Ngày hôm nay, tôi sẽ ...

Status
Not open for further replies.

chickel

Phàm Nhân
Ngọc
38,60
Tu vi
0,00
K thấy ai khen, dể ca khen đệ nữa.
Đệ thật kiên trì vãi, ga lăng vãi khi nghe ma nữ muội muội rủ dê sang truyện này, đệ thật biết tìm nguồn cảm hứng ở những nơi k ai hứng nổi.

:cuoichet:

1 ngày 3 chương kia hay là chỉ trong buổi sáng vậy đệ?
Mây trắng hững hờ trôi, đất trời cao vời vợi.

Đông qua xuân đến rồi, vạn vật hồi sinh sôi.

Thời gian hơn hai tháng nhoáng cái đã qua, bên trong Hoang Tuyệt lâm băng tuyết dần dần tan đi, núi rừng xanh um tươi tốt hiện ra sinh cơ dạt dào, nhưng cũng ẩn nấp vô số hung hiểm.

Lúc này, trong rừng cây um tùm, một bóng người chạy như điên, phía sau người đó là một đám Huyết Lang đang truy đuổi điên cuồng, tròng mắt chúng nó màu đỏ tươi lộ ra hung quang tham lam khát máu.

...

Trải qua hơn hai tháng khổ tu, Vân Mộ tại Thiên Linh Cực khiếu cùng Bách Linh Vân Long tước phụ trợ đã nhẩm đọc Thiên Hồn Bách Luyện đến mười chín niệm, tinh thần hồn lực cuối cùng đột phá tới bảy độ, cũng chính là cảnh giới đệ nhất trọng hậu kỳ. Không nói đến địa phương Lưu Vân trấn nhỏ bé này, cho dù là tại Đại Minh phủ cũng không tìm ra được mấy người cùng thế hệ có thể sóng vai cùng Vân Mộ.

Duy nhất khiến Vân Mộ không quá thỏa mãn đó là việc tu luyện hai môn Huyền linh thuật Bạch Viêm cùng Tử Cực Huyễn Linh đồng. Ở bên ngoài là hơn hai tháng, trên thực tế Vân Mộ tại trong không gian Như Ý không ngủ không nghỉ gần như vượt qua bốn tháng tròn chỉ để tu luyện hai môn Huyền linh thuật này. Nhưng c
ho dù Vân Mộ có được kinh nghiệm trăm năm tu hành thì hắn đối với tu luyện tinh thần thiên phú lại là lần đầu. Càng không có người dạy, cũng không có bất cứ tham khảo gì, rất nhiều thứ hắn đều ở vào giai đoạn tìm tòi, cũng không có mạnh hơn Huyền đồ bình thường bao nhiêu, thậm chí phát triển còn chậm chạp.

Bạch Viêm cùng Tử Cực Huyễn Linh đồng đều là Huyền linh thuật thuộc loại hình tinh thần, hình thái bên ngoài cũng phi thường đặc thù, điều này không còn là thể hiện sự mạnh yếu về lực lượng mà là đã lộ ra biến hóa theo xu thế tiếp cận đến tinh thần hồn lực... Một cái giống như ngọn lửa màu trắng, một cái giống như ánh sáng thần kỳ cực tím. Chúng huyền diệu phi thường, cũng phức tạp không tưởng, không những cần có tinh thần hồn lực càng cần phải có cả cảm ngộ huyền diệu mới có thể thi triển.

Bởi vậy Bách Linh Vân Long tước cực kỳ kiêu ngạo, căn bản là xem thường giao lưu với Vân Mộ, nó chỉ dốc sức lực thi triển năng lực thiên phú công kích về phía Vân Mộ. Vì vậy lúc vừa mới bắt đầu, Vân Mộ chính là bị Huyền linh của mình dày vò chết đi sống lại, hơn nữa đối với việc vận dụng hai môn Huyền linh thuật này cũng không có chút đầu mối nào, có thể nói là ăn nhiều đau khổ.


Vì vậy có thể thấy, sau khi Huyền linh dị biến tuy là tiềm lực vô hạn nhưng mà yêu cầu đối với Huyền giả cũng phi thường cao, nếu như không thể thành thạo vận dụng năng lực của Huyền linh thì thực lực của Huyền giả sẽ suy giảm rất lớn.


May mà ở trong không gian Như Ý, trạng thái tinh thần của Vân Mộ không cảm nhận được đau đớn, có thể nếm thử nhiều lần.
Dù là như thế, một ngày bị Huyền linh thuật đánh hơn vạn lần, bị dày vò tròn ba tháng trong không gian Như Ý, Vân Mộ sớm đã đến tình trạng kiệt sức.

