Quyển 2: Trúc Diệp Thanh
Chương 173: Trận bàn
Dịch: kethattinhthu7
Biên:
Nguồn:
www.bachngocsach.com
Tiếng huýt sáo vang lên, mấy chục bóng người lập tức xuất hiện, có kẻ xông vào từ cửa lớn, có tên vượt tường mà qua. Trong nháy mắt, ngôi nhà nhỏ vốn luôn yên tĩnh đã bị bao vây bởi đám tu sĩ Mãnh Thú Minh vừa xuất hiện còn đang nhe răng cười âm hiểm kia. Chung Thanh Trúc lạnh lùng đảo mắt nhìn xung quanh, đôi mi thanh tú hơi nhíu lại, sắc mặt thoáng ngưng trọng nhưng một tia khiếp sợ cũng không có.
Lúc này, bên ngoài ngôi nhà, vang lên những tiếng bàn tán xôn xao, có lẽ do đám người Mãnh Thú Minh phát ra động tĩnh lớn làm kinh động đến không ít người. Lập tức, tiếng tức giận quát mắng vang lên, hình như là của người Mãnh Thú Minh ở bên ngoài, làm mọi thứ nhanh chóng yên tĩnh trở lại. Chắc bởi hung danh của Mãnh Thú Minh ở Lưu Vân Thành không nhỏ, khiến ai ai cũng phải sợ hãi.
Chung Thanh Trúc quay lưng về phía căn phòng nhỏ, cách cửa phòng không quá nửa trượng. Trong sân, đầy rẫy người của Mãnh Thú Minh, nhìn sơ qua, có không ít kẻ mới chỉ là tu sĩ Luyện Khí cảnh, tay cầm binh khí đao búa, gương mặt hung ác, xem ra đối với bọn chúng, sự tình trước mặt không phải chuyện gì xa lạ. Mà trong đám người này, có năm sáu kẻ khí độ không giống người thường, xem ra đạo hạnh đều đã ở cảnh giới Ngưng Nguyên Cảnh. Tất cả bọn chúng đều lấy hán tử mặt ngựa và một tráng hán đứng ở đầu tường làm kẻ cầm đầu.
Tráng hán đứng đầu tường chính là kẻ vừa phát ra đạo bạch quang bức lui Chung Thanh Trúc. Lúc này, trên tay y, đạo bạch quang hiện nguyên hình là một thanh đoản kiếm màu trắng dài hơn một xích (1 xích = 1/3 m = 33,33cm), nhìn có vẻ không tương xứng với dáng người cao lớn của y. Phía trên mũi kiếm phát ra ánh sáng bắt mắt cho thấy đây là một thanh Linh Khí tốt.
Lông mày Chung Thanh Trúc hơi nhíu lại, không nghĩ ra đám ô hợp Mãnh Thú Minh còn có kẻ dùng Linh Khí. Từ nhỏ đến lớn, nàng đều ở Lưu Vân Thành, khi còn ở Chung gia, mặc dù chỉ là hạ nhân nhưng vì phải làm việc vặt nên nàng có cơ hội biết nhiều chuyện lớn nhỏ trong thành. So với Chung Thanh Lộ, nhãn giới của nàng còn rộng rãi hơn vài phần.
Lúc này, nàng đảo mắt nhìn đám người xung quanh, đặc biệt để ý đến tráng hán và hán tử mặt ngựa. Rất nhanh, nàng phát hiện ống tay áo của chúng đều thêu hình một con chó lớn – người của Mãnh Thú Minh: Xích Cẩu Môn.
Tráng hán đứng đầu tường thấy Chung Thanh Trúc nhẹ nhàng tránh được phi kiếm cũng khẽ giật mình. Y có chút kinh ngạc nhìn Chung Thanh Trúc, sau đó khẽ nhíu mày, quay về phía hán tử mặt ngựa nói:
"Ồ, hình như cô gái này không giống với những gì ngươi nói?"
