Luận Truyện Lục Tiên - Tiêu Đỉnh - Vấn Thiên chi phiêu

Status
Not open for further replies.

Clarkdale

Phàm Nhân
Ngọc
487,85
Tu vi
0,00
Chưa nên chuyển sang "thiếp" vội, tình hình là hai đứa chưa đến mức độ chàng với thiếp đâu. Lúc này thì "ta", "huynh" hoặc cùng lắm là "ta", "chàng" là được rồi.

Thằng Thạch đúng là đầu đá, đầu đất, đầu trâu, đầu bò, đầu heo ... thế mà nó không hiểu nữa thì đúng là óc không bằng con Tiểu Hắc.

Mà cái kiếm Lục Tiên chỉ là một mảnh tàn kiếm thôi chứ đâu phải cái cây kiếm nhỉ, vì nó chỉ có một mảnh nên mới có thể dấu trong hốc mắt của cái đầu lâu.
Chàng thiếp là cách dịch cho vui thôi lão :D còn Lục Tiên thì không nên nghĩ nó là một vật thể cứng có thể giấu vào hốc mắt như vậy.

Nó là một vật phẩm thuộc về tiên đạo, có thể giấu hoặc gọi ra từ một nơi hoàn toàn không có.
 

TieuTam

Phàm Nhân
Ngọc
3,00
Tu vi
0,00
Chưa nên chuyển sang "thiếp" vội, tình hình là hai đứa chưa đến mức độ chàng với thiếp đâu. Lúc này thì "ta", "huynh" hoặc cùng lắm là "ta", "chàng" là được rồi.

Thằng Thạch đúng là đầu đá, đầu đất, đầu trâu, đầu bò, đầu heo ... thế mà nó không hiểu nữa thì đúng là óc không bằng con Tiểu Hắc.

Mà cái kiếm Lục Tiên chỉ là một mảnh tàn kiếm thôi chứ đâu phải cái cây kiếm nhỉ, vì nó chỉ có một mảnh nên mới có thể dấu trong hốc mắt của cái đầu lâu.
hai chỗ này hình như là một:((
 

nguyenkhung

Phàm Nhân
Ngọc
50,00
Tu vi
0,00
Ta thích Trúc Trúc hơn. Thử nghỉ xem, đang âu yếu với Lộ Lộ bỗng nghĩ tới lúc bé nó mập như con heo thì.... :85::85:

Bậy nào, em ấy chỉ hơi mũm mĩm thôi, chứ có béo như heo đâu, thằng Đầu Đá nó bảo hơi mũm mĩm nhưng vẫn không che được nét xinh đẹp của em ấy.

À, rảnh cả buổi thứ bảy, chỉnh lại một tí cho anh em dễ đọc, như này có được không nhỉ?

Tiểu Hắc Trư lắc đầu một cái, không biết có phải là do bị đè dưới tảng đá mấy ngày hay không, rất thoải mái mà duỗi cái lưng mệt mỏi, sau đó lắc thân thể vài cái, một ít tro bụi cùng bùn đất, hòn đá dính trên thân thể nhỏ bé đều rớt xuống, nhanh chóng khôi phục lại bộ dáng đen như mực.

Nó lập tức nhìn chung quanh, phát hiện cảnh vật nơi này rất lạ lẫm, cũng không biết rốt cuộc là chỗ nào, nó nhấc chân đi về phía trước vài bước, bõng nhiên thân thể dừng lại, nhìn bộ dáng có chút do dự, chần chờ. Từ nhỏ đến giờ, nó gần như ở cùng một chỗ với Thẩm Thạch, bỗng nhiên có một ngày chỉ còn lại một mình đơn độc, Tiểu Hắc rõ là có chút không thích ứng lắm.

Tiểu Hắc ngẩng đầu, nhìn bầu trời xanh thẳm, một vầng mặt trời ở phía chân trời, ánh mặt trời ấm áp chiếu xuống bên trong rặng núi, chiếu lên cơ thể của nó, có một cảm giác rất thoải mái.

Chỉ là Tiểu Hắc xem ra cũng không có hứng thú lắm, nó đứng tại chỗ, cái đầu có chút nghiêng nghiêng tựa như đang suy nghĩ cái gì, một lát sau, nó nhìn về núi rừng lạ lẫm trước mắt kêu lên hai tiếng "Ô Ô, Ô Ô" (cái này đáng lẽ con heo kêu "Ụt ịt, Ụt ịt" chứ nhỉ), tiếng hừ trầm thấp lan truyền ra, chỉ là núi rừng vắng vẻ cũng không có bất cứ phản ứng gì, đương nhiên nó cũng không có hy vọng hình ảnh chủ nhân đang cười từ trong rừng bước ra.

Tiểu Hắc đứng ngơ ngác, thoạt nhìn dần dần có chút uể oải, một lát sau nó như còn có chút không cam lòng, lại đưa cái mũi lên trong không khí ngửi ngửi một hồi, chỉ là gió núi nhè nhẹ kia dường như cũng không có mang đến khí tức trên người chủ nhân.

Tiểu Hắc lại đứng một lát, sau đó nhìn chung quanh, chỉ thấy ba mặt Đông Tây Nam đều là vách núi với tảng đá lớn, chỉ có phía Bắc là một khu rừng xanh tươi rậm rạp, thỉnh thoảng còn có vài tiếng chim hót từ sâu trong rừng cây truyền đến, đây hiển nhiên là chỗ ít ai lui tới, cây rừng rậm rạp căn bản không có đường mòn, ngược lại các bụi cỏ gai hoang dại thì vô số.

Tiểu Hắc do dự một chút, cuối cùng cũng cất bước đi về cánh rừng kia.

Tán cây rậm rạp in xuống một mảng bóng lớn, làm cho ánh sáng trong rừng so với bên ngoài còn tối hơn chút ít, đi vào trong rừng, rất nhanh có nhiều gai và cỏ dại với gai lởm chởm chắn đường, nhưng Tiểu Hắc đối với mấy trở ngại này đều làm ngơ, nhàn nhã bước chân qua, bụi gai nhọn hoắt, sắc bén quẹt qua trên thân nó, giống như không đủ để gãi ngứa.

