Ngày hôm nay, tôi sẽ ...

Status
Not open for further replies.

kenny0112

Phàm Nhân
Ngọc
50,00
Tu vi
0,00
Chắc tại do em cứng quá thôi Ken ạ :v lâu lâu nc kiểu bất cần đời nên bị người ta ghét thôi ạ hì :D

Dạo này em thấy chị An Yên ít onl quá... :(
ừm, ta cũng nóng tính lắm, ko có nhịn được. Nhưng mà nêu việc ta bốc hỏa ảnh hưởng đến người khác thì ta sẽ suy nghĩ lại xem có đáng không. :p
Nàng ấy bận lắm nên gần đây ít onl, với lại có thể là động lực vào bns nó giảm sút rồi cũng nên. ^^ Nhưng gắn bó vs bns lâu vậy rồi nên một lúc nào đấy lại xuất hiện ấy mà. :) Ta nghĩ thế. hì hì
 

Phong Thiên

Phàm Nhân
Ngọc
2.116,56
Tu vi
0,00
Nửa non nữa
Cùng lúc đó, đại quân Liễu gia ở mặt đối diện đã sớm phản ứng, có nhiều đóa liên hoa (hoa sen) giống như mây đen hiển hiện ra, sau đó chúng hợp thành một mảnh che chắn trên bầu trời quân tiên phong của Liễu gia.

"Hừ!"

Đại hán tóc đỏ cười lạnh một tiếng, những đại kỳ màu tím này của phe mình cũng không phải là bảo vật tầm thường.

Những thứ này là Tử Dương Ma hỏa kỳ mà Hoàng Phủ thế gia bí mật chế tạo, trong đó phong ấn một loại Tử Dương ma hỏa cực kỳ lợi hại, ngay cả Ma nhân Thiên Tượng cảnh cũng không dám chính diện chống đỡ mũi nhọn, huống chi kia chỉ là Ma nhân cấp thấp tầm thường của Liễu gia.

Quả nhiên là vậy, cột lửa màu tím rơi lên đám mây màu đen chắn ở trước đại quân Liễu gia, đơn giản xé rách ra từng cái lỗ hổng, từng cột lửa màu tím như mưa rơi vào bên trong quân tiên phong Liễu gia, hễ là người bị cột lửa màu tím chạm vào lập tức toàn thân có lửa cháy mạnh bốc lên hừng hực rồi rất nhanh liền hóa thành tro tàn.

Sau một trận mưa lửa, đại quân Liễu gia có khoảng chừng hai trăm ba trăm người bị chết.

Đại hán tóc đỏ vui mừng ra mặt, thừa dịp trận hình đại quân Liễu gia đại loạn, trên người hắn có hào quang tỏa sáng hiện ra bộ chiến giáp màu xanh da trời, toàn thân lập tức có từng trận ánh sáng màu xanh da trời bao bọc.

Cả người hắn hóa thành một luồng ánh sáng màu xanh da trời từ trong đám người lao ra, đánh về phía đại quân đối diện. Hắn lăng không mà đứng, trong tay có ánh sáng lóe lên, hắn tế ra một thanh trường thương cũng là màu xanh da trời.

Trên thân thương phun ra mảng ánh sáng lớn, một tay đại hán tóc đỏ run lên mãnh liệt, lập tức có mấy chục đóa thương hoa màu xanh da trời hiện ra rậm rạp chằng chịt, chúng trực tiếp rơi vào bên trong quân tiên phong Liễu gia.

Mỗi một đóa thương hoa màu xanh da trời đều chuẩn xác trúng đích rơi lên người binh sĩ Liễu gia. Từng tiếng 'phốc phốc phốc' vang lên liền có mười mấy tên binh sĩ Liễu gia hét lên rồi ngã gục.

Đại hán tóc đỏ chính là Ma nhân Thiên Tượng cảnh, hắn đối phó với binh sĩ Ma nhân tầm thường như này tự nhiên như là chém dưa thái rau mà thôi.

"Sát!"

Mà bên trong quân đoàn tiên phong của Huyết Sư quân đoàn lại bay ra ba bóng người, đúng là nam tử cao gầy kia, còn có một lão giả tóc bạc cùng một thanh niên mặt đen.

Khí tức ba người này tản ra rõ ràng đều là tồn tại Thiên Tượng cảnh.