Hán tử mặt ngựa hừ một tiếng, nói: "Không phải nàng, tiện nhân vừa mới chạy vào phòng mới chính là người ta cần tìm."
Tráng hán "A" một tiếng, Chung Thanh Trúc hít sâu một hơi, nhìn lướt qua thần sắc bất thiện của đám tu sĩ Mãnh Thú Minh, lạnh nhạt nói: "Tránh ra, ta không muốn gây chuyện với các ngươi."
Tráng hán kia vừa mở miệng định nói thì đột nhiên hán tử mặt ngựa cười lạnh một tiếng, mặt lộ vẻ râm tà, cặp mắt trơn bóng đảo vài lượt lên dáng người thon thả của Chung Thanh Trúc, y cười híp mắt nói:
"Nếu cô nương đã đến nơi này, nhất định cùng với con tiện nhân kia có quan hệ, thì hiển nhiên là địch nhân với Mãnh Thú Minh. Các huynh đệ! Trước tiên bắt giữ ả để lão tử hảo hảo hỏi một chút, sau đó... !"
"Ha ha ha ha..." Một tràng cười quái đản phát ra từ đám người Mãnh Thú Minh. Tức thì, nhiều ánh mắt nóng bỏng hướng về Chung Thanh Trúc, từng tên ác bá lộ rõ bộ dạng thất thố, như đang nghĩ đến một điều gì đó khoái lạc làm cho tiếng cười càng điên dại hơn.
Khuôn mặt Chung Thanh Trúc có chút trắng bệch vì tức giận. Thoáng cái đã có sáu bảy tên đánh tới, phía sau chúng, đám lang sói còn lại rình rập như muốn chờ chực bao phủ, cắn nuốt lấy nàng.
Chung Thanh Trúc hừ lạnh một tiếng,thân thể khẽ động, nàng không lui về sau chạy trốn mà trực tiếp đánh về phía năm sáu tên đang lao đến. Cả bọn có chút giật mình, bước nhân thoáng dừng lại, nhưng ngay lập tức tỉnh ngộ, lại tiếp tục kêu to, vung binh khí đánh tới. Trên đầu tường, hán tử mặt ngựa hét lớn:
"Các ngươi cẩn thận một chút, đừng đánh vỡ mặt ả, kẻ nào không nghe, lão tử quyết không tha!"
Lời còn chưa dứt, thân ảnh Chung Thanh Trúc đã vọt đến trước người tên gần nhất, nàng khẽ nghiêng người tránh đại đao chém xuống, cùng lúc đó, khuỷu tay nhấc lên, vô cùng chuẩn xác đánh vào cánh tay gã. Lập tức, tiếng xương gãy thanh thúy vang lên khiến người nghe phải sơn cả gai ốc. Tức thì, đám người hung hăng ngừng cả lại.
"A!"
Tên tu sĩ Mãnh Thú Minh vừa bị đánh lập tức rống một tiếngtràn ngập đau đớn, cả người lảo đảo lùi lại. Nhưng hắn vừa lùi được hai bước bỗng thấy thân mình chợt nhẹ bỗng, thì ra cánh tay y bị nữ tử yếu đuối kia bắt lấy, ném như ném gà… Sau một lúc, khắp nơi là hình ảnh người của Mãnh Thú Minh ngã lăn la liệt.
Nhất thời, đám người Mãnh Thú Minh kinh hãi, bọn chúng không ngờ tới nữ tử trẻ tuổi xa lạ này lại khó giải quyết đến thế. Trong tiểu viện, đâu đâu cũng thấy người của Mãnh Thú Minh, nhưng thân ảnh Chung Thanh Trúcnhanh như giónên đám tu sĩ Luyện Khí cảnh không làm gì được. Trong nháy mắt, nàng đã đánh bị thương mấy người, đến mức người ngã ngựa đổ,tạo nên một cỗ áp chế về phía Mãnh Thú Minh.
