Ngày hôm nay, tôi sẽ ...

Status
Not open for further replies.

Phong Thiên

Phàm Nhân
Ngọc
2.116,56
Tu vi
0,00
Huyền sư là gì?

Trong Lưu Vân trấn, Huyền sư chính là đầu lĩnh tọa trấn một phương thế lực, cho dù phóng mắt nhìn khắp Tây Nam cảnh cũng là cao thủ số một số hai.

Cảm giác được ánh mắt Vân Mộ nhìn mình, nam tử áo đen cũng ngầm đánh giá Vân Mộ. Huyền đồ nho nhỏ ở trong mắt hắn tự nhiên không tính là thứ gì, nhưng mà Vân Mộ chỉ độ mười hai mười ba tuổi vậy mà lại có thể mang theo muội muội choai choai vượt qua nửa cái hoang mạc, tính cách cứng cỏi như thế ngược lại khiến hắn xem trọng mấy phần.

"Tiền bối yên tâm, tiểu tử tuyệt đối sẽ không khiến mọi người thêm phiền phức, nếu như gặp chuyện gì cần xuất lực, tiểu tử nhất định sẽ dốc toàn lực ứng phó."

Nói xong, Vân Mộ lẳng lặng đứng yên chỗ, chờ đợi đối phương trả lời.

Tiểu Tố Vấn thì hiếu kỳ quan sát khắp nơi, vẻ mặt có chút khẩn trương.

Thấy Vân Mộ nói lời tốt đẹp như vậy, điều này ngược lại khiến Tiền Bất Nhị có chút khó xử. Tuy rằng lão là đầu lĩnh của đoàn thương đội này nhưng quyền lực chân chính lại là hai vị ở bên cạnh, vì vậy lão chuyển ánh mắt tỏ vẻ xin chỉ thị về phía nam tử áo đen.

"Đại sư huynh, nhìn bọn họ rất đáng thương, không bằng để bọn họ đi cùng là được. Dù sao xe chúng ta rất lớn, nhiều thêm hai người cũng không sao."

Thiếu nữ Linh nhi liền mở miệng nói, nàng không phải thật sự cho rằng Vân Mộ có bao nhiêu đáng thương. Chỉ là nàng cảm thấy dọc theo đường đi hết sức buồn chán, nhiều thêm người nói chuyện sẽ náo nhiệt hơn một ít.

"Nếu Linh nhi đã mở miệng, vậy thì mang theo thôi."

Kỳ thật nam tử đối với Vân Mộ cũng có chút hiếu kỳ, trong lòng cũng có vài phần tâm t.ư thăm dò.

"Đa tạ hai vị giúp đỡ."

Vân Mộ chắp tay cảm ơn nam tử cùng thiếu nữ, tiểu Tố Vấn ở phía sau cũng học theo động tác của Vân Mộ, vái chào một cái, nhìn qua có chút buồn cười.

"Hì hì!"

Thiếu nữ cảm thấy tiểu Tố Vấn phi thường buồn cười, không khỏi cười ra tiếng.

Nam tử cũng mỉm cười không dứt: "Tiểu huynh đệ thật có ý tứ, rõ ràng tuổi còn nhỏ vậy mà lại làm ra một bộ rất lão luyện."

Vân Mộ cười cười, cũng không để ý.

Tiền Bất Nhị thấy nam tử áo đen cùng thiếu nữ váy lụa màu đều đồng ý rồi, tự nhiên là nghe theo, đưa Vân Mộ nhập vào thương đội.

...

Xe gấm rộng rãi, hoa lệ và thoải mái.

Mời Vân Mộ lên xe xong, nam tử vốn tưởng rằng Vân Mộ sẽ cảm thấy nhút nhát, không ngờ Vân Mộ tự động tìm một chỗ ngồi xuống, sau đó đặt tiểu cô nương trong sọt trúc ở bên người.

"Ồ, đây là muội muội của ngươi sao? Trên mặt lốm đốm màu nhìn thật xấu!"