Một vài tiếng chim hót từ trên cành cây truyền đến, Tiểu Hắc ngẩng đầu nhìn thoáng qua, nhận ra đó là một tổ chim sẻ ríu rít trên đầu cành, trừ lần đó ra, trong mảnh rừng này có vẻ như không có nhiều dã thú hung mãnh, rất tĩnh mịch. Tiểu Hắc tiếp tục đi về phía trước, bỗng nhiên thân thể nó đột ngột dừng lại, khịt khịt, mắt lập tức sáng rực, sau đó hừ nhẹ, thay đổi phương hướng một chút, hướng về phía trước bên trái mà chạy nhanh vài bước, rồi dừng lại trước một lùm cỏ dại.

Móng heo đưa ra, lay vài bụi cỏ dại, nhanh chóng làm lộ ra một căn linh thảo Tiểu Hồng Quả có ba quả đỏ mọng, Tiểu Hắc cười toe toét miệng, lập tức cao hứng trở lại, cắn bật gốc, đem ba quả Tiểu Hồng Quả nuốt vào, sau đó đem luôn nhánh linh thảo này ngậm trong miệng, chậm rãi nhai, trên mặt lộ ra một bộ mặt mỹ mãn, tựa như những uể oải khi tưởng niệm chủ nhân cũng tan đi không ít.

Nó thậm chí còn kêu "Ô Ô" hai tiếng, sau đó chép chép cái miệng, ngậm nhánh linh thảo này, tiếp tục hướng cánh rừng phía trước mà đi, rừng cây rậm rạp dị thường, cũng không ai biết con đường phía trước là cái gì, cũng không biết Hắc Trư này sẽ đi phương hướng nào?

Thẩm Thạch cảm giác như mình đã mở một giấc mơ dài, rất dài, một cơn ác mộng.

Trong giấc mơ, lần thứ nhất hắn mở mắt, chứng kiến một khô lâu dữ tợn đáng sợ, trong cặp hốc mắt tối om như đang thiêu đốt quỷ hỏa đến từ U Minh, mở cái miệng rộng gào thét, hướng về phía hắn đánh tới.

Hắn chấn động, ra sức bật lên, một quyền đánh bay cái khô lâu kia, nhưng mà lại phát hiện, chung quanh chỗ mình, chẳng biết lúc nào đã bị vô số quỷ vật bò lên, bao vây xung quanh.

Khô lâu cương thi, âm linh vong hồn, vô số quỷ vật bao quanh sinh linh duy nhất còn sống là hắn, gầm thét muốn đem hắn ăn tươi. Cảnh tưởng này, hình ảnh quen thuộc này hình như hắn đã từng trải qua một lần, nhưng dù là thế nào, Thẩm Thạch đều không muốn lại lâm vào hoàn cảnh đáng sợ kia lần nữa.

Vì vậy hắn rống giận phản khán, dùng khí lực đã cạn kiệt của mình, dốc toàn sức liều mạng chống lại đám quỷ vật đang chen chúc tràn đến như thủy triều, chỉ là với đạo hạnh và thực lực của hắn, đối với một, hai, hoặc vài quỷ vật coi như dư sức, nhưng đối mặt với hơn trăm ngàn quỷ vật, chỉ như con sâu cái kiến mà thôi.

Đến khi hắn sắp lâm vào tuyệt cảnh lần nữa, ngay lúc nguy cấp, Thẩm Thạch bỗng nhiên mơ thấy mình trong thời khắc sinh tử, đột nhiên kim quang đại thịnh, khắp thân hình sáng lên, một bộ Long Văn kim giáp nhập vào thân thể, trông như thiên thần hạ phàm, không ai sánh kịp.

Ở những chỗ kim quan chiếu qua, quỷ vật như có ý sợ hãi, vô luận là độ nhanh nhẹn hay lực lượng đều giảm đi rất nhiều, mà Thẩm Thạch lại cảm giác khí lực tăng gấp bội, thừa cơ hội này anh dũng phá vòng vay, trên đương đi, kim quang chiếu sáng, người ngã ngựa đổ, dưới Long Văn kim giáp, không quỷ vật nào dám chống lại. Đặc biệt là mấy móng vuốt kim sắt trên bàn tay, càng là đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi, đâm xuyên có, chặt chém có, một khi trúng quỷ vật mục tiêu, mặc cho những hài cốt da thịt kia cứng rắn như thế nào đều bị chém đứt, sắc bén không thể ngăn cản.

Một mạch liều chết như thế, như con sóng bên trong quỷ hải, cuồn cuộn tiến về phía trước, chính bản thân hắn cũng không biết là chém giết được bao lâu, nhưng mà sức người có hạn, quỷ vật giống như vô cùng vô tận, thời gian dần trôi qua, Thẩm Thạch chỉ cảm thấy trong mơ mình đã hụt hơi kiệt sức, kim quang trên người cũng dần dần ảm đạm, Long Văn Kim Giáp cũng bắt đất chớp tắt bất định, có thể tán loạn bất kỳ lúc nào.

Cũng tại thời điểm này, bỗng nhiên đại địa nổ vang, rung động kịch liệt, sau đó Trấn Hồn Uyên to lớn, phảng phất tựa như Thiên Băng Địa Liệt, ầm ầm sụp đổ. Trước uy lực của trời đất, cả người lẫn quỷ đều như con sâu cái kiến, Thẩm Thạch chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm, rồi không còn ý thức.

Mờ ảo, tựa như trước mắt chỉ có một mảnh hắc ám vô tận, vô biên vô hạn, như Hỗn Độn Thiên Địa từ xưa đến nay chưa từng tách ra. Chỉ là trong bóng tối kia, tựa hồ có một bóng dáng không ngừng đung đưa, quỷ vật kỳ quái phảng phất như trước mắt hắn không ngừng đi đi lại lại, làm cho hắn không được an bình, làm cho hắn gặp ác mộng liên tục, cho hắn sa vào vực sâu sợ hãi không thể nào tự thoát ra được.