Trên đầu tường, sắc mặt tráng hán và hán tử mặt ngựa trầm xuống, liếc mắt nhìn nhau, tráng hán nói: "Là Ngưng Nguyên Cảnh, lai lịch ra sao?"
Sắc mặt hán tử mặt ngựa âm trầm, lắc đầu, nói: "Không nhận ra, bất quá ả cùng ởvới con tiện nhân kia, chắc hẳn cũng không có chỗ dựa. Mặc kệ, bắt trước rồi hãy nói."
Tráng hán gật nhẹ đầu, đột nhiên giận dữ gầm lên, hướng về trong sân nhảy xuống.Cùng lúc, bạch quang lại lần nữa sáng lên, từ trên cao bổ xuống về phía Chung Thanh Trúc.
Nghe tiếng y gầm rú, lập tức đám tu sĩ Mãnh Thú Minh lui về phía sau, thoáng cái đã nhường ra một mảnh đất trống, chỉ còn mình Chung Thanh Trúc đứng ở nơi đó. Mắt Chung Thanh Trúc nhìn đạo bạch quang đang chém xuống. Đây là một kích của tu sĩNgưng Nguyên Cảnhsử dụng Linh Khí, uy lực so với công kích trước đó của đám tay sai hoàn toàn bất đồng. Dù chưa chém tới nhưng ngay lập tức Chung Thanh Trúccảm thấy tiếng gió như đập vào mặt, thậm chí ngay cả đất dưới chân mơ hồ cũng có cảm giác rung chuyển.
Sắc mặt Chung Thanh Trúc lạnh lẽo, nàng không có ý định đón đỡ, đang chuẩn bị né tránh thì bỗng nhiên một bên thân thể có tiếng gió vượt qua. Là một đạo mảnh mang (ánh sáng hẹp dài, ta không biết dịch sao nên để nguyên – người dịch) vô thanh vô tức phá không vọt tới. Thì ra, không biết lúc nào hán tử mặt ngựa đã lén lútnhảy xuống, thừa dịp ở một bên ra một chiêuvô cùng âm độc.
Nội tâm xoay chuyển, Chung Thanh Trúc xoay thân người tránh được đạo mảnh mang âm độc kia trong gang tấc nhưng không tránh được phi kiếm của tráng hán. Chỉ nghe một tiếng rên, huyết quang hiện ra, phi kiếm kia đã chémtrúng vào vai trái nàng, mở một lỗ hổng lớn, máu tươi tuôn ra, trong nháy mắt, nhuộm hồng cả nửa người.
Đám tu sĩ Mãnh Thú Minh xung quanh lập tức reo hò, cười ha ha, đồng loạt xông lên. Hiển nhiên vừa rồi tráng hán và hán tử mặt ngựa cùng phối hợp hành động, có lẽ cả hai đã dùng thủ đoạn âm độc này không biết bao nhiêu lần để đối phó địch nhân. Sau khi đắc thủ, cả hai không hẹn mà cùng chộp về phía Chung Thanh Trúc.
Chẳng qua, tuy rằng lúc này sắc mặt Chung Thanh Trúc tái nhợt, nhưng tâm nàng vẫn bình tĩnh, thân ảnhkhẽ chuyển động, như một con Thanh Ngư xuyên giữa làn nước, vô thanh vô tức vượt ra ngoài vòng vây (đoạn này ta đọc Vietphrase, tra nghĩa từng từ rồi mà vẫn không hiểu nên dịch đại – người dịch).
Hán tử mặt ngựa đột nhiên biến sắc, thấp giọng nói: "Thanh Ngư Du... lại còn có loại đạo thuật thần thôngnày?"
Cùng lúc đó, trong sân, tráng hán đánh một kiếm không trúng cũng có chút ngoài ý muốn.Y lập tức muốn tiếp tục đuổi giết, nhưng lúc này, thân thể Chung Thanh Trúc lại như gió thổi lướt đi, trực tiếp bay vút vào phòng nhỏ. Sau khi vào phòng, “Ba~” một tiếng, Chung Thanh Trúc lập tức đóng cửa lại.
