Luận Truyện Lục Tiên - Tiêu Đỉnh - Vấn Thiên chi phiêu

Status
Not open for further replies.

kethattinhthu7

Phàm Nhân
Ngọc
242,63
Tu vi
0,00
:002:mía ngọt bứng cả lùm lão ạ:tungtang:
Ta up một đoạn lão đọc cho đỡ ghiền, đoạn sau chờ một chút
Chung Thanh Trúc chậm rãi ngẩn đầu, nhìn về phía cô, chỉ thấy mặt Lăng Xuân Nê không lộ vẻ gì, ánh mắt yên tĩnh, giống như là thuận miệng hỏi. Chung Thanh Trúc trầm mặc một hồi, sau đó môi khẽ nhúc nhích chuẩn bị trả lời thì bỗng Lăng Xuân Nê lắc đầu, thần tình trên mặt có chút hối hận, áy náy nhìn Chung Thanh Trúc cười nói:

"Ai nha, thật là xin lỗi, ta lại nói bậy rồi." Nói xong, cô thở dài: "Thanh Trúc cô nương, ngươi đừng để ý, đôi khi đầu óc ta rất ngốc nên mới hỏi như thế. Nếu không phải hôm qua ngươi cứu ta mấy lần, ta đã sớm rơi vào tay Mãnh Thú Minh, lại còn có thể ở đây mà hỏi sống với chết được hay sao?"

Chung Thanh Trúc im lặng nhìn thật sâu người nữ tử này, một lát sau nói khẽ: "Không sao."

Lăng Xuân Nê cười đưa tay ra, nắm lấy bàn tay Chung Thanh Trúc, mỉm cười nói: "Tóm lại, coi như hai người chúng ta có cơ duyên xảo hợp cùng trải qua một hồi sinh tử hoạn nạn, không biết ngươi có hân hạnh chấp nhận ta làm bằng hữu?" Nói xong, mắt cô có chút chờ đợi, nói khẽ: "Kỳ thật, ta vẫn luôn muốn một vị hảo bằng hữu, để khi có chuyện gì, hai tỷ muội cũng có thể trò chuyện tâm sự, thế nhưng mà. . . Ân, được chứ?"

Chung Thanh Trúc ngơ ngác một lúc, hình như cô không nghĩ tới Lăng Xuân Nê lại đột nhiên nói ra những lời như vậy. Cô nhìn Lăng Xuân Nê, thấy dáng vẻ cô gái này đẫy đà, dung nhan kiều mị, mỗi cử chỉ cười nói của nàng đều xuất ra một vẻ đẹp tự nhiên, đáng yêu. Đừng nói là nam tử, chính Chung Thanh Trúc thân là nữ tử mà lúc này cũng có vài phần động tâm.

Đột nhiên, cô cảm thấy đau lòng, trong giây lát, trong lòng nàng mờ mịt nghĩ lấy: “Khó trách, khó trách hắn thích nữ tử này. Không lẽ hắn thích kiểu nữ nhân này sao. . .”.

Nhất thời, cô có chút suy nghĩ xuất thần, không nói gì làm Lăng Xuân Nê hiểu lầm, nét mặt nàng có phần hổ thẹn và thất vọng, cúi đầu thấp giọng nói: "Ách, xin lỗi, là ta đường đột rồi. Thanh Trúc cô nương, xuất thân ngươi cao quý, lại là đệ tử thân truyền Lăng Tiêu tông, tiền đồ rộng mở, ta, ta thật sự là. . . Ngươi đừng tức giận a, coi như ta chưa nói. . .".

Chữ "Qua"cuối cùng còn chưa nói hết, Chung Thanh Trúc đã phục hồi tinh thần, lắc đầu cắt đứt lời Lăng Xuân Nê, nói: "Chuyện kia không quan trọng, chúng ta. . . có thể làm bằng hữu." Nói xong, cô cười cười, nụ cười tựa có vài phần bất đắc dĩ, nói: "Ngươi nói cái gì mà địa vị, gia thế? Kỳ thật, khi còn nhỏ, xuất thân ta cũng chưa chắc đã có chỗ nào tốt hơn ngươi."

Lập tức, mặt Lăng Xuân Nê hiện ra nét vui vẻ, có thể trở thành bằng hữu với Chung Thanh Trúc là chuyện thập phần vui mừng. Lời nói của cô với Chung Thanh Trúc lại thêm vài phần thân mật. Ngược lại, tuy mới đầu Chung Thanh Trúc còn chưa thích ứng với bộ dạng thân thiết của Lăng Xuân Nê nhưng sau một hồi trò chuyện, ấn tượng của cô về Lăng Xuân Nê có chút thay đổi. Cô phát hiện suy nghĩ trước kia của mình về cô gái này hình như có gì đó không đúng, nói chuyện với mình cũng có chút hợp ý.

