Luận Truyện Livestream với tử thần - Bạch Tú Tài

Hắc Thư Sinh

Trúc Cơ Sơ Kỳ
Tác Giả Xuất Chúng
Tác Giả Tiêu Biểu Tháng 6
Ngọc
30.699,49
Tu vi
74,00
Livestream với tử thần
Bạch Tú Tài
Gemini-Generated-Image-kr1pe2kr1pe2kr1p.png


Bạn đang đọc cái này lúc mấy giờ?


Nếu là ban đêm, một mình — thì hợp lắm. Truyện này hay xuất hiện vào giờ đó.




Người ta hay nói muốn đọc truyện ma thì qua Trung Quốc mà tìm — cổ trạch trăm năm, rừng trúc âm u, địa phủ thập điện, hệ thống tâm linh hoàn chỉnh đến từng chi tiết.


Nhưng không ai hỏi: đất Việt Nam mình có gì?


Có sáu mươi ba tỉnh thành. Có ngàn năm lịch sử chồng lên nhau, lớp này chưa nguội lớp kia đã đổ xuống. Có những cuộc chiến không bao giờ thật sự kết thúc vì người chết nhiều quá, chết oan quá, chết không kịp có tên. Có Thất Sơn huyền bí, có sông Hương chảy qua xương cốt Mậu Thân, có Thành Cổ Quảng Trị mà mỗi tấc đất là một người lính chưa về. Có tín ngưỡng Đạo Mẫu, có hầu đồng, có cúng cô hồn tháng Bảy, có những miếu thờ ven đường không ai biết thờ ai mà không ai dám bỏ.


Đất này không thiếu chuyện để kể.


Chỉ thiếu người dám kể hết.




Livestream Với Tử Thần là câu chuyện của một thằng tài xế Grab ca đêm tên Chẩn — dân Long Xuyên, An Giang, lên Sài Gòn chín năm, không quen biết ai, gửi về nhà ba triệu mỗi tháng. Không phải pháp sư. Không phải thám tử. Không phải người được chọn theo kiểu anh hùng.


Chỉ là một người bình thường đang chạy xe đêm thì gặp thứ không có tên.


Và sau đó không thoát ra được nữa.


Anh lập kênh livestream không phải vì muốn nổi tiếng. Là vì một mình trên đường đêm với thứ mà anh không hiểu — anh không muốn là người duy nhất thấy. Nếu có chuyện xảy ra, ít nhất người ta biết anh đang ở đâu.


Camera ngực bật liên tục. Livestream mở suốt. Và những gì camera ghi được — đôi khi nhiều hơn những gì mắt thường thấy.




Mỗi địa điểm trong truyện là một lớp lịch sử thật của đất Việt Nam — nghĩa trang bị xây đè lên, chiến trường chưa thu hết xương, ngôi làng bỏ hoang không ai giải thích được lý do, dòng sông mà ngư dân không dám kể họ thấy gì dưới đáy.


Đằng sau mỗi câu chuyện kinh dị là một vết thương thật. Một tên người thật đã bị quên. Một mảnh lịch sử mà sách giáo khoa không có chỗ để chứa.


Ma trong truyện này không từ trên trời rơi xuống. Nó lớn lên từ lòng đất Việt Nam, từ ký ức tập thể của người Việt qua ngàn năm. Nó nói tiếng Việt, thờ theo tín ngưỡng Việt, chết theo cách người Việt chết.


Và nó đang chờ ai đó nhìn thấy nó.




1410 chương. Con số không phải ngẫu nhiên — thập tử nhất sinh, mười phần chết một phần sống. Mỗi lần Chẩn bước vào một địa điểm là một lần cầm mười phần chết trong tay đi tìm cái một phần kia.


Truyện Post ban đêm. Không có lịch cố định.


Giống những cuốc xe kia — không ai biết trước khi nào nó đến.


Nếu bạn đang đọc lúc nửa đêm, một mình, và vừa nghe thấy tiếng gì đó ngoài cửa —


Kệ đi. Chắc gió thôi.


Chắc vậy.
 

Hắc Thư Sinh

Trúc Cơ Sơ Kỳ
Tác Giả Xuất Chúng
Tác Giả Tiêu Biểu Tháng 6
Ngọc
30.699,49
Tu vi
74,00

ĐỊA ĐIỂM CHƯƠNG 1 — CÔNG VIÊN LÊ THỊ RIÊNG, QUẬN 10​

Người Sài Gòn sáng nào cũng vào đây đi bộ, tập thể dục, cho con nít chạy nhảy. Ghế đá, hồ nước, hàng cây xanh mát. Bình thường đến mức không ai nghĩ đến việc hỏi: mảnh đất này trước kia là gì?

Câu trả lời không có trong biển hiệu nào của công viên.


Cái nằm dưới lòng đất nơi bạn đang đặt chân.

