Luận Truyện Phong Lưu Tự Tại Ký - Bạch Tú Tài

Hắc Thư Sinh

Trúc Cơ Sơ Kỳ
Tác Giả Xuất Chúng
Tác Giả Tiêu Biểu Tháng 6
Ngọc
26.248,06
Tu vi
74,00
Phong Lưu Tự Tại Ký - Bạch Tú Tài

Có một loại người không bao giờ muốn làm anh hùng.

Không phải vì hèn nhát — mà vì họ biết rõ cái giá của danh vọng là gì. Máu, mồ hôi, và thường thì là mạng người.

Tô Phàm là loại người đó.

Hắn chỉ muốn ngủ thêm một giấc. Ăn no một bữa. Tích đủ tiền để không lo nghĩ đến ngày mai. Nếu được, thêm một ấm trà ngon, một buổi chiều không có ai làm phiền.

Thế thôi.

Nhưng cuộc đời — kể cả ở một thế giới khác — chưa bao giờ hỏi ý kiến người ta trước khi xô họ vào giữa dòng chảy của nó.


Phong Lưu Tự Tại Ký là câu chuyện của một kẻ xuyên không không có chí lớn, không có tham vọng bá đồ, không muốn đứng đỉnh thiên hạ.

Hắn chỉ muốn sống.

Sống tử tế. Sống yên ổn. Và nếu trong lúc sống đó — hắn vô tình viết một bức chữ khiến người đọc rơi lệ, gảy một khúc đàn khiến người già nhớ đến người đã mất, nấu một bát cơm khiến kẻ cô đơn ngồi lại thêm một lúc nữa...

Thì cũng được. Không mất gì cả.


Đây không phải truyện về người mạnh nhất đại lục.

Đây là truyện về những điều rất nhỏ — mà rất thật.

Một ông già bảy mươi tuổi cả đời theo đuổi một bài thuốc chưa hoàn thành, không biết mình còn bao lâu để hoàn thành nó. Một đứa bé gái mười hai tuổi chưa biết chữ, mỗi tối ngồi học từng nét bút như đang học cách hiểu thế giới. Một người phụ nữ trẻ mang theo bí mật mà không thể kể với ai, đứng ngoài phố nghe tiếng hát vọng qua tường rồi đứng đó lâu hơn dự định.

Những người đó không phải anh hùng. Không có tu vi khủng. Không có hào quang.

Nhưng họ sống — một cách rất đỗi con người.

Và Tô Phàm, tên phế vật phong lưu ngủ gật giữa ban ngày, bằng cách này hay cách khác, cứ đi vào đúng lúc họ cần một người xuất hiện.

Không phải vì hắn muốn cứu ai.

Mà vì hắn chỉ tình cờ ở đó. Và đôi khi, chỉ cần ở đó thôi — đã đủ rồi.


Phong Lưu Tự Tại Ký sẽ khiến bạn cười.

Cười vì một gã sợ chết nhưng cứ liên tục đặt mình vào rắc rối. Cười vì những màn tính toán bỉ ổi mà không ai phát hiện. Cười vì cái cách hắn lười biếng — nhưng lại lười theo kiểu rất có nguyên tắc.

Nhưng đôi khi — giữa những tràng cười đó — truyện sẽ dừng lại.

Và để bạn nhìn vào một điều gì đó rất khẽ.

Một vai từ từ thả xuống sau khi nhận được một lá thư. Một bàn tay siết vào mép bàn rồi buông ra. Một câu hỏi không được trả lời — vì câu trả lời nằm trong im lặng.

Những khoảnh khắc đó không ồn ào. Không bi tráng.

Nhưng chúng thật đến mức bạn sẽ nhớ lâu hơn bất kỳ trận chiến nào.


Vì thứ truyện này muốn nói, rốt cuộc, rất đơn giản:

Điều chạm đến lòng người không cần quy mô. Chỉ cần thật.


Mời bạn theo chân một kẻ không muốn làm gì cả — và xem hắn, từng bước chậm chạp, vô tình chạm đến tất cả.
 

Hắc Thư Sinh

Trúc Cơ Sơ Kỳ
Tác Giả Xuất Chúng
Tác Giả Tiêu Biểu Tháng 6
Ngọc
26.248,06
Tu vi
74,00
Tâm Thư Gửi Độc Giả của Bạch Tú Tài.

Xin chào các bạn.
Tôi ngồi viết những dòng này rất lâu. Xóa đi viết lại nhiều lần. Cuối cùng tôi quyết định — thôi thì cứ nói thật lòng.

