Ngày hôm nay, tôi sẽ ...

Status
Not open for further replies.

Khói

Phàm Nhân
Ngọc
36,66
Tu vi
0,00
ĐẠI CHÚA TỂ
Tác giả : Thiên Tầm Thổ Đậu
Edit: Lôi Bảo
Biên: Khói

Chương 999: Chân Long Quyền

Khi đám người Mục Trần đều tiến vào tòa Lôi Vân đài lối đi thông tầng thứ t.ư thì lúc này ở bên ngoài Luyện Thể tháp có ánh sáng ngưng tụ sau đó biến thành một mặt màn sáng cực lớn chiếu lộ từng viên gạch từng hòn đá, tất cả mọi thứ bên trong Lôi Vân đài.

Bên ngoài Luyện Thể Tháp, ánh mắt mọi người hơi có chút khẩn trương, ngay lập tức nhìn về phía màn sáng lớn.

Ai cũng biết, kế tiếp trên tòa Lôi Vân đài này sẽ đào thải một nửa người tiến vào. Chỉ có năm người trụ lại đến cuối cùng ở trên đó mới có đủ t.ư cách bước vào Luyện Thể tháp tầng thứ t.ư.

Loại tỉ lệ đào thải này hiển nhiên khiến lòng người kinh hãi.

Lúc này, mọi người cũng là dần dần phục hồi tinh thần lại đối với việc làm mà Mục Trần bạo khởi lúc trước. Nhưng vẫn như cũ, thỉnh thoảng vẫn có từng đạo ánh mắt hàm ý kỳ lạ nhìn về đạo thân ảnh trẻ tuổi gầy thon dài ở trong màn sáng.

Lúc này, khuôn mặt Liễu Thanh tái nhợt, nghiến chặt hai hàm răng. Nàng có nghĩ như thế nào cũng không ngờ tới, tên tiểu tử nhân loại kia lại có thể ở thời điểm cuối mấu chốt bộc phát ra tiềm lực khủng bố như thế, trong tình huống bị rớt lại phía sau xa như vậy mà còn có thể đuổi kịp vượt lên.

Mục Trần lúc trước một đường xông thẳng, mãnh liệt đuổi theo bọn Tông Đằng, loại khí thế lúc ấy của hắn làm ngay cả nàng lúc này vẫn còn cảm thấy tim có chút đập nhanh. Đến thời điểm này cho dù nàng không thừa nhận cũng không được, tên Mục Trần này có thể đạt được danh ngạch tiến vào Thần Thú chi nguyên bên trong Cửu U tước tộc đích thực là làm cho người khác có chút không tưởng được thực lực của hắn.

Xem ra lúc trước nàng thật sự nhìn lầm rồi, thật là đáp hết mặt mũi của mình đi rồi.

"Tên này, thật là một tên điên. . . vậy mà cũng có thể đuổi theo sao." Trong khi Liễu Thanh than thở thì một gã cường giả Thiên Bằng Tộc đứng bên cạnh cũng thở dài một hơi, hắn vẫn không thể tin vào sự thật ở trước mắt!

Khuôn mặt Liễu Thanh theo thời gian dần trôi dần khôi phục lại, nàng hít sâu một hơi sau đó nói: "Tên này hoàn toàn chính xác là nằm ngoài dự đoán của mọi người, nhưng mà mặc kệ hắn có thủ đoạn gì, kế tiếp mới thực sự là khiêu chiến."

"Hơn nữa lúc này đây hắn đã bại lộ bản thân là Linh Trận Sư. Cho nên chắc chắn sẽ không có người nào để hắn có đủ thời gian bố trí linh trận. Mà mất đi con át chủ bài linh trận rồi thì trên Lôi Vân đài kia, bất kỳ một vị thiên kiêu nào cũng có thể đánh bại hắn một cách đơn giản."

Trên Lôi Vân đài, ngoại trừ Mục Trần ra thì chín người còn lại đều là hàng thật giá thật Thất phẩm Chí Tôn, hơn nữa bản thân Thần Thú chi lực càng được tăng thêm, sức chiến đấu càng hung hãn, mà tên Mục Trần ở trong đó thì chẳng khác gì "cừu lạc giữa bầy sói".

Hơn nữa, Linh Trận sư đã mất đi tiên cơ thì chẳng có gì đáng sợ, hiển nhiên đã mất đi sự chấn nhiếp, chẳng ai dại gì mà ngồi nhìn hắn bố trí linh trận.

Những cường giả Thiên Bằng Tộc đứng bên cạnh nghe vậy cũng đồng ý gật đầu. Mặc kệ lúc trước đến tột cùng là Mục Trần sử dụng bí pháp gì khiến hắn bạo khởi trực tiếp đuổi theo những người khác. Nhưng khảo nghiệm kế tiếp chỉ có thể dựa vào thực lực chân chính của bản thân mới có thể xông qua. Hiển nhiên bọn họ cũng không cho rằng Mục Trần đã mất đi tiên cơ linh trận mà vẫn còn có thể trở thành một trong năm người cuối cùng lưu lại trên Lôi Vân đài.

"Ân?"

Trong lúc bọn họ đang nói chuyện, thì trong phiến khu vực này đột nhiên có một tiếng kinh nghi vang lên. Sau đó rất nhiều chư vị cường giả nhìn thấy ở phía trước Mục Trần xuất hiện thiên kiêu của Lôi Nha tộc.

"Dĩ nhiên là Lục Tùy của Lôi Nha tộc? !"

"Xem ra hắn muốn xuất thủ với Mục Trần rồi, thực lực người này tương đương không kém mà còn muốn mạnh hơn so với Tông Viêm lúc trước giao chiến với Mục Trần. Hơn nữa trước mắt Mục Trần đã bại lộ át chủ bài là Linh trận sư, vì vậy trận chiến này đối với hắn mà nói là cực kỳ không ổn chút nào."

"Nói như vậy có chút hơi sớm rồi, ai có thể biết Mục Trần kia hắn còn bao nhiêu con bài chưa lật. Từ những chuyện người này tạo ra lúc trước cho thấy hắn không giống loại người lỗ mãng, vậy mà hắn vẫn dám dùng thực lực Lục phẩm Chí Tôn xâm nhập Luyện Thể tháp, vậy há chẳng phải hắn quá mức tự đại ư."

