Diệp Tử Vân. Còn Tiếu Ngưng Nhi tính cách trong trẻo nhưng lạnh lùng cao ngạo, là một băng sơn mỹ nhân khó gần.

Đến nữ hài cũng không thể làm quen chứ chưa nói đến đám nam hài.

Chẳng lẽ Nhiếp Ly trêu chọc vào Tiếu Ngưng Nhi?

- "Nhiếp Ly muốn thảm rồi!"

Nhìn theo bóng lưng Tiếu Ngưng Nhi, cả đám đệ tử thế gia cười hì hì thảo luận, theo bọn hắn thì Tiếu Ngưng Nhi chủ động đi tìm Nhiếp Ly chắc chắn sẽ không có sự tình tốt gì cả, đoán không chừng nàng muốn tìm tên họ Nhiếp kia phiền toái.

Bằng không mà nói, một băng sơn mỹ nhân như Tiếu Ngưng Nhi sẽ phát sinh chuyện gì đó với tên cặn bã như Nhiếp Ly hay sao?

Nếu thật sự phát sinh chuyện dư vậy, chắc chắn mặt trời lặn xuống hướng đông rồi.

Tu vi của Tiếu Ngưng Nhi đã sắp tiếp cận đến cảnh giới Thanh Đồng Nhất Tinh rồi, nếu có xung đột gì đó bị đánh thành đầu heo chắc chắn là Nhiếp Ly xui xẻo kia!

Đám đệ tử thế gia kia đang đợi xem kịch vui, trong đám bọn họ không ít tên ưa thích Tiếu Ngưng Nhi. Dù sao Tiếu Ngưng nhi cũng là siêu cấp mỹ nữ chẳng kém hơn Diệp Tử Vân chút nào.

Hôm nay Tiếu Ngưng Nhi cố ý mặc váy dài viền tơ hình ô vuông, tóc nàng đen như mực dán ở sau lưng, cổ tay trắng nõn, bên trên có đeo một đôi vòng tay xinh đẹp, trông thật xinh đẹp triệu người luyến.

Bình thường Tiếu Ngưng Nhi đều mặc áo khoác bó sát người, để dễ dàng tu luyện hơn, bất quá với áo khoác bó sát người lại càng tạo ra một hương vị đặc biệt của riêng nàng.

Nhưng hôm nay rõ ràng cách ăn mặc lại tỉ mỉ trải truốt hơn, xinh đẹp hơn thường ngày vài phần, thu hút ánh mắt bao người không thể rời đi.

Cách ăn mặc tỉ mỉ như vậy, đây chính là lần đầu tiên của Ngưng Nhi rồi.

Nhiếp Ly cùng Đỗ Trạch, Lục Phiêu vẫn còn trò chuyện, Tiếu Ngưng Nhi đã chạy tới bên cạnh bàn Nhiếp Ly.

Tiếu Ngưng Nhi dường như có một loại khí tức đặc biệt, nàng vừa đi tới đây thì Đỗ Trạch cùng Lục Phiêu đã khẩn trương đứng lên. Bình thường Tiểu Ngưng Nhi luôn lạnh như băng đấy, luôn xa cách người khác đấy, không cho ai tiếp cận mình cả. Hai người bọn hắn đều lo lắng nhìn Nhiếp Ly

Tiếu Ngưng Nhi nhìn Nhiếp Ly, Nhiếp Ly đang tùy ý ngồi trên mặt ghế, ánh mắt thi thoảng lại nhìn về Diệp Tử Vân ở nơi xa. Điều này không khỏi làm Tiếu Ngưng Nhi có vài phần nhụt chí. Trong mắt Nhiếp Ly hình như chỉ có một mình Diệp Tử Vân, dường như chưa bao giờ Nhiếp Ly chú ý đến sự hiện hữu của nàng.

Sau đêm qua, được Nhiếp Ly xoa bóp một lúc thì thân thể Tiếu Ngưng Nhi đã khá hơn rất nhiều, giấc ngủ của nàng đêm qua cũng trôi qua trong hương vị đặc biệt ngọt ngào.

Sáng sớm vừa đến, Tiếu Ngưng Nhi vội vàng đến Đồ Thư quán ý muốn tìm được xuất sứ của Đạo Dẫn Chi Thuật, nhưng nàng phát hiện Đồ Thư quán ghi chép về Đạo Dẫn Chi Thuật vô cùng thô sơ, chỉ ghi đó là bí kỹ của đế quốc Phong Tuyết lưu truyền xuống mà thôi.