Nhưng Thẩm Thạch không cam lòng, hắn cố hết sức muốn thoát khỏi mảnh hắc ám này, nhiều lần muốn làm gì đó để phản kháng, đặc biệt là lần nữa triệu ra Long Văn kim giáp kia, nhưng chỉ là một lần, hắn đều cảm thấy thân thể của mình trống trơn trống hoắc, không còn có tí mảy may khí lực nào.

Bóng tối kia, giống như vĩnh viễn không li khai, vĩnh viễn không cách nào giãy giụa.

Đến một ngày, Thẩm Thạch bỗng nhiên nghe đuợc vài tiếng nói nhỏ nhẹ, lại có vài phần quen tai, mà khí lực đã tiêu tán lâu, lúc đó lại như trở về trên người của hắn, trong khoảng khắc đó, hắn mạnh mẽ vùng dậy, hét to một tiếng.

Bóng tối trước mắt đã tán đi, ánh sáng ấm áp lại trở lại trước mắt hắn, cái loại cảm giác này, giống như là Luân Hồi chuyển thế, hoặc như là lại được thấy ánh mặt trời.

"Ah..."

Một tiếng thở nhẹ, mang thêm vài phần kinh hỉ bên cạnh hắn truyền tới, một thân ảnh đã lướt đến bên cạnh hắn, mang theo vài phần kích động vui sướng nói: "Huynh đã tỉnh?"

Thẩm Thạch nhìn về phía nàng, sau một lúc, trong đầu mới dần dần tỉnh táo lại, cũng nhận ra cô gái dung nhan xinh đẹp trước mặt, thấy trên khuôn mặt trắng nõn của nàng có vẻ hơi khẩn trương cùng thần sắc vội vàng, Thẩm Thạch ngơ ngác như cá thác lác một lúc, hỏi:

"Thanh Lộ? Uhm, đây là đâu?"

Hỏi xong vấn đề này, Thẩm Thạch cũng không nghi hoặc quá lâu, bởi vì ngoài lúc ban đầu hơi mờ mịt, đầu óc của hắn rất nhanh tỉnh táo lại, cũng nhận ra cảnh vật quen thuộc trong thạch thất, ánh mắt của hắn đảo khắp xung quanh, môi hơi nhúc nhích, một lát sau, nhìn đến Chung Thanh Lộ ở trước mặt, nói:

"Đây là, đây là động phủ của ta trên Kim Hồng sơn sao?"

Chung Thanh Lộ gật nhẹ đầu, nói: "Đúng vậy."

Thẩm Thạch mờ mịt nói: "Ta, sao ta lại trở về được?" Nói xong thân thể nhúc nhích định đứng dậy, bỗng nhiên cảm thấy vài chỗ trên người cùng lúc truyên đến một loạt đau nhói kịch liệt, lập tức rên nhẹ một tiếng, thân thể lắc lư chút nữa muốn té xuống.

Chung Thanh Lộ vội vàng đỡ hắn, la lên: "Trên người của huynh có thương tích, chớ lộn xộn."

Thẩm Thạch cắn răng, nhịn đau, dưới sự giúp đỡ của Chung Thanh Lộ, hắn dựa vào tường ngồi xuống, một lát sau đó, cảm giác đau nhức dần dầm giảm xuống, lúc này mới thở dài một hơi, sau đó nhìn về phía Chung Thanh Lộ, cười khổ một cái, nói: "Đa tạ cô."

Chung Thanh Lộ rút hai tay về, nhìn qua có chút không được tự nhiên, nhưng rất nhanh khôi phục lại vẻ bình tĩnh, mỉm cười, nói: "Việc nhỏ mà."

Thẩm Thạch nhìn chung quanh, trong thạch thất giờ chỉ còn còn có một mình Chung Thanh Lộ, trong lòng có vài phần nghi hoặc, nhịn không được hỏi Chung Thanh Lộ: "Làm sao ta về được tới đây, ta nhớ lúc trước còn ở trong Cao Lăng Sơn..."

Chung Thanh Lộ gật đầu, nói: "Là Đỗ Thiết Kiếm sư huynh bọn họ cứu huynh trở về."

Thẩm Thạch ngạc nhiên nói: "Đỗ sư huynh? Họ cũng đi Cao Lăng Sơn sao?". Dừng một chút, hắn tựa như có vài phần chần chờ, sau một lúc lâu mới hỏi thêm một câu: "Cái kia... Bọn họ làm sao tìm được ta?"

Chung Thanh Lộ nói: "Bảy ngày trước, bên trong Cao Lĩnh sơn mạch xảy ra một đợt đại chấn, sơn mạch sụp đổ, nghe nói vừa đúng phạm vi tòa cổ một vô danh trong lời đồn xuất thế, làm cho các tu sĩ đến thám hiểm thương vong thảm trọng. Tuy nhiên cũng nhờ vậy, hấp dẫn được nhiều người chú ý hơn, kể cả Lăng Tiêu Tông chúng ta cũng phái người đi xem xét."

Thẩm Thạch im lặng một lát, nói: "Chính là Đỗ sư huynh bọn họ?"

Chung Thanh Lộ gật đầu, nói: "Đúng vậy, trận đại chấn kia đến không có dấu hiệu, tổn hại thảm trọng, sau khi tông môn trưởng lão suy tính, cho rằng cái đại mộ trong truyền thuyết kia có lẽ có thực vài phần sẽ có bảo vật hiếm thấy xuất thế, liền phái Đỗ sư huynh dẫn đầu hơn mười người đi đến xem xét. Sau khi Đỗ sư huynh dẫn người đến Cao Lăng sơn, xâm nhập vào bên trong, nghe nói đến ngày thứ ba, men theo các dấu vết sụp đổ đi đến sâu trong lòng đất, kết quả là không tìm được được bảo vật, lại phát hiện số lượng lớn quỷ vật ..."