Không thể không nói, Thiên Linh Cực khiếu mở ra đối với việc cảm ngộ Huyền linh thuật chính xác có tác dụng phụ trợ nhất định.
Dù cho ở tình huống không có bất cứ dẫn dắt cùng chỉ điểm gì, vậy mà Vân Mộ vẫn trong đối chiến cùng Vân Long tước từng điểm từng điểm lĩnh ngộ ra bí quyết vận dụng thi triển hai môn Huyền linh thuật này. Mặc dù chỉ là rất sơ sài đại khái nhưng lại khiến Vân Mộ như nhặt được chí bảo, tinh thần hắn rung động đến cực độ.

Tiếc nuối chính là, trong thời gian kế tiếp mặc cho Vân Mộ luyện tập như thế nào, đối với việc vận dụng hai môn Huyền linh thuật Bạch Viêm cùng Tử Cực Huyễn Linh đồng này cũng chỉ dừng lại ở giai đoạn nông cạn, dường như luôn thiếu mất cái gì đó, căn bản không có cách nào để phát huy ra uy lực chân chính của hai môn Huyền linh thuật chứ đừng nói là vận dụng xuất thần nhập hóa như Thổ Băng.

Sau khi nếm thử nhiều lần không được gì, Vân Mộ rất là nghi hoặc chỉ cho rằng có lẽ do mình không có thể nghiệm qua thực chiến. Vì vậy hắn rời khỏi huyệt động, lựa chọn dùng Bạch Viêm và Tử Cực Huyễn Linh đồng tiến hành tu hành thực chiến trong Hoang Tuyệt lâm.

Chỉ tiếc, Vân Mộ thủy chung không có cách nào nắm bắt tinh túy của hai môn Huyền linh thuật, không chỉ thi triển chậm chạp mà cả uy lực cũng rất yếu.
Bạch Viêm chỉ có thể phóng ra một đóa hoa lửa màu trắng nho nhỏ, giống như một hơi có thể thổi tắt. Tử Cực Huyễn Linh đồng thì ngược lại có thể xung kích tinh thần hoang thú trong nhất thời, khiến nó hành động chậm chạp, tâm t.ư hỗn loạn. Nhưng mà sau cùng sẽ triệt để khiến hoang thú tức giận, khiến cho hoang thú điên cuồng đánh lại.

Giờ phút này, bầy sói truy đuổi phía sau Vân Mộ chính là kết quả sau khi hắn thi triển Tử Cực Huyễn Linh đồng.

...

"Nơi đây đã là chỗ sâu trong ngoại vi Hoang Tuyệt lâm, phải nghĩ cách thoát khỏi bầy sói này, bằng không sẽ kinh động đến nhiều hoang thú hơn, hậu quả khó lường!"

Vân Mộ âm thầm kêu khổ, nhưng hắn cũng chẳng biết làm sao.

Thực lực hắn hiện tại coi như là đối phó hoang thú nhị giai bình thường cũng có thể đứng ở thế bất bại, thế nhưng đối mặt với bầy sói nhất giai vây công hắn cũng chỉ có chạy trối chết mà thôi.

Ngay lúc Vân Mộ suy tính, dưới chân hắn đột nhiên truyền đến một trận lay động kịch liệt... Lập tức, sâu trong Hoang Tuyệt lâm vậy mà lại vang lên âm thanh nổ vang long trời lở đất.

"Oanh!"

"Ầm ầm ầm "

Sóng khí ngút trời như là sấm dậy.

Bầy sói cảm ứng được động tĩnh như vậy, sững sờ trong tích tắc sau đó liền quay đầu bỏ chạy, hung quang trong mắt chúng nó biến mất sạch thay bằng vẻ hoảng loạn sợ hãi vô cùng.

Vân Mộ cũng vậy, sắc mặt hắn đại biến, dù là ở kiếp trước hắn cũng chưa từng gặp qua thế trận khủng bố như thế!

"Ở sâu trong Hoang Tuyệt lâm rốt cuộc đã phát sinh chuyện gì?!"

Ngây người giây phút, Vân Mộ không khỏi lắc đầu. Hắn là người tương đối lý trí, dù trong lòng vô cùng hiếu kỳ nhưng với thực lực hiện tại của hắn mà đi địa phương kia thực sự quá nguy hiểm. Dưới tình huống không có nắm chắc, hắn tuyệt đối sẽ không tùy tiện đi mạo hiểm mạng nhỏ của mình.

"Đầu hạ rồi sao? Thì ra đã ra ngoài lâu như vậy, đến lúc trở về rồi."

Vân Mộ nhìn nhìn cảnh vật xung quanh, không khỏi trở nên trầm mặc.

