Livestream với tử thần
Bạch Tú Tài
Bạn đang đọc cái này lúc mấy giờ?
Nếu là ban đêm, một mình — thì hợp lắm. Truyện này hay xuất hiện vào giờ đó.
Người ta hay nói muốn đọc truyện ma thì qua Trung Quốc mà tìm — cổ trạch trăm năm, rừng trúc âm u, địa phủ thập điện, hệ thống tâm linh hoàn chỉnh đến từng chi tiết.
Nhưng không ai hỏi: đất Việt Nam mình có gì?
Có sáu mươi ba tỉnh thành. Có ngàn năm lịch sử chồng lên nhau, lớp này chưa nguội lớp kia đã đổ xuống. Có những cuộc chiến không bao giờ thật sự kết thúc vì người chết nhiều quá, chết oan quá, chết không kịp có tên. Có Thất Sơn huyền bí, có sông Hương chảy qua xương cốt Mậu Thân, có Thành Cổ Quảng Trị mà mỗi tấc đất là một người lính chưa về. Có tín ngưỡng Đạo Mẫu, có hầu đồng, có cúng cô hồn tháng Bảy, có những miếu thờ ven đường không ai biết thờ ai mà không ai dám bỏ.
Đất này không thiếu chuyện để kể.
Chỉ thiếu người dám kể hết.
Livestream Với Tử Thần là câu chuyện của một thằng tài xế Grab ca đêm tên Chẩn — dân Long Xuyên, An Giang, lên Sài Gòn chín năm, không quen biết ai, gửi về nhà ba triệu mỗi tháng. Không phải pháp sư. Không phải thám tử. Không phải người được chọn theo kiểu anh hùng.
Chỉ là một người bình thường đang chạy xe đêm thì gặp thứ không có tên.
Và sau đó không thoát ra được nữa.
Anh lập kênh livestream không phải vì muốn nổi tiếng. Là vì một mình trên đường đêm với thứ mà anh không hiểu — anh không muốn là người duy nhất thấy. Nếu có chuyện xảy ra, ít nhất người ta biết anh đang ở đâu.
Camera ngực bật liên tục. Livestream mở suốt. Và những gì camera ghi được — đôi khi nhiều hơn những gì mắt thường thấy.
Mỗi địa điểm trong truyện là một lớp lịch sử thật của đất Việt Nam — nghĩa trang bị xây đè lên, chiến trường chưa thu hết xương, ngôi làng bỏ hoang không ai giải thích được lý do, dòng sông mà ngư dân không dám kể họ thấy gì dưới đáy.
Đằng sau mỗi câu chuyện kinh dị là một vết thương thật. Một tên người thật đã bị quên. Một mảnh lịch sử mà sách giáo khoa không có chỗ để chứa.
Ma trong truyện này không từ trên trời rơi xuống. Nó lớn lên từ lòng đất Việt Nam, từ ký ức tập thể của người Việt qua ngàn năm. Nó nói tiếng Việt, thờ theo tín ngưỡng Việt, chết theo cách người Việt chết.
Và nó đang chờ ai đó nhìn thấy nó.
1410 chương. Con số không phải ngẫu nhiên — thập tử nhất sinh, mười phần chết một phần sống. Mỗi lần Chẩn bước vào một địa điểm là một lần cầm mười phần chết trong tay đi tìm cái một phần kia.
Truyện Post ban đêm. Không có lịch cố định.
Giống những cuốc xe kia — không ai biết trước khi nào nó đến.
Nếu bạn đang đọc lúc nửa đêm, một mình, và vừa nghe thấy tiếng gì đó ngoài cửa —
Kệ đi. Chắc gió thôi.
Chắc vậy.
Bạch Tú Tài
Bạn đang đọc cái này lúc mấy giờ?
Nếu là ban đêm, một mình — thì hợp lắm. Truyện này hay xuất hiện vào giờ đó.
Người ta hay nói muốn đọc truyện ma thì qua Trung Quốc mà tìm — cổ trạch trăm năm, rừng trúc âm u, địa phủ thập điện, hệ thống tâm linh hoàn chỉnh đến từng chi tiết.
Nhưng không ai hỏi: đất Việt Nam mình có gì?
Có sáu mươi ba tỉnh thành. Có ngàn năm lịch sử chồng lên nhau, lớp này chưa nguội lớp kia đã đổ xuống. Có những cuộc chiến không bao giờ thật sự kết thúc vì người chết nhiều quá, chết oan quá, chết không kịp có tên. Có Thất Sơn huyền bí, có sông Hương chảy qua xương cốt Mậu Thân, có Thành Cổ Quảng Trị mà mỗi tấc đất là một người lính chưa về. Có tín ngưỡng Đạo Mẫu, có hầu đồng, có cúng cô hồn tháng Bảy, có những miếu thờ ven đường không ai biết thờ ai mà không ai dám bỏ.
Đất này không thiếu chuyện để kể.
Chỉ thiếu người dám kể hết.
Livestream Với Tử Thần là câu chuyện của một thằng tài xế Grab ca đêm tên Chẩn — dân Long Xuyên, An Giang, lên Sài Gòn chín năm, không quen biết ai, gửi về nhà ba triệu mỗi tháng. Không phải pháp sư. Không phải thám tử. Không phải người được chọn theo kiểu anh hùng.
Chỉ là một người bình thường đang chạy xe đêm thì gặp thứ không có tên.
Và sau đó không thoát ra được nữa.
Anh lập kênh livestream không phải vì muốn nổi tiếng. Là vì một mình trên đường đêm với thứ mà anh không hiểu — anh không muốn là người duy nhất thấy. Nếu có chuyện xảy ra, ít nhất người ta biết anh đang ở đâu.
Camera ngực bật liên tục. Livestream mở suốt. Và những gì camera ghi được — đôi khi nhiều hơn những gì mắt thường thấy.
Mỗi địa điểm trong truyện là một lớp lịch sử thật của đất Việt Nam — nghĩa trang bị xây đè lên, chiến trường chưa thu hết xương, ngôi làng bỏ hoang không ai giải thích được lý do, dòng sông mà ngư dân không dám kể họ thấy gì dưới đáy.
Đằng sau mỗi câu chuyện kinh dị là một vết thương thật. Một tên người thật đã bị quên. Một mảnh lịch sử mà sách giáo khoa không có chỗ để chứa.
Ma trong truyện này không từ trên trời rơi xuống. Nó lớn lên từ lòng đất Việt Nam, từ ký ức tập thể của người Việt qua ngàn năm. Nó nói tiếng Việt, thờ theo tín ngưỡng Việt, chết theo cách người Việt chết.
Và nó đang chờ ai đó nhìn thấy nó.
1410 chương. Con số không phải ngẫu nhiên — thập tử nhất sinh, mười phần chết một phần sống. Mỗi lần Chẩn bước vào một địa điểm là một lần cầm mười phần chết trong tay đi tìm cái một phần kia.
Truyện Post ban đêm. Không có lịch cố định.
Giống những cuốc xe kia — không ai biết trước khi nào nó đến.
Nếu bạn đang đọc lúc nửa đêm, một mình, và vừa nghe thấy tiếng gì đó ngoài cửa —
Kệ đi. Chắc gió thôi.
Chắc vậy.