". . ."

Khi Lục Tùy - Lôi Nha tộc xuất hiện trước mặt Mục Trần, nhiều chư vị cường giả bên ngoài Luyện Thể tháp cũng nhao nhao nghị luận. Nhưng mà từng trải qua nhiều lần nghịch chuyển trước đó của Mục Trần nên cũng chẳng có bao nhiêu người dám loạn ngôn kết luận bừa.

Lục Tùy tuy rằng cường đại nhưng Mục Trần cũng không kém phần quỷ dị a.

. . .

"Xem ra lần này ngươi không có thời gian bố trí linh trận rồi. . ."

Ngoại giới bên ngoài nghị luận nhao nhao thì trên Lôi Vân đài Lục Tùy đang đứng trước Mục Trần, hắn nhếch miệng cười cười lộ rõ hai hàm răng trắng tỏa ra hàn khí nồng đậm tràn đầy nói với Mục Trần.

Mục Trần nhìn chằm chằm tên Lục Tùy ở trước mắt, đôi lông mày cũng hơi hơi nhíu lại, chợt linh quang trong tay dần theo thời gian trôi qua từ từ tiêu tán. Lúc trước hắn bại lộ thân phận Linh trận sư đã khiến tên này kiêng kị vô cùng, nên bây giờ ngay cả chút ít thời gian cũng không có cho hắn.

Tên Lục Tùy trước mắt nhìn như tùy ý đứng thẳng nhưng Mục Trần có thể cảm ứng được hắn đang tràn ra linh lực bàng bạc qua đôi bàn chân, trực tiếp chấn nát không ít linh trận trong lòng đất ở phiến không gian phụ cận mà Mục Trần bố trí nãy giờ.

Kể từ đó, khiến Linh trận có chỗ thiếu hụt, bố trí ra linh trận cũng sẽ không ổn định. Mà cưỡng ép bố chí cũng chẳng được bao hiệu quả, chỉ là tự mình lãng phí linh lực mà thôi!

Cho nên cuối cùng hắn chọn buông tha bố trí linh trận.

"Sao thế? Không có ý định vận dụng Linh trận sao?" Nhìn thấy hành động của Mục Trần, trên khuôn mặt Lục Tùy hiện lên vẻ trêu tức. Nếu như người trước mắt không bố trí ra Linh trận thì không thể nghi ngờ chính hắn tự đoạn hai tay của mình.

"Ngẫu nhiên dùng thủ đoạn khác, ngược lại càng có phần thú vị a." Đối với giọng điệu mỉa mai cười đểu của Lục Tùy thì song chưởng Mục Trần hơi siết lại, cảm thụ dòng chảy lực lượng đáng sợ bên trong huyết nhục của cơ thể, rồi cười ha ha đáp:

Lời nói của Mục Trần có chứa chút ngữ khí trêu chọc làm khuôn mặt Lục Tùy âm trầm xuống một chút. Ngón tay hắn trực tiếp chỉ ra bên ngoài đài giọng điệu trầm thấp nói: "Bây giờ, ngươi tự mình lăn xuống đài thì may ra còn kịp, bằng không nếu chết ở chỗ này thì ngay ca người giúp ngươi nhặt xác đều không có."

Nhưng mà đối với lời này Mục Trần chỉ nhìn qua cười tủm tỉm. Mà ánh mắt này của hắn nhất thời khiến trong lòng Lục Tùy nổi giận có một cỗ sát ý tuôn ra. Bởi vì Mục Trần coi lời nói của hắn đồng dạng giống như một thằng ngu xuẩn.

"Hỗn đản, tự tìm chỗ chết!"

Sát ý bắt đầu khởi động, Lục Tùy cũng chẳng nhiều lời, bàn chân hắn đột nhiên giẫm một cái lập tức Linh lực cuồng bạo vô cùng từ trong cơ thể hắn bắn ra. Bên trong linh lực mênh mông còn có thêm lôi quang lập loè, có tiếng sấm quanh quẩn, dường như lôi đình đang cộng minh tàn sát bừa bãi khắp phiến thiên địa này!

Một cỗ cảm giác áp bách ngang tàng vào lúc này phát ra từ trong cơ thể Lục Tùy.

Mục Trần cảm nhận được áp bách này, trong mắt cũng xẹt qua một vòng kinh ngạc. Hình như Lôi Nha tộc có tính cộng minh mạnh mẽ với lôi đình chi lực trong thiên địa. Trong linh lực có chứa một tí lôi đình chi lực làm cho linh lực càng thêm cuồng bạo.

"Ta ngược lại là muốn nhìn xem ngươi không có Linh trận để dựa vào thì chỉ với thực lực Lục phẩm Chí Tôn đến tột cùng có thể làm được trò trống gì ở chỗ này? !"

Lời nói Lục Tùy mang đậm sát ý, nháy mắt sau đó có tiếng sấm vang vọng, thân ảnh của hắn trực tiếp hóa thành một đạo lôi quang mãnh liệt bắn ra. Tốc độ nhanh tựa điện quang, chớp lóe lên liền xuất hiện ở giữa không trung phía trước Mục Trần.

Oanh!

Gương mặt Lục Tùy lành lạnh, mắt nhìn Mục Trần, sau đó hung hăng chụp xuống một chưởng. Trong lòng bàn tay hắn ngưng tụ lôi đình vô tận, một chưởng nhẹ nhàng vỗ xuống nhưng ẩn chứa trong đó là lực lượng hủy thiên diệt địa.

"Đại Tụ Lôi Thủ!"

Một chưởng vỗ xuống giống như nghìn vạn lôi quang hội tụ, một chưởng này có thể diệt thiên hủy địa.

Lôi Quang chiếu rọi trong mắt Mục Trần, hắn nhìn qua chưởng phong đánh xuống mang theo vô tận lôi quang cuồng bạo gào thét, hai mắt cũng hơi hơi lóe lên. Thực lực Lục Tùy so với Tông Viêm lúc trước hiển nhiên là càng thêm cường hoành. Khó trách hắn có thể trở thành thiên kiêu Lôi Nha tộc, hoàn toàn chính xác không thể khinh thường.