Nam tử cao gầy cầm trong tay một thanh kiếm lớn màu đỏ thắm, theo tiếng chú ngữ hắn niệm thì kiếm lớn đỏ thẫm rời khỏi tay bay ra. Kèm theo là một tiếng Phượng hót cao vút vang lên, kiếm lớn đỏ thẫm có ánh sáng như những bông hoa phóng lớn ra, ánh sáng lóe lên hóa thành một đầu hỏa phượng đỏ thẫm tầm trăm trượng, tản mát ra linh áp cực nóng khiến cả phiến không gian đều chấn động lên.

Từ hai mắt hỏa phượng bắn ra luồng ánh sáng màu đỏ dài hơn một trượng, ngẩng đầu phát ra một tiếng gào thét đầy phẫn nộ hướng về phía quân trận Liễu gia vừa vặn đánh xuống.

Một tiếng gầm vang!

Từ miệng hỏa phượng phun ra từng ngọn lửa màu đỏ rộng hơn mười trượng, hơn mười người ở trước mặt nó không kịp trốn tránh liền bị ngọn lửa bao phủ, rất nhanh liền hóa thành tro bụi.

Lão giả tóc bạc cùng thanh niên mặt đen cũng riêng phần mình tế ra Pháp bảo, lão giả tế ra là một mặt kính hình vuông màu xanh, còn thanh niên mặt đen thì tế ra pháp bảo là một hạt châu màu đen.

Ánh sáng phát ra từ Pháp bảo chớp động liên tục, tức thì lại có mảng lớn binh sĩ Liễu gia chết trong tay hai người.

Bốn gã Thiên Tượng Ma Nhân ra tay cộng thêm quân tiên phong Huyết Sư quân đoàn cũng không có dừng công kích. Liễu gia mặc dù mạnh mẽ chống cự nhưng vẫn là tổn thất hơn ngàn người, mà Huyết Sư quân đoàn thì trái lại chỉ vỏn vẹn tổn thất khoảng một hai trăm người mà thôi.

"Tốt!"

Đại hán tóc đỏ nhìn thấy thành quả chiến đấu trước mẳt, trong nội tâm hắn vui vẻ, hắn vừa mới chuẩn bị tiếp tục tiến lên thì bên trong quân tiên phong Liễu gia chợt bay ra hư ảnh một thanh búa lớn chống trời cao trăm trượng mang theo mảng lớn ánh sáng màu xanh lá hướng về phía đầu hắn bổ xuống.

Đại hán tóc đỏ thấy vậy, trong mắt hắn hiện lên vẻ khinh miệt, trường thương trong tay tỏa ra ánh sáng chói lọi, hướng về phía trước vung lên liền có một đạo thương ảnh cực lớn kích bắn ra va chạm với hư ảnh búa lớn ở giữa không trung.

Một tiếng nổ mạnh kinh thiên động địa vang lên, hai đạo hư ảnh lục lam đồng thời vỡ vụn ra hóa thành tinh mang đầy trời.

Từng điểm tinh mang không hề tiêu tán, trong đại quân Liễu gia bay ra một gã cự hán thân cao mấy trượng, đầu hắn mọc một sừng, hai mắt đỏ bừng, trong tay nắm một thanh búa lớn có ánh lửa màu xanh lá lóe lên không ngừng.

Ánh mắt đại hán tóc đỏ ngưng tụ nhìn đến, đối phương cũng giống hắn chính là một tu sĩ tu vi Thiên Tượng cảnh hậu kì.

Mà sau khi cự hán một sừng xuất hiện thì trong đại quân Liễu gia lại bay ra hai đạo bóng người, là một thiếu phụ mặc áo xanh lục cùng một lão giả đầu trọc, hai người này rõ ràng cũng đều là tu vi Thiên Tượng cảnh.

Hai người này vừa ra đều hét lớn một tiếng, riêng phần mình phóng xuất ra một chiếc lưới lớn màu xanh lá cùng một cái quải trượng màu vàng.

Hai người liên thủ mới miễn cưỡng chặn lại công kích từ ba người nam tử cao gầy.

Trải qua một màn xung đột kinh hãi này, đại quân Liễu gia liền co rút trận hình lại, nhao nhao tế ra thủ đoạn phòng ngự mới tạm thời chặn thế tấn công điên cuồng từ Huyết Sư quân đoàn.