Độc hành khổ tu đối với hắn ở kiếp trước mà nói có lẽ là chuyện thường ngày, nhưng hiện tại trong lòng hắn đã có điều lo lắng, trên vai đã vác thêm gánh nặng, tâm tính liền phát sinh biến hóa. Trước lúc rời nhà hắn từng đáp ứng với mẹ, đông cúc nở hoa hắn sẽ trở về, hiện tại chính là mùa hoa nở, lòng hắn bỗng nhiên xúc động lên tưởng niệm vô tận.

"Đứng lại! Tiểu nha đầu, còn chạy nữa lão tử sẽ cắt đứt chân ngươi!"

Một thanh âm thô lỗ ngang ngược cắt ngang dòng suy nghĩ, dường như có người đang tới gần.

Vân Mộ chuyển nhanh tâm niệm, liền vội vàng ẩn vào trên đại thụ ở bên cạnh.

"Hắc hắc, Xú nha đầu, lần này xem ngươi chạy đi đâu!"

Trong tiếng cười quái dị, một tràng bước chân gấp gáp chạy tới.

Một bóng hình bé nhỏ từ trong đống cỏ nhảy ra, vừa vặn vọt tới dưới đại thụ mà Vân Mộ ẩn nấp, mà lập tức có một đám người mặc áo xám cầm trảm đao truy đuổi đến, vây quanh thân hình nhỏ bé.

"Dĩ nhiên là nàng!?"

Thấy rõ người chạy trốn, Vân Mộ không khỏi sững sờ ngay tại chỗ.

Một tiểu cô nương ba đến năm tuổi, cả người quấn da thú, tóc tán loạn, trên mặt năm màu rực rỡ, trong mắt tràn đầy quật cường cùng ngang bướng, trong miệng vậy mà lại phát ra tiếng gầm nhẹ như dã thú.

Vân Mộ nhận biết tiểu cô nương này, nhưng cũng không tính là quen biết.

Có chỗ nhận thức là bởi vì kiếp trước hắn cũng từng gặp qua nàng ở trong Hoang Tuyệt lâm, nhưng mà thời gian chênh lệch khoảng hai năm, lúc đó tiểu cô nương cũng bị người truy đuổi, cuối cùng lại được Vân Mộ cứu giúp.

Mà lí do không nhận thức là bởi vì lúc đó tiểu cô nương này cực kỳ cảnh giác, hắn còn chưa kịp đến hỏi tên nàng, nàng đã liền tự động rời đi.

Một tiểu cô nương vậy mà lại một thân một mình xuất hiện ở nơi nguy hiểm như Hoang Tuyệt lâm chính là một chuyện cực kỳ cổ quái.

Đáng tiếc, bất luận sau này Vân Mộ hỏi thăm thế nào cũng không có bất cứ tin tức gì về tiểu cô nương, cuối cùng đành phải không quan tâm nữa.

...

43: Hữu nữ Tố Vấn

Sức mạnh của Thổ Băng có thể phá nát đá mở toang núi!

Lê Điền hung ác ăn trọn một đòn của Vân Mộ, xương cốt toàn thân hắn gần như vỡ vụn, bị bay ngược ra mười trượng xa, thổ huyết ngã xuống đất không đứng dậy nổi.

Vốn là người đang đánh về phía tiểu cô nương liền lập tức dừng lại, vẻ mặt kinh hãi nhìn Vân Mộ, trong lòng hắn sợ hãi đến cực điểm. Bọn họ vậy mà không có thấy rõ Vân Mộ ra tay thế nào đã đánh đội trưởng trọng thương, từ đây nói rõ thực lực của đối phương hơn xa đám người mình.

"Mọi người không phải sợ! Hắn chỉ có một mình, chúng ta nhiều người mài chết hắn!"

"Đúng! Mọi người cùng xông lên!"

"Xông lên!"

...

Theo tiếng gào thét, hơn mười tên du sĩ đồng thời khua đao nhào tới chém Vân Mộ.

Ánh sáng lấp lánh, tàn ảnh vụt qua, huyền linh giao thoa.

Những du sĩ này đa số là Huyền đồ Luyện Khiếu kỳ, có người thậm chí nuôi dưỡng hai con Huyền linh, huyền lực cũng tính là thâm hậu. Chỉ tiếc là bọn họ lĩnh ngộ Huyền linh thuật vô cùng nông cạn, căn bản không phát huy ra uy lực chân chính của nó.

Dưới ánh mắt của Vân Mộ thì họ chỉ là đám tiểu hài tử đang múa gậy, nơi nơi đều là sơ hở.