Nhưng mà đối với chưởng phong cuồng bạo trước mắt đánh về phía mình, sâu trong mắt Mục Trần chẳng hề có chút sợ hãi nào. Ngược lại sâu trong đó chiến ý nóng bỏng bắt đầu khởi động, hắn có thể cảm giác được dường như vào lúc này huyết nhục trong cơ thể có chút chấn động. Đó là biểu hiện của khát vọng chiến đấu, của huyết nhục muốn tắm máu!

Đã trải qua ba tầng Luyện Thể tháp rèn luyện, bên trong huyết nhục của hắn ẩn chứa một lực lượng quá mức cường hoành. Hiện tại hắn cần nhất là một hồi chiến đấu ác liệt, trong chiến đấu mới có thể khiến lực lượng bên trong huyết nhục dung nhập triệt để vào bên trong thân thể.

Mục Trần liếm liếm môi, đúng lúc này kim quang sáng chói từ trong cơ thể hắn bạo phát ra, xương cốt trong cơ thể vào lúc này có chút rung rung, giống như có thanh âm Long Phượng tề minh chấn động vang vọng khắp người hắn.

Đông!

Trong cơ thể khí huyết sôi trào, cỗ lực lượng kia đã không cách nào áp chế, vì vậy Mục Trần cũng không có tìm cách áp chế nó chút nào. Bàn chân hắn đột nhiên giẫm mạnh, thân hình trực tiếp dữ dội vọt lên, trực tiếp xuyên thẳng về chỗ Lục Tùy.

"Ngươi muốn chết!"

Lục Tùy nhìn thấy Mục Trần dám chính diện lao thẳng tới, lập tức khuôn mặt hắn hiện lên vẻ dữ tợn. Chưởng này của hắn đừng nói là Lục phẩm Chí Tôn tầm thường, cho dù thực lực đám người vừa mới bước vào Thất phẩm Chí Tôn cũng không dám trực tiếp ngạnh kháng. Cho nên hành động của tên Mục Trần trong mắt hắn chẳng khác gì là tự tìm đường chết.

"Chết đi cho ta!"

Hắn cười dữ tợn, trong lòng bàn tay có vô tận lôi đình hội tụ vào lúc này càng trở nên cuồng bạo vô cùng. Tiếng sấm cuồng bạo ầm ầm chấn động vòm trời, trong nháy mắt lôi quang quanh bàn tay đã bành trướng lên gấp mấy trăm lần trông giống như một tòa núi lớn làm bằng lôi đình, rồi núi lớn trực tiếp nện thẳng xuống hung hăng trấn áp Mục Trần đang vọt thẳng đến.

Hưu!

Thân ảnh Mục Trần quỷ mị trực tiếp xuất hiện giữa không trung, hắn nhìn qua lôi thủ như núi lớn lôi đình đang trấn áp đến. Chợt hắn hít sâu một hơi liền có một cái long văn tử kim xuất hiện du động chiếm giữ bên trên nắm đấm.

Chân Long chi văn vươn ra thành long trảo phối hợp dung hợp như in cùng năm ngón tay hắn, long lân tử kim lóe sáng bóng, bắn ra lực lượng cực đoan cực kì đáng sợ.

Mà vào lúc này, trong nháy mắt bàn tay cùng long trảo đã dung hợp hoàn mỹ lại với nhau.

Một cỗ lực lượng không cách nào hình dung từ trong lòng bàn tay Mục Trần bộc phát ra, cỗ lực lượng này cường hãn đến nỗi ngay cả chính Mục Trần cũng cảm thấy kinh hãi.

Nhìn thấy sự tinh tiến của thân thể trong khoảng thời gian này. Mục Trần cũng dần dần phát giác được lực lượng Long Phượng thể cũng bị hắn khai phát dần dần.

"Quyền này. . . Tên là Chân Long quyền!"

Bàn tay Mục Trần bao trùm đầy long trảo, gân xanh giống như là Cầu Long (rồng có sừng) rung động. Hắn ngẩng đầu nhìn qua chưởng phong đang nện tới, dường như nhìn xuyên qua lôi quang hắn thoáng nhìn thấy khuôn mặt dữ tợn của Lục Tùy.

Khuôn mặt tên kia giống như là đang tận hưởng cảm giác "một đấm chết luôn Mục Trần vậy".

Bất quá đáng tiếc cho hắn vì không cách nào như nguyện rồi.

Mục Trần cười cười chợt không do dự nữa, nắm đấm bao trùm long lân tử kim lóe lên trực tiếp oanh ra. Sau đó dường như có lực lượng vô cùng trầm trọng, nặng nề oanh thẳng lên trên lôi thủ cực lớn.

Đấm ra một quyền trực tiếp đập nát tan không gian.
- Biên cái chap hơn tiếng, ghê v,l @@
 

Khói

Phàm Nhân
Ngọc
36,66
Tu vi
0,00
Đại Chúa Tể - Thiên Tằm Thổ Đậu
Chương 1000 : Long quyền chi uy.
Edit: Huy Nguyễn
Biên: Khói

OÀ..ÀNH!

Ngay lúc nắm đấm bao trùm long lân tử kim cùng cự thủ lôi đình trấn áp đối bính cùng một chỗ, lập tức có tiếng vang khổng lồ phát ra, phiến không gian dường như sụp đổ xuống, từng đạo vết nứt không gian đen kịt lan tràn ra.

Kim quang sáng chói cùng lôi quang giống như ngàn vạn cự xà lan tràn khắp nơi cắn nuốt mảnh không gian phụ cận, mà chung quanh những cường giả kia vốn là đang tới gần cũng vội vàng lui về phía sau, ánh mắt kinh nghi nhìn về chỗ Mục Trần cùng Lục Tùy giao thủ.

"Mục Trần kia lại cùng Lục Tùy đối bính?" Phần đông cường giả sắc mặt đều kinh ngạc, hiển nhiên là không ngờ tới Mục Trần sau khi mất đi thủ đoạn là linh trận lại vẫn dám cứng rắn va chạm cùng Lục Tùy.