Trừ điều đó ra, việc Nhiếp Ly sửa đổi công pháp tu luyện Linh Hồn lực của nàng, cũng vô cùng cao thâm. Nàng đã sớm tu luyện nửa canh giờ rồi, Yêu linh lực liền tăng trưởng 2 điểm, hiệu quả còn rõ hơn tu luyện cả ngày.

Hiện giờ hình ảnh Nhiếp Ly trong nội tâm Ngưng Nhi là vô cùng thần bí và cường đại.

Hơn nữa khiến Tiếu Ngưng Nhi cao ngạo chính là nàng biết sự tài hoa của Nhiếp Ly! Nàng nghĩ những tên trong lớp vẫn luôn cười nhạo Nhiếp Ly là một đám vô tri!

Tiếu Ngưng Nhi đứng ở bên cạnh bàn Nhiếp Ly, lặng yên nhìn Nhiếp Ly đang nói nói cười cười.

Mấy tên thế gia tử vẫn đang nghị luận.

- "Các ngươi cảm thấy Tiếu Ngưng Nhi sẽ giáo huấn Nhiếp Ly như nào?"

- "Yêu Linh lực Nhiếp Ly chỉ có năm, đoán chừng sẽ bị ném ra khỏi phòng học!"

- "Hặc hặc, tiểu tử Nhiếp Ly này không biết trời cao đất rộng, đắc tội Thẩm Tú Đạo sư đã không nói đến rồi, rõ ràng lại chọc thêm Tiếu Ngưng Nhi, hắn nhất định sẽ rất thảm đấy!"

Đến cả Đỗ Trạch cùng Lục Phiêu cũng là khẩn trương nhìn Tiếu Ngưng Nhi, bọn hắn không biết thiên chi kiều nữ như Tiếu Ngưng Nhi đột nhiên đi xuống chỗ bọn hắn làm gì.

Trong lòng 2 người thầm mắng cái tên trời đánh Nhiếp Ly này, chuyên đi gây chuyện thị phi a!

Nếu như Tiếu Ngưng Nhi muốn đánh Nhiếp Ly, bọn hắn nhất đị sẽ xông vào giúp, nhưng 3 người bọn họ cộng lại cũng không bì kịp Tiếu Ngưng Nhi Yêu Linh Sư đạt tới 78 a!~

Tiếu Ngưng Nhi lập tức sẽ đến cảnh giới Thanh đồng Nhất tinh trở thành Yêu Linh Sư chính thức rồi!

Lúc này bất kể là Diệp Tử Vân hay đám người Thẩm Việt đều đưa ánh mắt nhìn xang.

Diệp Tử Vân cũng có chút nghi hoặc, không biết Nhiếp Ly ở chỗ nào gây với Tiếu Ngưng Nhi. Chẳng lẽ Nhiếp Ly đùa giỡn Tiếu Ngưng Nhi rồi hả? Nếu như Nhiếp Ly hắn dê xồm như vậy thật đúng là nên bị giáo huấn một trận!

Ánh mắt mọi người đều tràn đầy nghi hoặc.

Nhìn thấy Tiếu Ngưng Nhi thanh tú động lòng người đứng bên cạnh bàn mình, Nhiếp Ly có vài phần ngoài ý muốn, ngẩng đầu hỏi:

- "Có chuyện gì không?"

Dưới loại trường hợp dư này, Nhiếp Ly thậm chí không biết xưng hô với Tiếu Ngưng Nhi như nào? Hắn nghĩ đến chuyện hôm qua đến giờ vẫn còn vài phần lúng túng.

Sau khi tiếp xúc với Ngưng Nhi, Nhiếp Ly phát hiện nàng không giống biểu hiện lạnh lùng cao ngạo ở bên ngoài. Thật ra nội tậm Tiếu Ngưng Nhi là một cô gái ôn nhu, một thiếu nữ đáng yêu!

Tay phải Tiếu Ngưng Nhi khẽ đông, lấy ra một túi giấy từ Không gian giới cài trên ngón tay, ôn nhu nói:

- "Đây là bữa sáng ta làm, không biết khẩu vị ngươi thích là gì, ta làm nhiều hơn mấy phần."
Tiếu Ngưng Nhi rất ôn nhu đặt túi giấy lên trên mặt bàn.

Wtf? Xảy ra chuyện gì vậy? Động đất à?

Toàn bộ phòng học lập tức lâm vào trong yên tĩnh, liền một cây châm rơi trên mặt đất đều có thể nghe thấy, tất cả mọi người đều cho rằng mình nghe lầm.

Đỗ Trạch cùng Lục Phiêu há hốc mồm, ngây ngốc mà nhìn một màn này, quả thực đã tắc một quả trứng gà trong họng bọn hắ rồi, bọn hắn thật sự không thể tin vào hai mắt của mình.