Mà sau vài vòng giao phong qua đi, kết quả cuối cùng chính là một phương thực lực Huyết Sư quân đoàn thắng lợi nhiều hơn, bại lui trước tiên chính là cự hán một sừng Liễu gia bị trúng chiêu phải bay trở lại trong quân đoàn.

Kể từ đó, hai Thiên Tượng cảnh còn lại của Liễu gia thấy tình hình không ổn liền vội vàng thu lại thế công rút lui.

Đại quân Liễu gia đã vốn ở vào hoàn cảnh xấu, mà giờ phút này ba gã chủ soái lại trốn thục mạng thì những binh sĩ còn lại đâu còn có chút chiến ý nào.

"Ô! Ô! Ô!"

Từ trong quân Liễu gia vang lên ba tiếng kèn báo hiệu lui quân, đại quân còn lại nghe vậy lập tức biến đổi trận hình co rút lại rồi thục mạng tháo chạy tán loạn về hướng quân doanh nơi xa.

"Đuổi theo!"

Giờ này, đại hán tóc đỏ đã giết đến đỏ mắt, làm sao chịu thả để quân tiên phong Liễu gia chạy trốn, hơn nữa nếu như hắn có thể diệt hoàn toàn quân đoàn mai phục đánh lén của Liễu gia thì sẽ lập được công lớn.

"Thống lĩnh đại nhân, giặc cùng đường chớ đuổi a!" Nam tử cao gầy ở bên bay tới, nói với đại hán tóc đỏ.

"Ngươi biết cái quái gì, hôm nay cần phải giết chúng không còn mảnh giáp! Phá hỏng thời cơ chiến đấu sẽ hỏi tội ngươi!" Đại hán tóc đỏ trợn mắt lườm nam tử cao gầy, sau đó phất tay thu hồi trường thương màu xanh da trời, xung phong lao lên đầu đuổi theo.

Nam tử cao gầy khẽ thở dài, hắn lật tay lấy ra một quả trận bàn rồi nhanh chóng đánh vào nó vài đạo pháp quyết, sau đó cũng lập tức phi thân lao theo.

Theo tiếng kèn tiến công vang lên từ trong doanh của quân tiên phong Huyết Sư quân đoàn, hơn vạn tên Ma nhân lập tức tạo thành trận hình công kích hình mũi tên đuổi về phía đại quân Liễu gia đang tháo chạy tán loạn.

...

Trong Huyết Sư quân đoàn ở hậu phương có chín vạn tên Ma nhân mặc chiến giáp màu tím xếp thành một đám chiến trận giăng đầy trong phạm vi hơn mười dặm bầu trời, giống như mảng mây lớn màu tím phô thiên cái địa trên độ cao mấy chục trượng xẹt qua hư không.

Trên lầu các phi xa ở trung tâm quân đoàn giờ phút này chỉ có ba người Hoàng Phủ Ngọc Phách, Triệu Thiên Dĩnh cùng Liễu Minh, những người khác chẳng biết rời khỏi phi xa từ lúc nào.

Lúc này, ánh mắt Hoàng Phủ Ngọc Phách đang lạnh nhạt nhìn một tòa trận bàn đưa tin lơ lửng trước người nàng.

Quân tiên phong vừa mới có người truyền về một đạo tin tức, những sau đó lại không có bất kỳ tin tức nào truyền về nữa, mà người truyền lại tin tức lại là một gã Phó Thống Lĩnh trong đội tiên phong nói là 'quân tiên phong đại thắng, đã thừa thắng xông lên truy kích'.

Câu nói rất ngắn gọn, giống như là do thời gian cấp bách, cũng không có nói tình huống cụ thể rõ ràng.

Nhưng mà Hoàng Phủ Ngọc Phách nghe vậy, lại cũng không hạ lệnh Huyết Sư quân đoàn tăng tốc tiến về phía trước tiếp viện, mà vẫn duy trì tốc độ tiến quân như trước.

"Sư tôn, quân tiên phong tham công liều lĩnh, giờ phút này sợ là đã lọt vào cạm bẫy của Liễu gia, chúng ta có tăng thêm tốc độ cứu viện bọn hắn một chút hay không?" Triệu Thiên Dĩnh ở bên cạnh Hoàng Phủ Ngọc Phách nhẹ nhàng hỏi.