"A?"

Bất quá bọn hắn đang kinh ngạc rất nhanh liền trở nên ngưng trọng, bởi vì bọn họ phát hiện ở chỗ không gian sụp đổ kia, lôi quang cuồng bạo vô cùng lại không có như thế chẻ tre như trong tưởng tượng của bọn hắn, mà kim quang nhìn như yếu thế lại không có dễ dàng bị phá hủy.

"Mục Trần vậy mà đã ngăn được Lục Tùy công kích?" Có người ánh mắt lập loè, sắc mặt bắt đầu trở lên ngưng trọng, lúc trước trong nội tâm có một tí khinh thường Mục Trần thì vào lúc này đều thu vào.

Xa xa, Tông Đằng đang cùng Mặc Phong giằng co cũng là phát giác được tình huống của bên này, lúc này sắc mặt chính là khẽ biến, ánh mắt trở nên âm trầm rất nhiều, Mục Trần này quả nhiên là có chút phiền phức .

"Ta nói rồi, thật sự cho rằng có thể dễ dàng như vậy giải quyết Mục Trần, vậy ngươi cũng quá ngây thơ rồi ." Mặc Phong thản nhiên nói .

Tông Đằng nghe vậy, thì là xem thường cười cười , đáp: "Mặc huynh cao hứng cũng quá sớm một chút, Lục Tùy cũng không như ngươi nghĩ yếu như vậy, Mục Trần kia so sánh với hắn , còn có chênh lệch không nhỏ."

Mặc Phong đồng dạng là từ chối cho ý kiến, hai tay cụp xuống, thần sắc bình tĩnh. Hắn cùng với Tông Đằng chỉ là giằng co, cũng không có lập tức động thủ, bởi vì hai người đều phi thường rõ ràng, bọn hắn một khi chính thức giao thủ, mặc dù có thể thắng, nhưng cũng rất có thể là thắng thảm. Mà dưới mắt phụ cận còn có những cường giả khác đang nhìn chằm chằm, một khi bản thân trọng thương mà nói thì những tên này tất nhiên sẽ rục rịch.

Mục đích của Tông Đằng chỉ là ngăn chặn Mặc Phong để cho Lục Tùy có đầy đủ thời gian giải quyết Mục Trần, mà đồng dạng Mặc Phong cũng có chỗ tin tưởng Mục Trần, cũng là trông chừng Tông Đằng miễn cho hắn ra tay tập kích Mục Trần, nếu như vậy thì cho dù có chút ít át chủ bài chỉ sợ cũng rất khó chống lại hai vị thất phẩm Chí Tôn liên thủ.

Hai người giằng co mà đứng, thân hình bất động như núi. Chỉ là trong mắt hai người ngẫu nhiên lóe lên hàn quang , đều là tỏ rõ trong nội tâm đối với đối phương dâng lên một ít sát ý .

Đùng!

Mà ở thời điểm Tông Đằng cùng Mặc Phong giằng co, ở xa xa đằng kia cuồng bạo lôi quang cùng kim quang vẫn như cũ tàn sát bừa bãi, trùng kích, chấn vỡ không gian.

Sau khi tung ra cự thủ lôi quang, khuôn mặt Lục Tùy bắt đầu trở nên hơi vặn vẹo. Hắn dữ tợn nhìn qua một màn trước mắt này, trong mắt có phẫn nộ cuộn trào.

Hắn như thế nào đều không nghĩ tới, một quyền tưởng nhất định sẽ thắng của hắn vậy mà không thể lập tức đánh tan Mục Trần .

"Bọ ngựa đấu xe, không biết tự lượng sức mình !" Lục Tùy cắn răng nghiến lợi nổi giận gầm lên một tiếng , linh lực trong cơ thể giống như hồng thủy trào ra, lôi quang dưới lòng bàn tay điên cuồng bộc phát , không khí phụ cận vào lúc này dường như nổ tung sôi trào.

Quyền phong lôi quang lập tức bạo tăng uy lực.

Lục Tùy rất rõ ràng, bên trên Lôi Vân đài quá mức hỗn loạn, vì vậy chiến đấu tuyệt đối không thể để kéo dài được, phải lấy thế lôi đình sét đánh chấm dứt nhanh gọn, chỉ có như thế mới có thể tiết kiệm được linh lực tiêu hao. Bằng không thì một khi tiêu hao quá lớn, mặc dù là thắng lợi thì cũng sẽ bị cường giả khác nhìn chằm chằm vào rồi sau đó ra tay đá hắn xuống đài.

Cho nên , hắn phải bằng tốc độ nhanh nhất giải quyết xong Mục Trần .

Lôi quang cuốn tới, ánh mắt Mục Trần ngưng tụ, bất quá hắn lại không lui mà tiến, gân xanh trên cánh tay phải giống như là Cầu Long nhúc nhích không ngừng rung động, mỗi một lần rung rung đều muốn phóng xuất ra một cỗ lực lượng kinh khủng .

Chân long chi văn chiếm giữ trên cánh tay vào lúc này càng trở nên rõ ràng, long trảo bao trùm năm ngón tay Mục Trần cũng là trở nên càng thêm tráng kiện cùng chân thật, một cổ bao la mờ mịt chi khí dần dần phát ra.

Hô .

Trong mắt Mục Trần có kim quang lập loè, hắn hít sâu một hơi, hắn có thể cảm giác được, huyết nhục trong cơ thể đang có lực lượng hùng hồn, đang liên tục không ngừng dũng mãnh chui vào trong nắm đấm.

Mà theo trong nắm đấm càng ngày càng ẩn chứa lực lượng khủng bố, kim quang phát ra ngược lại theo thời gian dần dần qua thu liễm lại.

Lục Tùy phát giác được một màn này, trong mắt lập tức vui vẻ cho rằng Mục Trần đã không cách nào chèo chống nữa.

Nhưng mà, sắc mặt hắn vui mừng chưa được một cái chớp mắt, ngay sau đó đồng tử của hắn đột nhiên co rụt lại, nắm đấm của Mục Trần lại lần nữa chậm chạp phát ra kim quang.

Một quyền kia, trầm trọng! Giống như có Cự Long chiếm giữ vậy!