Trước năm 1975, khu vực này là Nghĩa trang Đô Thành — một trong những nghĩa địa lớn nhất Sài Gòn, tồn tại từ thời Pháp thuộc. Hàng chục ngàn ngôi mộ, chôn cất người dân Sài Gòn qua nhiều thế hệ — người chết vì bệnh dịch, vì chiến tranh, vì tai nạn, vì đói nghèo, vì đủ thứ lý do mà người sống hay quên đi.

Sau giải phóng, thành phố quyết định quy hoạch lại. Nghĩa trang giải tỏa, hài cốt được thông báo di dời.

Được thông báo — không có nghĩa là tất cả đều được di dời thật sự.

Những công nhân thi công thời đó kể lại — không phải một người, nhiều người, kể riêng lẻ với nhau mà câu chuyện lại giống nhau đến kỳ lạ — rằng trong quá trình đào móng, san lấp, họ liên tục đụng phải hài cốt không có trong danh sách di dời. Những ngôi mộ không có tên. Không có bia. Không có ai đến nhận.

Người ta làm gì với những ngôi mộ không có tên, không có người nhận, giữa tiến độ thi công không thể chờ?

Không có văn bản nào trả lời câu hỏi đó.


Truyền thuyết lưu truyền trong khu vực.

Người dân sống quanh công viên từ lâu đã quen với một vài điều không giải thích được: tiếng khóc vọng ra từ bên trong vào những đêm mưa. Bóng người đứng yên trong công viên sau giờ đóng cửa — đứng thật lâu, không đi đâu, rồi biến mất khi có người chú ý. Cảm giác bị nhìn từ phía hồ nước khi đi qua một mình lúc khuya.

Người bán hàng rong hay đi qua khu này đêm khuya có người kể gặp một phụ nữ mặc đồ tối màu đứng gần cổng sau giờ đóng cửa. Tưởng người vô gia cư, định lại hỏi thăm — nhưng khi đến gần thì không còn ai ở đó nữa. Không có tiếng bước chân. Không có hướng nào để người đó có thể đi khuất nhanh đến vậy.

Câu chuyện này không phải một người kể. Và những người kể không quen biết nhau.


Cái nào là thật, cái nào là truyền thuyết?

✅ THẬT — có thể kiểm chứng:

  • Công viên Lê Thị Riêng trước 1975 là Nghĩa trang Đô Thành — tài liệu lịch sử đô thị Sài Gòn ghi nhận rõ
  • Nghĩa trang được giải tỏa và cải tạo thành công viên sau năm 1975 — sự kiện lịch sử đã được xác nhận
  • Quá trình di dời hài cốt tại các nghĩa trang đô thị Sài Gòn thời kỳ này không đồng bộ và không hoàn toàn — điều này được ghi nhận qua nhiều dự án cải tạo đô thị TP.HCM
⚠️ TRUYỀN THUYẾT — lưu truyền trong cộng đồng, chưa kiểm chứng:

  • Những câu chuyện về tiếng khóc, bóng người sau giờ đóng cửa
  • Người phụ nữ đứng gần cổng đêm khuya
  • Lời kể của công nhân thi công về hài cốt không có tên

Nghĩa trang Đô Thành có thật. Việc giải tỏa có thật. Những gì nằm lại dưới lòng đất công viên — không ai biết chắc.

Mỗi sáng người ta vào đây đi bộ trên nền đất đó.

Và mỗi đêm, công viên đóng cửa — nhưng không phải mọi thứ bên trong đều ngủ.
 

Hắc Thư Sinh

Trúc Cơ Sơ Kỳ
Tác Giả Xuất Chúng
Tác Giả Tiêu Biểu Tháng 6
Ngọc
30.699,49
Tu vi
74,00

📍 ĐỊA ĐIỂM CHƯƠNG 2 — KÊNH NHIÊU LỘC – THỊ NGHÈ​


Người Sài Gòn sáng nào cũng chạy bộ ở đây. Buổi chiều có người câu cá, có cặp đôi ngồi ngắm nước, có mấy ông già đánh cờ dưới gốc cây. Con kênh xanh sạch, hai bờ lát đá đẹp, đèn đường vàng ấm về đêm.


Không ai nhìn xuống dưới lòng kênh.


Hoặc nếu có — họ không kể.




Con kênh đã chết và hồi sinh — nhưng những gì nằm dưới đáy thì không.


Kênh Nhiêu Lộc – Thị Nghè dài gần 10km, chảy qua sáu quận của Sài Gòn rồi đổ ra sông Sài Gòn. Lịch sử con kênh này gắn liền với lịch sử thành phố từ thời chúa Nguyễn — từng là tuyến phòng thủ, từng là nơi nghĩa quân mai phục đánh Pháp, từng là huyết mạch giao thông đường thủy của cả vùng.


Rồi từ năm 1960, mọi thứ thay đổi.