"Không cần, ta tự có chừng mực." Trong mắt Hoàng Phủ Ngọc Phách có ánh sáng lóe lên, giọng điệu thản niên đáp.

Đôi mi thanh tú Triệu Thiên Dĩnh khẽ nhíu, nội tâm nàng tuy rằng rất nghi hoặc, nhưng cũng không có nói thêm gì nữa.

Liễu Minh liếc nhìn Hoàng Phủ Ngọc Phách, trong mắt hiện lên thần sắc không hiểu.

Lần này tập kích cứ điểm Liễu gia, Hoàng Phủ Ngọc Phách chỉ là để Liễu Minh hỗ trợ đối phó với những Ma Thi kia, chiến thuật cụ thể lại không hề nói với hắn.

"Chẳng lẽ chủ ý của Hoàng Phủ Ngọc Phách chính là để quân tiên phong làm thám tử, trước tiên thăm dò ngọn nguồn quân đoàn Liễu gia một chút..." Liễu Minh nói thầm trong nội tâm.

...

Cùng lúc đó, tóc đỏ đại hán làm cho dẫn đầu quân tiên phong doanh nhưng đối với phía trước Liễu gia cái kia chi bộ đội theo đuổi không bỏ.

Hai cái binh sĩ tựa hồ cũng là khinh trang thượng trận, trước sau truy kích tốc độ cực nhanh, trong nháy mắt liền bay ra mấy trăm dặm.

Cho đến chung quanh bị mảng lớn mảng lớn đen sì như mực Hắc Vụ làm cho tràn ngập, tóc đỏ đại hán trong nội tâm mới dần dần tỉnh táo lại, phát hiện mình vậy mà mang theo đại quân xông vào Hắc Phong Sơn ở chỗ sâu trong.

Mà nhưng vào lúc này, Liễu gia nguyên bản quân lính tan rã binh sĩ bỗng nhiên nhao nhao ngừng lại, không hề chạy trốn.

Sưu sưu sưu!

Ba đạo nhân ảnh lúc trước phong trong đại quân bay ra, đang là trước kia cái kia Độc Giác cự hán, áo xanh lục thiếu phụ, tóc vàng lão giả ba cái Thiên Tượng cảnh thủ lĩnh.

Tóc đỏ đại hán trong nội tâm mơ hồ có một loại điềm xấu dự cảm kéo tới.

Nhưng vào lúc này, bốn phía Hắc Vụ một hồi kịch liệt cuồn cuộn, mà lại nhanh chóng lan tràn ra, qua trong giây lát sẽ đem tóc đỏ đại hán làm cho mang hơn vạn tên quân tiên phong doanh tướng sĩ đoàn đoàn bao vây.

Tóc đỏ đại hán thần thức quét qua, trong nội tâm không khỏi hoảng sợ, phạm vi hơn mười dặm bên trong Hắc Vụ ở bên trong, hằng hà tro giáp Ma Nhân nhao nhao hiện ra hình, nguyên một đám hình vuông chiến trận liếc nhìn không tới phần cuối.

"Thống lĩnh, không xong, chúng ta bị bao vây!"

Cái kia nam tử cao gầy cùng mặt khác hai cái Thiên Tượng cảnh Phó thống lĩnh vội vàng đứng ở tóc đỏ đại hán bên cạnh, có chút kinh hoàng thất thố nói.

Lời này là nói nhảm, tình huống hiện tại ai nấy đều thấy được đến.

"Tham công sốt ruột rồi!"

Tóc đỏ đại hán giờ phút này sau lưng từ lâu bị mồ hôi lạnh sũng nước, chung quanh xuất hiện Liễu gia đại quân tối thiểu cũng có bảy tám vạn người, rõ ràng là Liễu gia quân đoàn chủ lực.

Càng làm cho tóc đỏ đại hán cảm thấy tuyệt vọng là, phía trước trong đại quân - ương, một cái dung mạo bình thường áo bào xám nam tử, đang mặt không biểu tình lưng đeo hai tay, trên người tản mát ra sâu không lường được khí tức, nghiễm nhiên là một cái chính thức thông huyền đại năng.

Ngay tại tóc đỏ đại hán suy nghĩ xoay nhanh lúc giữa, một cái hắc sắc ma phiên từ trên người hắn chậm rãi bay ra, từng vòng màu đen năng lượng chấn động không ngừng hướng bốn phía khuếch tán.