Đùng!

Long trảo tử kim lại một lần nữa đánh lên cự thủ lôi đình, lúc này vẻ mặt Lục Tùy đột nhiên kịch biến.

Bởi vì hắn phát giác được, một quyền của Mục Trần ẩn chứa lực lượng mạnh đến mức đáng sợ !

Răng rắc .

Cự thủ lôi đình cơ hồ là trong khoảng khắc nứt toác ra từng vết rạn, mà cổ lực lượng kia vẫn còn quá mức hung hãn, thậm chí không để cho Lục Tùy kịp phản ứng chút nào, cự thủ liền bị một quyền đấm nát thành từng mảnh nhỏ?!

Kim quang bắn ra, lôi quang tan tác, thân hình Lục Tùy chật vật nhanh lùi lại, sắc mặt hắn xanh trắng luân chuyển, nhìn về phía trước, trong mắt tràn đầy hoảng sợ .

Hắn như thế nào đều không ngờ tới, Mục Trần một quyền vậy mà sẽ cường hãn đến loại trình độ này .

Sức mạnh kia, căn bản cũng không phải là một cái lục phẩm Chí Tôn có thể phát ra !

Mục Trần một quyền, không chỉ có làm vỡ nát Đại Tụ Lôi Thủ , hơn nữa lực lượng xuyên thấu đáng sợ kia thiếu chút nữa đánh xơ xác linh lực trong thể nội hắn.

"Chết tiệt , lực lượng người này . . ." Lục Tùy nghiến răng nghiến lợi, trong mắt lập loè hàn quang, thân hình nhanh lùi lại đồng thời nhanh chóng trấn áp linh lực đang rung chuyển trong cơ thể. Xem ra muốn đối phó tên Mục Trần này không thể mạnh mẽ xông tới như trước, lúc trước ngược lại là hắn quá coi thường rồi.

XÍU...UU! !

Nhưng mà , ngay lúc Lục Tùy ý định tạm thời tránh mũi nhọn, sử dụng thủ đoạn khác đối phó Mục Trần. Cơ mà Mục Trần không có cho hắn bất kỳ thời gian nào, chỉ thấy kim quang lập lòe , thân ảnh Mục Trần quỷ mị hiện ra ở đằng Lục Tùy, sau đó long quyền tử kim lại lần nữa nặng nề vung ra.

Lục Tùy biến sắc, hai tay vội vàng che ở trước người, linh lực lôi quang cuồng bạo quấn lên hai tay, trong lúc mơ hồ hóa thành một quang thuẫn lôi điện.

Ầm!

Long quyền kim sắc vung xuống, quang thuẫn lôi điện vang lên tiếng vỡ vụn, thân hình Lục Tùy lại lần nữa bị bắn ngược ra ngoài.

Mà trong lúc thân hình hắn vừa bắn ra, Mục Trần giống như giòi trong xương, long quyền như gió ầm ầm oanh tới căn bản không cho Lục Tùy có bất kỳ cơ hội thở dốc nào cả.

Ầm! Ầm! Ầm!

Chỉ ngắn ngủn hơn thời gian mười tức, Mục Trần đã tung ra hơn mười quyền, mỗi một đạo long quyền kim sắc hạ xuống đều sanh sanh đẩy lui Lục Tùy. Mà vốn là linh lực bàng bạc như sóng dưới từng quyền từng quyền từ từ bị đánh tan.

Ai cũng đều nhìn ra, bởi vì Lục Tùy lúc trước chủ quan liền mất đi tiên cơ, rồi sau đó cơ hồ là bị thế tấn công dần dần lăng lệ ác liệt của Mục Trần dồn đến tình trạng cực kỳ chật vật, nếu như không phải thực lực bản thân hắn hùng hậu mà nói, chỉ sợ là qua một vòng thế công này hắn đã bị Mục Trần triệt triệt để để đánh trọng thương.

Nhưng mà dù là như thế , cho dù hắn có liều mạng tránh khỏi phạm vi thế công của Mục Trần, thì khuôn mặt hắn cũng đã hoàn toàn trắng bệch, khóe miệng thậm chí xuất hiện vết máu.

Khi ánh mắt hắn lại lần nữa nhìn về phía Mục Trần, trong đó đã có vẻ kinh hãi, chịu hơn mười quyền oanh xuống, ngạo khí vốn có của hắn trực tiếp bị Mục Trần đánh tan hoàn toàn.

Trên Lôi Vân đài, cường giả khác cũng là chú ý đến chiến trường bên này. Sắc mặt đồng dạng trở nên ngưng trọng, trong ánh mắt nhìn về phía Mục Trần đã xuất hiện một tia kiêng kị.

Bọn hắn vốn cho là Mục Trần vỏn vẹn chỉ là dựa vào Linh Trận mới dám xông vào Luyện Thể tháp, nhưng mà hiện tại bọn hắn mới hiểu được, nguyên lai thân thể người này vậy mà cũng đáng sợ đến vậy, so với thân thể đám thần thú như bọn họ thì chỉ mạnh hơn chứ không yếu!

Gia hỏa này, thuần túy là một đầu thần thú hình người!

Ở giữa không trung , sắc mặt Lục Tùy khó coi nhìn qua người ở phía trước, khuôn mặt Mục Trần không biểu tình, chỉ là toàn thân phát ra khí thế lăng lệ ác liệt chính là khiến hắn có chút tim đập nhanh .

Dưới con mắt màu đen hờ hững nhìn chăm chú, Lục Tùy cảm thấy mình dường như là bị một đầu viễn cổ hung thú tập trung vào, vô luận như thế nào cũng không có cách nào đào thoát .

Mục Trần thời điểm này đã đến mức cực kỳ khó gặm rồi.

Sắc mặt Lục Tùy tái xanh, chợt hắn cắn răng nói: "Mục Trần, việc này đến đây thôi, nếu như ngươi lại dây dưa tiếp thì cũng đừng trách ta ra tay độc ác, đến lúc đó ta tính toán bị trọng thương cũng sẽ kéo ngươi theo!"