Tiếu Ngưng Nhi nói như thế nào cũng là một trong hai đại nữ thần, coi như phóng mắt toàn bộ Thánh Lan Học Viện, chỉ sợ cũng bài danh mười thứ hạng đầu hoa hậu giảng đường cấp mỹ nữ.

Hơn nữa Tiếu Ngưng Nhi bình thường có chút lạnh như băng đấy, có chút người ngoài chớ lại gần đấy, nhưng mà hôm nay bọn hắn nhìn thấy cái gì đây?

Tiếu Ngưng Nhi rõ ràng làm bữa sáng cho Nhiếp Ly, hơn nữa còn là mấy phần liền?!!!

Mặt trời mọc từ hướng Tây rồi à? Điều này có thật không vậy? Tất cả mọi người như bị sét đánh cháy tóc rồi.

- "Ta nhất định đang mộng du, ta phải về nhà đi ngủ tiếp đây!"

Một đệ tử lầm bầm nói.

- "Hí!"

Có mấy đệ tử khác lại cho rằng mình đang nằm mơ, bấm véo tát vô má chính mình, nhưng mà đau đớn rõ ràng nói cho bọn hắn biết đây không phải là mơ!

- "Có điều gì đó không phù hợp lẽ thường a!"

Mấy tên đệ tử thế gia khóc thét, bọn hắn không biết chuyện gì đang xảy ra ở đây, hôm nay Tiếu Ngưng Nhi rõ ràng ăn mặc toát ra một cỗ ôn nhu, đã khiến bọn hắn khó thể tin rồi. Bọn hắn tưởng rằng nữ thần Ngưng Nhi nhất định đến tìm phiền toái cho Nhiếp Ly, không một ai có thể ngờ nàng lại đến mang bữa sáng cho tên họ Nhiếp kia???

Nếu như Tiếu Ngưng Nhi đưa bữa sáng cho bọn hắn, coi như là cho heo ăn bọn hắn cũng vui vẻ chịu đựng a!

Tiếu Ngưng Nhi có rất ít bạn nữ giới, còn với nam hài thì chẳng thèm để ý tới, duy chỉ có phài vần kính trọng tên phế vật Nhiếp Ly, nhưng mà rõ ràng còn hạ xuống t.ư thái mà làm bữa sáng cho Nhiếp Ly, điều này ... điều này... cũng quá con mẹ nó hư cấu đi!

Chẳng lẽ là do Nhiếp Ly chống đối lại đạo sư Thẩm Tú, rồi bị phạt đứng hả? Nếu dư vậy thì dù có bị phạt đứng vài năm bọn hắn cũng phải chống đối đạo sư Thẩm Tú a!

Mọi người nghĩ nhiều còn Tiếu Ngưng Nhi không có nghĩ nhiều như vậy, nàng chỉ là muốn cảm tạ thoáng một cái với Nhiếp Ly mà thôi, nàng không quan tâm những người khác thấy nàng thế nào, dù sao trước giờ nàng đều làm theo ý mình.

Tiếu Ngưng Nhi không hề để ý cái nhìn của người khác, những người kia cười nhạo, khinh bỉ Nhiếp Ly, là vì bọn chúng không có não nên chẳng hề biết, sớm muộn có một ngày bọn hắn sẽ phát hiện mình có mắt không nhìn thấy Kim khảm Ngọc!

Trên thế giới này, chỉ có một mình nàng biết Nhiếp Ly tài hoa!

Lúc này, đến cả Diệp Tử Vân cùng Thẩm Việt cũng như lọt vào sương mù, khó có thể tin, xảy ra chuyện này là điều bọn họ không thể đoán ra.

"Đến cùng xảy ra chuyện quái gì vậy?" Thẩm Việt trầm mặt, Tiếu Ngưng Nhi Thiên chi kiều nữ như vậy sao lại vừa ý đồ bỏ đi như Nhiếp Ly, còn chủ động lấy lòng?

Còn Diệp Tử Vân lại sinh ra hiếu kỳ thật sâu với Nhiếp Ly. Khi còn bé Diệp Tử Vân cùng Tiếu Ngưng Nhi từng là bạn bè tốt, về sau gia tộc Tiếu Ngưng Nhi càng ngày càng xuống dốc, hai người bởi vì nguyên nhân gia tộc, liền không có kết giao qua lại rồi.

Nhưng mà càng ngày Diệp Tử Vân càng nhận ra, mình không còn có một bằng hữu nào thật lòng nữa, cho nên Diệp Tử Vân càng ngày càng hoài niệm thời gian lúc trước chơi đùa cùng Tiếu Ngưng Nhi, lúc biết Tiếu Ngưng Nhi nhập học vào Thánh Lan Học Viện, Diệp Tử Vân liền bảo phụ thân của mình an bài nàng tiến vào Thánh Lan Học Viện.