Tóc đỏ đại hán nhìn đến đây, ở đâu còn có thể không rõ, vị này thông huyền lớn có thể xác định dùng cái này cờ đen ma bảo, mới có thể đem gần mười vạn phản quân giấu ở Hắc Phong Sơn Hắc Vụ hư thật giữa, bố trí xuống cái này mai phục.

"Tất cả mọi người kết thành tròn trận, chúng ta quân đoàn chủ lực liền ở phía sau, chỉ cần chúng ta có thể thủ vững một lát, Ngọc Phách Tôn Giả sẽ mang chủ lực đại quân đi đến!" Tóc đỏ đại hán nghiêm nghị quát.

Đã nghe được tóc đỏ đại hán chuyện đó, nguyên bản bối rối không chịu nổi quân tiên phong doanh trong lòng mọi người cuối cùng hơi chút an định một ít, hơn vạn người nhanh chóng làm thành rồi một cái nghiêm mật tròn trận, lập tức mười cái huyết sắc bình chướng mở ra, đang là trước kia Huyết Sư Thuẫn.

Tóc đỏ đại hán đẳng cấp bốn cái Thiên Tượng cảnh Ma Nhân thân ở tròn trận Tầng lớp trung tâm, tóc đỏ đại hán mạnh mẽ - bách chính mình tỉnh táo lại về sau, lật tay lấy ra đưa tin trận bàn, phất tay đánh ra mấy đạo pháp quyết.

Nhưng mà sau một khắc, sắc mặt của hắn bỗng nhiên trở nên khó nhìn lên, đưa tin trận bàn như là tử vật, vậy mà một điểm phản ứng đều không có.

Hắn khẽ đảo tay, lấy ra nhất đạo đưa tin Linh phù, nhưng đồng dạng cũng là không hề hào quang nổi lên.
 
Last edited:

chickel

Phàm Nhân
Ngọc
38,60
Tu vi
0,00
@Khói @Phong Thiên Vào post trước 1434 cho a với, để trống đó, nói lời xl độc giả vì người nhận dịch vào viện đột xuất, chưa vá được chap ngay, post để mọi người post các chap sau.
 

Ngạn Vũ

Phàm Nhân
Ngọc
-73,77
Tu vi
0,00
Anh chỉ có một tình yêu thứ nhất,
Anh cho em, kèm với một lá thư.
Em không lấy, và tình anh đã mất
Tình đã cho không lấy lại bao giờ.

Thư thì mỏng như suối đời mộng ảo;
Tình thì buồn như tất cả chia ly.
Giấy phong kỹ mang thầm trong túi áo;
Mãi trăm lần viết lại mới đưa đi.

Lòng e thẹn cũng theo tờ vụng dại,
Tới bên em, chờ đợi mãi không về.
Em đã xé lòng non cùng giấy mới,
- Mây đầy trời hôm ấy phủ sơn khê.

Cũng may mắn, lòng anh còn trẻ quá.
Máu mùa xuân chưa nở hết bông hoa;
Vườn mưa gió còn nghe chim rộn rã,
Anh lại còn yêu, bông lựu, bông trà.

Nhưng giây phút đầu say hoa bướm thắm,
Đã nghìn lần anh bắt được anh mơ
Đôi mắt sợ chẳng bao giờ dám ngắm,
Đôi tay yêu không được nắm bao giờ.

Anh vẫn tưởng chuyện đùa khi tuổi nhỏ,
Ai có ngờ lòng vỡ đã từ bao!
Mắt không ướt, nhưng bao hàng lệ rỏ
Len tỉ tê thầm trộm chảy quay vào.

Hoa thứ nhất có một mùi trinh bạch;
Xuân đầu mùa trong sạch vẻ ban sơ.
Hương mới thấm bền ghi như thiết thạch;
Sương nguyên tiêu, trời đất cũng chung mờ.

Tờ lá thắm đã lạc dòng u uất,
Ánh mai soi cũng pha nhạt màu ôi,
Anh chỉ có một tình yêu thứ nhất
Anh cho em, nên anh đã mất rồi!

(Tình thứ nhất - Xuân Diệu)
 
Status
Not open for further replies.

Những đạo hữu đang tham gia đàm luận

Top