Lục Tùy cũng là loại người hung ác, dù tình huống không tốt lắm thì hắn vẫn như trước che giấu sợ hãi, hơn nữa hắn cũng tin tưởng, tuy nói dưới mắt khí thế Mục Trần kinh người nhưng nếu như đích thực đấu thì hắn cũng có nắm chắc lại để cho Mục Trần chịu không nổi.

Nhưng mà đối với lời nói của Lục Tùy, Mục Trần chỉ là nhấp nháy 2 mắt, khí thế tập trung không có yếu bớt chút nào ngược lại là mạnh mẽ tăng lên.

Mặt hắn không biểu tình, hắn lúc này, huyết nhục trong cơ thể từ lúc chiến đấu trước cơ hồ muốn sôi trào lên, một cỗ xúc động dường như muốn oanh bạo không gian hội tụ trong huyết nhục hắn.

Cỗ lực lượng kia, nếu như không phát ra ngoài mà nói..., ngược lại sẽ ảnh hưởng đến bản thân.

Cho nên, bây giờ muốn muốn hắn dừng tay hiển nhiên là chuyện không thể nào .

"Tiếp được ta một chiêu này, ta cho ngươi rời đi." Mục Trần hờ hững mở miệng .

"Cuồng vọng !"

Mà đối với ngôn từ của Mục Trần, Lục Tùy cơ hồ bị chọc tức điên, hắn vậy mà sẽ bị một tên nhân loại thực lực lục phẩm Chí Tôn bức đến một bước này. Điều này khiến thần sắc trên mặt hắn phát ra dữ tợn, ánh mắt nhìn về phía Mục Trần nghiễm nhiên là muốn đem tươi sống xé nát.

"Ngươi đã muốn chết, ta sẽ thanh toàn cho ngươi !"

Lục Tùy hét to thành tiếng, bên ngoài thân thể có lôi quang bộc phát ra điên cuồng , thanh âm lôi bạo chấn động, ầm ầm vang vọng khắp đất trời, cảm giác áp bách tràn ngập khắp phiến thiên địa.

Mục Trần đối với loại này lại chẳng quan tâm, hắn hít sâu một hơi, sâu trong con ngươi có kim quang ngưng tụ, đúng là trong lúc mơ hồ biến thành hình bóng Long Phượng, bàn tay hắn chậm rãi nắm chặt rồi sau đó dần dần trở nên run rẩy.

Bởi vì hắn phát giác được, chân long cùng chân phượng chi văn trên thân thể hắn dĩ nhiên là vào lúc này đồng thời chấn động lên, lực lượng đáng sợ này tựa như là muốn ngạnh sanh nổ tung huyết nhục Mục Trần.

Cỗ lực lượng này nếu thật sự không phóng ra ngoài thì bạo tạc đầu tiên chính là nhục thể của hắn !

Mục Trần cũng không muốn thân thể chính mình vất vả rèn luyện bị vỡ nát, cho nên vậy cũng chỉ có thể để cho tên Lục Tùy trước mắt đến thừa nhận hậu quả hủy diệt.
 

Khói

Phàm Nhân
Ngọc
36,66
Tu vi
0,00
Đại Chúa Tể - Thiên Tằm Thổ Đậu
Chương 1001: Dĩ Nhiên Là Chiếm Một!
Edit: Sa Đọa
Biên: Khói

Ù ù !

Tiếng sấm nổ cuồng bạo vang lên trong thiên địa, sắc mặt Lục Tùy dữ tợn nhìn Mục Trần, trong cơ thể hắn có lôi quang rung động khuếch tán ra, mỗi một tia sét đều làm cho không gian vặn vẹo.
Tuy trong lòng hắn có chút hối hận bị Tông Đằng dụ dỗ đối phó Mục Trần, nhưng đã bị bức đến bước này, hắn liền không do dự nữa, hắn đã quyết tâm, hôm nay dù có bị trọng thương cũng phải giết chết Mục Trần.

Nếu việc này mà bị truyền ra sẽ làm danh vọng trong gia tộc của hắn bị tổn hại!

“Rượu mời không uống, vậy ngươi liền chết đi!”

Lục Tùy gầm lên, trong mắt hắn bắn ra lôi quang, hai tay kết ấn, theo ấn pháp, lôi quang không ngừng biến hóa, từng đạo lôi quang từ trong cơ thể hắn dũng mãnh tiến ra hình thành một đạo lôi ngân phiêu phù trước mặt hắn.

Trong những lôi ngân kia, mỗi đạo đều ẩn chứa linh lực đáng sợ, chính là linh lực trong cơ thể Lục Tùy ngưng luyện đến tận cùng mà thành.

Lôi ngân phiêu phù trước mặt Lục Tùy nhanh chóng hội tụ cùng một chỗ, lôi quang bạo phát, trong lôi quang nhanh chóng hình thành một đạo lôi ấn khổng lồ.

Theo lôi ấn xuất hiện, lôi đình trong thiên địa không ngừng gào thét mà đến, một cảm giác áp bách đáng sợ xuất hiện.

Nhìn lôi vân, thần sắc mấy thiên kiêu ở gần đó đều ngưng trọng, không nhịn được thấp giọng nói: “Dĩ nhiên là Diệt Thế Lôi Ấn, đây chính là thần thuật đại viên mãn, Lục Tùy dĩ nhiên bị Mục Trần bức đến bước này.”

Thần thuật đại viên mãn, dù đối với những thiên kiêu ở đây mà nói cũng là át chủ bài cường đại. Nhưng không ai ngờ, Lục Tùy đối mặt với Mục Trần mới là Lục phẩm Chí Tôn lại bị buộc phải lấy ra lá bài tẩy mạnh như vậy.

Lấy thực lực Thất phẩm Chí Tôn của Lục Tùy thi triển thần thuật đại viên mãn thì coi như là Tông Đằng cũng phải cẩn thận đối đãi, thực lực Mục Trần kia tuy có chút ít ngoài dự đoán nhưng tuyệt đối sẽ không thể đỡ được chiêu này của Lục Tùy.