Vân Mộ vận chuyển huyền lực, tay chân cùng động, mười hai đạo kình lực cùng phát ra!

"Ong ong ông!"

"Xuy! Xuy! Xuy!"

Mặt đất rung động, mười hai đạo gai đất đâm xuyên lên mặt đất đánh bay đám người Phi Ưng lăn quay ra đất.

Đám người còn lại thấy vậy, sao dám hành động thiếu suy nghĩ nữa, chúng dồn dập thối lui sang một bên, kinh hoảng mà nhìn Vân Mộ.

"Ngươi... Ngươi rốt cuộc là ai!?"

Lê Điền đã ngồi dậy được, toàn thân hắn đau nhức, hơi thở yếu ớt, nếu không phải Vân Mộ hạ thủ lưu tình thì lúc này hắn đã bị một quyền đánh chết rồi.

Vân Mộ lẳng lặng đứng nguyên tại chỗ, mặt không biểu tình nói: "Ta đã nói rồi, ta là người qua đường rảnh rỗi thích xen vào việc của người khác! Các ngươi nếu không muốn chết thì cút ngay đi, tuy ta không thích giết người nhưng cũng không có nghĩa là không giết người."

"Ngươi... Chúng ta đi!"

Lê Điền còn không cam lòng, hắn vận một hơi nhấc chân nhưng không được, suýt nữa còn lăn quay té xỉu.

Đám người xung quanh vội vàng xúm lại đỡ hắn, sau đó cả đám xám xịt rời đi.

...

"Hô!"

Vân Mộ thở dài một hơi, đặt mông ngồi xuống đất, nhìn qua hắn đặc biệt suy yếu.

Đừng xem dáng vẻ hắn vừa rồi vô cùng oai phong, thực tế chỉ là miệng cọp gan thỏ mà thôi. Một kích lúc trước gần như đã hao hết toàn bộ huyền lực trong Linh Khiếu của hắn, cũng chỉ là vì dùng một đòn để chấn nhiếp đám người Lê Điền. Nếu như đối phương thật sự muốn liều chết chơi đến cùng hắn cũng chỉ có thể vận dụng Vân Long tước trong Thiên Linh Cực khiếu đại khai sát giới!

Chỉ là, những người gọi là du sĩ kia đều vì cuộc sống sinh tồn, nếu không cần thiết Vân Mộ thật không muốn ra tay giết chóc. Cho dù hắn cũng chẳng tin tưởng mấy lời rắm thối như "Nghiệp chướng nặng nề", nhưng mà lòng hắn không thích giết người, việc này không quan hệ tốt xấu, đơn giản chỉ là hắn trải qua hai đời làm người nên càng thêm coi trọng ý nghĩa tồn tại của sinh mệnh.

"Ê a... Ê a..."

Tiểu cô nương thấy dáng vẻ Vân Mộ suy yếu, nhịn không được tiến lên nói 'ê a' như là quan tâm hắn vậy. Nhưng nàng như cũ vẫn duy trì khoảng cách nhất định với Vân Mộ, trong lòng vẫn âm thầm cảnh giác hắn.

"Tiểu gia hỏa, không phải sợ, ta sẽ không làm hại ngươi... Bị người xấu truy đuổi chắc ngươi đói bụng rồi, qua đây, trước ăn một chút."

Vân Mộ kéo khăn che mặt vứt xuống đất, trên mặt lộ ra nụ cười thân thiện. Sau đó hắn lại từ trong Tàng Giới Luân lấy ra mấy quả hoang dã đưa đến trước mặt tiểu cô nương.

Hai mắt tiểu cô nương đảo quanh khắp nơi rồi mới thử tới gần thăm dò quả hoang, nàng ngửi ngửi không phát hiện điều gì khác thường mới cắn một ngụm.

Đừng nhìn cái đầu tiểu cô nương không có lớn đã vội kết luận, chỉ khi nàng ăn quả thật mới khiến Vân Mộ nghẹn họng nhìn trân trối, quả hoang dại to cỡ nắm tay cứ một ngụm một trái, còn không cần nhai, căn bản không phải người thường có thể làm được.

"Tiểu gia hỏa, thì ra ngươi là dị tộc a!"

Vân Mộ tùy ý hỏi một câu, tiểu cô nương lập tức co co thân thể cảnh giác nhìn hắn.

Thấy vậy, Vân Mộ không khỏi thầm mắng mình ngu ngốc, ai lại vạch áo cho người xem lưng, vì vậy hắn chuyển lời khuyên: "Tiểu gia hỏa ngươi còn chưa thành niên đã rời khỏi tộc quần, thảo nào mà bị người truy đuổi, hơn nữa nghe giọng điệu bọn họ thì giống như không chỉ một nhóm người bọn họ đang tìm ngươi, hẳn là còn có mấy nhóm người khác cũng đang tìm ngươi đi! Ở đây rất không an toàn, chúng ta trước tiên đi nơi khác rồi nói tiếp, được không?"