Không lẽ, kỳ thật chính cô cũng không có bao nhiêu bằng hữu tri kỷ sao?

Cứ như vậy, Lăng Xuân Nê ngồi bên cạnh giường với Chung Thanh Trúc, cùng cô nói chuyện một hồi, hai người cũng hiểu nhau được một chút. Sau một lúc. Bỗng nhiên Chung Thanh Trúc cảm thấy có gì đó, cô cúi đầu, phát hiện tay Lăng Xuân Nê nắm lấy tay phải của mình, điểm khác thường chính là từ tay nàng truyền đến.

Chung Thanh Trúc nhíu nhíu mày, ngẩng đầu nhìn Lăng Xuân Nê, nói: "Xuân Nê, tay của ngươi thật mát a."

Lăng Xuân Nê khẽ giật mình, vội vàng rút tay, mặt có vài phần áy náy cười nói: "Ai nha, ta quên mất chuyện này, không làm lạnh ngươi chứ?"

Chung Thanh Trúc lắc đầu, nhìn Lăng Xuân Nê, trong mắt thêm vài phần nghi vấn, nói: "Nhớ lại hồi đêm qua, ta cảm thấy bàn tay và thân thể ngươi lạnh ngắt. Khi đó còn tưởng do ngươi bị kinh hãi, như thế nào bây giờ vẫn vậy?". Nàng nhìn thoáng quần áo trên người Lăng Xuân Nê, nói: "Có phải vì trời lạnh nên người bị cảm lạnh?"

Lăng Xuân Nê cười, hai bàn tay chụm lại rồi chà xát, sau đó đưa lên miệng hà ra từng hơi, vừa cười vừa nói: "Không phải, ta rất khỏe mà, trên người không mắc bệnh, cứ cho là do trời sinh đi." Nói xong, đưa bàn tay cho Chung Thanh Trúc, cười nói: "Bây giờ ngươi thử sờ sờ, có hay không vừa ấm thêm một chút?"

Chung Thanh Trúc đưa tay nhẹ nhàng cầm lấy bàn tay Lăng Xuân Nê, cảm thấy quả thực bàn tay ấm hơn so với vừa rồi một chút, có điều đó chỉ là một tia hơi ấm yếu ớt, rõ ràng không thể che đậy thực tế sâu trong lòng bàn tay kia đang lạnh như nước, như băng.

Chung Thanh Trúc nắm tay Lăng Xuân Nê, hơi dừng lại một lát, sau đó khẽ cười nói: "Ân, quả thật đã tốt hơn nhiều."

Lăng Xuân Nê cười hì hì, mặt cô lộ vẻ ôn nhu giảo hoạt đắc ý, đang định mở miệng muốn nói gì đó thì bên ngoài phòng, trong đình viện, truyền đến thanh âm của một nam tử quen thuộc có vài phần vội vàng và lo lắng, hắn lớn tiếng kêu lên:

"Xuân Nê, Xuân Nê, ngươi ở nơi này sao?"

Trong ngoài giường, thân thể hai nữ tử đồng thời chấn động.

Thoáng cái Lăng Xuân Nê nhảy dựng lên, một khắc này mặt nàng như tỏa ánh sáng, cả người cô sáng thêm vài phần, dáng vẻ tràn ngập vui mừng, tươi cười, như bông hoa đột nhiên tách ra.

Cô quay người bước nhanh, chạy về hướng cửa phòng mở cửa. Bên ngoài phòng tràn ngập ánh sáng, chỉ thấy ở trong sân, trên con đường lát đá xanh, một nam tử đứng đó quay đầu nhìn lại, là Thẩm Thạch.

"Thạch đầu!"

Lăng Xuân Nê mừng rỡ kêu một tiếng, nhảy ra ngoài, thần sắc kích động mà vui sướng, thậm chí, trong mắt xuất hiện ngân ngấn nước. Thẩm Thạch nhìn thấy Lăng Xuân Nê, hắn lập tức bước đến. Trong tiểu viện, hai người gặp lại nhau, Lăng Xuân Nê cười lao tới, Thẩm Thạch mở rộng vòng tay ôm lấy nàng, rốt cục hắn cũng đã yên tâm nên vui mừng cười ra tiếng.