Thẩm Thạch vẻ mặt sợ hãi cả kinh, ngẩng đầu lên hỏi: "Đỗ sư huynh bọn họ có gặp phiền toái gì không?"

Chung Thanh Lộ cười cười, vẻ mặt nhẹ nhõm, nói: "Không có chuyện gì đâu, Đỗ sư huynh còn có các sư huynh sư tỷ cùng đi, đều là cao thủ tinh nhuệ trong Lăng Tiêu Tông chúng ta, mỗi người cảnh giới đạo hạnh đều bất phàm, quỷ vật tuy nhiều, nhưng vẫn bị họ áp chế đánh lui, đến cuối cùng, trong cái tàn động bị đá rơi chôn vùi, Đỗ sư huynh phát hiện huynh đã bất tỉnh, lúc này mới cứu huynh đem về."

Nói đến đây, Chung Thanh Lộ trên mặt không khỏi lộ ra vài phần lo lắng, sắc mặt như nghĩ đến mà sợ, nói: "May mắn là bọn họ tìm được huynh, bằng không thì..." Lời nói được một nửa, Chung Thanh Lộ bỗng như nhận ra điều gì, cảm giác như ngôn từ của mình có chút không phù hợp, không khỏi ngập ngừng một chút, đôi má ửng đỏ, chỉ là giữa lông mày hiện ra một tầng ôn nhu, nhu hòa như nước.

Nàng liếc mắt nhìn Thẩm Thạch, thấy Thẩm Thạch tập trung t.ư tưởng lắng nghe, như không phát giác ra điều gì bất thường, không khỏi thở dài một hơi, thần sắc cũng khôi phục bình tĩnh, không nhịn được lại hỏi Thẩm Thạch: "Đúng rồi, huynh sao lại đến loại chỗ nguy hiểm đó, lại còn bị thương nặng như vậy?"

Thẩm Thạch khẽ giật mình, trong một tích tắc, đủ loại tình cảnh xẹt qua trong đầu hắn, Thái Cổ Âm Long, Vu Quỷ thần bí, còn có vài món dị bảo kinh thiên động địa không rõ lai lịch, thậm chí còn nhớ tới Long Văn kim giáp thần bí ở trong Khí Hải trong Đan Điền của mình, nghĩ đến đây, Thẩm Thạch tựa hồ lập tức liên tưởng đến một hồi đại chấn sụp đổ sơn mạch Cao Lăng Sơn, không phải là... nguồn gốc là từ đây ra chứ?

"Ta... ta cũng nghe những đồn đãi kia làm động tâm t.ư, muốn đi thử vận may."

Quỷ Thần chênh lệch, Thẩm Thạch nói như vậy có lẽ là vô thức, hắn cũng không muốn đem chuyện của Thái Cổ Âm Long cùng với Khô lâu thần bí kia nói ra, hai thượng cổ quái vật này địa vị quá lớn đi, vạn nhất tin tức bị lộ ra ngoài, phiền phức cho mình chỉ sợ là không nhỏ.

Chung Thanh Lộ cũng không có hoài nghi Thẩm Thạch, ngược lại thần thái còn như đã sớm biết như thế, nàng ngồi bên mép giường của Thẩm Thạch, mặt hơi cúi xuống, nhẹ thở dài một tiếng.

"Đỗ sư huynh lúc trước có qua đây thăm huynh, cũng đã nói về việc này, đoán chừng huynh quá nửa là bởi vị việc tu luyện lúc trước bị chậm trễ, cho nên tâm tình nóng vội, mới tùy tiện mà xâm nhập hiểm địa, tìm kiếm chút ít cơ duyên không thực tế..."

Thẩm Thạch im lặng một hồi, cuối cùng cười khổ một cái, nghĩ thầm thật ra muốn nói như vậy cũng không có sai, bản thân mình đi qua Cao Lăng Sơn kỳ thật cũng có cách nghĩ như thế.

Chỉ là Chung Thanh Lộ ngồi yên lặng ở nơi kia, lông mày nhăn lại, như có vài phần tâm trạng, sắc mặt khó coi, ngẫu nhiên nhìn về phía Thẩm Thạch, bộ dáng muốn nói lại thôi. Thẩm Thạch rất nhanh phát giác ra sắc mặt của nàng, hỏi:

"Làm sao vậy?"

Chung Thanh Lộ trầm mặc một hồi, thấp giọng hỏi: "Thẩm Thạch, có phải vì huynh đã đáp ứng cái giao dịch kia với ta, cho nên mới không để ý đến nguy hiểm mà xâm nhập vào cái cổ mộ đầy quỷ vật kia?"

Trong đôi mắt sáng của nàng, sóng mắt dịu dàng, như có vài phần ai oán lại có vài phần hối hận, nàng nhìn Thẩm Thạch, nói, "Huynh... Huynh lúc còn nhỏ trên Thanh Ngư Đảo, vẫn mạo hiểm, vì lén tích góp từng Linh Tinh cho ta luyện đan, huynh đạo hạnh thấp như vậy nhưng lại đi Yêu Đảo săn bắt những yêu thú hung ác kia, đến cuối cùng thì xảy ra chuyện, một lần mất tích đến tận ba năm..."

Nàng nhìn hắn thật sâu, trong mắt như có hình ảnh của thiếu niên năm đó cùng Thẩm Thạch hiện tại dần dần dung hợp làm một, thần sắc có vài phần đau thương, rồi lại như có vài phần vui mừng, sâu kín mà nói:

"Nếu thật là như thế, ta nguyện huynh không tùy ý đem tính mạng của mình đi mạo hiểm, được không?"
 
Last edited:

Clarkdale

Phàm Nhân
Ngọc
487,85
Tu vi
0,00
Bậy nào, em ấy chỉ hơi mũm mĩm thôi, chứ có béo như heo đâu, thằng Đầu Đá nó bảo hơi mũm mĩm nhưng vẫn không che được nét xinh đẹp của em ấy.

À, rảnh cả buổi thứ bảy, chỉnh lại một tí cho anh em dễ đọc, như này có được không nhỉ?