Phía đối diện Tông Đằng, thần sắc Mặc Phong cũng ngưng trọng, nhưng cũng không kinh hoàng. Bởi vì hắn biết, việc duy nhất hắn có thể làm cho Mục Trần vào lúc này chính là ngăn cản Tông Đằng, còn Lục Tùy thì chỉ có thể dựa vào chính Mục Trần mà thôi, nếu không thì Mục Trần chỉ có con đường là rời khỏi Luyện Thể tháp.

“Mục Trần, việc ta có thể làm chỉ có như vậy, hy vọng ngươi có thể thành công.”

Ầm ầm !

Khi Tông Đằng đang cùng Mặc Phong nói chuyện, lôi quang phía trước Lục Tùy càng trở nên cuồng bạo, một đạo lôi ấn ngàn trượng hiển hiện ra, lôi điện lan tỏa bừa bãi.

Phía sau lôi ấn, Lục Tùy cao ngạo nhìn Mục Trần, trong con mắt tràn đầy băng hàn. Chiêu này vốn chuẩn bị để đối phó với những thiên kiêu đủ t.ư cách tranh đoạt năm danh ngạch cuối cùng, nhưng hiện tại lại bị Mục Trần ép hắn sử dụng ra, tất nhiên đã khiến kẻ khác biết được đồng thời sinh ra đề phòng, làm hắn khó mà gây ra hiệu quả bất ngờ.

Vậy nên, hắn phải đem tên đầu sỏ là Mục Trần phanh thây vạn đoạn!

Ở dưới lôi ấn, trên thân thể Mục Trần không ngừng tỏa ra kim quang, hai mắt vốn đen kịt cũng trở nên vàng óng, giống như tạo thành từ hoàng kim, mơ hồ có cảm giác uy nghiêm.

Hắn không nhìn lôi ấn khổng lồ mà đang quan sát hai cánh tay của mình. Trên tay hắn lúc này, gân xanh giống như bạo long không ngừng chấn động, huyết nhục sôi trào, có cảm giác như sắp hòa tan vậy.

Bàn tay chậm dãi nắm chặt, hắn có thể cảm nhận được, trong cơ thể hắn long phượng chi văn đều đang rung động, như không kịp chờ đợt muốn phóng ra ngoài.

Hô .

Hắn hít sâu một hơi, rồi chợt ngẩng đầu ngước nhìn lôi ấn khổng lồ, ánh mắt dần trở nên lăng lệ.

Rống !


Tiếng long ngâm trầm thấp từ trong cơ thể Mục Trần vang lên, chấn động huyết dịch, trên tay phải của hắn phủ đầy long văn, một cái long trảo dần dần hình thành.

Cùng lúc đó, phượng văn ở sau lưng cũng biến đổi, theo da thịt Mục Trần di chuyển tới tay trái, phượng mao bao phủ, biến thành phượng trảo.

Hữu chân long, tả chân phượng!

Hai tay Mục Trần tỏa ra kim quang sáng chói, như có một cỗ lực lượng đáng sợ không gì là không phá nổi ẩn bên trong nó, huyết nhục bên trong hai cánh tay đều không ngừng rung động.

Ầm ầm !

Khi long phượng chi thủ hiện ra trên tay Mục Trần, thì ở trên không, lực lượng của Lục Tùy cũng đã đạt đến cực hạn, khuôn mặt hắn dữ tợn nhìn xuống Mục Trần, không hề do dự chút nào, một chưởng hung hăng nện xuống.

“Diệt Thế Lôi Ấn!”

Đùng đoàng!

Một chưởng vỗ xuống, lôi ấn bạo phát tiếng nổ rung trời, tiếng sét trong thiên địa đều bị áp chế, lôi ấn liền hóa thành lôi quang phá nát hư không, nhanh chóng xiên về phía Mục Trần.

Những thiên kiêu ở xung quanh đều lui lại, hiển nhiên đều biết sự đáng sợ của Lục Tùy, chẳng ai dại gì mà chịu liên lụy.

Lôi ấn to lớn mang theo sức mạnh hủy diệt nện xuống, mà ở trong lôi quang lờ mờ hiện ra thân ảnh của Mục Trần.

Dưới vô số cặp mắt, Mục Trần ngẩng đầu nhìn lôi quang đang đánh xuống, hai mắt khép hờ, trên hai tay bộc phát ra hào quang tử kim chói mắt.

Rống !

Tiếng rồng ngâm phượng khiếu trong tức khắc vang lên từ trong cơ thể Mục Trần, chấn động huyết nhục, khí thế tăng nhanh, cuối cùng đạt tới cực hạn.

Kim quang như thực chất bắn ra từ trong mắt Mục Trần. Hắn nhấc tay phải lên oanh ra một quyền !

Chân long quyền!

Kim quang bạo phát, hình thành hư ảnh kim long gào thét, vang vọng thiên địa.

Chân phượng chưởng !

Tay phải đánh ra, tay trái cũng theo sát tiến tới, tiếng phượng hót lập tức vang lên, hư ảnh chân phượng giang cánh vỗ mạnh bạo phát kim phong mãnh liệt.

Kim long cùng kim phượng hóa thành hai quang cầu bắn ra, bay thẳng đến chân trời rồi chợt hòa vào nhau, như long phượng đồng huy, kim quang chấn động trực tiếp nghiền nát hư vô.

Quanh lôi đài, tất cả thiên kiêu đều chấn động, sắc mặt kinh hãi nhìn long phượng giao hòa, họ đều cảm nhận một loại uy áp kinh người tràn ngập ra, làm cho huyết dịch trong cơ thể bọn chúng đểu run rẩy.

Bên trong kim long kim phượng này đều ẩn chứa một tia khi tức chân long chân phượng!

“Chiêu thức của Mục Trần này, làm sao có thể bao hàm khí tức chân long chân phượng?!” Có thiên kiêu hoảng sợ nghẹn ngào, khuôn mặt hiện vẻ khó tin nói. Chân long chân phượng, coi như ở trong Long tộc Phượng tộc đứng đầu chủng tộc thần thú cũng đều là tồn tại vương giả, tộc nhân tầm thường khó mà có được, huống chi người trước mắt lại chính là nhân loại?!

Lục Tùy cũng chấn động, nhưng rất nhanh bị hung quang trong mắt che lấp. Mặc kệ vì cái gì mà trong thế công của Mục Trần có khí tức chân long chân phượng, hắn cũng sẽ không nương tay, ngược lại càng làm hắn muốn giết Mục Trần.