Nghe vậy, vẻ mặt tiểu cô nương đượm buồn, trong mắt hiện lên vẻ u sầu, hình như nghĩ đến chuyện gì không vui. Nhưng Vân Mộ đang quan sát hoàn cảnh xung quanh, không có chú ý tới tâm tình tiểu cô nương biến hóa.

Sau chốc lát, Vân Mộ hơi hơi vẫy tay, ý bảo tiểu cô nương cùng đi theo hắn, còn hắn thì đi trước dò đường.

Do dự một chút, tiểu cô nương cuối cùng cũng quyết định đi theo Vân Mộ, mà trước khi đi nàng lại nhặt chiếc khăn che mặt Vân Mộ vừa mới bỏ lại lên, lặng lẽ nhét vào trong lòng.

...

...

Sau khi Vân Mộ cùng tiểu cô nương rời đi không bao lâu, hai bóng người trước sau rơi xuống chỗ bọn họ từng ở. Một người là phu nhân mặc y phục rực rỡ nhẹ nhàng, cao quý trang nhã, người còn lại là nam tử, mặt có lân giáp, mũ sắt bảo hộ toàn thân.

"Người đâu!?"

"Bẩm báo Trọng Minh vương, vừa rồi bị người truy đuổi hẳn phải là chạy trốn về hướng này, nhưng mà thuộc hạ bị cường giả nhân tộc dây dưa, không có cách nào ..."

"Đủ rồi!"

Phu nhân lạnh lùng cắt đứt lời nam tử nói: "Bản vương không muốn nghe giải thích, việc quan trọng nhất hiện giờ chính là tìm được Thánh Duệ trước người khác một bước, bằng không Thánh Tộc đại loạn, hậu quả không thể tưởng tượng được."

"Vâng! Thuộc hạ biết sai!"

Nam tử nửa quỳ trên đất, xấu hổ cúi đầu.

Phu nhân phất phất tay áo, nhìn quanh mọi nơi, nói: "Nhìn dấu vết tranh đấu ở hiện trường hẳn là không quá mạnh mẽ, nhưng mùi vị rất phức tạp hiển nhiên rất nhiều người..."

Dừng một chút, phu nhân bỗng nhiên dò hỏi: "Ngoài Hoang Tuyệt lâm là chốn nào? Có thế lực gì không?"

Nam tử không chút do dự đáp: "Ra khỏi nơi đây là biên cảnh Đại Lương cổ quốc thuộc Cổ Kiền vương triều, nhưng mà thế lực biên cảnh tương đối phức tạp..."

"Không quan trọng, chỉ cần có mục tiêu là được."

Ánh mắt phu nhân lấp lánh, lộ ra hàn ý nhè nhẹ: "Ta dự định đích thân đến vùng đất nhân tộc xem một chuyến, ta muốn xem đến tột cùng là ai dám to gan lớn mật như thế, vậy mà dám đánh chủ ý lên Thánh Duệ Thánh tộc ta!"

"Thế nhưng là..."

"Không nhưng nhiếc gì hết, việc này quan hệ trọng đại, nếu không phải các ngươi quá mức vô dụng cũng sẽ không xuất hiện tình huống như vậy, tộc lão bên kia tự ta sẽ giải thích, ngươi gọi tới tam đại Hộ tướng khác, các ngươi theo ta xuất phát."

"Thuộc hạ tuân mệnh!"

Nam tử đứng dậy, lập tức lĩnh mệnh mà đi.

Phụ nhân vẫn đứng nguyên, trán nhíu chặt, nàng nhìn nhìn xung quanh sau đó một phát bay đến tận trời xuyên thẳng vào tầng mây xanh.

. . .

. . .

. . .

Trong một thung lũng bí ẩn, Vân Mộ mang theo tiểu cô nương tạm thời ẩn náu ở đây.

"Đúng rồi tiểu nha đầu, ngươi tên gì?"

Nghe Vân Mộ hỏi, vẻ mặt tiểu cô nương nghi hoặc: "Tên...tên? Ăn?"

"Không phải ăn, là tên, ai cũng có tên của riêng mình."

Suy nghĩ tỉ mỉ một chút, Vân Mộ khoa tay múa chân nói: "Ta gọi là Vân Mộ, Vân trong bạch vân (mây trắng), Mộ trong tiện mộ (ước ao). Vậy còn ngươi? Tên ngươi gọi là gì?"