Bởi vì Tiếu Ngưng Nhi, Diệp Tử Vân bắt đầu chú ý đến Nhiếp Ly, đến cùng là nguyên nhân gì mà khiến Tiếu Ngưng Nhi lại có thể biết chủ động theo đuổi Nhiếp Ly kia, một nam hài không thể lập nên thành tích gì? Thật là khiến người ta nghĩ mãi mà không ra, cử động của Tiếu Ngưng Nhi chẳng biết có hàm xúc ý tứ gì?

- "Ta có thể ngồi xuống cùng chỗ ăn sao?"

Tiếu Ngưng Nhi nhìn Nhiếp Ly, lại nhìn qua Đỗ Trạch cùng Lục Phiêu, hỏi.

Ánh mắt Đỗ Trạch, Lục Phiêu quay ngoắt một cái nhìn Nhiếp Ly. Tuy rằng trong lòng bọn hắn không dám có bất luận tơ tưởng gì với Tiếu Ngưng Nhi, nhưng mà có một mỹ nữ như Tiếu Ngưng Nhi ngồi ở bên cạnh, vẫn là phi thường đẹp mặt đấy.

Nhiếp Ly trầm mặc một lát, gật đầu nói:

- "Được!"

Không biết vì cái gì, nhìn ngắm Tiếu Ngưng Nhi, Nhiếp Ly lại nghĩ đến hình ảnh kiều diễm đêm qua, dáng người mềm mại không xương của Ngưng Nhi cùng da thị trắng nõn nà kia vẫn khiến trong lòng hắn vẫn có vài phần lúng túng.

Tiếu Ngưng Nhi mang bữa sáng ra, bên trong đủ loại bánh ngọt tinh xảo, nhìn thôi cũng đủ thèm thuồng rồi, mùi thơm tươi mát tòa ra từ nó dường như phiêu đãng khắp nơi trong phòng học...

"Đỗ Trạch, Lục Phiêu, 2 người cũng cùng một chỗ ăn đi!" Tiếu Ngưng Nhi nhìn về phía Đỗ Trạch cùng Lục Phiêu nói ra.

'Nữ Thần' Tiếu Ngưng Nhi rõ ràng gọi tên bọn hắn, được sủng ái không khỏi lo sợ a. Từ trước đến giờ vẫn nói nữ thần Ngưng Nhi trong trẻo nhưng lạnh lùng, cơ mà theo như hiện tại thì nàng không hề khó tiếp xúc như trong truyền thuyết a.

- "Ta đây liền mượn nhờ quang hoa của Nhiếp Ly a!"

Lục Phiêu cười hắc hắc, cầm cái bánh ngọt bắt đầu ăn, mồm phình cả lên, lẩm bẩm nói:

- "Ăn ngon!"

Chứng kiến bộ dáng của Lục Phiêu, Đỗ Trạch có chút bó tay rồi.

Tiếu Ngưng Nhi không khỏi cười một tiếng, mà rõ ràng nàng cười càng tươi đẹp động lòng người hơn, khiến bao đồng học trong lớp ngốc trệ mất vài giây, bọn hắn rất ít khi thấy Tiếu Ngưng Nhi tươi cười, dường như toàn bộ thế giới đều ảm đạm khi nữ thần cười :x

Còn Nhiếp Ly, trong nội tâm lại thở dài, kiếp trước hắn cùng Diệp Tử Vân cùng một chỗ cùng sinh cùng tử, đã trải qua quá nhiều, cho nên Tiếu Ngưng Nhi đối với hắn... sẽ chỉ là bằng hữu mà thôi.
 

Khói

Phàm Nhân
Ngọc
36,66
Tu vi
0,00
Chương 10 : Lôi Hỏa Thánh Điển

Chứng kiến một cái lại một cái bánh ngọt tinh xảo bị Nhiếp Ly, Đỗ Trạch cùng Lục Phiêu tiêu diệt nhanh gọn, nội tâm đám đệ tử thế gia kia
phiền muộn đến hỏng mất, vì cái gì mà mình không được đãi ngộ như vậy?

Tiếu Ngưng Nhi cũng ăn mấy cái, nàng ăn thôi cũng hiện ra t.ư thái khoan thai, thật là cảnh đẹp ý vui.

Cùng Nhiếp Ly hàn huyên một lát, sau đó Tiếu Ngưng Nhi mới trở lại chỗ ngồi của mình.