Thiếu nữ tùy ý nói một câu khiến bầu không khí trên xe lập tức trầm xuống.

Thấy vậy, nam tử lộ ra vẻ mặt bất đắc dĩ, đành phải giải thích với Vân Mộ: "Xấu hổ với tiểu huynh đệ, tiểu sư muội của ta lần đầu tiên đi xa nhà cho nên không hiểu đạo lí đối nhân xử thế, hi vọng ngươi bỏ qua cho."

"Nha."

Vân Mộ thản nhiên nhìn thiếu nữ một cái, sau đó chuyển qua hướng nam tử đáp lời: "Kỳ thực ngươi có thể không cần giải thích gì với ta."

"Có ý tứ gì?"

Nam tử áo đen có chút giật mình, liền thấy vẻ mặt Vân Mộ nghiêm túc nói: "Lấy thân phận địa vị cùng tu vi thực lực của các hạ hoàn toàn không cần để ý tới cách nghĩ của chúng ta."

"Thật không?"

Nam tử nhíu nhíu mày, hỏi ngược lại: "Vậy dựa theo ý tứ của tiểu huynh đệ có phải nói là 'bởi vì ta mạnh hơn ngươi, cho nên có thể tùy ý vũ nhục ngươi, cười nhạo ngươi, khinh thường ngươi?' "

"Chẳng lẽ không đúng sao?"

Vân Mộ trầm mặc gật đầu, mạnh được yếu thua vốn là quy luật cơ bản để sinh tồn trên thế giới này, Vân Mộ chưa bao giờ phủ nhận nó, chỉ là cho tới bây giờ hắn đều không thích như vậy mà thôi.

Nam tử còn chưa mở miệng, thiếu nữ đã chu mỏ nói: "Ngươi! Cái tên này sao lại như vậy, đại sư huynh ta không phải loại người như ngươi nói, còn nói như vậy Linh nhi sẽ tức giận đó."

Vân Mộ bỗng nhiên cười cười, nhưng lại không nói gì.

"Ngươi... Ngươi cười cái gì?"

Thiếu nữ có chút mất hứng rồi, nhưng càng nhiều hơn chính là hiếu kỳ.

"Không có gì, ta chỉ là cảm thấy hai ngươi là người không tệ."

Vân Mộ không hề có ý tứ lấy lòng, chỉ là cảm thấy hai người này xác thực không tệ. Tuy rằng thiếu nữ nói chuyện không êm tai chút nào nhưng không có ác ý gì, chỉ là nhanh mồm nhanh miệng mà thôi. Giao tiếp cùng người như vậy tốt hơn nhiều so với hạng người khẩu phật tâm xà.

Nam tử áo đen không khỏi nở nụ cười theo: "Tiểu huynh đệ, ngươi không phải người đầu tiên nghĩ như vậy, nhưng là người đầu tiên nói ra như vậy. Nhưng mà cuối cùng ta vẫn cảm thấy Linh nhi rất không lễ phép, tỏ vẻ áy náy cũng là nên làm."

Dừng một chút, nam tử tự giới thiệu bản thân: "Ta gọi Quân Mạc Vấn, còn kia là tiểu sư muội của ta, Lạc Linh Nhi."

"Say mộng hồng trần Quân Mạc Vấn, chỉ xích thiên nhai* vẫn hiểu nhau... Tên rất hay."
* Gần ngay trước mắt, xa tận chân trời.

Hai mắt Vân Mộ bỗng sáng ngời, tâm thần có chút kích động, không khỏi bay lên một niềm cảm xúc khác.

Quân mạc vấn, mạc vấn quân, vạn lý tung hoành nhâm hiệp khí, thiên bôi nhiên nặc sinh tử khinh.
[Quân chớ hỏi, chớ hỏi quân, vạn dặm tung hoành hành hiệp trượng nghĩa, nghìn chén hứa hẹn sinh tử coi khinh.]

