Chung Thanh Lộ cười cười, nhẹ khẽ lắc đầu, muốn nói lại thôi. Chẳng qua là nhìn xem sắc mặt Thẩm Thạch, nàng chần chờ một lát, vẫn là khẽ thở dài một tiếng, nói[2]: "Hiện tại tình huống trong nhà của ta không tốt lắm [5]."
Thẩm Thạch ngơ ngác một chút, đáy lòng cũng lắp bắp kinh hãi. Nhiều năm trước thời điểm hắn mới vừa tiến vào sơn môn, cũng đã nghe nói qua [2] trên trăm thế gia phụ thuộc trong số môn hạ Lăng Tiêu Tông, tứ đại thế gia có thế lực lớn nhất, thực lực mạnh nhất chính là Tôn, Hứa, Hậu, Chung. Chung gia trong bốn nhà kỳ thật đi theo Lăng Tiêu Tông lâu nhất, trước sau đã từng là phong quang nhất thời, bất quá [2] mấy năm gần đây trong gia tộc nhân tài tàn lụi, thanh thế không lớn bằng lúc trước, trong khi đó Tôn gia lại xuất hiện nhân tài mới như Đại chân nhân Nguyên Đan Cảnh Tôn Minh Dương, cho nên Chung gia lúc này mới rơi xuống phía sau [5], nhưng vẫn còn duy trì được vị trí trong tứ đại thế gia.
Nhưng mà hôm nay [2] theo lời Chung Thanh Lộ, có lẽ hiện tại cục diện này Chung gia cũng có chút [2] khó có thể duy trì sao?
Chung Thanh Lộ cũng không để cho hắn nghi hoặc quá lâu, quan sát xung quanh không có ai [5], liền khẽ nói sơ qua tình cảnh của mình với Thẩm Thạch. Hóa ra mấy năm gần đây tình hình Chung gia quả nhiên ngày càng tệ, trừ một vài nhân vật trụ cột đang bế quan, còn lại những người đang nắm quyền đều có năng lực bình thường. Kể đến đây giọng điệu Chung Thanh Lộ vẫn bình tĩnh, nhưng Thẩm Thạch lại nghe ra có chút khác thường, bởi vì Chung gia Tộc trưởng hiện tại, nếu như hắn nhớ không lầm, phải là cha ruột Chung Thanh Lộ.
[2]: lỗi từ. Phải tránh
nói-bảo/hô/bẩm/tâu/thì thào...
nghe nói qua-đã từng nghe thấy
bất quá-nhưng/tuy nhiên/nhưng mà...
hôm nay-hiện tại/bây giờ/giờ đây...
có chút-hơi/...
[5]: lỗi câu. Rút kinh nghiệm
cho nên lúc này Chung gia mới tụt hậu
Chung Thanh Lộ không để cho hắn nghi hoặc quá lâu, nàng/chàng/cô quan sát thấy xung quanh không có ai bèn khẽ nói sơ qua tình cảnh của mình với Thẩm Thạch(bổ sung chủ ngữ, hoặc nối các câu nhỏ thành câu lớn.