Lục Phiêu vỗ vai Nhiếp Ly một cái, nháy mắt ra hiệu:

- "Ngươi từ lúc nào mà cấu kết với nữ thần Ngưng Nhi vậy? Mau khai báo thành thật."

Nhiếp Ly nhún nhún vai nói:

- "Chúng ta bất quá chỉ là bằng hữu bình thường mà thôi!"

- "Thôi đi, ai thèm tin ngươi!"

Bất kể là Đỗ Trạch hay Lục Phiêu đều dùng ánh mắt khinh bỉ nhìn lướt qua Nhiếp Ly.

- "Nếu chỉ là bằng hữu bình thường, nữ thần Ngưng Nhi sẽ mang cho ngươi bữa sáng sao?"

Mặc kệ Nhiếp Ly giải thích như nào, Đỗ Trạch cùng Lục Phiêu đều không thèm tin.

Còn rất nhiều đệ tử thế gia trong lớp khi nhìn về phía Nhiếp Ly đều có địch ý mãnh liệt, Nhiếp Ly ngấm ngầm mà cướp đi một trong hai đại nữ thần trong lớp, làm sao bọn chúng có thể vui vẻ với hắn được chứ?

- "Chắc là nàng có chuyện muốn tìm ta hỗ trợ a."

Nhiếp Ly bình tĩnh nói.

Tiểu tử Nhiếp Ly này, rõ ràng kín như bưng dư vậy, mặc kệ Đỗ Trạch cùng Lục Phiêu nói bóng gió muôn hình vạn trạng vậy mà cũng không moi được một lời từ Nhiếp Ly, 2 người cũng chỉ có thể hậm hực mà thôi.

Hai người đã quyết định phải khai thác thoáng một cái xem rốt cục Nhiếp Ly có quan hệ gì với 'nữ thần' Ngưng Nhi.

Tiếng chuông vào học vang lên, Thẩm Tú lắc lư cái mông, xuân quang đầy mặt đi đến, cơ mà hình như không có lãnh ngạo như thường ngày, khuôn mặt hôm nay lại cười như một bông hoa cúc nở rộ.

- "Ba người các ngươi trở lại chỗ ngồi đi!"

Thẩm Tú nhìn thoáng qua ba người Nhiếp Ly, hôm nay có nhân vật trọng yếu tới đây nghe nàng giảng bài, nàng tự nhiên không dám lỗ mãng.

- "Hôm nay ta sẽ dạy mọi người là Minh Văn, bất kể là Võ giả hay Yêu Linh sư, Minh văn đều vô cùng trọng yếu. Minh văn chia làm 2 chủng loại, theo thứ tự là Khí văn cùng Chiến văn! Khí văn khắc trên chiến giáp mà người chiến binh hay mặc, nó giúp tăng cường uy lực chiến giáp cùng chiến binh trên phạm vi lớn. Mà nhất là với Yêu Linh sư có thể điêu khắc ra Minh văn cao cấp khắc lên vũ khí hay chiến giáp thì sẽ phát huy được uy lực vượt xa thực lực của bản thân. Về phần Chiến văn, chính là dùng Minh văn khắc lên quyển trục để sử dụng, khi sử dụng có thể bộc phát ra sức chiến đấu cường đại!"

Thật là làm mọi người ngoài ý muốn, Thẩm Tú hôm nay rõ ràng bắt đầu giảng giải một ít nội dung có tính thực chất rồi.

- "Minh văn phi thường thâm sâu cùng huyền ảo, từ giai đoạn cuối của đế quốc Phong Tuyết đã bắt đầu truyền lưu, đã trải qua mấy nghìn năm không ngừng mà hoàn thiện, nhưng ở thời đại hắc ám đại lục đã gặp phải Yêu thú săn giết điên cuồng, Quang Huy Chi Thành của chúng ta chỉ kế thừa một số Minh văn nhỏ, cùng sở hữu ba loại theo thứ tự là Phong Tuyết Minh văn, Thánh Hỏa Minh văn, Chiến Phong Minh văn. Theo thứ tự sẽ là thuộc tính Phong Tuyết, thuộc tính Hỏa, cuối cùng là không có thuộc tính."

- "Hôm nay chúng ta nói là Khí văn."

Thẩm Tú với giọng điệu êm tai nói ra, ngữ khí nói chuyện so với bình thường nhu hòa đi rất nhiều.

Bên ngoài phòng học, có 3 lão giả cùng ngồi một chỗ đang nghiêng tai lắng nghe.

- "Đệ tử Thần Thánh thế gia, học thức cũng là tương đối uyên bác đấy, dạy bảo nhóm đệ tử này nhất định là đủ rồi!"