Đây là Huyền giả thiên hạ một đời trước đánh giá đối với Quân Mạc Vấn, một nam nhân đội trời đạp đất, hào hùng hơn người, nhưng vận mệnh lại nhiều trắc trở, truyền kỳ nam nhân cương trực đau buồn.

Nhưng mà một nam nhân như vậy, sau cùng lại chết ở trong tay nữ nhân mình yêu nhất, thật khiến người đời ngậm hờn thiên cổ, than thở không thôi.

Lúc đó, Quân Mạc Vấn đã là Huyền tông vang danh khắp thiên hạ, còn Vân Mộ chỉ là Huyền sĩ nho nhỏ, căn bản không có t.ư cách kết giao. Không nghĩ vận mệnh khó đoán, đời này kiếp này hai người lại gặp nhau như thế.

Trong lúc tâm t.ư Vân Mộ lơ lửng trên trời, Quân Mạc Vấn cũng đồng dạng ngây ngất mê mẩn, giống như đang nhấm nuốt hai câu thơ mà Vân Mộ tùy ý nói ra, như là điều gì đó ở trong lòng bị gợi lên xúc động sinh ra loại hảo cảm khó giải thích với Vân Mộ, giống như bạn tốt tri giao quen biết nhiều năm.

"Này! Này! Các ngươi ngây ra làm gì thế?"

Lạc Linh Nhi ra sức vung vẫy tay nhỏ bé lắc lư hai người Vân Mộ cùng Quân Mạc Vấn.

"Ách?!"

Quân Mạc Vấn phục hồi lại tinh thần, tự cảm thấy thất lễ, vì vậy áy náy cười cười với Vân Mộ.

Lạc Linh Nhi nhưng lại là vẻ mặt bất mãn: "Ngươi tiểu tử này, tuổi còn nhỏ đã giống như tiên sinh dạy học, nói chi lời văn vẻ nho nhã, Quân Mạc Vấn chính là Quân Mạc Vấn, nào có cần người khác biết hay không."

"Ăn! Ăn!"

Một thanh âm rất không hài hòa cắt đứt ba người nói chuyện, chính là tiểu Tố Vấn nhìn thấy hoa quả cùng món điểm tâm ngọt bày ở trước mặt Lạc Linh Nhi, nàng lắc mình vọt tới, từng ngụm từng ngụm bắt đầu ăn.

"Ách!"

Vân Mộ cười bối rối, vội vàng nhận lỗi nói: "Thực sự xin lỗi, tiểu muội có chút tham ăn không hiểu chuyện, thật sự là có chút thất lễ rồi."

"Ăn một chút, không có gì quá..."

Tiếng nói líu lo ngừng lại, Quân Mạc Vấn cùng Lạc Linh Nhi đồng thời sững sờ tại chỗ.

Có chút tham ăn? Có một chút?

Tiểu Tố Vấn một hơi nuốt ba trái cây xuống bụng, lại ăn sạch sẽ món điểm tâm ngọt trên mặt bàn, như vậy cũng gọi là hơi chút tham ăn? Chẳng lẽ không sợ bị nghẹn chết sao!?

Vẻ mặt Vân Mộ xấu hổ, âm thầm than thở.

Tiểu Tố Vấn cắm đầu ăn ăn, hồn nhiên không cảm giác được ánh mắt xung quanh.

"Khụ khụ!"

Sau chốc lát, Quân Mạc Vấn ho khan hai tiếng, vỗ vỗ Lạc Linh Nhi đang thất thần, ý bảo nàng bớt đau buồn.

"A a a! Hoa quả của ta! Bánh ngọt của ta! A . . . "

Một tiếng kêu sợ hãi vang vọng vùng trời hoang mạc, làm cả đám côn trùng sa mạc cả kinh trốn vào trong lòng cát, không dám bén mảng lên chút nào.

Hộ vệ xung quanh càng là không nhịn được rùng mình một cái, trán ứa ra mồ hôi lạnh.

...
 

Phong Thiên

Phàm Nhân
Ngọc
2.116,56
Tu vi
0,00
Vùng tây nam có núi, kéo dài hàng trăm dặm, bởi vậy đất đai hưng thịnh, phồn vinh hình thành tập(chợ).