Tiểu Hắc Trư lắc đầu một cái, không biết có phải là do bị đè dưới tảng đá mấy ngày hay không, rất thoải mái mà duỗi cái lưng mệt mỏi, sau đó lắc thân thể vài cái, một ít tro bụi cùng bùn đất, hòn đá dính trên thân thể nhỏ bé đều rớt xuống, nhanh chóng khôi phục lại bộ dáng đen như mực.

Nó lập tức nhìn chung quanh, phát hiện cảnh vật nơi này rất lạ lẫm, cũng không biết rốt cuộc là chỗ nào, nó nhấc chân đi về phía trước vài bước, bõng nhiên thân thể dừng lại, nhìn bộ dáng có chút do dự, chần chờ. Từ nhỏ đến giờ, nó gần như ở cùng một chỗ với Thẩm Thạch, bỗng nhiên có một ngày chỉ còn lại một mình đơn độc, Tiểu Hắc rõ là có chút không thích ứng lắm.

Tiểu Hắc ngẩng đầu, nhìn bầu trời xanh thẳm, một vầng mặt trời ở phía chân trời, ánh mặt trời ấm áp chiếu xuống bên trong rặng núi, chiếu lên cơ thể của nó, có một cảm giác rất thoải mái.

Chỉ là Tiểu Hắc xem ra cũng không có hứng thú lắm, nó đứng tại chỗ, cái đầu có chút nghiêng nghiêng tựa như đang suy nghĩ cái gì, một lát sau, nó nhìn về núi rừng lạ lẫm trước mắt kêu lên hai tiếng "Ô Ô, Ô Ô" (cái này đáng lẽ con heo kêu "Ụt ịt, Ụt ịt" chứ nhỉ), tiếng hừ trầm thấp lan truyền ra, chỉ là núi rừng vắng vẻ cũng không có bất cứ phản ứng gì, đương nhiên nó cũng không có hy vọng hình ảnh chủ nhân đang cười từ trong rừng bước ra.

Tiểu Hắc đứng ngơ ngác, thoạt nhìn dần dần có chút uể oải, một lát sau nó như còn có chút không cam lòng, lại đưa cái mũi lên trong không khí ngửi ngửi một hồi, chỉ là gió núi nhè nhẹ kia dường như cũng không có mang đến khí tức trên người chủ nhân.

Tiểu Hắc lại đứng một lát, sau đó nhìn chung quanh, chỉ thấy ba mặt Đông Tây Nam đều là vách núi với tảng đá lớn, chỉ có phía Bắc là một khu rừng xanh tươi rậm rạp, thỉnh thoảng còn có vài tiếng chim hót từ sâu trong rừng cây truyền đến, đây hiển nhiên là chỗ ít ai lui tới, cây rừng rậm rạp căn bản không có đường mòn, ngược lại các bụi cỏ gai hoang dại thì vô số.

Tiểu Hắc do dự một chút, cuối cùng cũng cất bước đi về cánh rừng kia.

Tán cây rậm rạp in xuống một mảng bóng lớn, làm cho ánh sáng trong rừng so với bên ngoài còn tối hơn chút ít, đi vào trong rừng, rất nhanh có nhiều gai và cỏ dại với gai lởm chởm chắn đường, nhưng Tiểu Hắc đối với mấy trở ngại này đều làm ngơ, nhàn nhã bước chân qua, bụi gai nhọn hoắt, sắc bén quẹt qua trên thân nó, giống như không đủ để gãi ngứa.

Một vài tiếng chim hót từ trên cành cây truyền đến, Tiểu Hắc ngẩng đầu nhìn thoáng qua, nhận ra đó là một tổ chim sẻ ríu rít trên đầu cành, trừ lần đó ra, trong mảnh rừng này có vẻ như không có nhiều dã thú hung mãnh, rất tĩnh mịch. Tiểu Hắc tiếp tục đi về phía trước, bỗng nhiên thân thể nó đột ngột dừng lại, khịt khịt, mắt lập tức sáng rực, sau đó hừ nhẹ, thay đổi phương hướng một chút, hướng về phía trước bên trái mà chạy nhanh vài bước, rồi dừng lại trước một lùm cỏ dại.

Móng heo đưa ra, lay vài bụi cỏ dại, nhanh chóng làm lộ ra một căn linh thảo Tiểu Hồng Quả có ba quả đỏ mọng, Tiểu Hắc cười toe toét miệng, lập tức cao hứng trở lại, cắn bật gốc, đem ba quả Tiểu Hồng Quả nuốt vào, sau đó đem luôn nhánh linh thảo này ngậm trong miệng, chậm rãi nhai, trên mặt lộ ra một bộ mặt mỹ mãn, tựa như những uể oải khi tưởng niệm chủ nhân cũng tan đi không ít.

Nó thậm chí còn kêu "Ô Ô" hai tiếng, sau đó chép chép cái miệng, ngậm nhánh linh thảo này, tiếp tục hướng cánh rừng phía trước mà đi, rừng cây rậm rạp dị thường, cũng không ai biết con đường phía trước là cái gì, cũng không biết Hắc Trư này sẽ đi phương hướng nào?

Thẩm Thạch cảm giác như mình đã mở một giấc mơ dài, rất dài, một cơn ác mộng.

Ở bên trong giấc mơ, lần thứ nhất hắn mở mắt, chứng kiến một khô lâu dữ tợn đáng sợ, trong cặp hốc mắt tối om như đang thiêu đốt quỷ hỏa đến từ U Minh, mở cái miệng rộng gào thét, hướng về phía hắn đánh tới.

Hắn chấn động, ra sức bật lên, một quyền đánh bay cái khô lâu kia, nhưng mà lại phát hiện, chung quanh chỗ mình, chẳng biết lúc nào đã bị vô số quỷ vật bò lên, bao vây xung quanh.

Khô lâu cương thi, âm linh vong hồn, vô số quỷ vật bao quanh sinh linh duy nhất còn sống là hắn, gầm thét muốn đem hắn ăn tươi. Cảnh tưởng này, hình ảnh quen thuộc này hình như hắn đã từng trải qua một lần, nhưng dù là thế nào, Thẩm Thạch đều không muốn lại lâm vào hoàn cảnh đáng sợ kia lần nữa.