Một lão giả trong 3 người khẽ vuốt râu, cười nói. Lão ta gọi là Diệp Thắng, là Phó viện trưởng của Thánh Lan học viện

- "Trong lớp này cũng có mấy đệ tử không tệ lắm, bất kể là Diệp Tử Vân hay Thẩm Việt cùng Tiếu Ngưng Nhi!"

Một lão giả khác nịnh nọt mà nói, hắn là giáo sư Thánh Lan học viện, tên gọi Lữ Dã!

Mà vị lão giả mặc áo xám còn lại trong ba người, đến cả Lữ Dã cũng không biết thân phận ông ta. Lão giả áo xám này chẳng qua là tùy tiện ngồi xuống thôi cũng đã có khí tức của một vị thượng vị giả không giận mà uy. Vì vậy Lữ Dã luôn cẩn thận từng li từng tí trong cách nói chuyện, không dám có chút chủ quan nào.

- "Người thấy thế nào?"

Diệp Thắng nhìn về phía lão giả áo xám.

- "Ân."

Lão giả áo xám từ chối cho ý kiến.

Trong nội tâm Lữ Dã đang lẩm bẩm không ngừng, không biết lão giả áo xám này đến cùng có thân phận gì, rõ ràng có bộ dáng xa cách với cả Phó viện trưởng Diệp Thắng, địa vị thân phận đương nhiên là không đơn giản, chỉ sợ sẽ trên cả Viện trưởng của Thánh Lan học viện. Lữ Dã im lặng không dám nhiều lời.

Những học viên trong phòng học không hề biết hôm nay có người ở ngoài nghe giảng bài, khó có được một hôm Thẩm Tú nói đến kiến thức thực tế, cả đám đều chăm chú lắng nghe.

Thẩm Tú có chút ưỡn ngực, vẻ mặt lộ ra vài phần ngạo nhiên nói:

- "Hôm nay chúng ta nói là Thánh Hỏa Minh văn! Nói về mặt nghiên cứu Thánh Hỏa Minh văn thì Thần Thánh thế gia hoàn toàn là người dẫn đầu!

- "Thánh Hỏa Minh văn sở hữu sáu mươi sáu Minh văn trụ cột, ví dụ như Minh văn này..."

Thẩm tú ở trên bảng đen vẽ lên rất nhiều đồ hình cuối cùng tạo thành một cái đồ đằng.

- "Đây là một cái Minh văn Xích Diễm Viêm Bạo. Minh văn Xích Diễm Viêm Bạo này chính là do Đệ nhất đại gia chủ Thần Thánh thế gia sáng chế, là Thanh Đồng Minh văn có uy lực lớn nhất! Đạo Minh văn này được cấu thành từ tổng cộng 36 cái Minh văn cơ sở, cũng là Minh văn Thanh Đồng có cấu thành phức tạp nhất. Tiếp theo chúng ta giảng giải một chút về 36 loại Minh văn trụ cột.

Thẩm Tú thao thao bất tuyệt mà giảng thuật.

Mọi người trong lớp nghe say sưa, chỉ có mình Nhiếp Ly cóc thèm đếm xỉa nghe, hắn chẳng có hứng thú với mấy cái Minh văn cơ sở này, hơn nữa Thánh Hỏa Minh Văn sở hữu là 600 loại chứ không phải 66 loại như Thẩm Tú giảng.

Nếu như không phải vì Diệp Tử Vân, vì món bảo vật kia của Thánh Lan Học Viện, Nhiếp Ly sẽ không ở chỗ này nghe Thẩm Tú giảng giải những thứ nhàm chán này. Hắn nhìn ra chương trình học của Thẩm Tú quả thực sai sót chồng chất, căn bản không thể nghe.

Một cái Minh văn Xích Diễm Viêm Bạo cũng dám xưng là Thanh đồng Minh văn có uy lực lớn nhất, quả thực là không biết trời cao đất rộng.


Ánh mắt Thẩm Tú đảo qua mọi người, nhìn đến Nhiếp Ly, Nhiếp Ly lúc trước chống đối nàng, hoàn toàn không đặt nàng trong mắt, còn cùng nàng lập xuống đổ ước, nàng vẫn một mực thầm hận trong lòng. Chứng kiến Nhiếp Ly không thèm để ý nghe giảng chút nào, nội tâm nàng cười lạnh, cuối cùng cũng để nàng tìm được cơ hội rồi!

Thẩm Tú thao thao bất tuyệt mà giảng giải ba mươi sáu loại Minh văn trụ cột, Nhiếp Ly một chút hứng thú nghe cũng không có, dứt khoát hắn nằm xoài ra bàn ngáy O..O....