"Tên... Tên."

Tiểu cô nương vắt tay lên trán, chỉ vào đại thụ (cây lớn) bên cạnh nói không ngừng: "Thụ... Thụ... Thụ..."

"Thụ? Cái gì thụ?"

Vân Mộ không khỏi giật mình, vẻ mặt nhụt chí nói: "Hỏi tên ngươi, ngươi lại chỉ vào cây làm cái gì?! Xem ra ngươi là lén lút trốn nhà chạy ra a! Cái gì cũng chưa học, cái gì cũng không hiểu."

"Tên... Thụ, Vấn..."

"Thụ... Vấn? Tố Vấn!?" [Tiếng trung: Thụ (shù) và Tố (sù) phát âm gần giống nhau]

"Thụ Vấn, Thụ Vấn! Tên... Thụ Vấn!"

Tiểu cô nương bỗng nhiên nở nụ cười, dường như vì nàng nói ra được tên của mình mà cảm thấy cao hứng.

Nhưng nàng không để ý, lúc này cả người Vân Mộ đã hoàn toàn chết lặng.


...

44: Duyên phận hai đời

"Vừa rồi, cảm ơn cô nương ra tay tương trợ."

"Không cần khách khí."

"Tại hạ Vân Mộ, xin hỏi quý tính đại danh của cô nương, ơn cứu trợ hôm nay ngày khác tại hạ tất nhiên sẽ báo đáp."

"Ta tên, Tố Vấn."

...

Một cái tên, một đoạn hồi ức, mở ra một màn chuyện cũ phủ đầy bụi đã lâu.

Trần thế biến hóa, vật đổi sao dời.

Năm tháng không cũ, như mới gặp lần đầu.

Có một nữ tử dị tộc, tên là Tố Vấn, nhưng nàng chưa bao giờ vấn(hỏi), nàng rất tự nhiên mà đi vào trong cuộc đời hắn.

Mỗi lần hắn hỏi nàng, vì sao luôn luôn đi theo mình, nàng chỉ nhàn nhạt mỉm cười, trong mắt lộ ra vẻ thần bí.

Nhiều khi, hắn luôn luôn cảm thấy Tố Vấn nhìn rất quen mắt nhưng lại không nhớ được đã từng gặp ở đâu.

Thì ra, bọn họ xác thực đã từng gặp, ở một đời trước, ở nhiều năm trước, ở trong Hoang Tuyệt lâm...

Lúc đó, Vân Mộ chỉ là Huyền đồ nho nhỏ, bữa hôm bữa mai, lang bạc kỳ hồ, vì cuộc sống mà đau khổ giãy dụa.

Lúc đó, Tố Vấn cũng chỉ là tiểu nha đầu, dưới cơ duyên xảo hợp được Vân Mộ cứu, nhưng lại lặng yên rời xa, bởi vì lòng nàng còn có ràng buộc. Sau đó, nàng nhập thế tìm hắn, đôi uyên ương bên nhau mãi không rời.

...

"Ngươi gọi Tố Vấn, vì sao chưa từng vấn?"

"Lúc cần biết, ta tự nhiên sẽ biết, không nên biết, ta cần gì phải vấn."

...

Từng màn hồi ức hiện lên trong đầu, biểu cảm trên mặt Vân Mộ lúc vui lúc buồn.

Thụ Vấn? Tố Vấn!

Bỗng nhiên, Vân Mộ dường như nghĩ đến điều gì, hắn chụp lấy tay tiểu cô nương, kéo ống tay áo nàng lên, liền thấy trên cánh tay nho nhỏ khắc một đóa hình dạng đám mây, nhìn nó rất sống động, phóng khoáng tự nhiên.

Nhìn thấy ấn ký hình mây kia, hai mắt Vân Mộ đỏ bừng, nước mắt không tự giác tuôn ra.

Không đợi tiểu cô nương phản ứng, hắn liền ôm lấy cổ nàng, vậy mà lại khóc to, khóc rất đau buồn, khóc rất nhếch nhác, như một đứa trẻ con đơn thuần.

Hắn vĩnh viễn cũng sẽ không quên, trước khi Tố Vấn chết, ánh mắt quyết tuyệt kia tràn đầy quyến luyến cùng quan tâm.

Hắn vĩnh viễn sẽ không quên, nàng cúng tế hiến dâng dốc tận cùng trời cuối đất, đời đời kiếp kiếp, muôn lần chết không hối hận.

Trong cuộc sống, hi sinh vĩ đại nhất không có gì hơn... Ngươi chết, chỉ vì ta sống.

Mà trong cuộc sống trừng phạt tàn nhẫn nhất không có gì hơn... Ta sống, còn ngươi lại chết.

