Hắn ngơ ngác đứng ở sau gốc cây, vẫn không nhúc nhích, thần sắc trở nên cực kỳ phức tạp.
Trong đó có cao hứng, có e dè, còn có một chút mờ mịt.
Sự già nua của cha mẹ, vượt xa sự dự doán của Hàn Lập. Hắn nhớ lúc bản thân lên núi, tóc của mẫu thân vẫn đen nhánh, nhưng hôm nay đã hai màu xám trắng, mà lưng của phụ thân vốn thẳng tắp, bây giờ cũng đã còng xuống.
Hàn Lập im lặng không nói gì, ý nghĩ như hồ hồ đi, giống như một mớ hồ bột. Tất cả việc phát sinh phía dưới, hắn đều không biết.
Đợi khi hắn tỉnh táo lại, tiểu muội đã ngồi lên trên chiếc xe đầy vải hồng, đã đi xa xa. Bên cạnh xe, là một vị thư sinh đội mão màu xanh cưỡi ngựa theo sát.
Hàn Lập dùng sức nhìn thoáng qua chiếc xe ở xa xa, rồi lại quay đầu lại nhìn kỹ song thân trong đám người, sau đó nhắm hai mắt lại.
Đem tất cả khuôn mặt của cha mẹ cùng mấy người chí thân, sau khi khắc sâu vào tận đáy lòng, Hàn Lập quay người lại, trên mặt đột nhiên lộ ra vẻ kiên nghị, tiếp theo cất bước đi về phía cửa thôn.
Hàn Lập biết, khi hắn một lần nữa đi ra khỏi cửa thôn, quan hệ giữa hắn cùng với những người này đã chấm dứt, kiếp nầy chỉ có thể đến đó mà thôi.
Hắn rất rõ ràng, từ khi học Trường Xuân công và biết được sự tồn tại của người tu tiên, con đường của hắn đi so với người bình thường đã hoàn toàn không giống nhau.
Bất kể sau này là họa hay phúc, là hung hay lành, hắn cũng sẽ không hối hận sự lựa chọn của mình!