Lúc này ở bên ngoài, Phó viện trưởng Diệp Thắng có chút không thỏa mái rồi, hắn nhìn thoáng qua lão giả áo xám bên cạnh. Hôm nay có một nhân vật lớn đến nghe khóa, vậy mà Nhiếp Ly rõ ràng nằm ngủ ngáy O...O..., đây quả thực là làm mất mặt Thánh Lan học viện.

Không biết học sinh kia tên gọi là gì, nếu như bị hắn biết, nhất định hắn sẽ trục xuất người học sinh này, vĩnh viễn không thu nhận!

Thấy Lão giả áo xám không tỏ vẻ gì, Phó viện trưởng Diệp Thắng mới âm thầm thở dài một hơi.

Lữ Dã ở một bên nghiêm mặt nói:

- "Đây là lớp học đồ Võ giả sơ cấp, khó tránh khỏi tốt xấu lẫn lộn, sau khi trở về ta nhất định sẽ giáo huấn người học sinh này đến nơi đến chốn! Cha mẹ chúng phải bỏ ra nhiều tiền như vậy để đưa bọn nhóc chúng đến Thánh Lan Học Viện, không phải để cho bọn chúng chạy tới đây để ngủ!"

Diệp Thắng nhẹ gật đầu, Lữ Dã rất có ánh mắt đấy.

Nhiếp Ly rõ ràng ngủ rồi, sắc mặt Thẩm Tú trầm xuống, đệ tử ở dưới đang ngủ chẳng phải đập thẳng vào mặt giáo viên đang giảng bài là nhàm chán?

- "Nhiếp Ly!"

Thẩm Tú đi đến bên người Nhiếp Ly, trầm giọng quát to một tiếng.

Nhiếp Ly rất muốn ngủ, vì liên tục buổi tối một tuần lễ nay hắn không được ngủ ngon rồi, hắn mệt mỏi miễn cưỡng mở mắt ra:

- "Chuyện gì?"

Nhìn thấy Nhiếp Ly bị Thẩm Tú đánh thức, một đám học viên là đệ tử các thế gia len lén cười trộm không thôi, bọn hắn muốn thấy nhất chính là Nhiếp Ly bị dạy dỗ, ai bảo Nhiếp Ly dám đoạt lấy nữ thần trong lòng bọn hắn.

- "Nhiếp Ly lần này thảm rồi!"

Đỗ Trạch cùng Lục Phiêu nhìn nhau cười khổ, bất kể như thế nào thì loại chuyện nằm ngủ trong giờ học bọn họ tuyệt đối không dám làm.

Thái độ của Nhiếp Ly làm Thẩm Tú càng tức giận muôn phần, trầm giọng nói:

- "Rõ ràng ngủ trên giờ lên lớp của ta, chẳng lẽ mọi thứ ta nói ngươi đều hiểu rồi?"

- "Đúng vậy a!"

Nhiếp Ly rất thản nhiên đáp.

- "Ngươi. . ."

Thẩm Tú thiếu chút nữa bị Nhiếp Ly chọc sặc đến nói không ra lời. Từ nãy đến giờ Nhiếp Ly vẫn luôn ngủ, vậy mà Nhiếp Ly dám nói chính mình đều đã hiểu tất cả, lời này có quỷ mới tin a?

Thẩm Tú ha ha cười lạnh vài tiếng nói:

- "Ngươi đều đã hiểu, vậy ngươi nói cho ta nghe một chút về cái Minh văn này!"

Nhiếp Ly nhìn lướt qua cái Minh văn kia, nói:

- "Đây là một cái Minh văn Hỏa hệ cấp thấp, miễn cưỡng xem như cấp bậc Thanh đồng a, từ ba mươi tám đạo Minh văn cơ sở cấu thành, uy lực rất nhỏ, bất quá dùng để nấu nước hẳn không tệ!"

Nghe Nhiếp Ly trả lời, toàn bộ lớp học lập tức tràn đầy tiếng cười.

- "Hặc hặc, chết cười ta mất, hắn quả nhiên là một chút cũng không có nghe, lại còn nói Minh văn Xích Diễm Viêm Bạo từ ba mươi tám đạo Minh văn cơ sở cấu thành, vừa rồi lão sư Thẩm Tú rõ ràng đã từng nói qua là do ba mươi sáu đạo Minh văn cấu thành đấy!"

- "Ta cười đến rớt nước mắt rồi này, hắn lại nói cói Minh văn này là dùng để đun nước đấy!"

Một đệ tử thế gia ôm bụng cười to.