Gian phòng này là chỗ ở của người dân bình thường, thoạt nhìncửa phòng bằng gỗkhông thể nào ngăn cản nhiều tu sĩnhư vậy. Tráng hán gầm nhẹ một tiếng, dẫn đầu thủ hạ định phá ra nhưng thân thể bỗng nhiên ngừng lại. Thì ra là có người kéo y, không biết từ lúc nào, hán tử mặt ngựa đến bên cạnh, một bên kéo y một bên hướng về trong phòng, nói:
"Vị đạo hữu này, nhìn đạo hạnh ngươi không phải nông cạn, thân thủ bất phàm, không biết sư thừa nơi nào, xin báo cho?"
Cửa phòng nhỏ đóng chặt, bên trong yên lặng một hồi, sau đó, mộtthanh âm trong trẻo nhưng lạnh lùng thốt: "Kim Hồng sơn, Lăng Tiêu tông."
Lời vừa nói ra, trong tiểu viện lập tức yên tĩnh, đám người trong Mãnh Thú Minh hai mặt nhìn nhau, sắc mặt tráng hán và hán tử mặt ngựa đều lập tức khó coi. Sau một lúc lâu, hán tử mặt ngựa mở miệng nói: "Nếu quả thực là đạo hữu của Lăng Tiêu Thượng tông, xin hỏi cô nương có vật gì chứng minh?"
Lúc này đây, trong phòng nhỏ lại yên lặng một hồi lâu, sau nửa ngày không có động tĩnh. Biến hóa ngoài ý muốn này làm cho đám người Mãnh Thú Minh có chút thấp thỏm, kinh nghi bất định.
※※※
Trong phòng, Lăng Xuân Nê đứng một bên ngạc nhiên nhìnChung Thanh Trúc máu đã nhuộm đỏ nửa người. Chẳng biết từ lúc nào, Tiểu Hắc cũng vụng trộm chui vào trong phòng này, đang đứng dưới chân nàng. So sánh với dáng vẻ có chút khẩn trương của Lăng Xuân Nê, tuy rằng Chung Thanh Trúc bị thương không nhẹ khiến người ta phải sợ hãi, sắc mặt nàngngày càng tái nhợt nhưng thần sắc vẫn trấn định như cũ. Sau khi vào phòng, ánh mắt lập tức nhìn xung quanh, đảo qua từng góc hẻo lánh của gian phòng, đến khi nhìn đến chiếc giường mới thoáng dừng lại một chút.
Lúc này bên ngoài, câu hỏi thứ nhất của hán tử mặt ngựa vang lên, Chung Thanh Trúc không trả lời ngay mà lấy ra từ Như Ý Đại (túi như ý – người dịch) đeo ở tay phải một mâm tròn kỳ lạ bằng đồng cổ, bên trên khắc nhiều Đồ Văn huyền ảo, trung tâm có một hình trụ nhỏ, phía trên lơ lửng một viên châu màu đen.
"Trận bàn!"
Lăng Xuân Nê lắp bắp kinh hãi, trận pháp nhất đạo thâm ảo huyền bí, từ trước đến nay ít tu sĩ có thể hiểu, đặc biệt trong tán tu lại càng thưa thớt. Trận bàn này là vật có đại danh đỉnh đỉnh trong tu chân nhất đạo, hiếm có người không biết. Lăng Xuân Nê nhìn về phía Chung Thanh Trúc, ánh mắt lập tức liền có chút bất đồng. Lúc này, sau khi Chung Thanh Trúc lấy ra trận bàn, nàng trực tiếp tháo viên châu màu đen xuống nắm ở trong tay, sau đó, đem trận bàn đặt ởgiữa căn phòng.
(Chương này ta dịch thấy lủng củng nhưng ko biết sửa như thế nào, mọi người thông cảm – người dịch – ngày 28/02/2015)