Rúc vào vòng tay ấm áp quen thuộc cho thỏa bao nhớ nhung, Lăng Xuân Nê cảm thấy có một loại cảm giác thỏa mãn và an tâm, dường như khi nhớ lại những nguy hiểm gần đây, trong giờ phút này, cô mới cảm thấy càng phải trân trọng, chỉ cần. . . có thể ở trong lồng ngực của hắn, vậy là đủ rồi.

Cô mỉm cười nhắm mắt lại, hai tay thít chặt ôm lấy Thẩm Thạch, như là có chút tham lam đem mình dán chặt vào thân thể của hắn, cẩm nhận từng chút hơi thở ấm áp trên người hắn. Thẩm Thạch cười ôm Lăng Xuân Nê, nhẹ nhàng vuốt mái tóc dài, vỗ về lưng cô.

Sau khi nói nhỏ vài câu, bất chợt hắn ngẩng đầu nhìn lại, khẽ giật mình.

Chỉ thấy cuối con đường đá, phía đông sương phòng, cửa phòng mở rộng hiện rõ có một người, một nữ tử bị thương, dáng vẻ tiều tụy ngồi dựa thành giường, sắc mặt nàng tái nhợt, kinh ngạc nhìn một màn này.

Không ai trông thấy ở một chỗ, bàn tay nàng rũ xuống, lặng lẽ nắm lấy một góc áo choàng của mình, bàn tay nàng chậm rãi nắm chặt, đến nỗi lộ ra từng khớp xương trắng bệch, móng tay đâm sâu vào da thịt.
 

tiểu toán bàn

Phàm Nhân
Ngọc
385,08
Tu vi
0,00
Ta up một đoạn lão đọc cho đỡ ghiền, đoạn sau chờ một chút
Chung Thanh Trúc chậm rãi ngẩn đầu, nhìn về phía cô, chỉ thấy mặt Lăng Xuân Nê không lộ vẻ gì, ánh mắt yên tĩnh, giống như là thuận miệng hỏi. Chung Thanh Trúc trầm mặc một hồi, sau đó môi khẽ nhúc nhích chuẩn bị trả lời thì bỗng Lăng Xuân Nê lắc đầu, thần tình trên mặt có chút hối hận, áy náy nhìn Chung Thanh Trúc cười nói:

"Ai nha, thật là xin lỗi, ta lại nói bậy rồi." Nói xong, cô thở dài: "Thanh Trúc cô nương, ngươi đừng để ý, đôi khi đầu óc ta rất ngốc nên mới hỏi như thế. Nếu không phải hôm qua ngươi cứu ta mấy lần, ta đã sớm rơi vào tay Mãnh Thú Minh, lại còn có thể ở đây mà hỏi sống với chết được hay sao?"

Chung Thanh Trúc im lặng nhìn thật sâu người nữ tử này, một lát sau nói khẽ: "Không sao."

Lăng Xuân Nê cười đưa tay ra, nắm lấy bàn tay Chung Thanh Trúc, mỉm cười nói: "Tóm lại, coi như hai người chúng ta có cơ duyên xảo hợp cùng trải qua một hồi sinh tử hoạn nạn, không biết ngươi có hân hạnh chấp nhận ta làm bằng hữu?" Nói xong, mắt cô có chút chờ đợi, nói khẽ: "Kỳ thật, ta vẫn luôn muốn một vị hảo bằng hữu, để khi có chuyện gì, hai tỷ muội cũng có thể trò chuyện tâm sự, thế nhưng mà. . . Ân, được chứ?"

Chung Thanh Trúc ngơ ngác một lúc, hình như cô không nghĩ tới Lăng Xuân Nê lại đột nhiên nói ra những lời như vậy. Cô nhìn Lăng Xuân Nê, thấy dáng vẻ cô gái này đẫy đà, dung nhan kiều mị, mỗi cử chỉ cười nói của nàng đều xuất ra một vẻ đẹp tự nhiên, đáng yêu. Đừng nói là nam tử, chính Chung Thanh Trúc thân là nữ tử mà lúc này cũng có vài phần động tâm.

Đột nhiên, cô cảm thấy đau lòng, trong giây lát, trong lòng nàng mờ mịt nghĩ lấy: “Khó trách, khó trách hắn thích nữ tử này. Không lẽ hắn thích kiểu nữ nhân này sao. . .”.

Nhất thời, cô có chút suy nghĩ xuất thần, không nói gì làm Lăng Xuân Nê hiểu lầm, nét mặt nàng có phần hổ thẹn và thất vọng, cúi đầu thấp giọng nói: "Ách, xin lỗi, là ta đường đột rồi. Thanh Trúc cô nương, xuất thân ngươi cao quý, lại là đệ tử thân truyền Lăng Tiêu tông, tiền đồ rộng mở, ta, ta thật sự là. . . Ngươi đừng tức giận a, coi như ta chưa nói. . .".

