Tân Thủ bạn nào có bộ truyện tiên hiệp hay năm 2025 gửi lên mình xin nhé

†Ares†

Đại Thừa Trung Kỳ
Ngọc
104,36
Tu vi
1.528,49
Thiên địa đại đạo từng suy, rồi lại hưng. Khi linh khí hồi triều, vạn tông mọc lên như nấm, kẻ tranh thiên mệnh, người đoạt cơ duyên, tu chân giới bước vào một kỷ nguyên hỗn loạn chưa từng có.


Ở nơi biên vực hạ giới, có một thiếu niên mang linh căn dị biến, t.ư chất không hợp chính đạo, bị tông môn ruồng bỏ, bị thế nhân khinh miệt. Hắn lớn lên giữa lạnh lẽo và phản bội, tâm tính không thuận thiên, chỉ tin vào một điều: mệnh do mình đoạt, đạo do mình khai.


Một lần bị ép vào tuyệt cảnh, hắn rơi xuống một vực sâu cổ xưa—nơi linh khí tinh thuần đến mức hóa thành sương mù, lại ẩn chứa pháp tắc tàn khuyết của thời đại trước. Trong lòng vực, có một nữ tu bế quan vô số năm. Nàng không thuộc về thời đại này: công pháp nàng tu, đạo ý nàng ngộ, đều mang dấu vết của một kỷ nguyên đã bị thiên đạo xóa bỏ.


Nàng thu hắn làm đệ tử.


Không phải vì từ bi, mà vì hắn là người duy nhất có thể tiếp nhận được cổ pháp nghịch thiên kia—một con đường lấy “tình niệm” làm căn, lấy “tâm chấp” làm lực, càng chấp càng mạnh, càng yêu càng gần đạo.


Năm tháng trong vực sâu không có khái niệm thời gian. Thiếu niên từ phàm thể bước vào tu hành, từ Luyện Khí đến Trúc Cơ, từng bước phá bỏ cực hạn thân thể. Nữ tu dạy hắn cách “dẫn ý nhập kiếm”, “lấy niệm hóa hình”, khiến thần thức và pháp lực dung hợp thành một loại lực lượng khác thường—không thuần linh lực, cũng chẳng phải thần thông.


Nhưng cổ pháp này có cấm kỵ.


Khi tâm niệm đạt đến cực hạn, thiên đạo sẽ giáng “tình kiếp”. Nếu vượt qua, đạo thành. Nếu thất bại, thần hồn tiêu tán.


Giữa cô tịch vô tận, giữa hai kẻ bị thế gian vứt bỏ, tình niệm ấy lặng lẽ sinh ra, rồi ngày một khắc sâu vào đạo tâm. Đến khi nhận ra, đã không thể quay đầu.


Thiên kiếp giáng xuống.


Pháp tắc trong vực sâu chấn động, không gian rạn nứt. Để bảo toàn đạo cơ cho hắn, nữ tu cưỡng ép cắt đứt liên hệ, phong ấn bản thân vào tầng sâu của pháp tắc, dùng thân mình gánh thay một nửa kiếp lực. Trước khi biến mất, nàng chỉ để lại một câu: “Nếu có ngày ngươi phá được thiên, hãy đến tìm ta.”


Thiếu niên bị ném ra khỏi vực.


Từ đó, tu chân giới có thêm một kẻ dị loại.


Hắn không nhập tông môn, không theo chính đạo. Hắn đoạt cơ duyên trong bí cảnh, cướp linh vật từ tay cường giả, lấy chiến dưỡng chiến. Công pháp của hắn càng tu càng lệch khỏi thường lý—linh lực pha tạp ý niệm, thần thức hóa thành kiếm ảnh, mỗi lần xuất thủ đều mang theo chấp niệm chưa tiêu.


Một linh thú cổ dị theo hắn từ thuở hàn vi, huyết mạch viễn cổ, có thể nuốt thiên địa linh khí mà trưởng thành. Người ngoài xem đó là yêu vật, hắn lại xem như đồng đạo.


Năm tháng trôi qua, hắn từ kẻ vô danh bước lên đỉnh cao. Mỗi lần hắn phá cảnh đều dẫn động dị tượng, khiến các đại tông vừa kiêng kỵ vừa muốn diệt trừ.


Nhưng thứ hắn truy cầu chưa bao giờ là quyền thế.


Mà là một người đã bị thiên đạo xóa khỏi nhân quả.


Khi đại kiếp giáng lâm, các giới giao thoa, pháp tắc hỗn loạn, hắn nhìn thấy cơ hội. Lần theo dấu vết cổ pháp, hắn xé rách không gian, bước vào tầng sâu nơi năm xưa nàng biến mất.


Ở đó không còn “người”.


Chỉ còn một phần ý chí hòa vào thiên địa, bị pháp tắc đồng hóa.


Muốn mang nàng trở lại, chỉ có một cách—nghịch đạo.


Hắn lấy toàn bộ tu vi làm dẫn, lấy chấp niệm trăm năm làm kiếm, cưỡng ép tách nàng khỏi thiên địa. Thiên đạo phản phệ, vạn kiếp cùng giáng, cả không gian sụp đổ thành hư vô.


Trận chiến ấy không ai chứng kiến trọn vẹn.


Chỉ biết sau đó, pháp tắc một vùng bị xóa trắng, như chưa từng tồn tại.


Có người nói hắn đã vẫn lạc.


Có người nói hắn thành đạo, bước ra ngoài luân hồi.


Cũng có kẻ từng thấy, trong một tiểu giới xa xôi, có hai tu sĩ ẩn cư nơi sơn hải. Không tranh cơ duyên, không nhập đại thế, chỉ lặng lẽ đối ẩm dưới trời sao, như thể đã đi qua hết thảy sinh tử.


Còn câu chuyện về một kẻ lấy “tình” nhập đạo, lấy “nghịch” phá thiên… từ lâu đã bị xem như truyền thuyết.
 

Những đạo hữu đang tham gia đàm luận

Top