Luận Truyện Lục Tiên - Tiêu Đỉnh - Vấn Thiên chi phiêu

Status
Not open for further replies.

phamdaika

Phàm Nhân
Ngọc
16,18
Tu vi
0,00
ỰC, QUÁ THƠM CHO ĐỘI BÁN RƠM. 3 BI KKK, LÃO TIÊU QUĂNG BI CHO CON NGHIỆN NGỘP CHƠI. :54: KU HEO MỌI RA DÁNG ĐẠI CA GHÊ. Y NHƯ ĐÔNG PHUONG BẤT BẠI... CHUYỆN TÌNH CU THẠCH ĐÚNG LÀ KHÓ ĐOÁN, NHƯNG TA THÍCH HẮN GỒM THÂU THIÊN HẠ A. HO NÀO CŨNG THƠM, BỎ 1 BÔNG TIẾC ĐỨT RUỘT 1 BÔNG...
 

tiểu toán bàn

Phàm Nhân
Ngọc
405,35
Tu vi
0,00
Ôi mẹ ơi ta có nhìn lầm k mặt trời mọc từ hướng tây rùi hôm nay lão tiêu bạo. Chẹp chẹp đọc cái đã thiệt .truyện lão tiêu đúng là đọc nhiều mới thấy hay
Ách em chung thanh trúc này si tình rùi a.tâm ý qúa rõ rồi a chọn ai đây bỏ thì thương vương thì tội. Thui quơ hết hoa nào cũng thơm ngắt cả cụm.mía ngọt bứng cả lùm
Hắc hắc con tiểu hắc trư giờ oai phong gớm làm trư vương một cõi rùi
 

thusinhdalat

Phàm Nhân
Ngọc
51,00
Tu vi
0,00
Mẹ cha thằng đinh Hòa, này thì dám khinh thường cu Thạch nhà ta.

Tứ đại môn phái thi đấu

Ánh mặt trời trên cao rực rỡ chiếu sáng cả một vùng thung lũng rộng lớn của Quy Nguyên Giới, cuộc thi đấu của tứ đại môn phái đã bước sang ngày thứ t.ư, nơi lôi đài số bốn lúc này có rất đông người tụ tập, nhưng đa phần là đệ tử của Huyền Kiếm Môn, bọn họ đến đây là dể ủng hộ cho sư huynh của bọn hắn là Đinh Hòa.

Nói đến người này cũng là một kỳ tích, Đinh Hòa vốn là một đệ tử thuộc hàng thứ hai trong Huyền Kiếm Môn, một đệ tử rất bình thường không ai biết đến, nhưng kể từ sau khi hắn cùng với Nam Cung Oánh thi hành một nhiệm vụ ở Quy Nguyên Giới trở về thì đạo hạnh đột nhiên ngày một tiến nhanh tiến mạnh, thẳng đến hôm nay đã thắng liên tiếp ba trận, trở thành một trong những người có thực lực mạnh mẽ, có hy vọng giành được giải quán quân.

Đinh Hòa đứng trên đài, hai tay chắp sau lưng, thái độ vô cùng bình thản, nhàn nhã nheo mắt ngắm nhìn vầng dương chói lọi, nhìn áng mây hồng nhuộm màu nắng rực rỡ, gió núi lùa tới thổi tà áo hắn phiêu phất, trông có phần tiêu sái tự nhiên.

Chỉ cần qua trận này nữa thôi là hắn đã có thể tiến vào trận bán kết, biết đâu đấy lại có khả năng giành được viên linh dược khiến cho người ta bỏng mắt kia, đột phá bình cảnh tiến lên Thần Ý Cảnh.

Thần Ý Cảnh, đây là cảnh giới mà đại đa số đệ tử đời thứ hai mong ngóng đạt tởi, chỉ cần trở thành tu sĩ Thần Ý Cảnh, hắn chắc chắn sẽ có cơ hội đeo đuổi Nam Cung Oánh, nữ nhân xinh đẹp mà lạnh lùng ấy.

Đinh Hòa nghĩ đến tương lai tươi sáng mà khẽ cười nhạt, đối thủ hôm nay của hắn là một dệ tử của Lẳng Tiêu Tông, hắn cũng chẳng thèm quan tâm tìm hiểu xem đối thủ là ai, đối với một kẻ đạt tới Ngưng Nguyên Cảnh cao giai chỉ còn thiếu nửa bước vào Thần Ý Cảnh như hắn thì ai cũng vậy, cũng sẽ bại dưới tay hắn mà thôi.