Địch nhân như vậy, nếu để hắn phát triển, sẽ để lại hậu hoạn vô cùng!

“Chết cho ta!”

Lục Tùy gầm lên, lôi ấn trấn áp xuống Mục Trần, khí thế bàng bạc, lôi quang nổ vang, oanh thiên địa chấn động run rẩy.

Trong vô số cặp mắt chấn động, lôi ấn đánh xuống cùng với quang cầu kim sắc do kim long kim phượng hóa thành ầm ầm va chạm vào nhau!

Ầm ầm !

Va chạm diễn ra, lập tức bạo phát ánh sáng chói mắt, trực tiếp làm đau con mắt của những người xung quanh.

Trong chốc lát va chạm, sắc mặt Lục Tùy trở nên tái nhợt, bởi hắn nhìn thấy, lôi ấn đang dần chậm lại, cuối cùng ngưng trệ hẳn.

“Bị chặn rồi?!” Đồng tử Lục Tùy co rút lại.

OÀ..ÀNH!

Nhưng, ngay lúc hắn đang bàng hoàng, lôi ấn đột nhiên run rẩy, rắc một tiếng, vô số vết rạn nhanh chóng hiện lên bên mặt ngoài lôi ấn.

Ngắn ngủi mấy tức thời gian, lôi ấn tràn đầy vết rạn, kim quang từ bên trong những vết nứt đó mãnh liệt bắn ra.

Sắc mặt Lục Tùy tràn ngập sợ hãi, hắn quyết định thật nhanh, thân hình nhanh chóng lùi lại.

Ầm ầm !

Ngay khi Lục Tùy lùi ra, lôi ấn khổng lồ liền ầm ầm nổ tung, lôi quang tiêu tán, một vệt kim quang thẳng tắp bắn ra, trực tiếp bao phủ đường lui của Lục Tùy.

Ở giữa kim quang, kim long gào thét, kim phượng cuồng khiếu, một tí khí tức chân long chân phượng trực tiếp khiến huyết dịch khắp người Lục Tùy đông lại.

Ầm!

Tốc độ kim quang quá nhanh, Lục Tùy không thể né tránh, chỉ có thể trơ mắt nhìn đạo kim quang kia hung hăng đánh lên thân thể của hắn.

Phốc phốc.

Máu tươi lập tức từ trong miệng Lục Tùy trào ra, ngực hắn dường như hõm xuống, thân thể chật vật bắn ngược về sau, sóng linh lực quanh thân tán loạn hiển nhiên đã bị trọng thương.

Sau khi đả thương Lục Tùy, đạo kim quang mới hầu như tiêu hao hết lực lượng cuối cùng vỡ vụn ra hóa thành kim quang đầy trời.

Sắc mặt Lục Tùy trắng bệch, ngước nhìn kim quang đầy trời, khuôn mặt ngốc trệ.

Bá!

Nhưng ngay khi hắn đang ngẩn người, một đạo thân ảnh quỷ mị đột nhiên mãnh liệt bắn tới, kình phong gào thét, sát ý lăng lệ, trực tiếp tập trung trên người Lục Tùy.

Cảm nhận được sát ý từ thân ảnh kia, trong lòng Lục Tùy phát lạnh, hắn biết tất nhiên Mục Trần sẽ ra tay nhưng không ngờ lại tàn nhẫn đến vậy, không cho hắn thời gian thở dốc chút nào.

Nay hắn đã trọng thương, nếu tiếp tục dây dưa, sẽ thật sự bị Mục Trần giết chết.

“Khốn kiếp!”

Lục Tùy run rẩy toàn thân, vừa sợ vừa giận, nhưng cũng không có cách nào, chỉ có thể gầm lên giận dữ, cõi lòng không cam tâm cấp tốc lui lại, trực tiếp thối lui ra khỏi phạm vi lôi đài.

Ông.

Khi thân thể hắn rời khỏi lôi đài, quanh người lập tức có quang mang lóe lên, sau đó biến mất không thấy đâu nữa, hiển nhiên trực tiếp bị đá ra khỏi Luyện Thể Tháp, không còn cơ hội tiến về phía trước nữa.

“Mục Trần, ta nhất định sẽ bầm thây ngươi vạn đoạn!”

Trước khi bị đá ra ngoài, Lục Tùy vẫn kịp buông lời gầm gừ đe dọa vang vọng.

Mục Trần lơ lửng trên không, ánh mắt đạm mạc nhìn qua nơi Lục Tùy vừa biến mất, căn bản không thèm quan tâm lời đe dọa của đối phương, trực tiếp quay người trở lại lôi đài.

Theo Mục Trần hạ xuống lôi đài, khu vực xung quanh trở nên yên tĩnh, ánh mắt của những thiên kiêu kia nhìn hắn tràn đầy kiêng kị.

Mục trần cũng ngẩng đầu, ánh mắt hờ hững quét qua mấy thiên kiêu kia, cuối cùng dừng lại trên người Tông Đằng đang giằng co cùng Mặc Phong. Lúc này, khuôn mặt Tông Đằng cũng đang trắng xanh luân chuyển, thanh âm bình tĩnh của Mục Trần vang lên: “Còn có vị bằng hữu nào nguyện ý chỉ giáo không?”

Mục Trần đứng chắp tay, thanh âm đạm mạc truyền ra, nhưng lại có thêm một cỗ khí thế làm người sợ hãi lan tràn.

Mấy thiên kiêu bị nhìn chằm chằm ánh mắt lập lòe bất định, nhưng cuối cùng chỉ có thể thối lui. Mục Trần lúc này không hề có cảm giác suy yếu sau đại chiến, ngược lại còn khiến cho người ta cảm thấy càng thêm nguy hiểm.

Bọn họ cũng hiểu, Mục Trần hiện giờ, khí thế đã thành, khó mà chống lại.

Trong năm cái danh ngạch, chỉ sợ người này tất sẽ sẽ chiếm một cái!
 
Status
Not open for further replies.

Những đạo hữu đang tham gia đàm luận

Top