Đó là hối hận cùng đau lòng đến thế nào, nếu không phải tuyệt vọng đến sụp đổ thì sao nước mắt sẽ tùy tiện chảy xuôi.

"Ta ta!"

Tiểu cô nương đột nhiên bị ôm vào, vốn trong lòng cực kỳ sợ hãi nhưng mà nghe tiếng đối phương khóc, trong lòng nàng không rõ ngọn nguồn lại cảm thấy một hồi chua xót, nàng có thể cảm nhận được sự thương tâm của đối phương, dường như vì chính nàng mà thút thít nỉ non.

Ngoại trừ thân nhân của mình, tiểu cô nương chưa từng có cảm giác như vậy, tuy rằng nàng không hiểu điều gì cả nhưng lại thấy rất an tâm rất thân thiết.

Trong lúc vô hình, quan hệ giữa hai người kéo gần lại rất nhiều.

...

Qua một lúc lâu, Vân Mộ bình tĩnh lại, nhẹ nhàng buông tiểu cô nương trong lòng ra.

"Vân Mộ a Vân Mộ, uổng cho người khác nói ngươi thông minh tài trí, vậy mà ngay cả điều này cũng không có nghĩ đến, một nữ tử mỹ lệ sao lại có thể vô duyên vô cớ đi theo một tên nam nhân, nhất là một tên nam nhân cũng không có chút ưu tú gì."

Vân Mộ lau khô nước mắt, trong mắt tràn đầy phức tạp.

Hắn chưa bao giờ tin tưởng chuyện duyên phận, nhưng cách xa hai đời, hai người vẫn như cũ còn có thể gặp gỡ, điều này đã không phải đơn giản là hai từ "Trùng hợp" có thể nói rõ ràng.

"Ta ta!"

Tiểu cô nương hiếu kỳ nhìn Vân Mộ, thỉnh thoảng ấp úng lên đôi câu.

Vân Mộ vuốt vuốt mái tóc rối tung của nàng, ôn nhu nói: "Tên của ngươi gọi là Thụ Vấn, ta sau này gọi ngươi là Tố Vấn đi, lần này, bất luận như thế nào ta cũng sẽ không để ngươi rời xa ta, ta sẽ vĩnh viễn bảo vệ ngươi, chiếu cố ngươi..."

"Thụ Vấn... Tố Vấn?"

Hai mắt Tiểu cô nương ngây ra nhìn Vân Mộ, hiển nhiên không rõ lời hắn nói có ý tứ gì.

Vân Mộ mặt mang ý cười, nói: "Không hiểu không có sao, về sau ngươi sẽ hiểu, hơn nữa ta cũng sẽ chậm rãi dạy ngươi... Bây giờ, cùng ta về nhà đi!"

"Nhà?"

"Ừ, nhà của chúng ta, nơi chúng ta sinh sống được, ấm áp sạch sẽ, trong nhà còn có mẹ ta, ngươi sẽ thích nàng, nàng cũng nhất định sẽ thích ngươi."

Trong lúc nói chuyện, Vân Mộ dắt tay tiểu cô nương đi về phía mặt trời mọc.

...


Gió bấc từ hướng đông thổi qua, ánh mặt trời chói chang khi vào hạ.

Trong sa mạc hoang vu, một bóng người phong trần mệt mỏi chống lại mặt trời chói chang, ngược cát bụi, ngược nắng, ngược gió, từng bước từng bước đi về phía trước.

Người đang bước đi chính là Vân Mộ trên đường về nhà, hắn cõng một cái giỏ trúc giản dị sau lưng, bên trong có một tiểu cô nương đang ngủ say, khóe miệng còn chảy nước miếng.

Vì mang theo tiểu nha đầu Tố Vấn cho nên Vân Mộ suy nghĩ đến yếu tố an toàn nên rất nhiều phương pháp đi đường đều không tiện sử dụng chỉ có thể đi bộ, hành trình này mất hơn nửa tháng nhưng vẫn chưa tới biên giới Tây Sơn cảnh.

Nhìn khí trời dần dần nóng bức, Vân Mộ sinh ra chút cảm khái bất đắc dĩ.

"Nha đầu kia, không ăn thì chính là ngủ, bộ dáng vô ưu vô lo thật đúng là khiến người khác ước ao!"

Vân Mộ mới quay đầu, tiểu nha đầu đã liền mở to hai mắt nhìn hắn tự lúc nào.

"Ăn! Ăn!"