Đám đông đang ồn ào nghị luận, bông nhiên lao xao, nhường ra một con đường, đối thủ của Đinh Hòa đã tới, là một chàng thanh niên trẻ tuổi.

Đinh Hòa nhìn đối thủ đứng đối diện mình mà khẽ giật mình, đôi tay xiết chặt lại, khẽ hô một tiếng :

-Thẩm Thạch !

Thẩm Thạch cũng như hắn, bị kinh ngạc không ít, đây chẳng phải là một trong những đệ tử của Huyền Kiếm Môn mà hắn đã gặp khi trở về từ Yêu giới ư.

Trong số những kẻ đó, Đinh Hòa chính là kẻ để lại cho hắn ấn tượng sâu sắc nhất.

"Phân rõ phải trái, với ngươi nói cái gì đạo lý? Chúng ta cảnh giới so với ngươi cao, đạo hạnh so với ngươi sâu, thực lực nhanh hơn ngươi mạnh hơn nhiều, phải dùng tới với ngươi phân rõ phải trái sao?"

Câu nói ấy, rõ ràng gây ấn tượng rất mạnh.

Thẩm Thạch lắc đầu cười khổ.

-Oan gia a !

Dưới đài, bọn Tôn Hữu, Chung Thanh Trúc, Chung Thanh Lộ đều tỏ vẻ lo lắng cho Thẩm Thạch, theo như bọn họ tìm hiểu, đối thủ lần này thực sự rất mạnh.

Chỉ thấy Đinh Hòa lúc này đột nhiên ngửng đầu cười to :

-Ha ha ha ! Gặp hay lắm, Thẩm Thạch, nợ nần của chúng ta, hôm nay, tất cả có thể thanh toán rồi.

Bọn đệ tử dưới lôi đài hoàn toàn mờ mịt, Đinh sư huynh nói như vậy là sao, tên đệ tử Ngưng Nguyên trung giai tầm thường kia thì làm sao có thể gây thù chuốc oán gì với hắn.

Đinh Hòa cười sảng khoái, trong nội tâm, ý nghĩ bay nhanh như ánh chớp, nghĩ xem bằng cách nào mới có thể từ từ hành hạ Thẩm Thạch, phát tiết nỗi hận trong lòng, chỉ tiếc là lôi đài này không cho phép giết người nếu không đó chính là cách tốt nhất để giải tỏa, có điều đánh cho hắn trọng thương, phế đi đạo hạnh là đủ rồi.

Đối với một tu sĩ, phế đi đạo hạnh chính là sự trừng phạt tàn khốc nhất, còn đau khổ hơn cái chết.

Thẩm Thạch nhìn Đinh Hòa đang cười điên cuồng ở phía đối diện mà khẽ thở dài một tiếng, trong lòng thảng thốt nhớ lại những sự việc đã qua, tựa như mới là ngày hôm qua, trong khu rừng đó, một thiếu niên cô đơn đau khổ, ngửa đầu uống rượu dưới cơn mưa, kề bên nấm mồ quạnh quẽ.

-Lão Hầu, Thạch Trư !

Thẩm Thạch khẽ lẩm bẩm.

Nhân sinh vốn vô thường.

Lúc này một tiếng ho khẽ chợt vang lên, đánh thức Thẩm Thạch tỉnh lại, hóa ra là vị chấp sự, trọng tài của lôi đài.

Thẩm Thạch vội vàng hướng về phía Đinh Hòa chắp tay :

-Đinh sư huynh !

Đinh Hòa cười nhạt, chẳng thèm đáp lễ, thái độ này của hắn khiến cho những đệ tử của Lăng Tiêu Tông đến xem thi đấu vô cùng phẫn nộ, tự hỏi đây chính là t.ư cách của đệ tử Huyền Kiếm Môn ư.

-Trận đấu bắt đầu !

Tiếng vị chấp sự vang lên.

Đinh Hòa không nói hai lời, hắn vận khởi kiếm quyết, thanh bảo kiếm sau lưng hắn chợt sáng lên chém thẳng về phía trước, mang theo một luồng ánh sáng chói lòa bao phủ cả lôi đài, kèm theo tiếng rít gào như muốn rạch phá trời xanh.

Chiêu thức mạnh mẽ như muốn lấy mạng người ta, nếu như Thẩm Thạch dồn hết sức để đỡ chiêu này, hắn không chết cũng bị trọng thương.

Cái này là thái độ của một sư huynh thực lực mạnh mẽ đối với một đệ tử thực lực yếu hơn ư.