Chữ "Qua"cuối cùng còn chưa nói hết, Chung Thanh Trúc đã phục hồi tinh thần, lắc đầu cắt đứt lời Lăng Xuân Nê, nói: "Chuyện kia không quan trọng, chúng ta. . . có thể làm bằng hữu." Nói xong, cô cười cười, nụ cười tựa có vài phần bất đắc dĩ, nói: "Ngươi nói cái gì mà địa vị, gia thế? Kỳ thật, khi còn nhỏ, xuất thân ta cũng chưa chắc đã có chỗ nào tốt hơn ngươi."

Lập tức, mặt Lăng Xuân Nê hiện ra nét vui vẻ, có thể trở thành bằng hữu với Chung Thanh Trúc là chuyện thập phần vui mừng. Lời nói của cô với Chung Thanh Trúc lại thêm vài phần thân mật. Ngược lại, tuy mới đầu Chung Thanh Trúc còn chưa thích ứng với bộ dạng thân thiết của Lăng Xuân Nê nhưng sau một hồi trò chuyện, ấn tượng của cô về Lăng Xuân Nê có chút thay đổi. Cô phát hiện suy nghĩ trước kia của mình về cô gái này hình như có gì đó không đúng, nói chuyện với mình cũng có chút hợp ý.

Không lẽ, kỳ thật chính cô cũng không có bao nhiêu bằng hữu tri kỷ sao?

Cứ như vậy, Lăng Xuân Nê ngồi bên cạnh giường với Chung Thanh Trúc, cùng cô nói chuyện một hồi, hai người cũng hiểu nhau được một chút. Sau một lúc. Bỗng nhiên Chung Thanh Trúc cảm thấy có gì đó, cô cúi đầu, phát hiện tay Lăng Xuân Nê nắm lấy tay phải của mình, điểm khác thường chính là từ tay nàng truyền đến.

Chung Thanh Trúc nhíu nhíu mày, ngẩng đầu nhìn Lăng Xuân Nê, nói: "Xuân Nê, tay của ngươi thật mát a."

Lăng Xuân Nê khẽ giật mình, vội vàng rút tay, mặt có vài phần áy náy cười nói: "Ai nha, ta quên mất chuyện này, không làm lạnh ngươi chứ?"

Chung Thanh Trúc lắc đầu, nhìn Lăng Xuân Nê, trong mắt thêm vài phần nghi vấn, nói: "Nhớ lại hồi đêm qua, ta cảm thấy bàn tay và thân thể ngươi lạnh ngắt. Khi đó còn tưởng do ngươi bị kinh hãi, như thế nào bây giờ vẫn vậy?". Nàng nhìn thoáng quần áo trên người Lăng Xuân Nê, nói: "Có phải vì trời lạnh nên người bị cảm lạnh?"

Lăng Xuân Nê cười, hai bàn tay chụm lại rồi chà xát, sau đó đưa lên miệng hà ra từng hơi, vừa cười vừa nói: "Không phải, ta rất khỏe mà, trên người không mắc bệnh, cứ cho là do trời sinh đi." Nói xong, đưa bàn tay cho Chung Thanh Trúc, cười nói: "Bây giờ ngươi thử sờ sờ, có hay không vừa ấm thêm một chút?"

Chung Thanh Trúc đưa tay nhẹ nhàng cầm lấy bàn tay Lăng Xuân Nê, cảm thấy quả thực bàn tay ấm hơn so với vừa rồi một chút, có điều đó chỉ là một tia hơi ấm yếu ớt, rõ ràng không thể che đậy thực tế sâu trong lòng bàn tay kia đang lạnh như nước, như băng.

Chung Thanh Trúc nắm tay Lăng Xuân Nê, hơi dừng lại một lát, sau đó khẽ cười nói: "Ân, quả thật đã tốt hơn nhiều."

Lăng Xuân Nê cười hì hì, mặt cô lộ vẻ ôn nhu giảo hoạt đắc ý, đang định mở miệng muốn nói gì đó thì bên ngoài phòng, trong đình viện, truyền đến thanh âm của một nam tử quen thuộc có vài phần vội vàng và lo lắng, hắn lớn tiếng kêu lên:

"Xuân Nê, Xuân Nê, ngươi ở nơi này sao?"

Trong ngoài giường, thân thể hai nữ tử đồng thời chấn động.

Thoáng cái Lăng Xuân Nê nhảy dựng lên, một khắc này mặt nàng như tỏa ánh sáng, cả người cô sáng thêm vài phần, dáng vẻ tràn ngập vui mừng, tươi cười, như bông hoa đột nhiên tách ra.

