Sau giải đấu, nhiều 'Chủ đề cấm tại BNS''Chủ đề cấm tại BNS''Chủ đề cấm tại BNS''Chủ đề cấm tại BNS' mời về thi đấu cho đội của họ, còn đưa ra rất nhiều ưu đãi. Cả những đối thủ lớn cũng nhìn mình với ánh mắt khác. Ít nhất thì sau ván đấu với 2 ông maitres kia, người ta cũng không dám coi trường vì mình là nữ nữa. Nghĩ lại thì nếu là mình của những năm trước, có lẽ những ván đấu đấy đã được xử lý một cách nhanh gọn nhẹ rồi. Bỏ một gian dài như vậy mới chơi lại thì biết sao được... thôi thì thế cũng gọi là chấp nhận được đi.
Đột nhiên nghĩ về một người bạn đã rất lâu không gặp, giờ chỉ còn nghe thấy tin tức qua báo chí và những người quen khác. Mùa đông năm ấy ở huế, hình ảnh một cậu nhóc quỳ trên chiếc ghế cao được lót thêm vài tấm nệm đấu với một anh sinh viên thật sự rất ấn tượng. Khoảnh khắc ấy cứ như bức tranh đen trắng cứ thế khắc ghi vào trong trí nhớ mình, để rồi đã từng có lúc người ấy trở thành động lực để mình theo đuổi và phấn đấu.
Thời ấy, internet còn là một thứ gì đấy mơ hồ lắm, thế nên thông tin về cậu bạn thỉnh thoảng mới gặp, đôi khi trò chuyện đôi ba câu đa số đều thông qua báo chí hay những lần gặp mặt ở các giải đấu lớn. Thế nhưng có một đoạn thời gian, tin tức của cậu không xuất hiện trên báo chí nữa, vị thần đồng năm nào người ta từng tung hô cứ thế biến mất, không ai nhắc đến cậu bé năm xưa nữa. Khoảng thời gian đấy, động lực trong mình giảm dần đi, đam mê của bản thân cũng như cánh diều đứt dây cứ thế bay tự do trong gió.
Mọi chuyện tưởng chừng sẽ cứ vậy mà dần chìm vào trong miền ký ức. Vậy nhưng bản thân mình vẫn có chút không cam tâm. Sao lại cậu có thể chỉ vì lí do gia đình mà từ bỏ dễ dàng như thế chứ? Người mà mình từng ngưỡng mộ không thể bỏ cuộc, đầu hàng số phận một cách đơn giản như thế được. Thế rồi, mặc kệ cho tất cả những lời đồn thổi xung quanh, mình vẫn cố gắng hỏi thăm tin tức về cậu mỗi khi có thể. Sau hơn một năm rưỡi từ ngày suy sụp, cậu đã quay lại và nắm bắt lấy cơ hội cuối cùng. Cậu giành chiến thắng một cách khó khăn trong một giải đấu khá lớn để giành suất ra nước ngoài rèn luyện. Những năm tháng ấy khi cậu cố gắng hết sức để tìm lại chính mình thì mình cũng vật lộn từng ngày với hàng đống thử thách để đạt được mục tiêu của bản thân. Khoảng thời gian đấy, tin tức về cậu rất ít, khó khăn lắm mới nghe một hai người quen biết nói về tình hình của cậu, thế nhưng tớ biết, tớ tin rằng cậu sẽ làm được. Tớ đã luôn tin như thế.
Một thời gian sau khi trở về nước, cậu dần lấy lại phong độ sau những giải đấu lớn, kết quả cũng ngày một khả quan hơn. Cũng thời gian ấy, báo chí lại bắt đầu đưa tin về sự trở lại của thần đồng. Biết sao được, ở nước mình thần đồng thì nhiều mà giữ vững đến khi trưởng thành lại chẳng được mấy ai, thế nên việc cậu quay trở lại cuộc đua và giành chiến thắng một cách thuyết phục được tung hô, cổ vũ náo nhiệt cũng không có gì là lạ.
Mọi chuyện đã quay trở lại quỹ đạo vốn có của nó. Nếu có điều gì đấy thay đổi thì đấy là việc mình thôi không còn hỏi thăm người khác về cậu nữa. Đối với bản thân mình mà nói, cậu đơn giản đã và vẫn luôn là người tiếp lửa tài năng.