Vì vậy hắn rống giận phản khán, dùng khí lực đã cạn kiệt của mình, dốc toàn sức liều mạng chống lại đám quỷ vật đang chen chúc như tràn đến như thủy triều, chỉ là với đạo hạnh và thực lực của hắn, đối với một, hai, hoặc vài quỷ vật coi như dư sức, nhưng đối mặt với hơn trăm ngàn quỷ vật, chỉ như con sâu cái kiến mà thôi.

Đến khi hắn sắp lâm vào tuyệt cảnh lần nữa, ngay lúc nguy cấp, Thẩm Thạch bỗng nhiên mơ thấy mình trong thời khắc sinh tử, đột nhiên kim quang đại thịnh, khắp thân hình sáng lên, một bộ Long Văn kim giáp nhập vào thân thể, trông như thiên thần hạ phàm, không ai sánh kịp.

Ở những chỗ kim quan chiếu qua, quỷ vật như có ý sợ hãi, vô luận là độ nhanh nhẹn hay lực lượng đều giảm đi rất nhiều, mà Thẩm Thạch lại cảm giác khí lực tăng gấp bội, thừa cơ hội này anh dũng phá vòng vay, trên đương đi, kim quang chiếu sáng, người ngã ngựa đổ, dưới Long Văn kim giáp, không quỷ vật nào dám chống lại. Đặc biệt là mấy móng vuốt kim sắt trên bàn tay, càng là đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi, đâm xuyên có, chặt chém có, một khi trúng quỷ vật mục tiêu, mặc cho những hài cốt da thịt kia cứng rắn như thế nào đều bị chém đứt, sắc bén không thể ngăn cản.

Một mạch liều chết như thế, như con sóng bên trong quỷ hải, cuồn cuộn tiến về phía trước, chính bản thân hắn cũng không biết là chém giết được bao lâu, nhưng mà sức người có hạn, quỷ vật giống như vô cùng vô tận, thời gian dần trôi qua, Thẩm Thạch chỉ cảm thấy trong mơ mình đã hụt hơi kiệt sức, kim quang trên người cũng dần dần ảm đạm, Long Văn Kim Giáp cũng bắt đất chớp tắt bất định, có thể tán loạn bất kỳ lúc nào.

Cũng tại thời điểm này, bỗng nhiên đại địa nổ vang, rung động kịch liệt, sau đó Trấn Hồn Uyên to lớn, phảng phất tựa như Thiên Băng Địa Liệt, ầm ầm sụp đổ. Trước uy lực của trời đất, cả người lẫn quỷ đều như con sâu cái kiến, Thẩm Thạch chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm, rồi không còn ý thức.

Mờ ảo, tựa như trước mắt chỉ có một mảnh hắc ám vô tận, vô biên vô hạn, như Hỗn Độn Thiên Địa từ xưa đến nay chưa từng tách ra. Chỉ là trong bóng tối kia, tựa hồ có một bóng dáng không ngừng đung đưa, quỷ vật kỳ quái phảng phất như trước mắt hắn không ngừng đi đi lại lại, làm cho hắn không được an bình, làm cho hắn gặp ác mộng liên tục, cho hắn sa vào vực sâu sợ hãi không thể nào tự thoát ra được.

Nhưng Thẩm Thạch không cam lòng, hắn cố hết sức muốn thoát khỏi mảnh hắc ám này, nhiều lần muốn làm gì đó để phản kháng, đặc biệt là lần nữa triệu ra Long Văn kim giáp kia, nhưng chỉ là một lần, hắn đều cảm thấy thân thể của mình trống trơn trống hoắc, không còn có tí mảy may khí lực nào.

Bóng tối kia, giống như vĩnh viễn không li khai, vĩnh viễn không cách nào giãy giụa.

Đến một ngày, Thẩm Thạch bỗng nhiên nghe đuợc vài tiếng nói nhỏ nhẹ, lại có vài phần quen tai, mà khí lực đã tiêu tán lâu, lúc đó lại như trở về trên người của hắn, trong khoảng khắc đó, hắn mạnh mẽ vùng dậy, hét to một tiếng.

Bóng tối trước mắt đã tán đi, ánh sáng ấm áp lại trở lại trước mắt hắn, cái loại cảm giác này, giống như là Luân Hồi chuyển thế, hoặc như là lại được thấy ánh mặt trời.

"Ah..."

Một tiếng thở nhẹ, mang thêm vài phần kinh hỉ bên cạnh hắn truyền tới, một thân ảnh đã lướt đến bên cạnh hắn, mang theo vài phần kích động vui sướng nói: "Huynh đã tỉnh?"

Thẩm Thạch nhìn về phía nàng, sau một lúc, trong đầu mới dần dần tỉnh táo lại, cũng nhận ra cô gái dung nhan xinh đẹp trước mặt, thấy trên khuôn mặt trắng nõn của nàng có vẻ hơi khẩn trương cùng thần sắc vội vàng, Thẩm Thạch ngơ ngác như cá thác lác một lúc, hỏi:

"Thanh Lộ? Uhm, đây là đâu?"

Hỏi xong vấn đề này, Thẩm Thạch cũng không nghi hoặc quá lâu, bởi vì ngoài lúc ban đầu hơi mờ mịt, đầu óc của hắn rất nhanh tỉnh táo lại, cũng nhận ra cảnh vật quen thuộc trong thạch thất, ánh mắt của hắn đảo khắp xung quanh, môi hơi nhúc nhích, một lát sau, nhìn đến Chung Thanh Lộ ở trước mặt, nói:

"Đây là, đây là động phủ của ta trên Kim Hồng sơn sao?"

Chung Thanh Lộ gật nhẹ đầu, nói: "Đúng vậy."