Đây chính là tụ điểm Huyền giả giao dịch tự do, nằm ở phía đông Lưu Vân trấn cách khoảng ba mươi dặm, nơi đây dựa vào núi mà xây, lưu thông bằng đường sông, là một chỗ cứ điểm, bốn phương thông suốt, phồn thịnh hơn nhiều trấn nhỏ phổ thông.

Do nơi này nằm ở phụ cận Loạn Thú lâm, vì vậy nơi đây có tên là Loạn Lâm Tập.

......

Thời gian buổi trưa, có một chi thương đội quy mô nghìn người tiến vào trong Loạn Lâm Tập, dẫn tới người qua lại liếc mắt nhìn tới tấp.

Chạy thương vùng biên cảnh tuy là hung hiểm cùng khổ cực nhưng lợi nhuận lại cực kỳ phong phú, bởi vậy thường có tiểu thương nam bắc qua lại. Một đội gồm trăm người trở thành tán hộ, ngoài trăm người biến thành tiểu hộ, ngoài nghìn người thì chính là đại hộ.

Dưới tình huống bình thường, tiểu hộ thường hay thấy nhất, bởi vì nhân số không nhiều lại lợi cho việc đi đường cùng nghỉ ngơi, cũng có năng lực tự vệ nhất định. Mà đại hộ thì tương đối hiếm thấy, trừ một ít thương hội cỡ lớn ra thì rất ít có thương hộ dám tổ chức thương đội hơn ngàn người, bởi vì nó có nghĩa là tài phú cực lớn nên hung hiểm càng thêm khó lường.

Trong đám người, có không ít ánh mắt lóe lên vẻ tham lam, có người càng thêm vội vàng rời khỏi, đi mật báo cho thế lực sau lưng.

......

"Đến xem đến xem, đại trảm đao thập luyện vừa ra lò, nặng ba mươi ba ký, luyện chế từ huyền thiết thượng hạng, phá nát đá mở toang núi, chém sắt như chém bùn, khách nhân ra giá tùy ý, chỉ cần không lỗ vốn sẽ bán."

"Đột Nha Hổ có linh tính phẩm chất ưu tú, thiên phú phát triển ★★, chỉ nhận huyền thạch không nhận vàng, người trả giá cao được."

"Một bình Bổ Khí đan, bán lẻ bằng một khỏa huyền thạch, cả bình tính chín huyền thạch."

"Huyền Khí thảo, thành phần chủ yếu để luyện chế Huyền Khí đan, chỉ cần mười năm huyền thạch, muốn mua mau tới."

"Một phần tàng bảo đồ Di cảnh, tìm kiếm người chung lý tưởng cùng thăm dò, người có danh dự tốt đẹp mau đến Bảo Duyệt lâu gặp mặt nói chuyện."

......

Trên đường cái, long mã di chuyển, tiếng người huyên náo, tiếng hét rao hàng không ngừng vang lên bên tai.

Đất đai hai bên đường có thể nói là tấc đất tấc vàng, tất cả đều là tiểu thương lớn nhỏ dày đặc chiếm hết hai bên đường phố, hàng hóa đủ kiểu đủ loại muôn màu rực rỡ, khiến người nhìn hoa cả mắt, tiếp đón không xuể.

"Đại sư huynh, đây có phải là chợ Huyền giả lớn nhất trong ngàn dặm quanh đây? Xem ra cũng chả có gì đặc sắc, còn không bằng một tòa Thổ Bảo ở quan ngoại, vừa hỗn loạn lại vừa dơ bẩn, khắp nơi đều có mùi thúi."

Sau khi tiến vào chợ, Quân Mạc Vấn liền dẫn Lạc Linh Nhi tạm thời rời khỏi thương đội, ngược lại là đi cùng Vân Mộ.

Lạc Linh Nhi đi phía trước, ngắm trái nhìn phải, nàng vốn dĩ là hiếu kỳ, nhưng sau khi thấy hoàn cảnh nơi này liền vô cùng thất vọng, hận không thể lập tức rời khỏi đây.