Cô quay người bước nhanh, chạy về hướng cửa phòng mở cửa. Bên ngoài phòng tràn ngập ánh sáng, chỉ thấy ở trong sân, trên con đường lát đá xanh, một nam tử đứng đó quay đầu nhìn lại, là Thẩm Thạch.

"Thạch đầu!"

Lăng Xuân Nê mừng rỡ kêu một tiếng, nhảy ra ngoài, thần sắc kích động mà vui sướng, thậm chí, trong mắt xuất hiện ngân ngấn nước. Thẩm Thạch nhìn thấy Lăng Xuân Nê, hắn lập tức bước đến. Trong tiểu viện, hai người gặp lại nhau, Lăng Xuân Nê cười lao tới, Thẩm Thạch mở rộng vòng tay ôm lấy nàng, rốt cục hắn cũng đã yên tâm nên vui mừng cười ra tiếng.

Rúc vào vòng tay ấm áp quen thuộc cho thỏa bao nhớ nhung, Lăng Xuân Nê cảm thấy có một loại cảm giác thỏa mãn và an tâm, dường như khi nhớ lại những nguy hiểm gần đây, trong giờ phút này, cô mới cảm thấy càng phải trân trọng, chỉ cần. . . có thể ở trong lồng ngực của hắn, vậy là đủ rồi.

Cô mỉm cười nhắm mắt lại, hai tay thít chặt ôm lấy Thẩm Thạch, như là có chút tham lam đem mình dán chặt vào thân thể của hắn, cẩm nhận từng chút hơi thở ấm áp trên người hắn. Thẩm Thạch cười ôm Lăng Xuân Nê, nhẹ nhàng vuốt mái tóc dài, vỗ về lưng cô.

Sau khi nói nhỏ vài câu, bất chợt hắn ngẩng đầu nhìn lại, khẽ giật mình.

Chỉ thấy cuối con đường đá, phía đông sương phòng, cửa phòng mở rộng hiện rõ có một người, một nữ tử bị thương, dáng vẻ tiều tụy ngồi dựa thành giường, sắc mặt nàng tái nhợt, kinh ngạc nhìn một màn này.

Không ai trông thấy ở một chỗ, bàn tay nàng rũ xuống, lặng lẽ nắm lấy một góc áo choàng của mình, bàn tay nàng chậm rãi nắm chặt, đến nỗi lộ ra từng khớp xương trắng bệch, móng tay đâm sâu vào da thịt.
:80:để đọc 1 lần luôn cho đã,lão cứ thoải mái đi k sao đâu
 

kethattinhthu7

Phàm Nhân
Ngọc
242,63
Tu vi
0,00
Đề nghị các lão convert lấy file name, vietphase mới nhất của lão Tiểu Toán Bàn, khi dịch ta thấy các chương convert của mấy lão tra nghĩa chưa sát ý lắm (không bằng file của lão Bàn).
Lão Bàn cập nhật tên Hứa Hưng nhé, dịch chương 180, ta thấy còn lỗi.
 

cangtran93

Phàm Nhân
Ngọc
50,00
Tu vi
0,00
Khối tinh thạch màu đen mà em Nê kêu là ấm áp không chừng có thể chữa bệnh cho ẻm.:48: Hy vọng Thẩm Thạch nhanh nhanh tìm ra cách dùng a.
 

kethattinhthu7

Phàm Nhân
Ngọc
242,63
Tu vi
0,00
02 chương 180, 181 các lão convert rất tốt, dịch cũng dễ hơn các chương trước.
Ta có 02 phỏng đoán:
- Có lẽ sau này Hứa gia sẽ bị diệt vong, Hứa Tuyết Ảnh bơ vơ nên "theo" Thẩm Thạch.
- Khối tinh thạch màu đen của nữ khô lâu có thể chứa sức mạnh hắc ám, không chừng Lăng Xuân Nê nhờ nó mà tu luyện công pháp quỷ đạo, nàng sẽ đi vào con đường ma đạo chăng hoặc cũng có thể bị nữ khô lâu đoạt xá (heee, giống Ma Thiên Ký ghê)?
Hic, miệng Thẩm Thạch tán gái dẻo quẹo, nói mấy câu làm Chung Thanh Trúc mê mẩn, có khả năng rất cao là hắn "hái hoa cả cụm"!
 

kethattinhthu7

Phàm Nhân
Ngọc
242,63
Tu vi
0,00
Status
Not open for further replies.

Những đạo hữu đang tham gia đàm luận

Top