Dưới lôi đài, không chỉ đệ tử Lăng Tiêu Tông phẫn nộ, mà ngay cả đệ tử của Huyền Kiếm Môn cũng cảm thấy xấu hổ.

Chung Thanh Lộ nhắm đôi mắt lại, nàng không muốn nhìn cảnh tượng sau đó nữa.

Chung Thanh Trúc khóe mắt đỏ hoe.

Đinh Hòa cảm thấy rất tâm đắc với chiêu thức của mình, hắn tin tưởng chỉ cần một chiêu này sẽ khiến cho kẻ đáng ghét trước mặt kia bại trong nhục nhã, có điều, trong sát na, một cảm giác nguy hiểm chợt nổi lên, hắn vội thu thế kiếm chắn phía trên đầu.

Một tia chớp từ trên cửu thiên đột ngột đánh xuống.

Nhị giai Ngũ Hành Thuật, Thiên Lôi Thuật.

Ánh sáng tan đi, mọi người thở phào nhẹ nhõm, Thẩm Thạch vậy mà nhanh trí.

Đinh Hòa cười nhạo :

-Hừ ! Trò trẻ con, tưởng như vậy mà thắng được ta sao.

Nói rồi thân pháp biến hóa, trên lôi đài đột nhiên xuất hiện cả mười Đinh Hòa trông như thật, giống nhau như đúc.

-Ảo ảnh phân thân thuật.

Thẩm Thạch khẽ giật mình, nhưng là trong lòng không hề lo lắng.

Đinh Hòa lại xông lên với khí thế mạnh mẽ như thủy triều, hắn tin tưởng cho dù Thẩm Thạch có là thiên tài về Ngũ Hành Thuật cũng không thể cùng lúc thi pháp ra cả mười cái Thiên Lôi Thuật.

Chỉ là, khi hắn mang nụ cười đắc thắng thì bỗng nhiên một loạt tia chớp trên bầu trời lại đột ngột đánh xuống, phạm vi bao phủ gần hết lôi đài.

Đinh Hòa buộc phải đau khổ chống đỡ, tia chớp như vô cùng vô tận đánh xuống.

Trong lòng hắn vô cùng kinh hãi.

Làm sao có thể.

Thẩm Thạch làm sao có thể liên tục thi triển ra Thiên Lôi thuật oanh kích như vậy, một cái nhị giai pháp thuật mạnh mẽ như thế này đòi hỏi sự tiêu hao rất lớn, khoảng cách thi pháp lại lâu, làm sao hắn có thể liên tiếp thi triển nhanh như thế.

Đinh Hòa một bụng uất hận, một thân kiếm đạo thần thông gần với Thần Ý Cảnh lại không cách nào thi triển ra được.

Dưới đài, lặng im một mảng, mọi người đều hít sâu vô một hơi, thuần túy chỉ thấy Thẩm Thạch liên tiếp tung ra những lá bùa, liền mạch không hề vấp váp, giống như là cầm đá chọi chim bình thường.

Tôn Hữu trợn to mắt, trong miệng không ngừng lắp bắp :

-Cái này…cái này…thuần túy là dùng linh tinh chọi chết người a, cái tên bạn thân này cũng quá khoa trương rồi, nhất định sau này tuyệt đối không tìm hắn luận bàn a.

Đinh Hòa rốt cuộc cầm cự hết nổi, nhưng Thẩm Thạch chẳng có vẻ gì là mệt mỏi cả, càng ném càng hăng, cả lôi đài bị bao phủ trong ánh chớp chói lòa.

Sau một khoảng thời gian, ánh chớp tan đi, một mùi khét lẹt lan tỏa trong không khí, mọi người trố mắt nhìn lại, chỉ thấy Đinh Hòa lúc này tóc tai quần áo cháy xém không còn một mảnh, cánh tay cầm kiếm còn giơ lên trời, nét mặt vẫn còn vẻ kinh hoàng khó tưởng tượng.

Không biết là vị nữ đệ tử nào khẽ “A” lên một tiếng, phát hiện ra vật gì đó của nam nhân không nên lộ ra, đỏ mặt quay đi, thầm chửi Thẩm Thạch dùng chiêu thức xấu xa.

Gió núi thổi tới, Đinh Hòa ngã cái rầm một cái, bất tỉnh nhân sự.

-Thẩm Thạch thắng !

Tiếng vị chấp sự lanh lảnh hô cao trong sự bàng hoàng của các đệ tử xem thi đấu.
 
Status
Not open for further replies.

Những đạo hữu đang tham gia đàm luận

Top