Chém Gió Dịch một vài bài thơ hay trong truyện

Trong quá trình đọc truyện, thi thoảng bần đạo lại bắt gặp một vài bài thơ hay.
Cũng thử sức dịch sang tiếng Việt.
Có điều trình độ có hạn, nên chất lượng thơ dịch khá hên xui.
Xin phép chia sẻ cho các đạo hữu có nhã hứng và được gửi tặng ngọc cho mỗi bản dịch thơ của các đạo hữu tham gia.

p/s: Tên bài thơ có thể là do bần đạo tự đặt, tên tác giả bài thơ là nhân vật trong truyện.
Sẽ có chú thích tên truyện cho ai muốn tìm hiểu thêm.


Bài số 1: Vịnh Mai - Hạ Dần
Truyện Tiên Quan Chí - Yêu Nhiêu Nha
Text:
朔气萧条掩百芳,
孤根抱道傲寒霜.
不趋上苑争春色,
甘守幽居历岁长.
落额点妆宫漏静,
孤山结伴客星忙.
千冰万雪熬真意,
始觉清香透十方.
HV:
Sóc khí tiêu điều yểm bách phương,
Cô căn bão đạo ngạo hàn sương.
Bất xu thượng uyển tranh xuân sắc,
Cam thủ u cư lịch tuế trường.
Lạc ngạch điểm trang cung lậu tĩnh,
Cô sơn kết bạn khách tinh mang.
Thiên băng vạn tuyết ngao chân ý,
Thủy giác thanh hương thấu thập phương.

Bài số 2: Tiễn Vân Phàm huynh đi Quảng Nguyên - Trần Dật
Truyện: Nói là làm rể nhàn rỗi, ngươi lại là lục địa thần tiên? - Vệ Tứ Nguyệt
Text:
蜀州秋雨浥轻尘,
客舍萧萧柳半新.
劝兄更尽一杯酒,
此去千山无故人
HV:
Thục châu thu vũ ấp khinh trần,
Khách xá tiêu tiêu liễu bán tân.
Khuyến huynh canh tận nhất bôi tửu,
Thử khứ thiên sơn vô cố nhân...

(sẽ cập nhật tiếp)
 
Last edited by a moderator:

Góc Ba Cô

Phàm Nhân
Ngọc
2.823,98
Tu vi
0,00
Hàn khí tiêu điều áp trăm hoa

Hiên ngang một gốc giữa sương sa

Thèm chi thượng uyển tranh xuân sắc

Nguyện ẩn cư trông tháng năm qua

Hoa mai điểm trán cung lặng tĩnh

Non cao mai, hạc, bạn tinh hà

Nghìn băng vạn tuyết rèn chân ý

Mới thấy thập phương ngát hương hoa


Trong bài này nhắc đến hai điển tích:
  • Hoa mai điểm trán là chỉ kiểu trang điểm vẽ hoa mai lên trán của Dương Quý Phi
  • Non cao mai, hạc là chỉ ẩn sĩ Lâm Bặc thời Tống trồng mai nuôi hạc trên núi, coi mai là vợ, hạc là con
 

Góc Ba Cô

Phàm Nhân
Ngọc
2.823,98
Tu vi
0,00
Mưa thu ướt bụi Thục châu
Buồn tênh quán khách liễu sầu lộc non
Mời huynh cạn chén rượu ngon
Thiên Sơn nơi ấy nao còn cố nhân?


Chú thích: Bài thơ Trần Dật tặng Trần Vân Phàm thực ra là xào lại thơ của Vương Duy khi tiễn Nguyên nhị đi sứ An Tây.
 

Những đạo hữu đang tham gia đàm luận

Top