Nghe tiểu nha đầu kêu la, Vân Mộ tức thì đau đầu, vội vàng từ trong Tàng Giới Luân lấy ra mấy trái cây hoang đưa đến trong tay tiểu nha đầu. Tiểu nha đầu cũng không khách khí, tay trái tay phải một ngụm một trái, nhưng vẫn cứ là vẻ mặt thèm thuồng.

Trải qua nửa tháng ở chung ngắn ngủi, tiểu Tố Vấn đã có thể giao lưu đơn giản chút chút cùng Vân Mộ.

Tuy rằng tiểu nha đầu hiện giờ còn không biết nói không biết viết, nhưng mà giữa nàng cùng Vân Mộ đều có thể hiểu ý tứ đối phương. Duy nhất khiến Vân Mộ dở khóc dở cười chính là tiểu Tố Vấn học biết biểu đạt chữ đầu tiên chính là "Ăn", "Ăn" trong ăn cơm, ngoài ăn vẫn là ăn.

"Tố Vấn, không nghĩ đến khi ngươi còn bé có thể ăn nhiều như vậy, vậy mà lớn lên không có biến thành tiểu mập mạp!"

Vân Mộ lẩm bẩm, trên mặt không khỏi lộ ra nụ cười bất đắc dĩ, trong mắt càng là vẻ ấm áp.

So với Tố Vấn ôn nhu thanh nhã kiếp trước, tiểu Tố Vấn bây giờ không những ăn nhiều thô lỗ mà ngay cả chữ viết cũng không biết, thậm chí còn có rất nhiều khuyết điểm nữa. Nhưng mà lại chính vì như thế ngược lại khiến Vân Mộ có cảm giác thân thiết chân thực.

Tiểu nha đầu tự nhiên không rõ ràng lắm "Tiểu mập mạp" là ý tứ gì, nghiêng đầu tiếp tục giơ bàn tay nhỏ hướng phía Vân Mộ, bộ dáng vô tội kia suýt nữa làm tan chảy Vân Mộ.

"Aizz! Không nghĩ tới nha đầu kia rõ ràng có thể ăn như thế, xem ra sau này mình phải liều mạng kiếm tiền nuôi gia đình rồi, bằng không thật sẽ bị nàng ăn thành nghèo thôi, cũng không biết có phải đời trước thiếu nợ nàng hay không, đời này..."

Nói đến đây, Vân Mộ bỗng nhiên sửng sốt, lập tức lại cười: "Đúng vậy, là ta đời trước thiếu ngươi, thiếu ngươi một phần tình, thiếu ngươi một lời hứa hẹn, đời này ta nhất định sẽ rất tốt trả lại ngươi."

Tiếp nhận quả hoang dã, tiểu Tố Vấn lại ra sức ăn, thỉnh thoảng ngẩng đầu cười cười với Vân Mộ.

Giây phút này, Vân Mộ chưa từng có cảm giác hạnh phúc ở gần mình đến thế, dường như hai tay hắn nhẹ nắm liền có thể ôm trọn thế giới.

...

"Đinh đang! Đinh đang đang!"

Cát bụi bay khắp trời, trong gió đột nhiên truyền đến một trận âm thanh lục lạc khẽ vang, từ xa xa dần dần truyền tới gần.

Nghe được thanh âm lục lạc, tinh thần Vân Mộ run lên, hắn vội vàng đi thẳng về phía thanh âm phát ra.

Dưới tình huống thông thường, chỉ có đoàn đội thương khách mới sẽ dùng đến lục lạc ở trong hoang mạc để phòng ngừa có người lạc đường trong hoang mạc. Bởi vậy khi nghe được âm hưởng lục lạc nghĩa là ở gần tất nhiên có thương đội đi qua.

Vân Mộ muốn gia nhập vào đội để có một đoạn đường thuận gió, dù sao thương đội đều có phương tiện di chuyển của họ, tốc độ có lẽ sẽ không chậm.

...

:54: Ôi mẹ ơi mình dịch hay quá đê, đọc truyện này hay quá đê, hi vọng nâu drop :004:
 

Mộc Ly

Phàm Nhân
Ngọc
-178,31
Tu vi
0,00
K thấy ai khen, dể ca khen đệ nữa.
Đệ thật kiên trì vãi, ga lăng vãi khi nghe ma nữ muội muội rủ dê sang truyện này, đệ thật biết tìm nguồn cảm hứng ở những nơi k ai hứng nổi.

:cuoichet:

1 ngày 3 chương kia hay là chỉ trong buổi sáng vậy đệ?
Lỗi lỗi lỗi
Dể ca
Rủ
đệ thật biết tìm....... dấu câu đâu ca
=> :thedo: cho ca 1 thẻ đỏ
 
Status
Not open for further replies.

Những đạo hữu đang tham gia đàm luận

Top