Quân Mạc Vấn cười trấn an, nói: "Loạn Lâm Tập chiếm diện tích có mấy trăm mẫu mà thôi, xác thực không bằng một tòa Thổ Bảo ở quan ngoại. Nhưng mà nơi đây là con đường chính yếu để đi đến biên cảnh Tây Nam, vì vậy có rất nhiều Huyền giả tụ tập ở đây. Nếu nói về phồn vinh hưng thịnh thì nơi đây xa xa đã vượt qua cứ điểm Biên thành vùng quan ngoại."

"Ah, vậy cũng đúng."

Hai người trò chuyện một chút, lúc này mới phát hiện Vân Mộ rớt lại phía sau lưng, dáng vẻ thất hồn lạc phách.

......

Chậm rãi bước trên đường cái náo nhiệt, Vân Mộ có loại cảm giác phảng phất giống như xa cách một đời, nội tâm một mảnh trầm tĩnh.

Kiếp trước, sau khi bị đuổi khỏi Vân gia, Vân Mộ liền dẫn mẹ tới nơi này, hi vọng có thể bắt đầu một cuộc sống mới, nhưng mà hiện thực tàn khốc đày đọa hắn thương tích đầy mình.

Nơi đây nhìn như náo nhiệt, ai nấy mỉm cười đầy mặt, đầy nhiệt tình... Nhưng trên thực tế, bên trong xương cốt của phần lớn những tiểu thương này là lạnh lùng cùng giá buốt, trong mắt bọn họ chỉ có lợi ích cùng được mất, không có cảm thông, không có đồng tình.

Lần lượt cầu khẩn đều không có kết quả, lần lượt bị người xua đuổi, cuối cùng chỉ có thể thất vọng rời đi...

Rất nhiều chuyện, Vân Mộ luôn cho là mình đã quên, nhưng trên thực tế lần nữa trở lại địa phương quen thuộc này, từng màn từng màn ký ức như thủy triều xông lên đầu hắn. Những người từng giúp đỡ hắn, những người từng tổn thương hắn... Làm sao có thể quên đi dễ dàng như vậy!!!

......

"Tiểu huynh đệ? Vân Mộ tiểu huynh đệ? Làm sao vậy?"

Quân Mạc Vấn khẽ gọi tên Vân Mộ, tay thì quơ quơ trước mặt hắn.

Vân Mộ dần dần lấy lại tinh thần, vỗ vỗ tiểu Tố Vấn ở phía sau, sau đó chắp tay với hai người Quân Mạc Vấn nói: "Quân đại ca, Lạc tiểu thư, thực là xấu hổ, lần này xa nhà nhiều tháng, vậy nên vừa rồi có chút tình cảm yếu đối khi quê hương gần kề mà thôi. Vô cùng cảm tạ hai vị đã dẫn ta đoạn đường này, tiểu đệ bây giờ như mũi tên quy tâm, ở đây còn có một số chuyện muốn làm liền cùng hai vị tạm biệt từ đây thôi."

"Ách! Ngươi phải đi?"

Nghe Vân Mộ nói vậy, Quân Mạc Vấn không khỏi sững người, mà ngay cả Lạc Linh Nhi chi chi tra tra suốt đoạn đường cũng liền ủ rũ mặt mày.

Ba người ở chung, tuy chỉ có thời gian hơn nửa tháng ngắn ngủn, nhưng quan hệ giữa bọn họ từ lạ lẫm đến quen thuộc, lại đã kết xuống tình hữu nghị nồng nàn.

Đặc biệt là Vân Mộ cùng Quân Mạc Vấn, một người kiến thức uyên bác, một người ngay thẳng hào khí, hai người nói chuyện trên trời dưới đất, nâng chén nói chuyện vui vẻ, hai người đều thông minh quý trọng lẫn nhau. Bởi vậy, Quân Mạc Vấn chưa từng dồn sức lực đi nghe ngóng chuyện của Vân Mộ, mỗi lần cùng Vân Mộ hàn huyên, hắn đều quên đi tuổi tác của Vân Mộ, ngồi mà luận đạo, ngang hàng kết bạn.