Diệp Tử Vân cũng mỉm cười, Thẩm Việt thì có chút phẫn nộ, bởi vì Nhiếp Ly dám nói gia tổ Thần Thánh thế gia truyền xuống Thanh đồng Minh văn là dùng để nấu nước đấy, quả thực là có thể chịu đựng nhưng không thể nhẫn nhục!

Nhưng ở giữa tất cả mọi người, người bình tĩnh nhất chính là Tiếu Ngưng Nhi rồi, Tiếu Ngưng Nhi cảm thấy Nhiếp Ly chẳng qua là giấu dốt mà thôi, đám người này không biết Nhiếp Ly tài hoa thế nào đâu.

Lúc này bên ngoài phòng học, Lữ Dã cũng hặc hặc nở nụ cười thoáng qua, nói:

- "Nhóc học sinh này thật sự là buồn cười, rõ ràng tự cho mình thông minh nói Xích Diễm Viêm Bạo là do ba mươi tám loại Minh văn trụ cột cấu thành, hơn nữa nói Xích Diễm Viêm Bạo chỉ dùng để đun nước đấy!"

Lúc Lữ Dã buồn cười thì đột nhiên phát hiện Phó viện trưởng Diệp Thắng cùng lão giả áo xám đều không có cười, tiếng cười của hắn lập tức im bặt dừng lại, cứng rắn mà nuốt vào trong bụng.

- "Có cái gì buồn cười, Xích Diễm Viêm Bạo đúng là từ ba mươi tám đạo Minh văn cơ sở cấu thành đấy!"

Diệp Thắng bình tĩnh nói, đến cấp bậc nghiên cứu của bọn hắn liền phát hiện, chính giữa Xích Diễm Viêm Bạo có hai đạo Minh văn trụ cột căn bản không phải là Minh văn trụ cột, mà là từ bốn đạo Minh văn trụ cột khác cấu thành đấy. Chẳng qua là hắn có chút ngoài ý muốn, điều này dĩ nhiên từ một đệ tử nói ra, chẳng lẽ Nhiếp Ly chỉ là nói bừa hay sao?

Hơn nữa cường giả bọn hắn đã đến cảnh giới này rồi, Xích Diễm Viêm Bạo đích xác là Minh văn bỏ đi, xác thực chỉ dùng để nấu nước, tác dụng thực chiến rất nhỏ.

Trong đôi mắt lão giả áo xám hiện lên một đạo thần quang, cũng không nói gì thêm.

- "Bịp thiên hạ!"

Thẩm Tú phẫn nộ mà hừ một tiếng, sắc mặt âm trầm, với t.ư cách là thành viên trong Thần Thánh thế gia, nàng đương nhiên không thể dễ dàng tha thứ cho người ở trước mặt nàng hạ thấp Minh văn Xích Diễm Viêm Bạo.

Nhiếp Ly cũng không thèm để ý đến một đám học viên cười nhạo, tiếp tục chậm rãi nói:

- "Đạo Minh văn này ban đầu được ghi chép ở quyển thứ 7 trong Lôi Hỏa Thánh Điển, trước vốn tên là Minh văn Lôi Hỏa Viêm Bạo, tổng cộng từ sáu mươi đạo Minh văn tạo thành, coi như cũng có chút phức tạp. Cơ mà sau này không biết thằng ngốc nào cắt giảm đi bộ phận lôi hệ, tùy tiện sửa lại vài nét bút, biến thành cái Minh văn gì mà Xích Diễm Viêm Bạo chẳng ra gì này. Căn bản không có tính hiệu dụng trong chiến đấu, cũng chỉ xứng làm thí nghiệm cho Thanh Hỏa Minh văn phục vụ việc học tập mà thôi."

Lôi Hỏa Thánh Điển, đó là vật gì? Một đám học viên hai mặt nhìn nhau.

Nhiếp Ly lại còn nói đệ nhất gia chủ đảm nhiệm Thần Thánh thế gia là một tên đần độn?

Thẩm Tú lập tức nổi giận, Thẩm Tú căn bản không biết Lôi Hỏa Thánh Điển là vật gì, cũng không biết quyển thứ 7 trong Lôi Hỏa Thánh Điển ghi chép điều gì.

- "Chẳng có cái nào cả, trên thế giới này căn bản không có quyển sách Lôi Hỏa Thánh Điển này!"
Thẩm Tú suy nghĩ một chút, lập tức phản bác, cái gì mà quyển thứ 7 Lôi Hỏa Thánh Điển chứ, đoán chừng Nhiếp Ly căn bản chính là nói mò!
3 chap
Chiến chap nữa a. :suynghi:
 
Status
Not open for further replies.

Những đạo hữu đang tham gia đàm luận

Top