Thẩm Thạch mờ mịt nói: "Ta, sao ta lại trở về được?" Nói xong thân thể nhúc nhích định đứng dậy, bỗng nhiên cảm thấy vài chỗ trên người cùng lúc truyên đến một loạt đau nhói kịch liệt, lập tức rên nhẹ một tiếng, thân thể lắc lư chút nữa muốn té xuống.

Chung Thanh Lộ vội vàng đỡ hắn, la lên: "Trên người của huynh có thương tích, chớ lộn xộn."

Thẩm Thạch cắn răng, nhịn đau, dưới sự giúp đỡ của Chung Thanh Lộ, hắn dựa vào tường ngồi xuống, một lát sau đó, cảm giác đau nhức dần dầm giảm xuống, lúc này mới thở dài một hơi, sau đó nhìn về phía Chung Thanh Lộ, cười khổ một cái, nói: "Đa tạ cô."

Chung Thanh Lộ rút hai tay về, nhìn qua có chút không được tự nhiên, nhưng rất nhanh khôi phục lại vẻ bình tĩnh, mỉm cười, nói: "Việc nhỏ mà."

Thẩm Thạch nhìn chung quanh, trong thạch thất giờ chỉ còn còn có một mình Chung Thanh Lộ, trong lòng có vài phần nghi hoặc, nhịn không được hỏi Chung Thanh Lộ: "Làm sao ta về được tới đây, ta nhớ lúc trước còn ở trong Cao Lăng Sơn..."

Chung Thanh Lộ gật đầu, nói: "Là Đỗ Thiết Kiếm sư huynh bọn họ cứu huynh trở về."

Thẩm Thạch ngạc nhiên nói: "Đỗ sư huynh? Họ cũng đi Cao Lăng Sơn sao?". Dừng một chút, hắn tựa như có vài phần chần chờ, sau một lúc lâu mới hỏi thêm một câu: "Cái kia... Bọn họ làm sao tìm được ta?"

Chung Thanh Lộ nói: "Bảy ngày trước, bên trong Cao Lĩnh sơn mạch xảy ra một đợt đại chấn, sơn mạch sụp đổ, nghe nói vừa đúng phạm vi tòa cổ một vô danh trong lời đồn xuất thế, làm cho các tu sĩ đến thám hiểm thương vong thảm trọng. Tuy nhiên cũng nhờ vậy, hấp dẫn được nhiều người chú ý hơn, kể cả Lăng Tiêu Tông chúng ta cũng phái người đi xem xét."

Thẩm Thạch im lặng một lát, nói: "Chính là Đỗ sư huynh bọn họ?"

Chung Thanh Lộ gật đầu, nói: "Đúng vậy, trận đại chấn kia đến không có dấu hiệu, tổn hại thảm trọng, tông môn trưởng lão sau khi suy tính, cho rằng cái đại mộ trong truyền thuyết kia có lẽ có thực vài phần sẽ có bảo vật hiếm thấy xuất thế, liền phái Đỗ sư huynh dẫn đầu hơn mười người đi đến xem xét. Sau khi Đỗ sư huynh dẫn người đến Cao Lăng sơn, xâm nhập vào bên trong, nghe nói đến ngày thứ ba, men theo các dấu vết sụp đổ đi đến sâu trong lòng đất, kết quả là không tìm được được bảo vật, lại phát hiện số lượng lớn quỷ vật ..."

Thẩm Thạch vẻ mặt sợ hãi cả kinh, ngẩng đầu lên hỏi: "Đỗ sư huynh bọn họ có gặp phiền toái gì không?"

Chung Thanh Lộ cười cười, vẻ mặt nhẹ nhõm, nói: "Không có chuyện gì đâu, Đỗ sư huynh còn có các sư huynh sư tỷ cùng đi, đều là cao thủ tinh nhuệ trong Lăng Tiêu Tông chúng ta, mỗi người cảnh giới đạo hạnh đều bất phàm, quỷ vật tuy nhiều, nhưng vẫn bị họ áp chế đánh lui, đến cuối cùng, trong cái tàn động bị đá rơi chôn vùi, Đỗ sư huynh phát hiện huynh đã bất tỉnh, lúc này mới cứu huynh đem về."

Nói đến đây, Chung Thanh Lộ trên mặt không khỏi lộ ra vài phần lo lắng, sắc mặt như nghĩ đến mà sợ, nói: "May mắn là bọn họ tìm được huynh, bằng không thì..." Lời nói được một nửa, Chung Thanh Lộ bỗng như nhận ra điều gì, cảm giác như ngôn từ của mình có chút không phù hợp, không khỏi ngập ngừng một chút, đôi má ửng đỏ, chỉ là giữa lông mày hiện ra một tầng ôn nhu, nhu hòa như nước.

Nàng liếc mắt nhìn Thẩm Thạch, thấy Thẩm Thạch tập trung t.ư tưởng lắng nghe, như không phát giác ra điều gì bất thường, không khỏi thở dài một hơi, thần sắc cũng khôi phục bình tĩnh, không nhịn được lại hỏi Thẩm Thạch: "Đúng rồi, huynh sao lại đến loại chỗ nguy hiểm đó, lại còn bị thương nặng như vậy?"

Thẩm Thạch khẽ giật mình, trong một tích tắc, đủ loại tình cảnh xẹt qua trong đầu hắn, Thái Cổ Âm Long, Vu Quỷ thần bí, còn có vài món dị bảo kinh thiên động địa không rõ lai lịch, thậm chí còn nhớ tới Long Văn kim giáp thần bí ở trong Khí Hải trong Đan Điền của mình, nghĩ đến đây, Thẩm Thạch tựa hồ lập tức liên tưởng đến một hồi đại chấn sụp đổ sơn mạch Cao Lăng Sơn, không phải là... nguồn gốc là từ đây ra chứ?

"Ta... ta cũng nghe những đồn đãi kia làm động tâm t.ư, muốn đi thử vận may."

Quỷ Thần chênh lệch, Thẩm Thạch nói như vậy có lẽ là vô thức, hắn cũng không muốn đem chuyện của Thái Cổ Âm Long cùng với Khô lâu thần bí kia nói ra, hai thượng cổ quái vật này địa vị quá lớn đi, vạn nhất tin tức bị lộ ra ngoài, phiền phức cho mình chỉ sợ là không nhỏ.