Do dự một chút, Quân Mạc Vấn hay vẫn là hỏi: "Tiểu huynh đệ, sau này có tính toán gì không?"

"Dự định sao..."

Vân Mộ ngẩng đầu nhìn Quân Mạc Vấn, không khỏi cười cười: "Quân đại ca, ngươi có phải là đánh chủ ý lên ta, muốn đem ta lừa gạt đến Sơn Ngoại Sơn quan ngoại của các ngươi a?"

"Nếu đúng thì sao ~! ?"

Lạc Linh Nhi vội vàng nhảy ra, xen vào hung dữ nói: "Cái gì mà lừa với chả gạt, nói thật khó nghe! Sơn Ngoại Sơn chúng ta thì làm sao, núi đẹp nước ngon đất lành, là phúc địa tu luyện nổi danh, chẳng lẽ còn không xứng với ngươi hay sao? Không biết có bao nhiêu người vót nhọn đầu ý muốn chui vào bên trong đấy! Ngươi dám xem thường Sơn Ngoại Sơn chúng ta, tin hay không ta một tát đập chết ngươi!"

Bưu hãn, đanh đá, còn hơi có chút điêu ngoa.

Nhưng mà Vân Mộ biết nàng không có ác ý, tất nhiên sẽ không tính toán.

Ngược lại Quân Mạc Vấn thì vẻ mặt xấu hổ, có một sư muội như này thật là không làm người bớt lo a!

Vân Mộ tự nhiên hiểu rõ cách nghĩ của Quân Mạc Vấn, nhưng mà hắn vẫn không thể đáp ứng lời mời này được. Dù sao hắn có kế hoạch của riêng mình, mà Quân Mạc Vấn cùng Sơn Ngoại Sơn tuy có bối cảnh thâm hậu, là chỗ dựa không tệ nhưng lại không nằm trong kế hoạch của hắn.

"Quân đại ca, ngươi biết rõ thiên t.ư ta tầm thường, như cũ vẫn thành tâm mời ta bái nhập Sơn Ngoại Sơn, phần tình nghĩa này Vân Mộ ta vĩnh viễn sẽ không bao giờ quên. . ."

Tiếng nói bỗng xoay chuyển, Vân Mộ nghiêm mặt nói: "Chỉ là, người đời thị phi quý trọng tự hiểu, là ta không xứng với Sơn Ngoại Sơn các ngươi. Nếu như ngươi cưỡng ép mời người như ta đi vào Sơn Ngoại Sơn, người khác chưa chắc sẽ để mắt ta, tính như ta cũng không quan tâm ánh mắt của người khác, nhưng lại không thể không cân nhắc đến mặt mũi của ngươi."

"Vân Mộ tiểu huynh đệ, ta..."

Quân Mạc Vấn đang muốn mở miệng khuyên bảo, Vân Mộ nói thẳng ngắt lời, nói: "Quân đại ca, xin tin tưởng ta, một ngày nào đó ta sẽ đi Sơn Ngoại Sơn tìm ngươi, đến khi đó ta nhất định sẽ không phụ lòng kỳ vọng của ngươi."

Vân Mộ sở dĩ có hứa hẹn như vậy, là bởi vì trong tương lai không lâu, Sơn Ngoại Sơn sẽ gặp phải một trận hạo kiếp trước nay chưa từng có, cuối cùng dẫn đến tất cả sơn môn diệt vong, năm vị Huyền Tông cùng mấy nghìn đệ tử đều chết trận, chỉ có Quân Mạc Vấn bởi vì nhiệm vụ ra ngoài ngược lại là tránh thoát một kiếp, đây cũng chính là giai đoạn Quân Mạc Vấn bắt đầu quật khởi.