Chiến tranh đẩy hàng trăm ngàn người từ khắp nơi đổ về Sài Gòn. Họ không có chỗ ở. Họ dựng nhà — trên bờ kênh, lấn ra mặt kênh, đóng cọc cắm thẳng xuống lòng kênh, xây nhà ngay trên mặt nước. Hàng ngàn căn nhà lụp xụp chen chúc nhau trên một con kênh dài mười cây số. Rác, nước thải, tất cả đổ thẳng xuống.


Đến thập niên 1980, nước kênh đen kịt. Không tôm cá nào sống được — chỉ còn trùng chỉ. Mùi thối bốc lên nồng nặc suốt ngày đêm. Người ta gọi là kênh chết.


Và trong suốt mấy chục năm đó — người ta chết ở đây. Chết vì tai nạn, chết vì tự tử, chết vì đủ thứ lý do mà cuộc sống bên "bờ kênh chết" đó có thể tạo ra. Nhiều xác không tìm được. Nhiều vụ không có ai nhận. Chìm xuống lớp bùn đen dày đặc dưới đáy kênh — và nằm đó.


Từ năm 2002, thành phố bắt đầu cải tạo. Giải tỏa hàng ngàn căn nhà. Nạo vét lòng kênh. Lắp hệ thống thoát nước. Mười năm thi công, hơn 300 triệu đô. Đến 2012, kênh hồi sinh — nước xanh trở lại, cá bơi trở lại, người ta chạy bộ hai bên bờ.


Nhưng những người thợ lặn tham gia nạo vét — một số trong họ không muốn kể chuyện gì họ thấy dưới đáy.




Những gì thợ lặn không dám kể.


Trong quá trình nạo vét lòng kênh, thợ lặn phải xuống làm việc trong lớp bùn dày đặc, tầm nhìn bằng không, chỉ dựa vào tay để dò đường. Hài cốt người tìm thấy — không phải ít. Một số được xử lý theo quy trình. Một số — theo lời kể của vài người tham gia công trình — được lặng lẽ chuyển đi mà không có biên bản chính thức, không có danh sách tên.


Những người thợ lặn lâu năm ở khu này có một điều kỳ lạ: nhiều người trong số họ nói rằng đôi khi, khi đang làm việc dưới đáy kênh trong bóng tối hoàn toàn — họ có cảm giác bị nhìn.


Không phải nhìn từ trên xuống. Là nhìn từ ngang tầm — như thể có thứ gì đó đang ở cùng độ sâu với họ, và đang nhìn thẳng vào mặt nạ lặn của họ.


Không ai thấy gì rõ ràng. Chỉ là cảm giác.


Nhưng ba người thợ lặn, được phỏng vấn riêng lẻ vào các thời điểm khác nhau, dùng cùng một từ để mô tả: ánh mắt.




Cái nào là thật, cái nào là truyền thuyết?


✅ THẬT — có thể kiểm chứng:


  • Kênh Nhiêu Lộc – Thị Nghè là tuyến phòng thủ từ thời chúa Nguyễn, nơi diễn ra nhiều trận đánh chống Pháp — tài liệu lịch sử ghi nhận rõ
  • Từ thập niên 1960–1990, hàng trăm ngàn người sống trong nhà lụp xụp trên bờ và mặt kênh — có ảnh t.ư liệu, có ghi chép báo chí thời đó
  • Kênh bị ô nhiễm nặng nhiều thập kỷ, được mệnh danh là kênh chết — sự kiện lịch sử đã được xác nhận
  • Dự án cải tạo 2002–2012 có nạo vét lòng kênh, tìm thấy hài cốt và di vật — được ghi nhận trong các tài liệu công trình
  • Các vụ nhảy kênh, xác trôi, người mất tích trên kênh qua nhiều thập kỷ — có hồ sơ báo chí

⚠️ TRUYỀN THUYẾT — lưu truyền trong cộng đồng, chưa kiểm chứng:


  • Chuyện thợ lặn thấy ánh mắt dưới lòng kênh
  • Những gì nằm dưới đáy kênh mà không được đưa lên chính thức
  • Cảm giác bị nhìn khi đứng ven kênh sau chín giờ tối — nhiều người kể, không ai giải thích được



Kênh Nhiêu Lộc hôm nay sạch và đẹp. Người ta chạy bộ, câu cá, ngồi ngắm nước.


Nhưng lớp bùn dưới đáy — dù đã nạo vét — vẫn còn đó một phần. Và trong lớp bùn đó, sau mấy chục năm người ta sống và chết và trôi đi không tên — không ai biết chắc còn gì.


Bà bán cháo đêm ở góc đường Hoàng Sa đã bán ở đó mười mấy năm. Bà không bao giờ nhìn xuống kênh sau chín giờ tối.


Bà cũng không giải thích tại sao.
 

Những đạo hữu đang tham gia đàm luận

Top