Tôi viết văn từ lâu lắm rồi.
Viết vì đam mê. Viết vào đêm khuya khi cả nhà đã ngủ, viết trong những buổi trưa tranh thủ, viết trên điện thoại lúc ngồi một mình. Viết xong rồi cất vào máy tính, không đăng, không cho ai đọc. Cứ tự nhủ: để hoàn thiện hơn đã. Còn thời gian mà, vội gì.
Tôi không biết rằng có những thứ mà nếu không làm hôm nay, có thể sẽ không bao giờ còn cơ hội nữa.
Rồi có 1 ngày tôi đột quỵ.
Tôi nhớ rất rõ cảm giác lúc đó. Không phải đau, mà là một thứ gì đó rất lạ, như thể cơ thể mình đột nhiên không còn là của mình nữa. Và trong cái khoảnh khắc mọi thứ bắt đầu tối lại, thứ tôi nhìn thấy không phải là ánh sáng cuối đường hầm hay bất cứ điều gì người ta hay kể.
Tôi nhìn thấy vợ tôi.
Nhìn thấy ba mẹ tôi, hai người già đã dành cả đời cho tôi, giờ chưa kịp biết con mình đang nằm đâu.
Và tôi nhìn thấy con tôi.
Đứa bé mới chào đời vài tháng. Còn chưa biết đi, chưa biết nói, chưa hiểu gì về thế giới này. Chỉ biết khóc khi đói, cười khi thấy mặt ba. Một sinh linh bé nhỏ đến mức tôi vẫn còn chưa tin được là mình đã có một đứa con. Vậy mà tôi đã suýt rời đi, khi con còn chưa kịp nhớ mặt ba là ai.
Nghĩ đến đó, tôi không còn nghĩ được gì nữa.
Sau đó tôi được phẫu thuật thành công và tôi được sống.
Khi mở mắt ra, nhìn thấy trần nhà bệnh viện trắng toát, nghe tiếng máy móc xung quanh đều đều và tôi khóc. Không phải vì đau mà vì biết ơn đến mức không biết phải nói gì.
Nhưng bác sĩ không nói với tôi rằng tôi còn bao nhiêu năm.
Không ai nói được điều đó. Và tôi hiểu ra rằng thật ra chưa bao giờ ai biết cả, chỉ là trước đây tôi sống như thể mình có vô tận thời gian, nên chưa bao giờ thật sự cảm nhận về điều đó.
Bây giờ thì tôi cảm thấy điều đó mỗi ngày.
Mỗi lần nhìn con ngủ, tôi đều nghĩ rằng mình phải còn ở đây lâu hơn nữa. Con cần thấy mặt ba. Con cần có ba bên cạnh cả một chặng đường dài.
Tôi có nhiều bộ truyện còn dang dở trong máy tính.
Tôi chọn đăng Phong Lưu Tự Tại Ký — không phải vì đây là truyện đầu tiên của tôi, mà vì đây là truyện tôi viết bằng nhiều thứ nhất. Không chỉ bằng trí tưởng tượng mà bằng những đêm thức khuya nghĩ về ý nghĩa của một đời người. Bằng những lúc tự hỏi: rốt cuộc mình muốn sống như thế nào? Mình muốn để lại gì?
Nhân vật chính của tôi, Tô Phàm, là một kẻ lười biếng, sợ chết, không màng tranh đoạt. Nhiều người sẽ thấy hắn buồn cười. Nhưng với tôi, hắn là người hiểu rõ nhất điều gì thật sự quan trọng trên cuộc đời này. Hắn không đánh đổi bản thân mình để lấy bất cứ thứ gì. Hắn trân trọng từng ngày được sống theo cách của mình, bên cạnh những người mình thương yêu.
Có lẽ tôi đã viết hắn từ một phần rất sâu trong mình. Phần mà mãi đến khi nằm trên bàn mổ, tôi mới thật sự gặp lại.
Tôi không dám hứa mình sẽ hoàn thành bộ truyện này.
Câu đó viết ra, tôi phải dừng lại một lúc. Vì nó thật sự không dễ.
Nhưng tôi muốn các bạn biết: tôi sẽ viết. Chừng nào còn ngồi được trước màn hình, còn gõ được từng chữ thì tôi sẽ tiếp tục viết. Vì tôi không muốn để những trang văn này nằm mãi trong máy tính không ai biết đến. Và vì biết đâu, một ngày nào đó, đứa con nhỏ của tôi lớn lên, sẽ đọc được những trang truyện này, và hiểu rằng ba nó đã từng ngồi đây, viết và nghĩ đến nó rất nhiều.
Đó là lý do tôi đăng truyện này.
Đó là lý do tôi không cho phép mình bỏ cuộc.
Nếu các bạn đọc đến đây, nếu các bạn quyết định đồng hành cùng tác phẩm này, tôi muốn nói một điều rất thật, không xã giao, không khách sáo:
Cảm ơn các bạn. Từ tận đáy lòng mình.
Vì mỗi lượt đọc, mỗi bình luận, mỗi lần có người nhắn “chờ chương mới” là thêm một lần tôi có lý do để mở máy lên, ngồi xuống và viết tiếp.
Hẹn gặp các bạn ở những chương tiếp theo.
Bạch Tú Tài
 

Những đạo hữu đang tham gia đàm luận

Top