Chung Thanh Lộ cũng không có hoài nghi Thẩm Thạch, ngược lại thần thái còn như đã sớm biết như thế, nàng ngồi bên mép giường của Thẩm Thạch, mặt hơi cúi xuống, nhẹ thở dài một tiếng.

"Đỗ sư huynh lúc trước có qua đây thăm huynh, cũng đã nói về việc này, đoán chừng huynh quá nửa là bởi vị việc tu luyện lúc trước bị chậm trễ, cho nên tâm tình nóng vội, mới tùy tiện mà xâm nhập hiểm địa, tìm kiếm chút ít cơ duyên không thực tế..."

Thẩm Thạch im lặng một hồi, cuối cùng cười khổ một cái, nghĩ thầm thật ra muốn nói như vậy cũng không có sai, bản thân mình đi qua Cao Lăng Sơn kỳ thật cũng có cách nghĩ như thế.

Chỉ là Chung Thanh Lộ ngồi yên lặng ở nơi kia, lông mày nhăn lại, như có vài phần tâm trạng, sắc mặt khó coi, ngẫu nhiên nhìn về phía Thẩm Thạch, bộ dáng muốn nói lại thôi. Thẩm Thạch rất nhanh phát giác ra sắc mặt của nàng, hỏi:

"Làm sao vậy?"

Chung Thanh Lộ trầm mặc một hồi, thấp giọng hỏi: "Thẩm Thạch, có phải vì huynh đã đáp ứng cái giao dịch kia với ta, cho nên mới không để ý đến nguy hiểm mà xâm nhập vào cái cổ mộ đầy quỷ vật kia?"

Trong đôi mắt sáng của nàng, sóng mắt dịu dàng, như có vài phần ai oán lại có vài phần hối hận, nàng nhìn Thẩm Thạch, nói, "Huynh... Huynh lúc còn nhỏ trên Thanh Ngư Đảo, vẫn mạo hiểm, vì lén tích góp từng Linh Tinh cho ta luyện đan, huynh đạo hạnh thấp như vậy nhưng lại đi Yêu Đảo săn bắt những yêu thú hung ác kia, đến cuối cùng thì xảy ra chuyện, một lần mất tích đến tận ba năm..."

Nàng nhìn hắn thật sâu, trong mắt như có hình ảnh của thiếu niên năm đó cùng Thẩm Thạch hiện tại dần dần dung hợp làm một, thần sắc có vài phần đau thương, rồi lại như có vài phần vui mừng, sâu kín mà nói:

"Nếu thật là như thế, ta nguyện huynh không tùy ý đem tính mạng của mình đi mạo hiểm, được không?"

Lão có muốn tham gia nhóm dịch ko? :D

Tùy sức mà dịch thôi, dịch được tới đâu thì dịch, hoàn toàn chủ động về thời gian. :D

À, còn chỗ về Ô Ô, là ta chỉnh cho phù hợp đó. Nguyên gốc là "hống hống" là tiếng thú kêu. Nếu convert nhiều truyện thì có loài khác heo lại kêu "ụt ịt" nghe không thuận. Ngoài ra từ "hống" còn xuất hiện nhiều nên để vậy :D
 

nguyenkhung

Phàm Nhân
Ngọc
50,00
Tu vi
0,00
Thực ra thì ta đi làm, hôm nay thứ bảy rảnh rỗi vừa đọc vừa thử edit lại cho nó xuôi xuôi coi sao, post lên cho mọi người đọc đỡ vấp.

Lỡ nhận việc mà không trả đúng hạn thì cũng áy náy lắm. Với sợ dịch không chuẩn. :D

Có khi nào sau này Thẩm Thạch và Tiểu Hắc ở hai đầu chiến tuyến khi một bên là nhân tộc một bên là Yêu tộc không nhỉ?
 
Last edited:

hydragtk

Phàm Nhân
Ngọc
47,50
Tu vi
0,00
^ Mình k nghĩ thế, chắc chỉ cho con heo tự đi tìm linh thảo chén cho đã rồi đến lúc thẩm thạch vào rừng nào đó gặp nguy hiểm thì con heo sẽ cứu 1 chiêu, lúc đấy hóa thành rồng, nhưng chỉ đc một lúc rồi lại thành con heo a :V
 

Clarkdale

Phàm Nhân
Ngọc
487,85
Tu vi
0,00
Thực ra thì ta đi làm, hôm nay thứ bảy rảnh rỗi vừa đọc vừa thử edit lại cho nó xuôi xuôi coi sao, post lên cho mọi người đọc đỡ vấp.

Lỡ nhận việc mà không trả đúng hạn thì cũng áy náy lắm. Với sợ dịch không chuẩn. :D

Có khi nào sau này Thẩm Thạch và Tiểu Hắc ở hai đầu chiến tuyến khi một bên là nhân tộc một bên là Yêu tộc không nhỉ?

Không sao đâu lão, bản thân ta cũng đi làm, nhiều người trong forum này vừa học, vừa làm, nhưng vẫn có thể dịch được ấy mà, nếu ngại thì chọn cho lão chương xa xa, dư thời gian mà dịch.

Dịch xong sẽ có người biên lại, yên tâm không bị hiểu sai ý đâu.

Ta nghĩ chắc con heo này vô tay cái cô tiểu thư từng cãi lộn trên đường kia rồi, sau này cũng gặp lại thôi à :D
 

cangtran93

Phàm Nhân
Ngọc
50,00
Tu vi
0,00
Hôn mê gần chết rồi mà còn bản năng thu bảo bối, ko phục TT ko được.:cuoichet:
Mà lạ là những vũ khí thượng cổ như vậy mà có thể lưu giữ được trong 1 cái Như Ý Đại cấp thấp sao, lạ kì thật.:suynghi:
 
Status
Not open for further replies.

Những đạo hữu đang tham gia đàm luận

Top