Không nói đến cả nhà Sơn Ngoại Sơn oanh liệt đáng tôn kính, chỉ riêng giao tình cùng Quân Mạc Vấn thôi khiến Vân Mộ không thể không cân nhắc... Làm sao để hóa giải trận tai kiếp này, vậy nên hắn càng không thể không phá vỡ kế hoạch lúc đầu.

Nghe được lời tâm huyết từ Vân Mộ, sắc mặt Lạc Linh Nhi dễ nhìn đi rất nhiều, chỉ là trên mặt Quân Mạc Vấn thủy chung khó giấu được vẻ thất vọng.

"Vân Mộ tiểu huynh đệ, tuy rất dong dài, nhưng Quân mỗ nghĩ vẫn nên nói một câu, núi xanh còn đó, nước biếc chảy dài, chúng ta sau này còn gặp lại...... Ta đợi ngươi đến tìm ta."

Nói xong, Quân Mạc Vấn tiện tay lấy ra một khối ngọc bội màu xanh, ném vào tay Vân Mộ.

Vân Mộ tiếp nhận nhìn xem, trên đó khắc ba văn tự cổ xưa ghi "Sơn Ngoại Sơn", chắc hẳn là tín vật của sư môn Quân Mạc Vấn.

"Quân đại ca yên tâm, chúng ta nhất định sẽ có ngày gặp lại."

Vân Mộ nhẹ gật đầu, trịnh trọng thu hồi ngọc bội.

Lập tức, Lạc Linh Nhi cũng đưa tiễn một đống đồ vật, nhưng là để cho tiểu Tố Vấn, tất cả là một đống lớn để ăn để mặc để chơi khiến cho tiểu Tố Vấn cao hứng không thôi.

Trầm ngâm một lát, Vân Mộ tiến lên trước một bước, thấp giọng ghé lên tai Quân Mạc Vấn nói: "Trong ngoài biên quan mạch nước ngầm mãnh liệt, lần này đi đường sẽ có chút hung hiểm, Quân đại ca nhất định phải cẩn thận ngàn vạn lần. Nếu như Nam Ninh có biến lập tức trở về, không nên ở lại, càng không nên tùy tiện tin vào lời nói của người khác. Không cần nghe ngóng tin tức của tiểu đệ, trong vòng ba năm, tiểu đệ tất sẽ đến nhà thăm hỏi."

"Vân Mộ tiểu huynh đệ, ngươi..."

"Quân đại ca, nhớ kỹ lời ta vừa nói, sau này ta sẽ tự giải thích với ngươi."

Nói xong, Vân Mộ mang theo tiểu Tố Vấn từ biệt rời đi, lưu lại Quân Mạc Vấn với vẻ mặt mờ mịt... Tiểu huynh đệ đến cùng có lai lịch gì, lại biết được nhiều chuyện như vậy, còn biết chính mình muốn đi Nam Ninh.

"Đại sư huynh, tiểu tử Vân Mộ nói gì với huynh vậy? Sao mà khiến huynh có biểu tình kỳ quái thế?"

Lạc Linh Nhi đột nhiên mở miệng, cắt đứt Quân Mạc Vấn suy nghĩ.

"Không có...... Không có gì?"

Quân Mạc Vấn khoát khoát tay, bình phục tâm tình nói: "Hắn nói ta cẩn thận trông coi ngươi, đừng để ngươi ở bên ngoài gặp rắc rối, còn nói phải cho ngươi học thêm việc gì đó, không nên để chơi bời lêu lổng cả ngày a."

"Cái gì!? Tiểu tử kia dám nói ta như vậy!?"

Lạc Linh Nhi vốn là khẽ giật mình, tiếp theo giận đến hai chân nhảy dựng tại chỗ: "Vân Mộ ngươi tốt a, xem lần sau gặp mặt ta, ta cạo trọc đầu ngươi!"

Quân Mạc Vấn cười một tiếng, sau đó nâng cằm, mặt lộ vẻ suy t.ư.

......
 
Status
Not open for further replies.

Những đạo hữu đang tham gia đàm luận

Top