Vừa đọc bài báo viết về chuyện tình giữa Khánh Đơn và Lương Bích Hữu ... Aizzz
Một mình nhìn sao trên trời, lặng thầm giọt nước mắt rơi
Lại nhớ đến em bởi vẫn yêu em thế thôi.
Không còn nhớ là năm nào biết đến Khánh Đơn, chỉ nhớ là ca khúc 2-1=0 Huyền Thoại, nhưng thực sự thích Khánh Đơn là từ khúc "Tình Đẹp Là Tình Buồn" này ...
Người ta luôn nói với nhau, tình nếu dở dang mới đẹp
Quen nhau, yêu nhau, xa nhau thì mới nhớ nhau.
"Quen nhau, yêu nhau, xa nhau thì mới nhớ nhau... Một vòng luẩn quẩn cảm xúc, hạnh phúc thoáng qua in hằn khắc sâu trong tim..."
Khi người con trai có người con gái yêu mình ở bên cạnh... Cô ấy đến như ánh nắng ấm xua tan đêm lạnh, cô ấy đến đã thay đổi cuộc đời chàng trai... Hạnh phúc chỉ đơn giản là nhìn thấy nhau hằng ngày, cười với nhau mỗi giây, nắm tay nhau giữa trời đông giá rét ...
Nếu biết yêu em là hạnh phúc thế này ... Anh sẽ yêu em từ cái nhìn đầu tiên ...
Nhưng cuộc đời đâu phải đơn giản như vậy, vật đổi sao rời, vận mệnh như trò chơi... chỉ 1 lỗi lầm biến thành sai lầm cả cuộc đời...
Anh cũng đã từng như vậy, em đến như sao trời, khiến đêm đen lấp lánh, cô đơn đến vấn vương, ngây ngô thành si dại ... Ánh mắt ấy, mái tóc ấy, đôi môi ấy, nụ cười ấy... tất cả của em ... trong mắt chỉ có em ... chỉ cần em ...
Anh muốn yêu em bên em sẽ mãi có nhau thế thôi
Chẳng bận tâm mai đây ra sao khi anh chỉ cần có em
Cơ mà hạnh phúc là thứ truy cầu của vạn vật, con người thấy lạnh người ta sẽ cần chút hơi ấm, thấy người khác tay trong tay người ta lại chạnh lòng, thấy người yêu cũ của mình lấy chồng... không còn cảm xúc gì luôn =]]
Có câu nói: "Những thứ là của mình thì mãi mãi cũng vẫn là của mình''... Đó là khi người ta chưa nhận ra 'cuộc sống không phải lúc nào cũng màu hồng', 'sau cơn mưa chắc gì sẽ có cầu vồng' ... và 'ánh lửa sẽ bị gió thổi tắt giữa đêm đông', là 'gió thổi lá lìa cây' ... Con người luôn đa cảm xúc, được quan tâm người ta sẽ vui, vô tâm sẽ buồn, càng vô tâm lại càng hướng đến ... có được rồi lại thấy nó quá nhàm chán... cảm xúc luôn đổi thay như vậy ...
ừ thì cuộc tình mình tan rồi, ừ thì mình vẫn nhớ đến nhau,
nhưng trong thâm tâm anh không mong như thế đâu.
Bên nhau chưa lâu đã cách xa, chẳng lẽ cứ thế là tình đẹp?
Câu chuyện hay, câu chuyện dở dang, câu chuyện đẹp, câu chuyện giấu trong những góc khuất của trái tim...
Tình dở dang mới là tình đẹp??? dở dang khi và chỉ khi chuyện tình có kết mở cho cả hai... nhưng làm gì có ai sẽ biết kết thúc của mình sẽ ra sao? Chỉ biết khi nhìn người yêu mình hạnh phúc bên người khác còn mình vẫn đường về lẻ bóng, ôm gối thay người tình sẽ có t.ư vị ra sao? Những cái thằng mà gì mà 'nhìn thấy em hạnh phúc anh cũng hạnh phúc rồi'. Hạnh phúc cái Sh*** ý, đau bỏ mẹ ra còn xàm xí.
Mà tại sao ta không bên nhau khi ta vẫn cần có nhau,để giờ buồn đau
vây kín trong lòng,tình ta dở dang,tình đẹp lắm không,mà sao hai đứa,mỗi đứa đi một nơi,lệ anh vẫn rơi vì mong nhớ em,vô cùng...
Viết đến đây có nghĩa là tôi đang nói về tôi, cũng giống như thằng ở trên :v Chúc em hạnh phúc :3
... Đơn giản là vạn vật chết đi sẽ hồi sinh sôi, đông qua lạnh tan, hạ đến nắng vàng, có những thứ mất đi mới tiếc, mới đau, mới giày vò... Cơ mà giày vò thì cứ giày vò... Trong những đêm đen mang nó ra gặm nhấm cũng được... để biết mình vẫn sống, vẫn có cảm xúc... cũng tốt lắm chứ bộ : ))
- Cơ mà đừng có để sinh ra một tiểu công chúa như tên Khánh Đơn + Lương Bích Hữu rồi lại chia tay? Biệt tăm tích? không nghĩ cho mình cũng phải nghĩ cho trẻ con chứ? Rồi sau này nó sẽ thế nào? Haizz!
Tình đẹp lắm không, mà sao hai đứa mỗi đứa đi một nơi ???
Rít hơi dài, hít vào, cay khè, nhòa hư không. "V
ận mệnh nhiễu nhương, thương hải tang điền" ... Từ khi em ra đi, không còn ai có thể đến...
Ách =.=' Tôi cần 'Cầu vồng sau mưa - Cao Thái Sơn' :"<